Khi Trình Giai tới công trường, trời đã chập choạng tối.
Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong mỗi người đội một chiếc mũ bảo hộ đứng trên công trường, đang cùng tổng công trình sư bàn bạc chuyện gì đó trên bản vẽ, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn tòa cao ốc trước mặt.
Nhìn thấy Trình Giai, đôi mắt Lạc Hạo Phong nheo lại đầy sắc bén, khẽ chạm khuỷu tay vào Mặc Tu Trần bên cạnh, nói nhỏ: "Sao Trình Giai lại tới đây? Cậu gọi cô ta đến à?"
Mặc Tu Trần không hề ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào bản vẽ, miệng thản nhiên đáp: "Ừ, chiều nay cô ta gọi điện nói có chút đồ muốn đưa cho tôi. Không hiểu sao hơn một tiếng đồng hồ rồi vẫn chưa tới công ty. Vừa nãy đi ra ngoài, tôi bảo cô ta tới đây luôn, đỡ cho cô ta lên công ty rồi lại gặp Tiêu Văn Khanh, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì."
Trong mắt Lạc Hạo Phong thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, cậu ta hờ hững nói: "Tôi, Bạch Tiêu Tiêu và Ôn Nhiên nhìn thấy cô ta trên phố, nhưng cô ta không thấy chúng tôi. Lúc đó cô ta rẽ vào một con hẻm, không biết đi làm gì nữa."
Mặc Tu Trần nheo mắt đầy sắc lạnh, ngước nhìn Lạc Hạo Phong: "Cô ta nói trên đường tắc xe, thực ra tôi biết, đoạn đường đó hôm nay không hề tắc."
Lạc Hạo Phong cười ha hả: "Xem ra, Trình Giai chẳng làm chuyện gì tốt lành rồi."
"Mặc kệ cô ta." Mặc Tu Trần liếc nhìn Trình Giai đang đi tới gần, kết thúc cuộc trò chuyện với Lạc Hạo Phong.
Một lát sau, Trình Giai đi tới trước mặt họ, trong ánh mắt nhìn Mặc Tu Trần thấp thoáng vẻ vui mừng, nhưng cô ta không dám thể hiện quá rõ ràng, chỉ cung kính gọi một tiếng: "Mặc thiếu!"
"Đợi tôi vài phút." Mặc Tu Trần vẫn dán mắt vào bản vẽ, nghe tổng công trình sư nói chuyện, thậm chí không thèm liếc nhìn Trình Giai lấy một cái. Người kia mím môi, khẽ đáp "Vâng", lặng lẽ đứng đó nghe họ bàn chuyện.
Mười phút sau, Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong tháo mũ bảo hộ, Trình Giai đi theo rời khỏi công trường, tới trước chiếc xe họ đang đỗ bên đường cách đó không xa.
"A Phong, cậu về trước đi." Mặc Tu Trần thản nhiên nói với Lạc Hạo Phong. Lạc Hạo Phong gật đầu, nhìn thoáng qua Trình Giai đang ăn mặc gợi cảm, rồi lên xe phóng đi mất hút.
"Giờ cô nói đi." Dáng người cao lớn của Mặc Tu Trần tùy ý dựa vào thân xe, không hề có ý mở cửa xe cho Trình Giai lên. Trình Giai do dự một chút, khẽ nói: "Mặc thiếu, tôi có thể mời anh đi uống cà phê không? Có vài chuyện, nói ở đây không tiện."
Cô ta vừa nói vừa ngước mắt nhìn xung quanh, đây là công trường, đang trong quá trình thi công, tiếng ồn rất lớn, quả thực không tiện nói chuyện.
Đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng qua tia suy tư, anh xoay người, mở cửa xe lên xe.
Gương mặt Trình Giai lộ vẻ vui mừng, đang định vòng qua đầu xe để ngồi ghế phụ, lại bị Mặc Tu Trần gọi lại: "Cô ngồi phía sau."
Bước chân cô ta khựng lại, biểu cảm cứng đờ!
"Mặc thiếu, sao tôi có thể để anh làm tài xế cho tôi chứ."
Mặc Tu Trần bảo cô ngồi phía sau chỉ vì không muốn cô làm bẩn chỗ ngồi của Nhiên Nhiên, chứ anh đâu quan tâm việc cô ngồi phía sau thì anh thành tài xế của cô.
Thấy sắc mặt Mặc Tu Trần hơi trầm xuống, bờ môi mỏng mím chặt toát ra vẻ lạnh lùng, cô ta vô thức nắm chặt hai tay, kéo cửa ghế sau, cúi người ngồi vào trong.
---❊ ❖ ❊---
Trong quán cà phê.
Mặc Tu Trần tựa người vào lưng ghế, đôi mắt hẹp dài thâm sâu thản nhiên nhìn Trình Giai ngồi đối diện. Cô ta lấy từ trong túi xách ra một cuốn nhật ký có khóa, màu hồng, rõ ràng là cuốn sổ cô ta vẫn dùng để ghi chép tâm sự hàng ngày.
"Mặc thiếu, mấy năm nay, mọi chuyện tôi đều ghi chép trong cuốn nhật ký này."
Cô ta hai tay bưng cuốn nhật ký, đưa cho Mặc Tu Trần.
Mặc Tu Trần nheo mắt sắc lạnh, ánh mắt nhìn cô ta thêm vài phần nghiêm khắc và dò xét, dường như không tin lời cô ta nói.
Dưới ánh nhìn sắc bén ấy, Trình Giai vô thức ưỡn thẳng lưng, ép bản thân phải chịu đựng áp lực mạnh mẽ mà anh tỏa ra, kiên trì bắt anh phải nhận lấy cuốn nhật ký.
Trong đó, không chỉ có những thứ Mặc Tu Trần cần, mà còn có cả tâm sự của cô.
Lúc viết cuốn nhật ký này, cô ta chính là vì mong có một ngày Mặc Tu Trần có thể nhìn thấy, cho nên, những chuyện dơ bẩn của cô ta, cô ta tất nhiên sẽ không ghi vào, điểm này cô ta vẫn còn khá khôn ngoan.
Cho đến khi hai tay cô ta tê mỏi vì giơ lâu, Mặc Tu Trần mới lười biếng vươn tay ra, nhận lấy cuốn nhật ký đặt lên bàn, thản nhiên lên tiếng: "Thực ra, những chuyện cô biết, cứ trực tiếp nói cho tôi là được rồi. Cuốn nhật ký này là vật riêng tư của cô, để tôi xem thì không hay lắm."
Gò má Trình Giai hơi ửng hồng, cô ta nghĩ tới cảnh Mặc Tu Trần đọc nhật ký của mình thì tim đập thình thịch, trong lòng thấy vui mừng một cách khó hiểu. Anh mà đọc nhật ký, sẽ biết được những năm qua cô ta thích anh thế nào, coi anh như thần thánh để sùng bái ra sao.
Cô ta không tin, Mặc Tu Trần ngoài Ôn Nhiên ra thì không thể rung động dù chỉ một chút với người phụ nữ nào khác. Chẳng phải thành ngữ có câu "nước chảy đá mòn", "đá cũng phải mở" (kim thạch vi khai) sao?
Cô ta tin rằng, chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, kiên trì, trong điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa, Mặc Tu Trần nhất định sẽ rung động vì cô ta.
"Mặc thiếu, nói ra sẽ rất lộn xộn, hay là đọc trên sổ này thì tốt hơn. Anh yên tâm, những chuyện đó đều là thật, là lúc tôi biết được đã ghi chép lại ngay."
Mặc Tu Trần không tiếp lời, bưng cà phê lên nhấp một ngụm đầy tao nhã rồi đặt xuống.
"Có một chuyện, tôi không biết có nên nói không."
Mặc Tu Trần khẽ nhướng đôi mày tuấn tú, ra hiệu cho cô ta nói.
"Thực ra, chuyện này tôi cũng có ghi trong nhật ký. Khoảng ba năm trước, tôi vô tình phát hiện Tiêu Văn Khanh và một người đàn ông mở phòng ở khách sạn."
Trình Giai nói rất khẽ, như thể bản thân cô ta thanh cao, trong sáng lắm, chuyện như vậy mà nói ra cô ta cũng cảm thấy ngại ngùng.
Sắc mặt Mặc Tu Trần hơi biến đổi, đôi môi mỏng khẽ mở: "Người đàn ông đó là ai?"
"Tôi không biết, mấy năm nay ngoài Tiêu Văn Khanh ra, tôi chưa từng gặp người nào khác. Những chuyện đó toàn là nghe lén được, hoặc thỉnh thoảng vô tình nhìn thấy. Tuy nhiên, bà ta liên lạc nhiều nhất với một người đàn ông tên là Ngô Thiên Nhất."
"Cô còn nhớ dáng vẻ người đàn ông đó không?"
Mặc Tu Trần trầm giọng hỏi. Anh mới biết sự tồn tại của Ngô Thiên Nhất cách đây không lâu. Tâm cơ của Tiêu Văn Khanh không hề kém cạnh Trình Giai, bà ta làm việc cũng rất cẩn trọng, vì thế, anh cũng mới tra ra người tên Ngô Thiên Nhất này gần đây thôi.
Nhưng quan hệ giữa hắn ta và Tiêu Văn Khanh thế nào, anh vẫn chưa rõ.
Thời gian gần đây Ngô Thiên Nhất không hề tới thành phố G, cho dù giữa họ có chuyện dơ bẩn gì, anh cũng không thể biết được.
Trình Giai cau mày, cố gắng hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, lẩm bẩm: "Người đàn ông đó vóc người trung bình, hơi béo, đúng rồi, ông ta nói giọng vùng miền Bắc, còn một vài chi tiết nữa tôi không nhớ rõ lắm, nhưng lúc đó tôi có ghi chép rất tỉ mỉ trong nhật ký."
Ý ngoài lời là vẫn muốn anh nhất định phải xem cuốn nhật ký.
Mặc Tu Trần nhếch môi tạo thành một độ cong lạnh nhạt, thân hình đang dựa vào lưng ghế ngồi thẳng dậy, ngón tay thon dài chạm vào tách cà phê, chuyển chủ đề hỏi: "Dạo này cô và Tiểu Lưu thế nào rồi?"
Trình Giai sững sờ, dường như nhất thời khó thích ứng với chủ đề nhảy vọt của anh, ngơ ngác chớp chớp mắt, mới khẽ đáp: "Mấy ngày nay Tiểu Lưu rất bận, tôi không gặp anh ấy nhiều. Mặc thiếu, nếu tôi và Tiểu Lưu ở bên nhau một thời gian mà thấy không hợp, thì thực sự có thể chia tay trong êm đẹp được không?"