Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 15862 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
223 Làm một người anh tốt

❊ ❊ ❊

Cố Khải nói ra những lời này, giọng điệu cũng có chút chua chát.

Anh hơn Nhiên Nhiên sáu tuổi, vẫn còn nhớ rõ hồi nhỏ, cái ngày biết mình sắp làm anh, anh vui sướng đến mức chạy mấy vòng trong phòng khách, chạy đến ôm lấy cổ mẹ, đặt tay lên bụng bầu của bà, vui vẻ chào hỏi em gái.

Mấy tháng đó, đêm nào anh cũng kể chuyện cho em gái nghe, nói với em rằng anh là anh trai của em, sau này anh sẽ là người anh tốt nhất thế giới, để em trở thành người em gái hạnh phúc nhất thế giới.

Ngày em gái chào đời, anh cẩn thận bế đứa bé trong tã lót, cùng bố đứng trước giường mẹ, cả nhà bốn người chụp ảnh chung, khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.

Sau này mỗi ngày, việc đầu tiên khi tan học về nhà là anh bế em gái, trêu đùa với em. Anh còn hỏi mẹ, tại sao dưới cằm em gái có nốt ruồi xinh đẹp, còn anh thì không có.

Mẹ mỉm cười nói, đó là dấu hiệu của em gái, em gái anh đương nhiên là người khác biệt, anh vì thế mà vui sướng tận trời.

Thế nhưng, những ngày tháng hạnh phúc vui vẻ đó chẳng kéo dài được bao lâu. Buổi chiều tối mùa hè năm ấy, anh đẩy xe đưa em gái nửa tuổi đi dạo trên con đường nhỏ trước cửa nhà, mẹ đi bên cạnh anh. Anh hái một đóa hoa dành dành đang nở rộ bên cạnh cho em gái ngửi hương thơm, bố anh gọi điện thoại cho mẹ.

Mẹ anh nghe điện thoại xong, em gái đi vệ sinh rồi khóc lên, anh bảo mẹ về nhà lấy tã giấy, nói rằng mình có thể chăm sóc tốt cho em gái. Mẹ nhìn quanh, ngoài đôi vợ chồng hàng xóm đang đưa con đi dạo ra thì không có ai khác, hơn nữa đây lại là trước cửa nhà họ, nên bà yên tâm về nhà lấy tã.

Nào ngờ, mẹ anh vừa mới đến cửa, sau lưng anh đột nhiên vang lên một tiếng phanh gấp. Nghe tiếng quay đầu lại, anh nhìn thấy hai người đàn ông lạ mặt lao về phía mình, một kẻ túm lấy anh, kẻ kia cúi người bế em gái anh lên.

"Mẹ ơi!"

Anh hét lớn, đôi vợ chồng đẩy con đi dạo gần đó cũng lập tức hô hoán. Mẹ anh xoay người chạy tới, kẻ kia đẩy mạnh anh ngã vào gờ đá của bồn hoa bên đường, bế em gái anh lên rồi lái xe phóng đi mất hút.

...Đó là một vụ bắt cóc trắng trợn. Cố gia lại là thế gia y học trăm năm, danh tiếng ở thành phố G cực kỳ lớn, sự việc lúc đó khiến cảnh sát đặc biệt chú trọng. Thế nhưng, kẻ xấu bắt đi em gái anh giống như biến mất khỏi nhân gian, dù tìm thế nào cũng không thấy.

Kể từ khoảnh khắc em gái bị bắt cóc mất tích, cuộc sống hạnh phúc thời thơ ấu của Cố Khải cũng kết thúc.

Mẹ anh ngày nào cũng đẫm lệ, bố cũng lo lắng buồn đau. Anh không dám rơi lệ trước mặt mẹ, chỉ có thể đêm đến trốn trong chăn, cầm con búp bê mình chọn cho em gái mà khóc thầm.

Ánh sáng mờ ảo trong xe chiếu lên khuôn mặt tuấn tú đang chìm đắm trong hồi ức của anh, vô cớ nhuốm thêm vài phần trầm mặc và cô độc. Từ lúc em gái mất tích đến khi mẹ qua đời chỉ vỏn vẹn sáu năm, anh mãi không quên được những lời mẹ nắm tay anh dặn dò trước lúc lâm chung, bảo anh nhất định phải tìm lại được em gái.

Anh biết, mẹ qua đời là vì tuyệt vọng, tìm kiếm bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới có manh mối, vậy mà lại rơi vào nỗi thất vọng ê chề...

Trong khoang xe kín mít, không khí cũng vì anh mà nhuốm màu bi thương. Mặc Tu Trần nhìn người bạn thân như vậy, lòng thấy nghẹn ứ, anh chậm rãi mở lời, phá vỡ bầu không khí bi thương khiến người ta khó thở trong xe: "Cậu có thể dành thời gian, đưa Nhiên Nhiên đến nghĩa trang thăm mẹ của hai người."

Cố Khải nghe vậy, đột ngột ngẩng đầu nhìn anh.

"Đêm nay cậu tìm tôi ra ngoài, chính là để nói chuyện này?"

Đôi môi mỏng của anh mím chặt, trong lòng như hũ gia vị bị đổ, ngũ vị tạp trần.

Trong mắt Mặc Tu Trần lóe lên tia áy náy, thản nhiên nói: "Ban đầu tôi định kể cho Nhiên Nhiên nghe một vài chuyện nhà của các cậu, để cô ấy hiểu thêm về cậu và Cố gia, nhưng vì đêm đó tôi đã nói vài điều không nên nói, cô ấy bây giờ có vẻ đặc biệt nhạy cảm, cảm thấy tôi ghen với anh trai cô ấy, nhưng lại không để tâm chuyện cậu và cô ấy qua lại, điều này rất không bình thường."

Cố Khải khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng hiện lên chuyện đi dạo phố cùng cô hôm đó, anh bừng tỉnh nói: "Thảo nào, hôm đó tôi đi dạo phố cùng cô ấy và Ngọc Đình, tôi chọn một chiếc kẹp tóc xinh xắn, cô ấy lại không muốn lấy, cuối cùng còn nói bóng nói gió ám chỉ vài câu. Tu Trần, sao cậu lại phạm sai lầm cấp thấp như vậy."

Anh biết rõ Ôn Cẩm và Ôn Nhiên dù không có quan hệ huyết thống thì cũng chỉ là anh em, Nhiên Nhiên cũng tỏ ra yêu quý anh ấy, nhưng không ngờ cậu ta lại ghen với Ôn Cẩm.

Người đàn ông vốn luôn anh minh sáng suốt ngày thường này, sao lại có chỉ số cảm xúc thấp đến vậy.

"Tôi là người thường, tất nhiên sẽ phạm sai lầm mà người thường hay mắc phải."

Mặc Tu Trần cứng nhắc biện hộ cho mình, anh biết mình đã phạm sai lầm cấp thấp, nhưng những lời đó đã nói ra rồi, không thu hồi lại được. Vừa nãy nếu không phải vì Nhiên Nhiên truy hỏi chuyện đêm đó, anh cũng không đến mức mượn cớ điện thoại của Thẩm Ngọc Đình mà chạy ra ngoài.

Cố Khải lườm anh một cái, quay đầu nhìn về phía trước, trầm giọng nói: "Tôi muốn để Nhiên Nhiên sớm biết được thân thế của mình."

Ngày biết Nhiên Nhiên là em gái mình, bố anh là Cố Nham đã bay sang nước D, tất cả những ca phẫu thuật khó khăn đều đùn đẩy cho anh, mấy ngày nay, anh bận đến mức không có thời gian ăn cơm.

Anh không cần hỏi cũng biết bố mình ra nước ngoài để làm gì.

Vì vậy, anh càng nóng lòng muốn nhận lại em gái, ít nhất là để bố cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Mặc Tu Trần hiểu tâm tư của anh, cũng thấu hiểu sự nóng lòng nhận lại em gái đó. Im lặng vài giây, anh vẫn rất lý trí nói: "Để qua vài ngày nữa đi, đợi Ôn Cẩm hồi phục xuất viện, khi Ôn Thị không còn cần đến Nhiên Nhiên nữa, cũng đợi khi tôi nắm được nhiều bằng chứng hơn về Tiêu Văn Khanh, giải quyết xong một số việc, rồi hãy để Nhiên Nhiên biết thân thế của mình."

Sắc mặt Cố Khải thay đổi, giọng nói càng thêm trầm uất: "Vậy thì đợi lâu quá, Ôn Cẩm hồi phục hoàn toàn, nhanh nhất cũng phải hai tháng nữa, chỗ Tiêu Văn Khanh cũng cần ít nhất hai tháng đúng không."

"Ừ, hai tháng. Hơn hai mươi năm còn đợi được, hà tất phải bận tâm đợi thêm hai tháng nữa."

Mặc Tu Trần thầm ước tính thời gian trong lòng, những chuyện đó thật sự không phải một hai ngày là giải quyết được. Anh nhìn Cố Khải sắc mặt không tốt, khẽ nói: "Năm đó, khi cảnh sát chạy đến, Phó Kinh Nghĩa chắc chắn đã sớm nhận được tin mà bỏ trốn, mới bắt được những kẻ khác, riêng chỉ không thấy hắn."

Nhắc đến cái tên Phó Kinh Nghĩa, ánh mắt Cố Khải lập tức trầm xuống, khí tức tỏa ra cũng trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Chính người đàn ông đó, không chỉ bắt cóc em gái anh, cuối cùng còn làm hại cô ấy.

Nếu để anh gặp được hắn, anh nhất định sẽ khiến hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!

"Tôi gần đây có một chút manh mối, chỉ là không biết có phải là như vậy không."

Giọng nói trầm thấp của Mặc Tu Trần phá vỡ luồng khí tức băng giá lạnh lẽo mà anh tỏa ra, ánh mắt ôn hòa nhìn Cố Khải.

Người kia quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen láy của anh, "Manh mối gì?"

Mặc Tu Trần mím môi, thản nhiên giải thích: "Chính là Ngô Thiên Nhất, người đàn ông suốt mấy năm nay vẫn luôn giúp Tiêu Văn Khanh muốn trừ khử tôi ấy, chẳng phải trước đây tôi đã từng nhắc với cậu về hắn sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:220
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.