Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 15958 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
247 Thân thế của Ôn Nhiên

❊ ❊ ❊

Cùng lúc đó, tại bệnh viện Khang Ninh.

Chu Lâm đợi suốt một buổi chiều lại thêm một buổi tối, vẫn không thấy Mặc Tử Hiên đến, lòng nàng hoàn toàn nguội lạnh.

Mặc Tử Hiên chán ghét nàng đến mức, dùng người phụ nữ hắn yêu để uy hiếp cũng vô dụng, hắn thậm chí không phân biệt nổi lòng mình, rốt cuộc là hận hay yêu nàng.

Ngay lúc nàng đang do dự có nên tiết lộ thân thế của Ôn Nhiên cho truyền thông để trả thù sự tàn nhẫn của Mặc Tử Hiên hay không, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Đó là nhạc chuông nàng cài riêng cho Mặc Tử Hiên.

Trong đôi mắt ảm đạm của nàng bỗng lóe lên tia sáng vui mừng, nàng cầm điện thoại, nhìn số người gọi đến rồi hớn hở bắt máy: "Alo, Tử Hiên."

"Là ta!"

Giọng nói lọt vào tai nàng như một gáo nước lạnh, dập tắt toàn bộ sự hân hoan của nàng. Nàng sững sờ một lúc mới phản ứng lại: "Tiêu dì, sao dì lại dùng điện thoại của Tử Hiên?"

"Tử Hiên là con trai ta, ta dùng điện thoại của nó thì có gì lạ? Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại giấu ta chuyện liên quan đến thân thế của Ôn Nhiên?"

Chu Lâm nghe vậy giật mình, tâm niệm xoay chuyển nhanh chóng, vờ ngây ngốc nói: "Tiêu dì, con không hiểu ý dì, thân thế gì của Ôn Nhiên cơ?"

"Hừ, đến bây giờ ngươi còn giả vờ trước mặt ta. Ngươi từng điều tra thân thế của Ôn Nhiên, nó không phải con gái ruột của Ôn Hồng Duệ, không phải em gái ruột của Ôn Cẩm, đúng không?"

Tiêu Văn Khanh không có tâm trạng nghe Chu Lâm nói dối, từng câu từng chữ đều xoáy vào trọng điểm.

Bản thân bà ta cũng vô cùng chấn kinh, Ôn Nhiên lại không phải con gái ruột của Ôn Hồng Duệ. Tin tức quan trọng như vậy mà Chu Lâm lại giấu bà ta, rất có thể ngay cả Chu Minh Phú cũng không biết.

"Tiêu dì, con thực sự không biết dì đang nói gì, thân thế gì của Ôn Nhiên cơ? Nếu không phải con gái của Ôn Hồng Duệ thì là con ai? Sao dì lại hỏi như vậy, Tử Hiên đâu, nó không có ở đó sao?"

Chu Lâm vốn muốn báo thù Mặc Tử Hiên bằng cách tiết lộ thân thế của Ôn Nhiên cho truyền thông, nhưng nghe Tiêu Văn Khanh hỏi vậy, nàng đột nhiên đổi ý.

Tiêu Văn Khanh loại người "qua cầu rút ván", không chỉ hại chết cha nàng mà còn muốn hại chết đứa con trong bụng nàng. Nàng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể làm theo ý bà ta.

Ban đầu, nàng tưởng Ôn Cẩm và Ôn Nhiên hại chết cha mình, nhưng sau đó nàng đã hiểu ra, thứ mà Ôn Cẩm và Ôn Nhiên muốn là để cha nàng phải chịu sự phỉ nhổ của thế nhân, chịu sự trừng phạt của pháp luật, không thể nào để cha nàng chết một cách dễ dàng và rẻ rúng như vậy.

Mà người hại chết cha nàng chắc chắn là Tiêu Văn Khanh, ngay sau khi Tiêu Văn Khanh ra tay với đứa trẻ trong bụng nàng. Sao nàng có thể để bà ta lợi dụng thêm lần nào nữa, nếu phải lựa chọn, hiện tại nàng thà chọn Ôn Nhiên, cũng sẽ không chọn làm việc cho Tiêu Văn Khanh thêm lần nào nữa.

Ở đầu dây bên kia, Tiêu Văn Khanh tức đến mức sắc mặt tái xanh, âm trầm nói: "Chu Lâm, bây giờ ngươi có giả ngốc cũng vô dụng, ta đã thấy tin nhắn ngươi gửi cho Tử Hiên, biết Ôn Nhiên không phải con gái ruột của Ôn Hồng Duệ. Nó rốt cuộc là lai lịch thế nào? Nếu ngươi chủ động nói cho ta, ta còn có thể cho ngươi quay về, bằng không, đứa con trong bụng ngươi đừng hòng giữ được."

Nói xong câu này, Tiêu Văn Khanh xem như đã ngả bài với Chu Lâm, ép nàng phải đưa ra quyết định. Chu Minh Phú chết rồi, bà ta không cần thiết phải giữ lại Chu Lâm nữa, thực tế là bà ta muốn trừ khử cả nàng và đứa trẻ trong bụng nàng.

"Tiêu dì, đứa con trong bụng con cũng là cốt nhục của nhà họ Mặc, sao dì có thể tàn nhẫn như vậy."

Trong lòng Chu Lâm vừa kinh vừa giận, lực tay bóp chặt điện thoại không ngừng tăng lên, nàng thực sự không biết tại sao Tiêu Văn Khanh lại có thể nói ra những lời cầm thú không bằng như vậy.

"Không phải ta tàn nhẫn, mà là do ngươi không tranh khí. Ta cho ngươi ba ngày thời gian, hãy suy nghĩ cho kỹ. Ngoài ra, đừng hòng dùng Ôn Nhiên để uy hiếp Tử Hiên, sau này nó sẽ không làm bất cứ chuyện gì cho Ôn Nhiên nữa. Nếu ngươi nghe lời ta, ngươi vẫn có thể tiếp tục làm vị hôn thê của Tử Hiên, nếu ngươi đủ dụng tâm, biết đâu một ngày nào đó nó thực sự sẽ yêu ngươi."

Tiêu Văn Khanh vừa đấm vừa xoa, mục đích chỉ có một, chính là bắt Chu Lâm nói ra bí mật thân thế của Ôn Nhiên.

Bà ta nói xong, không cho Chu Lâm cơ hội từ chối, trực tiếp cúp điện thoại. Ánh mắt bà ta nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, đại não vận chuyển cực nhanh, nỗ lực hồi tưởng xem Chu Lâm biết thân thế của Ôn Nhiên từ lúc nào.

Hai phút sau, Tiêu Văn Khanh nhớ ra, khi Ôn Nhiên đi công tác, con trai bà là Mặc Tử Hiên vì Ôn Nhiên mà đề nghị đi chụp ảnh cưới với Chu Lâm ở thành phố F, còn nhà họ Ôn dường như cũng từ thành phố F chuyển về.

Thành phố F!

Trong lòng bà ta chợt có điều gì đó lóe lên, chưa kịp nắm bắt thì đã biến mất tăm.

Bà ta nhớ ra, Mặc Tử Hiên về trước, Chu Lâm ở lại thành phố F một mình, sau đó Tử Hiên đến đón nàng ta. Cũng bắt đầu từ lúc đó, Chu Lâm chuyển vào nhà họ Mặc, con trai bà ta vẫn chán ghét Chu Lâm, nhưng thái độ đã tốt hơn trước rất nhiều.

Chẳng lẽ, tất cả đều là vì Ôn Nhiên.

Chắc chắn Chu Lâm đã điều tra ra thân thế của Ôn Nhiên vào lúc đó, còn Mặc Tử Hiên có được tin tức nên đã vội vàng chạy đến, cuối cùng, không biết hai người đã đạt thành thỏa thuận gì...

Sắc mặt Tiêu Văn Khanh thay đổi liên tục trong khoảnh khắc, bà ta lẩm bẩm hết lần này đến lần khác: Thành phố F. Năm đó, Mặc Tu Trần suýt chút nữa mất mạng ở thành phố F, nếu không phải cô bé đáng chết kia cứu nó, nó đã không thể sống sót trở về.

Cô bé đó lại còn là con gái nhà họ Cố!

Những bí mật này, không ai biết cả.

Chỉ trừ bà ta, Ngô Thiên Nhất, còn có Phó Kinh Nghĩa cùng vài người nữa. Năm đó, bà ta vốn định giết chết cô bé đó, nhưng sau lại để nó trốn thoát...

Chuyện cũ từng màn hiện lên trong tâm trí, sắc mặt Tiêu Văn Khanh dần dần tái nhợt, chẳng lẽ, Ôn Nhiên chính là...

Đúng rồi, trước đây sao bà ta lại không nghĩ theo hướng đó?

Nếu thực sự giống như bà ta suy đoán, thì Mặc Tu Trần đã lừa tất cả mọi người.

Nó lấy Ôn Nhiên chắc chắn là vì biết được điều gì đó, không phải vì trả thù Mặc Tử Hiên. Lúc đầu bà ta muốn hủy hoại Ôn Nhiên, nhưng Mặc Tu Trần nhúng tay vào, thực hiện một giao dịch với Chu Lâm, cuối cùng Chu Lâm và nó cùng lên giường với Mặc Tử Hiên, còn Mặc Tu Trần thì cưới Ôn Nhiên.

Hèn gì, nó lại đối xử với Ôn Nhiên tốt như vậy.

Không đúng, có chỗ nào đó không đúng. Tiêu Văn Khanh nhíu chặt lông mày, bà ta không nói rõ được chỗ nào không ổn, nhưng chỉ cảm thấy không đúng, đây chỉ là suy đoán của bà ta, chắc chắn không phải sự thật.

"Mẹ, mẹ gọi điện cho ba con, sao lâu thế?"

Tiêu Văn Khanh bước ra khỏi phòng, Mặc Tử Hiên đã ăn xong một bát sườn, bưng bát đi đến cầu thang lầu hai, nhìn thấy bà liền hỏi bằng giọng không vui.

Tiêu Văn Khanh vội vàng tiến lên, cười áy náy, đón lấy cái bát trong tay hắn: "Nói chuyện với ba con thêm mấy câu thôi. Con ăn xong rồi à? Có muốn ăn thêm chút nào nữa không, để mẹ xới cho."

"Không ăn nữa, đưa điện thoại trả cho con đây."

Mặc Tử Hiên đưa tay ra về phía bà.

Tiêu Văn Khanh cười nhẹ, trả lại điện thoại cho hắn rồi nói: "Giờ cũng muộn rồi, con nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đi làm ở công ty nữa."

"Con biết rồi."

Mặc Tử Hiên gật đầu, quay người trở về phòng mình.

Tiêu Văn Khanh đứng ở hành lang lầu hai, gọi bảo mẫu ở dưới lầu một tiếng, bảo mẫu chạy vội lên lấy bát đi. Bà quay lại phòng, đóng cửa, lập tức gọi một dãy số.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:247
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.