Liên tiếp ba ngày, Tiểu Lưu đều qua đêm ở nhà Trình Giai. Anh ta vẫn báo cáo với Mặc Tu Trần mỗi ngày về việc anh ta và Trình Giai đã làm gì, nói gì.
Mặc Tu Trần vốn chẳng hứng thú gì với chuyện giữa anh ta và Trình Giai, cuối cùng bảo anh ta nếu không có việc gì quan trọng thì đừng báo cáo nữa. Thay vì nghe Tiểu Lưu kể chuyện giữa anh ta và Trình Giai, chi bằng dành thời gian ở bên Ôn Nhiên của anh thì hơn.
Tất nhiên, Mặc Tu Trần không phải dồn hết tâm trí vào Ôn Nhiên mà bỏ bê việc quản lý công ty. Anh không chỉ âm thầm thao túng việc thay thế ba công ty lớn từng hợp tác với tập đoàn MS, mà còn tinh ý nhận ra Mặc Tử Hiên mấy ngày nay có chút bất thường.
Dù là thái độ của Mặc Tử Hiên đối với anh, hay thái độ với công việc, và cả lần vô tình anh nhìn thấy cậu ta nói chuyện với Tiêu Văn Khanh, giọng điệu hiếu thuận đó, đều không giống cậu ta hiện tại, mà giống cậu ta của ngày trước hơn.
Cái "ngày trước" này, đương nhiên là trước khi cậu ta và Ôn Nhiên chia tay. Lúc đó, quan hệ mẹ con họ rất tốt.
Chiều hôm đó, sau khi xử lý xong tài liệu trong tay, Mặc Tu Trần tự pha cho mình một tách cà phê, rồi gọi điện bảo Đàm Mục mua trà chiều, sau đó anh gọi cho Ôn Nhiên.
"Nhiên Nhiên, anh nhờ người mua món tráng miệng em thích, còn có đồ uống em thích nữa, em có muốn qua văn phòng anh không?"
"Á, bây giờ sao? Em đang xem báo cáo, bận lắm."
Tại văn phòng ở dược phẩm Ôn Thị, Ôn Nhiên một tay cầm điện thoại, tay kia vẫn giữ con chuột, vừa nghe Mặc Tu Trần nói chuyện vừa dán mắt vào màn hình máy tính.
Mặc Tu Trần cười khẽ, ân cần nói: "Không sao, bây giờ anh rảnh, em mang hết công việc qua đây đi, lát nữa em ăn đồ ngọt uống nước, anh làm thay em."
Ôn Nhiên khẽ cau mày, "Vậy chi bằng anh mang đồ ăn qua đây, làm việc giúp em đi."
Mặc Tu Trần tốt như vậy, cô ngược lại có chút không tin anh chỉ đơn thuần gọi cô đi uống trà chiều, người đàn ông đó bụng đầy ý xấu, không biết lại đang bày mưu tính kế gì. Đêm qua cô đã chiều chuộng, mặc kệ anh làm càn rồi, không lẽ hôm nay lại muốn làm loạn ở văn phòng của anh sao.
"Nhiên Nhiên, em đang lo lắng cái gì, sợ anh ăn thịt em trong văn phòng này sao? Anh đảm bảo với em, tuyệt đối sẽ không làm càn, chỉ đơn thuần gọi em đến ăn chút gì đó thôi."
Giọng điệu trêu chọc mang theo ý cười của Mặc Tu Trần truyền đến, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiên không khỏi ửng hồng, cô mím môi, nếu không đi thì đúng là bị anh nói trúng tim đen như thể cô sợ hãi vậy. "Được, bây giờ em qua đó, anh phải giúp em làm xong công việc đấy, ngoài ra, mua thêm một phần nữa, em gọi thêm một người đi cùng."
"Bạch Tiêu Tiêu?"
"Sao anh biết? Không nói với anh nữa, em gọi cho Tiêu Tiêu đây, hôm trước cô ấy rủ em đi cưỡi ngựa mà em không đi, mấy ngày nay cũng không liên lạc với cô ấy, giờ để cô ấy đến tham quan công ty anh một chút."
Ôn Nhiên nói xong, ngón trỏ nhấn phím ngắt, tự mỉm cười một mình rồi bấm số của Bạch Tiêu Tiêu. Hôm đó không xem được kịch hay, hôm nay gọi Tiêu Tiêu theo, cô muốn xem Lạc Hạo Phong đối mặt với Tiêu Tiêu sẽ có thái độ thế nào.
Bạch Tiêu Tiêu vừa nghe nói đến công ty Mặc Tu Trần uống trà chiều liền đồng ý ngay. So với sự bận rộn của Ôn Nhiên, cô nàng này có cha chống lưng, chẳng khác nào kẻ ăn không ngồi rồi, lúc nào muốn đi cũng được.
Nửa tiếng sau, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu gặp nhau dưới tòa nhà tập đoàn MS. Bạch Tiêu Tiêu đến trước Ôn Nhiên vài phút, nhìn thấy cô liền lao lên khoác tay, đôi mắt đẹp nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một lượt, tầm mắt dừng lại trên bụng cô một lúc, rồi ghé tai hỏi đầy ẩn ý: "Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần nhà cậu đêm nào cũng cày cấy, vẫn chưa gieo được giống sao?"
Ôn Nhiên lườm cô một cái, mắng yêu: "Cái con nhỏ này, vừa gặp đã hỏi mấy chuyện này, cậu muốn biết thì tự đi tìm đàn ông mà thử, cậu tưởng mang thai là đi mua hàng à, bảo mua là mua được sao."
Bạch Tiêu Tiêu chẳng chút thục nữ cười ha hả, "Tớ chỉ cảm thấy Mặc Tu Trần nhà cậu khỏe mạnh như thế, chắc chắn lợi hại hơn đàn ông bình thường. Hai người không phải là đang tránh thai đấy chứ? Nhiên Nhiên, cậu kết hôn rồi thì đừng có làm cái trò tránh thai đó nữa, mau sinh đôi hay một trai một gái đi, buộc chặt lấy Mặc Tu Trần."
Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật, đảo mắt khinh bỉ, chẳng thèm để ý đến Bạch Tiêu Tiêu. Hai người bước vào cửa xoay, sau lưng truyền đến tiếng gọi "Nhiên Nhiên", quay đầu nhìn lại thì thấy Chu Lâm đang rảo bước đi tới.
Bạch Tiêu Tiêu cực kỳ ghét Chu Lâm, vừa nhìn thấy cô ta liền sa sầm nét mặt, còn Ôn Nhiên thì biểu cảm nhàn nhạt, không nhìn ra vui giận.
"Nhiên Nhiên, trùng hợp quá, cậu đến tìm Mặc tổng sao?"
Chu Lâm không bận tâm đến ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ của Bạch Tiêu Tiêu, cười tủm tỉm nhìn Ôn Nhiên. Cô ta đã nằm viện nhiều ngày, em bé đã bình an, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều. Mặc tổng mà cô ta nói, đương nhiên là Mặc Tu Trần.
Ôn Nhiên lướt ánh mắt qua chiếc túi trong tay cô ta, thản nhiên nói: "Phải, còn cô thì sao, đến tìm Mặc Tử Hiên à?"
Nếu cô nhớ không lầm, hôm đó cô vào bệnh viện thăm Chu Lâm, cô ta từng nói sẽ không đặt hy vọng vào Mặc Tử Hiên nữa, sao hôm nay lại đến công ty cậu ta?
Chu Lâm dõi theo ánh mắt cô, cúi đầu nhìn chiếc túi trên tay, khẽ giải thích: "Đây là món quà trước kia tôi mua cho Mặc Tử Hiên, hôm nay dọn đồ thì tìm thấy, nên nghĩ bụng mang đến cho cậu ấy."
Ôn Nhiên "ồ" một tiếng, không tiếp lời nữa. Ba người cùng lên thang máy, Bạch Tiêu Tiêu luôn coi Chu Lâm như người vô hình, chưa từng nói với cô ta câu nào, Ôn Nhiên cũng ít nói, chỉ có Chu Lâm dường như cố ý muốn tạo mối quan hệ với Ôn Nhiên.
"Keng" một tiếng, thang máy tới nơi, cửa từ từ mở ra. Chu Lâm đợi Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu ra khỏi thang máy rồi cũng đi theo sau. Bạch Tiêu Tiêu đột nhiên quay đầu, lạnh lùng nói: "Mặc Tử Hiên và Mặc Tu Trần không làm việc cùng một tầng, cô đi nhầm chỗ rồi phải không? Hay là cô không thích Mặc Tử Hiên nữa, đổi ý muốn quyến rũ Mặc Tu Trần rồi?"
Ánh mắt Ôn Nhiên trầm xuống, mím môi không nói gì. Vừa nãy ở dưới lầu, Chu Lâm không hề bấm nút tầng, trong lòng hẳn là đã tính chuyện đi cùng lên với họ.
Sắc mặt Chu Lâm tái đi, lúng túng giải thích: "Cô hiểu lầm rồi, Nhiên Nhiên, trước đây tôi gọi điện cho Mặc Tử Hiên nhưng cậu ấy không bắt máy, bây giờ tôi đến tìm cậu ấy, chắc chắn cậu ấy cũng không muốn gặp tôi. Tôi muốn nhờ cô giúp một chút, bảo Mặc tổng nhắn với cậu ấy một tiếng. Hôm nay tôi gặp cậu ấy lần cuối, sau này sẽ không làm phiền cậu ấy nữa."
Ôn Nhiên khẽ cau mày, cô không muốn giúp yêu cầu này của Chu Lâm, cô biết Mặc Tu Trần ghét Mặc Tử Hiên, cô không muốn vì chuyện này mà khiến Mặc Tu Trần không thoải mái.
"Nhiên Nhiên!"
Tuy nhiên, cô chưa kịp từ chối thì từ hành lang phía trước đã truyền đến tiếng của Mặc Tu Trần. Cô ngẩng đầu nhìn lại, trong hành lang ánh sáng dịu nhẹ, Mặc Tu Trần hai tay đút túi quần, dáng người cao ráo đứng thẳng tắp, anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đã thu lại vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, giữa lông mày ánh mắt tràn đầy ý cười ấm áp.
Ánh mắt chạm nhau, cô nhìn rõ vào đôi mắt đang cười của anh, khóe môi cô không khỏi nở nụ cười. Bạch Tiêu Tiêu liếc nhìn Mặc Tu Trần đang đứng đằng xa, quay đầu, hạ thấp giọng nói với Chu Lâm: "Cô tìm ai là chuyện của cô, đừng có đến làm phiền Nhiên Nhiên, càng đừng nghĩ đến việc dòm ngó Mặc Tu Trần."