Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 14117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
200 Khiến Ôn Nhiên biến mất khỏi thế giới này

❊ ❊ ❊

Tiêu Văn Khanh đang định gọi cho Ngô Thiên Nhất thì điện thoại của đối phương đã gọi tới.

Bà ta ngồi xuống trước ghế sofa, bình ổn lại cảm xúc rồi mới nhấn nút nghe, giọng điệu ôn hòa lên tiếng: "Alo."

"Sao rồi, con trai bà đã đồng ý đi đăng ký kết hôn với Chu Lâm chưa?"

Ngô Thiên Nhất vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề. Nghe câu này, cơn giận vừa mới bình ổn của Tiêu Văn Khanh lại bùng lên, giọng điệu đầy cảm xúc: "Chưa, nó vừa đập cửa bỏ đi rồi. Nó đã biết chuyện đêm đó, vì tôi muốn hủy hoại Ôn Nhiên nên mới hại nó và Chu Lâm lên giường, sợ là sau này sẽ không nghe sự sắp đặt của tôi nữa."

"Lại là con nhỏ Ôn Nhiên đó!"

Ngô Thiên Nhất nghiến răng ken két ở đầu dây bên kia, trong giọng nói tràn đầy hận ý và sự tàn độc muốn trừ khử Ôn Nhiên. Tiêu Văn Khanh hơi sững sờ, quan tâm hỏi: "Chẳng lẽ vấn đề của Dược Hán vẫn chưa giải quyết xong à?"

"Hừ, giải quyết cái gì mà giải quyết! Dược Hán sợ là không giữ nổi rồi. Thủ đoạn của Mặc Tu Trần bà còn chưa rõ sao? Hắn chắc chắn đã biết được điều gì đó nên mới một lòng muốn khiến tôi phá sản."

"Hắn có thể biết được gì chứ?"

Tiêu Văn Khanh nhíu mày. Mặc Tu Trần chẳng lẽ đã tra ra vụ tai nạn dược phẩm ở thành phố H là sự sắp đặt của Ngô Thiên Nhất? Nhưng bà ta đâu có nhận được tin tức gì.

"Chuyện này tôi cũng không biết, chỉ là cảm thấy Mặc Tu Trần rất quỷ quyệt. Từ nhỏ đến lớn, chúng ta có bao nhiêu cơ hội đều để hắn thoát được. Giờ đây, lại còn bị hắn dồn ép từng bước. Tôi sợ là hắn đã biết mối quan hệ giữa tôi và bà rồi, cho dù không biết mối quan hệ của chúng ta, thì cũng chắc chắn biết những năm nay, tôi đã giúp bà!"

Để không bị người khác nghi ngờ, Ngô Thiên Nhất và Tiêu Văn Khanh thậm chí còn chưa từng gặp mặt quang minh chính đại. Mối liên hệ giữa họ cũng vô cùng bí mật. Theo lý mà nói, Mặc Tu Trần không thể nào nghi ngờ đến Ngô Thiên Nhất được, làm gì có bằng chứng nào chứ!

"Hắn không thể nào biết được."

Tiêu Văn Khanh nhanh chóng phủ nhận. Đến Mặc Kính Đằng còn không biết chuyện này, sao Mặc Tu Trần lại biết được? Những năm qua hắn thoát được hết lần này đến lần khác, chẳng qua là do vận khí tốt mà thôi!

Thêm vào đó, hắn quá âm hiểm, quá biết diễn kịch nên bà mới thực sự tin hắn bị bệnh ở phương diện kia, cảm thấy mối đe dọa từ hắn không còn lớn như trước nữa.

"Dù hắn có biết hay không, tôi cũng không thể ngồi chờ chết được. Mặc Tu Trần khiến tôi tổn thất một Dược Hán, tôi nhất định phải đòi lại gấp bội từ hắn. Đã vậy, vì Mặc Tử Hiên yêu Ôn Nhiên như thế, chi bằng, chúng ta hãy để Ôn Nhiên biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này."

Giọng nói của Ngô Thiên Nhất tràn đầy sự tàn độc. Hắn không đối phó nổi Mặc Tu Trần thì đối phó với Ôn Nhiên bên cạnh hắn, dù sao cũng sẽ dễ dàng hơn.

Tiêu Văn Khanh nhíu mày, do dự nói: "Tôi đương nhiên muốn Ôn Nhiên biến mất, nhưng cô ta có Mặc Tu Trần bảo vệ, sợ là không dễ dàng như vậy. Chuyện này, chúng ta phải bàn bạc kỹ lưỡng, tuyệt đối không thể ngu xuẩn như Chu Minh Phú."

Nếu Chu Minh Phú không ngu xuẩn và bốc đồng như vậy thì đã không rơi vào kết cục ngày hôm nay.

"Ừ, chuyện này đương nhiên phải bàn bạc kỹ lưỡng. Chỉ cần bà đồng ý, tôi sẽ bắt tay vào sắp đặt ngay, đảm bảo kế hoạch kín kẽ không một kẽ hở, khiến Ôn Nhiên biến mất một cách thần không biết quỷ không hay."

"Được, vậy tôi đợi tin tốt từ ông."

Trên mặt Tiêu Văn Khanh cuối cùng cũng hiện lên nụ cười. Chỉ cần trừ khử được Ôn Nhiên, Tử Hiên sẽ tiếp tục nghe theo sự sắp đặt của bà.

"Chuyện Mặc Tử Hiên, tôi nghĩ nên để nó quên sạch Ôn Nhiên đi, nếu không, Ôn Nhiên vừa xảy ra chuyện, nó chắc chắn sẽ nghi ngờ lên đầu bà."

Ngô Thiên Nhất trầm mặc một lúc rồi đề nghị.

"Quên? Quên thế nào?"

Tiêu Văn Khanh nghi hoặc hỏi.

"Thôi miên sâu đi. Cách đây vài ngày tôi nghe nói có một chuyên gia thôi miên có thể thôi miên sâu một người để đạt được hiệu quả quên đi quá khứ."

"Có đáng tin không?"

Tiêu Văn Khanh có chút do dự. Bà ta cũng không phải chưa từng nghe qua, nhưng chưa từng đích thân trải nghiệm, cũng chưa có người quen nào thử nghiệm qua. Bà sợ hiệu quả thôi miên không tốt, mặt khác lại còn lo sẽ làm tổn thương con trai mình.

Dù Mặc Tử Hiên có hận bà thế nào, thì dù sao nó cũng là đứa con trai duy nhất của bà.

"Đáng tin, tôi sẽ tìm hiểu kỹ rồi vài ngày nữa trả lời bà."

---❊ ❖ ❊---

Ôn Thị Dược Hán

Ôn Nhiên hắt hơi liền ba cái. Cô nhíu mày, vứt khăn giấy vào thùng rác bên cạnh. Hai ngày nay nhiệt độ tuy thấp nhưng cô mặc rất dày, không hề cảm thấy lạnh.

Đây là ai đang nhắc đến mình đây!

Vừa định tiếp tục làm việc thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Nhìn tên người gọi, cô khẽ mỉm cười, nhấn nút nghe, giọng nói vui vẻ cất lên: "Alo, Tiêu Tiêu!"

"Nhiên Nhiên, giúp tớ một việc được không?"

So với giọng điệu vui vẻ của cô, giọng của Bạch Tiêu Tiêu lại vô cùng ỉu xìu. Ôn Nhiên nghe vậy sững người, tâm trí xoay chuyển nhanh chóng, quan tâm hỏi: "Lạc Hạo Phong vẫn chưa đồng ý ký hợp đồng, hay là chú Bạch vẫn chưa tha thứ cho cậu?"

"Cả hai đều đúng."

Bạch Tiêu Tiêu u uất vô cùng. Cô chỉ là trêu chọc Lạc Hạo Phong một chút thôi, cái gã đàn ông đó vậy mà lại mang chuyện hợp tác ra để trả đũa cô. Đáng ghét nhất là cô gọi điện hắn không nghe, nhắn tin hắn không trả lời.

"Vậy cậu thảm thật đấy, Tiêu Tiêu. Cậu không phải muốn tớ giúp cậu hẹn Lạc Hạo Phong đấy chứ?"

Ôn Nhiên nhớ lại cảnh ngày hôm qua Bạch Tiêu Tiêu hưng phấn kể chuyện cô trêu chọc Lạc Hạo Phong thế nào, rồi liên tưởng đến bộ dạng của cô lúc này, không nhịn được mà trêu chọc một câu.

"Nhiên Nhiên, tớ đã thảm thế này rồi mà cậu còn cười nhạo tớ. Tớ gọi điện cho Lạc Hạo Phong hắn không nghe, nhắn tin hắn không trả lời, chẳng lẽ lại chạy đến công ty chặn đường hắn à? Hơn nữa, nếu hắn muốn tránh tớ thì dù tớ có đến công ty cũng chắc gì đã gặp được hắn, tớ phải làm sao đây?"

Ôn Nhiên cười khẽ một tiếng rồi nhanh chóng dừng lại, quan tâm nói: "Thế này đi, lát nữa tớ gọi điện hỏi xem anh ấy đang ở đâu, xem anh ấy muốn cậu bồi lễ xin lỗi thế nào. Nếu không quá đáng lắm thì cậu đồng ý nhé?"

"Ừ ừ, tiểu nữ tử co được dãn được, tớ nhất định đồng ý. Cùng lắm thì lần sau lại đòi lại cả vốn lẫn lãi!"

Nhắc đến cuối, Bạch Tiêu Tiêu lại lập tức hồi phục đầy máu chiến đấu, mấy chữ "lần sau lại đòi lại cả vốn lẫn lãi" nói ra đầy nghiến răng nghiến lợi.

"Được!"

Ôn Nhiên sảng khoái đồng ý, nói lát nữa sẽ gọi lại cho cô rồi cúp máy.

Lần này, cô trực tiếp quay số của Lạc Hạo Phong mà không thông qua Mặc Tu Trần. Hôm qua gọi cho Mặc Tu Trần, anh đã tỏ rõ thái độ rằng chuyện hợp tác với nhà họ Bạch sẽ do Lạc Hạo Phong toàn quyền phụ trách.

Cô cũng không muốn làm khó anh trong chuyện này nên trực tiếp bỏ qua anh.

Điện thoại đổ chuông bốn, năm hồi mới được bắt máy, giọng nói thanh lãng, dễ nghe của Lạc Hạo Phong truyền đến: "Alo, Ôn Nhiên, tìm tôi có việc gì à?"

Ôn Nhiên cười cười, cũng không vòng vo với anh mà đi thẳng vào vấn đề: "Tôi nghe Tiêu Tiêu nói cô ấy đắc tội với anh?"

"Vậy sao? Cô ta có đắc ý kể với cô rằng cô ta tìm một cô nàng mê trai vừa béo vừa xấu, trang điểm cho tự tưởng mình là phong lưu lả lơi, hòng quyến rũ tôi không?"

Lạc Hạo Phong ở đầu dây bên kia cười khẩy đầy mỉa mai, sau đó giọng điệu giễu cợt hỏi.

Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật, tự động não bổ hình ảnh Lạc Hạo Phong mô tả, lại thấy rất buồn cười. Cô cắn cắn môi, không dám cười ra tiếng mà dùng giọng điệu vô cùng chân thành nói: "Sao có thể, cô ấy đang hối hận lắm đây."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:200
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.