Mặc Tu Trần cảm nhận được sự lây lan từ nụ cười của cô, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên một độ cong hoàn mỹ, ôn nhu đáp lại: “Được, tôi đi lấy xe.”
“À, không cần lái xe đâu, ngay phía trước cách đây không xa, chúng ta đi bộ đi, vài phút là tới rồi.”
Ánh nắng rực rỡ chiếu trên gương mặt nhỏ nhắn đang ngước lên của Ôn Nhiên, trong đôi mắt hàm tiếu thoáng hiện những đốm sáng vàng kim, lộng lẫy đến mê hồn. Mặc Tu Trần nhìn mà tâm trí xao động, đừng nói là cô bảo anh đi bộ cùng vài phút, dù là nửa tiếng đồng hồ, anh cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý.
Chỉ là, anh không quên động tác giơ tay che nắng của cô lúc nãy. Tuy là mùa thu, nhưng mấy ngày nay trời nắng liên tục, ánh mặt trời chiếu xuống người vẫn rất nóng bức.
“Trong xe có ô, chúng ta lấy ô đi, đừng để em bị rám nắng.”
Mặc Tu Trần dắt tay Ôn Nhiên đi tới bãi đỗ xe, lấy từ trong xe ra một chiếc ô. Đương nhiên là người cao lớn như anh cầm ô rồi, Ôn Nhiên được anh ôm gọn trong lòng, che dưới tán ô, còn bản thân anh thì quá nửa thân mình đều ở ngoài ô.
“May mà là che nắng, chứ nếu là che mưa, anh không biến thành gà rớt nồi nước mới là lạ.”
Ôn Nhiên nhìn nửa thân người to lớn của Mặc Tu Trần lộ ra ngoài ô, rồi lại nhìn chính mình không một sợi tóc nào bị nắng chiếu tới, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả, lại còn phảng phất cả sự ngọt ngào.
Mặc Tu Trần vô tư cười khẽ: “Anh là đàn ông, bị rám nắng thì có làm sao đâu. Em thì khác, da trắng thịt mềm, bị rám nắng thì người khác sẽ xót xa lắm đấy.”
Không biết là do anh nói chuyện quá gần tai cô, hơi thở ấm nóng chui vào màng nhĩ, hay là câu nói “xót xa” kia, khiến tim Ôn Nhiên bỗng nhiên hẫng mất một nhịp, gò má trắng ngần ửng lên một màu phấn hồng.
Cô lườm anh một cái, câu nói “Anh đau lòng sao?” vừa thốt ra khỏi miệng, liền hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình. Mặc Tu Trần tuy ngày thường ít nói, nhưng về khoản ngôn từ, hình như cô chưa bao giờ chiếm được thượng phong.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt nhỏ vốn chỉ phơn phớt hồng lập tức đỏ bừng.
Mặc Tu Trần chỉ nhìn cô cười cười, đột nhiên cúi đầu, môi mỏng lướt qua bên tai cô, ý vị không rõ thốt ra một câu: “Em nói xem?”
Nói là phản vấn, chi bằng nói là trêu chọc, lại còn là trêu chọc cô ngay giữa phố phường. Đặc biệt là nụ cười trong đáy mắt và khóe môi kia, trong sự mê hoặc đầy tính nam lại mang theo vài phần vẻ bất cần không thể diễn tả.
Khuôn mặt nhỏ của Ôn Nhiên đỏ bừng tận mang tai, cô giận dỗi dậm chân một cái, người chui ra khỏi tán ô, chạy mấy bước vào quán mì, gọi với vào trong: “Ông chủ, cho hai bát mì bò, lấy vị cay tê!”
Nụ cười nhàn nhạt trên môi Mặc Tu Trần sau khi nhìn Ôn Nhiên thẹn thùng chạy vào quán mì, không kìm được mà bật thành tiếng. Trong đầu anh vẫn còn văng vẳng câu phản vấn “Anh đau lòng sao?” của cô, nơi mềm mại nhất trong đáy lòng anh, bỗng chốc trở thành một hồ nước mùa thu phẳng lặng.
---❊ ❖ ❊---
Ôn Nhiên không chỉ là một kẻ ham ăn, mà còn là một thực thần cái gì cũng ăn được. Một bát mì bò vị cay tê nồng nặc, Mặc Tu Trần nhìn thôi đã nhíu mày, cô lại thèm thuồng nuốt nước miếng.
“Hôm nay trưa tôi mời khách, anh nhất định phải ăn hết đấy.”
Nhìn nụ cười của Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần cảm thấy rùng mình. Từ nhỏ anh đã không thích ăn cay, dù có ăn cũng chỉ ăn chút ít, kiểu mì bò siêu cay tê này, anh chắc chắn không thể thưởng thức nổi.
Biết là cô đang trả thù chuyện anh hôn cô giữa phố lúc nãy, Mặc Tu Trần trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng, xem ra chuyện làm kẻ sàm sỡ này, tốt nhất là đừng có làm.
Ôn Nhiên cúi đầu ăn một miếng, ngẩng đầu lên thấy Mặc Tu Trần vẫn ngồi bất động đũa. Đáy mắt cô lóe lên một tia cười giảo hoạt, cô vươn đũa sang bát anh, gắp một miếng bò, cố tình nhúng vào nước dùng vị cay tê đậm đặc rồi đưa đến bên miệng Mặc Tu Trần, cười hì hì nói: “Mặc thiếu, sao anh không ăn? Lại đây, nếm thử miếng thịt bò này đi, đảm bảo anh ăn một miếng là muốn húp cạn cả nước dùng luôn.”
Mặc Tu Trần nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đôi đồng tử đang cười của cô, đáy mắt anh cũng không kìm được mà dấy lên ý cười. Đôi môi mỏng quyến rũ từ từ mở ra, ăn miếng thịt bò cô đưa đến bên miệng.
Thịt bò vào miệng, nụ cười của anh thoáng cứng đờ. Vị cay tê nồng đậm từ đầu lưỡi nhanh chóng lan tỏa, trong giây lát, cả miệng vừa tê vừa cay, chưa kịp nuốt xuống đã cảm thấy cổ họng bị vị cay tê này kích thích đến mức muốn ho sặc sụa.
“Ăn ngon không?”
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, cười tươi rói nhìn Mặc Tu Trần, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm thay đổi nhỏ nào trên mặt anh.
Mặc Tu Trần không dám nhai kỹ, nuốt chửng miếng thịt bò trong miệng, vị cay tê đó liền theo đường xuống dạ dày. Trên cánh mũi cao thẳng của anh rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, nhưng anh không muốn bị cô nhóc trước mặt coi thường, nên vẫn cười gật đầu: “Ừ, vị không tệ, em ăn phần của em đi, đừng bận tâm đến anh.”
Dứt lời, anh vươn tay lấy điện thoại ra, rời khỏi chỗ ngồi. Ôn Nhiên nheo nheo mắt.
Vốn dĩ thấy anh nuốt miếng thịt bò vào bụng đã cay đến mức toát cả mồ hôi mũi, cô cũng thấy có chút ‘không nỡ’, định bảo anh không ăn cũng được. Nhưng vị Mặc đại thiếu gia này tự mình muốn sĩ diện, cô dường như cũng chẳng cần thiết phải đổi bát khác cho anh. Ăn được một miếng rồi ngẩng đầu lên thấy anh lấy điện thoại ra, Ôn Nhiên ngạc nhiên hỏi:
“Đang ăn cơm, anh lấy điện thoại làm gì?”
“Anh đột nhiên nhớ ra có chuyện quan trọng quên dặn Tiểu Lưu. Nhiên Nhiên, em ăn trước đi, anh gọi điện thoại xong, đợi mì bớt nồng rồi ăn tiếp.”
Trong lúc nói chuyện, Mặc Tu Trần đã bấm gọi cho Tiểu Lưu. Trong quán hơi ồn ào, anh đứng dậy đi ra bên ngoài.
Ôn Nhiên cười cười, không vạch trần tâm tư lấy cớ gọi điện thoại để không phải ăn bát mì này của anh. Bị hương vị đậm đà hấp dẫn, cô cúi đầu cắm cúi ăn.
Mặc Tu Trần bước ra ngoài quán, ở đầu dây bên kia, giọng Tiểu Lưu có chút ủ rũ truyền đến: “Đại thiếu gia, có chuyện gì vậy ạ?”
“Cậu lập tức đến Bệnh viện Khang Ninh một chuyến.”
Mặc Tu Trần nhìn về phía bệnh viện đối diện, giọng điệu trầm xuống ra lệnh.
“Đại thiếu gia, tôi vẫn chưa xem hết video mà.”
Giọng điệu của Tiểu Lưu rõ ràng mang theo sự không hài lòng. Tối qua về nhà, đại thiếu gia đột nhiên bảo cậu hôm nay đến tìm bảo vệ xem video Trình Giai nằm viện, xem hết toàn bộ một lượt. Cậu ghét nhất là phải tiếp xúc với Trình Giai, ả ta trước mặt đại thiếu gia thì giả vờ ngoan ngoãn, nhưng đối mặt với cậu thì lại đầy vẻ kiêu ngạo khinh bỉ, như thể cao hơn cậu một bậc vậy. Sáng nay cậu mang cơm cho Trình Giai, ả cũng chỉ trỏ ra lệnh cho cậu. Giờ phút này, vừa nghe Mặc Tu Trần bảo cậu đến bệnh viện, cậu đã theo bản năng mà bài xích.
Thông minh như Mặc Tu Trần, sao có thể không biết Tiểu Lưu đang nghĩ gì, anh khẽ nhíu mày, giải thích ngắn gọn: “Không phải đi gặp Trình Giai. Tôi và Ôn Nhiên đang ở quán mì bò Tái Lai đối diện bệnh viện. Cậu qua đây, ăn bát mì bò đó đi.”
“Ăn mì bò? Được thôi đại thiếu gia, tôi tới ngay đây.”
Trước sau chưa đầy một phút, giọng điệu của Tiểu Lưu từ ai oán chuyển thành vui mừng.
Khóe miệng Mặc Tu Trần cong lên một nụ cười: “Ừ, cậu nhanh lên, ăn xong mì thì còn phải đưa Ôn Nhiên đến công ty đi làm. Cha tôi vào viện rồi, tôi không thể rời bệnh viện ngay được.”
“À, Đổng sự trưởng bị sao vậy ạ?”
Mặc Kính Đằng là bị ngất ở câu lạc bộ vào buổi trưa rồi được đưa vào viện, Tiêu Văn Khanh đã thông báo cho Mặc Tử Hiên, còn Mặc Tu Trần thì chưa hề thông báo cho bất cứ ai. Tiểu Lưu chợt nghe Mặc Tu Trần nói vậy, giật cả mình.
“Không có gì đâu, cậu mau tới là được.”
Mặc Tu Trần không muốn lãng phí thời gian với cậu ta, nói xong liền cúp máy trực tiếp. Sau khi gọi điện xong cho Tiểu Lưu, Mặc Tu Trần không hề quay người vào quán, thân hình cao lớn thẳng tắp đứng bên ngoài, lại bấm số của Đàm Mục. Anh không hề biết rằng, mình đã vô tình quảng cáo cho quán mì nhỏ này, trong vài phút ngắn ngủi, khách vào quán ăn mì đại đa số đều là nữ giới.
“Alô, Tu Trần!”
Điện thoại đổ chuông mấy hồi mới được bắt máy, giọng Đàm Mục mang theo vài phần lười biếng, như thể đang ngủ trưa.