Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 14117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
107 Tôi chỉ nói vậy thôi

❊ ❊ ❊

"Được, chỉ cần em quay về, anh sẽ không tự trách mình nữa."

Giọng Ôn Cẩm lập tức xua tan vẻ u uất, truyền đến sự dịu dàng và cưng chiều.

Hai anh em trò chuyện thêm vài câu, sau khi cúp điện thoại, ánh mắt đen láy như mực của Ôn Cẩm thoáng hiện tia lạnh lẽo, anh bấm một dãy số.

"Alo, Ôn đại thiếu gia, có gì phân phó?"

Điện thoại đổ vài hồi thì được bắt máy, một giọng nói trong trẻo truyền tới.

"Bảo với bạn cậu, bất kể dùng cách gì, nhất định phải khiến mấy kẻ đó khai ra kẻ đứng sau sai khiến chúng làm hại em gái tôi là ai. Ngoài ra, sáng nay cậu có rảnh thì ghé bệnh viện một chuyến."

Giọng Ôn Cẩm lạnh lùng, ngũ quan tuấn tú hiện lên vẻ nghiêm nghị, khí chất tỏa ra quanh người lạnh lẽo băng giá.

"Được, tôi đang ở bên ngoài làm nhiệm vụ, trưa sẽ qua tìm anh."

---❊ ❖ ❊---

Thành phố F, khách sạn.

Bạch Tiêu Tiêu ánh mắt ám muội nhìn chằm chằm những vết "dâu tây" trên cổ Ôn Nhiên, hỏi đầy ẩn ý: "Nhiên Nhiên, tối qua cậu và Mặc Tu Trần làm chuyện đó bao nhiêu lần rồi?"

Ôn Nhiên vốn đã không được tự nhiên khi bị cô nhìn như vậy, nghe cô hỏi thế, trong đầu cô không khỏi hiện lên những hình ảnh đêm qua... Cuối cùng, cô vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Thấy Ôn Nhiên đỏ mặt, Bạch Tiêu Tiêu giơ ngón tay ra đếm: "Ba, bốn, năm... Ối,"

Ôn Nhiên lườm cô một cái, giơ tay đánh rơi ngón tay cô, đổi chủ đề: "Hôm nay tớ phải về thành phố G, không thể cùng cậu dạo phố ở đây được nữa. Cậu định chơi thêm mấy ngày, hay là về cùng tớ?"

"Cậu đừng có đánh trống lảng, trả lời câu hỏi vừa nãy của tớ trước đã. Đêm qua mấy lần? Kỹ thuật của Mặc Tu Trần thế nào? Trước đây bên ngoài đồn thổi anh ta không được, Nhiên Nhiên, cậu chữa bệnh cho anh ta bằng cách nào vậy? Có phải là mấy bộ quần áo tớ mua có tác dụng không?"

"Sao cậu lắm chuyện thế không biết."

Ôn Nhiên lườm cô một cái, mấy câu đó là cái kiểu gì chứ.

Bạch Tiêu Tiêu nheo mắt, ánh nhìn dán chặt vào khuôn mặt đỏ ửng của Ôn Nhiên, cười nói: "Nhiên Nhiên, cậu không nói tớ cũng đoán được..."

"Bạch Tiêu Tiêu, cậu có biết xấu hổ không hả?"

Ôn Nhiên thực sự không chịu nổi cô nàng Bạch Tiêu Tiêu này. Trước đây cô ấy nói mấy chuyện đó, cô cũng chẳng thấy gì, nhưng giờ đây, cô vừa trải qua những chuyện kia, mỗi câu cô ấy nói đều khiến những hình ảnh xấu hổ đêm qua hiện ra trước mắt cô, cô chỉ hận không thể tìm cây kim sợi chỉ khâu miệng cô ấy lại.

"Tớ có gì mà phải xấu hổ, tớ chỉ nói chơi thôi, còn cậu thì làm thật hết rồi còn gì?"

Bạch Tiêu Tiêu nhướng mày không cho là đúng, cười cười rồi nói tiếp: "Bây giờ tớ cuối cùng cũng không phải lo cậu sẽ thủ tiết cả đời nữa. Có lẽ cậu và Mặc Tu Trần là một đôi trời định. Anh ta ngoài cậu ra thì chẳng có cảm giác gì với bất kỳ người phụ nữ nào, đã thế còn lạnh lùng như băng với tất cả phụ nữ nữa chứ."

"Sao có thể chứ!"

Ôn Nhiên miệng nói vậy nhưng trong lòng lại có chút vui vẻ nho nhỏ. Mặc Tu Trần có lạnh lùng với người phụ nữ khác hay không cô không rõ, nhưng với cô, anh ta đối xử khá tốt.

Bạch Tiêu Tiêu "xì" một tiếng: "Sao lại không thể, cậu không biết sáng nay tớ gọi điện tìm cậu, anh ta hung dữ thế nào đâu. Anh ta nói cậu quá mệt, không cho tớ làm phiền cậu. Vừa nãy ở hành lang, tớ tình cờ gặp anh ta, anh ta còn không cho tớ gặp cậu. Cứ như cậu là của riêng anh ta vậy."

"Cậu nói quá rồi đấy."

Ôn Nhiên cười mắng, định nói gì đó thì chuông cửa vang lên. Bạch Tiêu Tiêu đứng dậy mở cửa, một lát sau, cô xách một cái túi quay lại, cười nói: "Mặc Tu Trần đúng là chu đáo thật, còn chuẩn bị cả quần áo cho cậu. Bộ hôm qua của cậu bị xé nát rồi sao?"

Cô lấy quần áo trong túi ra, là kiểu dáng thời thượng nhất bây giờ, ngay cả đồ lót cũng chuẩn bị sẵn.

"Quần áo tối qua bị cành cây quẹt rách rồi."

Ôn Nhiên thản nhiên giải thích.

"Chuyện tối qua cậu vẫn chưa kể tớ nghe đâu nhé. Mấy vết thương này của cậu từ đâu ra? Mặc Tu Trần tìm thấy cậu bằng cách nào?"

Vừa nãy cô chỉ lo tò mò Mặc Tu Trần giỏi thế nào mà quên hỏi chuyện cô bị thương ra sao tối qua.

"Tớ bị người ta đánh thuốc mê ở bên ngoài nhà vệ sinh, lúc tỉnh dậy thì xe đang chạy lên núi. Lúc xuống xe, tớ tranh thủ trốn thoát, bị bọn họ đuổi tới vách đá, đường cùng không còn lối thoát, tớ liền nhảy xuống."

"Cậu nhảy xuống vực?"

Bạch Tiêu Tiêu biến sắc.

Thảo nào sáng nay anh Ôn Cẩm gọi điện lại lo lắng như vậy. Cô cúi đầu nhìn cánh tay đang băng bó của cô, lớp băng gạc trông như mới thay chưa được bao lâu, "Vách đá cao như thế, sao cậu lại ngốc nghếch như vậy chứ."

Ôn Nhiên gượng cười một cái: "Tình huống lúc đó, tớ không còn lựa chọn nào khác. Bọn họ cho tớ uống thuốc, tớ sợ mình..."

"Nhiên Nhiên, nhất định chúng ta phải tìm ra kẻ đã làm hại cậu, băm vằm hắn thành ngàn mảnh."

Bạch Tiêu Tiêu đỏ hoe mắt, tiến lên ôm chầm lấy Ôn Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói.

Người kia rốt cuộc độc ác đến mức nào mà lại làm hại Nhiên Nhiên như vậy, muốn hủy hoại cô.

"Tiêu Tiêu, tớ không sao rồi. Chẳng phải người ta nói đại nạn không chết tất có hậu phúc sao? Trận tai nạn xe trước kia đã mang cha mẹ tớ đi, anh trai đã dùng chính thân mình bảo vệ tớ, tối qua bị ép nhảy vực lại có cái cây và dây leo cứu tớ, điều đó chứng tỏ tớ mạng lớn lắm."

"Ừm, cậu mạng lớn lắm, không ai có thể làm hại được cậu đâu."

Trong lòng Bạch Tiêu Tiêu đau xót không tả xiết. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi này, Ôn Nhiên đã trải qua quá nhiều chuyện. Là bạn thân nhất của cô, vậy mà vào thời khắc mấu chốt, cô lại chẳng giúp được gì.

"Được rồi, cậu ôm tớ thế này thì tớ mặc quần áo kiểu gì."

Ôn Nhiên mỉm cười, không muốn để bầu không khí trở nên nặng nề như vậy.

Bạch Tiêu Tiêu vừa buông cô ra, tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Lần này là điện thoại của Mặc Tu Trần gọi tới.

"Tìm cậu đấy."

Bạch Tiêu Tiêu rất biết điều, đưa điện thoại thẳng cho Ôn Nhiên, khuôn mặt xinh đẹp lại khôi phục nụ cười rạng rỡ.

Ôn Nhiên nhấn nút nghe, giọng nhẹ nhàng mềm mại: "Alo!"

"Vừa rồi anh nhận được điện thoại của anh trai em, nghĩ rằng cậu ấy gọi cho em thì Bạch Tiêu Tiêu chắc chắn sẽ gọi em dậy. Quần áo anh cho người gửi đến, em mặc có vừa không?"

Giọng nói trầm thấp ôn nhu của Mặc Tu Trần truyền tới, Ôn Nhiên cụp mắt nhìn bộ quần áo trên giường, khẽ nói: "Em chưa mặc, chắc là vừa."

Ánh mắt chạm vào bộ đồ lót kia, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại nóng bừng lên, nhịp tim cũng không kiểm soát được mà loạn nhịp.

"Anh đã bảo người đặt chuyến bay lúc hơn hai giờ chiều rồi."

"Tiêu Tiêu cũng về cùng."

Ôn Nhiên liếc nhìn Bạch Tiêu Tiêu, mặc dù vừa rồi cô ấy không trả lời, nhưng cô ấy đi cùng cô tới đây, cô về thì chắc cô ấy cũng sẽ không ở lại một mình.

"Được!"

Mặc Tu Trần hiểu ý cô, ôn tồn đáp.

Ngập ngừng một lát, anh lại nói: "Lát nữa em ăn chút điểm tâm đi, trưa anh về ăn cơm trưa cùng em."

"Không cần đâu, anh cứ bận việc của anh đi, có Tiêu Tiêu ở đây với em rồi."

Ôn Nhiên nghĩ cũng không nghĩ đã từ chối ý tốt của anh. Sau khi trải qua chuyện thân mật tối qua, cô bây giờ không dám đối mặt với Mặc Tu Trần.

Ngoài việc sợ nhìn thấy anh lại không kìm lòng được nhớ đến những hình ảnh xấu hổ kia ra, tâm trạng cô lúc này rất rối bời, không thể hiểu rõ bản thân đang cảm thấy thế nào.

Dường như cô luôn vì anh mà xao động tâm trí, hiện tượng này, Ôn Nhiên không biết là tốt hay không tốt.

Đầu dây bên kia, Mặc Tu Trần im lặng một lúc, khi giọng nói truyền tới lần nữa, trầm hơn lúc nãy một chút: "Được rồi, chiều anh quay lại đón em."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.