Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 14080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
172 Ai cho phép cậu nói cho cô ấy biết

❊ ❊ ❊

"Có nước đây, tôi rót giúp cô, Mặc thiếu bao giờ mới đến? Cơm nước tôi làm cho anh ấy đều nguội hết rồi."

Mặc dù người cô ta muốn quyến rũ không phải là Tiểu Lưu, nhưng cô ta vẫn cố tỏ vẻ đáng thương, hy vọng Tiểu Lưu sẽ động lòng, gọi điện thoại cho Mặc Tu Trần một lần nữa, bảo anh nhanh chóng xong việc khách khứa rồi đến nhà cô ta.

"Không cần đâu, ở đây có một cốc rồi."

Lời cô ta vừa dứt, Tiểu Lưu đã đi tới trước bàn, cầm cốc nước trên bàn lên, ngửa đầu uống cạn.

Sắc mặt Trình Giai biến đổi, câu ngăn cản buột miệng thốt ra: "Không được, cốc nước đó anh không được uống, là tôi chuẩn bị cho Mặc thiếu."

Cô ta lao tới, thế nhưng, đã quá muộn.

Tiểu Lưu đã uống sạch cả cốc nước, trong tay chỉ còn lại chiếc cốc không. Nhìn gương mặt kỳ lạ của Trình Giai, cậu ta không cho là đúng, nói: "Chỉ là một cốc nước thôi mà? Sao cô phải căng thẳng thế, không lẽ trong nước có bỏ độc, muốn hại chết đại thiếu gia nhà chúng tôi à?"

"Đương nhiên là không phải."

Trình Giai bực bội phủ nhận, đưa tay giật lấy chiếc cốc trong tay cậu, bắt đầu ra lệnh đuổi khách: "Anh uống nước rồi thì mau đi đi, lát nữa Mặc thiếu tới thấy hai người chúng ta ở trong phòng này thì không hay đâu."

Tiểu Lưu nhíu mày, trên mặt thoáng hiện vẻ bất mãn. Cậu ta không những không đi mà còn ngồi phịch xuống chiếc ghế trước bàn, nhìn những món ăn tinh xảo trên bàn rồi nói: "Đại thiếu gia bảo tôi đợi anh ấy ở đây, anh ấy chưa tới thì tôi không dám đi. Trình Giai, những món này là do chính tay cô nấu sao, trông tay nghề của cô cũng không tệ nhỉ."

Trình Giai trong lòng có chút nóng nảy, nhưng lại chẳng thể làm gì được Tiểu Lưu, đành phải lấy lệ trả lời câu hỏi của cậu: "Đúng vậy, những món này là tôi làm cho Mặc thiếu. Tiểu Lưu, hay là anh đi xem Mặc thiếu đã thoát khỏi vị khách đó chưa, lát nữa thức ăn nguội hết thì ăn không ngon đâu."

Thực ra, những món ăn này đã nguội từ lâu rồi.

Tiểu Lưu biết cô ta muốn mình rời đi, thực ra cậu cũng muốn đi, nhưng lệnh của đại thiếu gia thì cậu lại không dám trái.

Kể từ lúc bước vào nhà Trình Giai, cậu đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trong phòng. Mùi này không khó ngửi, nước hoa thuộc loại đắt tiền, hơn nữa ngửi vào còn thấy khá dễ chịu.

Có một điểm, đại thiếu gia nói rất đúng, Trình Giai rất xinh đẹp, tính là một đại mỹ nhân, dáng người cũng rất ổn. Đặc biệt là tối nay, bộ váy đỏ quyến rũ kia ôm trọn lấy thân hình đường cong tinh tế của cô ta, kết hợp với mùi nước hoa khiến lòng người xao xuyến, cậu thế mà lại có chút say mê.

Tiểu Lưu nhíu mày, trả lời không đúng trọng tâm: "Trình Giai, nước hoa cô xịt tuy rất thơm, nhưng đại thiếu gia ghét nhất là nước hoa đấy. Cô mau tản bớt mùi nước hoa này đi, không lát nữa đại thiếu gia tới, chắc chắn sẽ nổi giận."

Trong mắt Trình Giai lóe lên một tia kinh ngạc, Mặc Tu Trần ghét nhất mùi nước hoa sao? Điểm này tại sao cô ta lại không biết? Hơn nữa bình thường cô ta cũng xịt nước hoa, Mặc thiếu đâu có biểu hiện gì là phản cảm đâu.

Tiểu Lưu thấy cô ta không tin, lông mày cậu nhíu lại, khó chịu nói: "Nếu cô không tin lời tôi, vậy giờ tôi gọi điện cho đại thiếu gia đây, nói với anh ấy là cô xịt đầy phòng nước hoa, xem anh ấy còn tới nữa không."

Thấy cậu thực sự đưa tay vào túi móc điện thoại, Trình Giai vội vàng tiến lên nắm lấy tay cậu: "Đừng gọi cho Mặc thiếu, tôi đi tìm cách tản bớt mùi nước hoa đây."

Cô ta uống nước trước Tiểu Lưu, trong hai ba phút nói chuyện với cậu, thuốc đã dần dần phát huy tác dụng. Đầu cô ta bắt đầu choáng váng, trong cơ thể cũng theo đó mà dấy lên một luồng khô nóng.

Lúc này, cô ta đứng cạnh Tiểu Lưu, nắm lấy tay cậu, không những không thấy phản cảm mà còn cảm thấy rất dễ chịu.

Trong lòng cô ta giật thót, biết đây là tác dụng của thuốc. Cứ đà này, cho dù cô ta có thể kiểm soát bản thân, thì e là Tiểu Lưu cũng sẽ không buông tha cho cô ta.

---❊ ❖ ❊---

Dưới lầu, Mặc Tu Trần vừa hút thuốc vừa nghe cuộc đối thoại của Trình Giai và Tiểu Lưu trên lầu, nụ cười nơi khóe môi dần đậm hơn. Nếu anh không đoán sai, kịch hay sắp bắt đầu rồi.

Dựa theo phong cách hành sự trước kia của Trình Giai, cô ta đối với anh cũng chẳng hề nương tay, chắc chắn sẽ không chỉ xịt nước hoa trong phòng, mà nhất định sẽ giống như lần trước, bỏ thêm chút thuốc.

Trong màn đêm, một chiếc xe hơi sang trọng từ từ tiến lại gần, đỗ phía sau chiếc xe thương vụ.

Một lát sau, có người gõ cửa xe.

Mặc Tu Trần mở cửa xe, nhìn thấy gương mặt cười hớn hở của Lạc Hạo Phong. Anh khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng, Lạc Hạo Phong đã nói trước: "Tu Trần, Ôn Nhiên không yên tâm về cậu nên bảo tôi đến xem sao. Tiểu Lưu đã lên đó chưa? Tiến triển thế nào rồi, cậu sẽ không phải đang nghe lén người ta làm mấy chuyện đó chứ?"

Đôi mắt đào hoa của cậu ta lướt qua chiếc tai nghe bluetooth trên tai trái của Mặc Tu Trần, rồi cúi người ngồi vào trong xe.

"Ai cho phép cậu nói cho Nhiên Nhi biết?"

Ánh mắt Mặc Tu Trần thay đổi, ánh nhìn trầm trầm chằm chằm vào kẻ vừa ngồi vào xe là Lạc Hạo Phong. Tên này thật là không biết điều, lần trước ở bệnh viện, cậu ta nói với Trình Giai người sai khiến công nhân xây dựng là Ôn Nhiên, còn nói cái gì mà cậu và Ôn Nhiên sẽ không bền lâu.

Đúng là đồ sợ thiên hạ không loạn mà.

Lạc Hạo Phong cười hì hì, hoàn toàn không để ý tới cơn giận của Mặc Tu Trần, đưa tay giật lấy chiếc tai nghe bluetooth của anh đeo vào tai mình. Một lát sau, trên lông mày nở rộ một nụ cười tà mị: "Tu Trần, Tiểu Lưu tối nay có diễm phúc rồi, không ngờ người bình thường vốn thật thà chất phác như cậu ta mà cũng đối phó được với Trình Giai đấy."

Mặc Tu Trần cười lạnh một tiếng: "Nếu cậu thấy ghen tị thì cậu cũng có thể lên đó."

Lạc Hạo Phong nghe vậy khóe miệng giật giật, liếc xéo anh nói: "Cậu và Ôn Nhiên đúng là vợ chồng xứng đôi, Trình Giai liệu có xứng với người anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng như tôi không?"

Mắt Mặc Tu Trần khẽ nheo lại, bắt được trọng tâm trong lời nói của cậu ta: "Nhiên Nhi nói về cậu thế nào?"

Lạc Hạo Phong vừa nghe diễn biến trên lầu vừa cười hì hì nói: "Cô ấy nói giống cậu đấy. Vốn dĩ tôi muốn để cô ấy ăn chút giấm chua, có lợi cho sức khỏe và tinh thần, nào ngờ cô ấy lại hoàn toàn tin tưởng cậu. Tôi thật không biết, Ôn Nhiên là ngốc, hay là đần nữa, chồng mình đi tìm người phụ nữ khác mà cô ấy chẳng hề tức giận."

Nói đến cuối cùng, Lạc Hạo Phong còn không tán đồng phát ra mấy tiếng chậc chậc.

Sự lạnh lẽo nơi khóe môi Mặc Tu Trần đã tan biến, trong đôi mắt đen như mực dâng lên một tia ấm áp, khóe miệng vô thức nhếch lên một độ cong. Nhiên Nhi đã hứa tin anh, đương nhiên sẽ không tin lời khiêu khích của tên họ Lạc này.

"Cậu đã muốn xem kịch thì ở đây nghe cho hết kịch đi, lát nữa kể lại toàn bộ quá trình cho tôi."

Mặc Tu Trần ngẩng đầu nhìn lên lầu, xoay mắt nhìn Lạc Hạo Phong đang chăm chú lắng nghe, dặn dò xong liền giật lấy chìa khóa xe trong tay cậu ta, mở cửa xe bước xuống.

"Này, tôi thực sự phải nghe hết toàn bộ sao?"

Lạc Hạo Phong hét về phía cánh cửa xe đã đóng chặt. Qua cửa kính xe, Mặc Tu Trần liếc nhìn cậu ta một cái, sải bước đi tới trước xe của mình, kéo cửa xe ngồi vào trong. Một lát sau, chiếc xe lao vút đi.

"Đàn ông đã kết hôn đúng là chán ngắt."

Lạc Hạo Phong ngả người ra ghế, những ngón tay dài vô thức gõ lên ghế, lẩm bẩm đầy nhàm chán. Mặc Tu Trần trước đây đâu có như thế này, kết hôn chưa đầy hai tháng mà đã biến thành "ê-vợ" rồi.

Còn đâu bóng dáng lạnh lùng vô tình của ngày xưa nữa.

Cứ đà này, sớm muộn gì cũng vì Ôn Nhiên mà bán đứng anh em bọn họ cho xem.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:171
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.