Mặc Tu Trần những năm gần đây đã trở thành người lãnh đạo không thể thiếu của tập đoàn MS, dù không phải chủ tịch, nhưng lợi nhuận anh tạo ra cho tập đoàn là điều không ai có thể so sánh được.
Anh dám khẳng định, ngoài anh ra, Mặc Kính Đằng không thể tìm được người thừa kế nào tốt hơn.
Thật ra, điều khiến anh cảm thấy thoải mái nhất chính là sự công nhận của Ôn Nhiên trong từng lời nói, điều này khiến anh tự hào hơn bất kỳ sự tán dương hay sùng bái nào từ người khác.
"Theo lời em nói, nếu anh đồng ý thì thiệt thòi cho anh quá!"
Mặc Tu Trần nhếch môi mỏng, lông mày giãn ra.
Ôn Nhiên nhướng mày cười, làm bộ nghiêm túc nói: "Tuy có chút thiệt thòi, nhưng vì nhân viên trong tập đoàn, anh cứ hy sinh một chút đi. Hơn nữa, nếu anh làm chủ tịch tập đoàn, chẳng phải em sẽ trở thành phu nhân chủ tịch sao? Nghĩ đến sau này, em đi đến đâu cũng được người ta nhìn bằng ánh mắt ghen tị, đó chẳng phải là chuyện vô cùng tự hào sao!"
Mặc Tu Trần bị dáng vẻ tinh nghịch của cô chọc cười thành tiếng, anh biết Ôn Nhiên không phải là người phụ nữ ham hư vinh.
Sau những chuyện cha anh làm với cô, mà cô vẫn có thể khuyên anh nghĩ cho đại cục, trong lòng anh làm sao có thể không lay động.
"Được rồi, vì để Nhiên Nhiên trở thành phu nhân chủ tịch khiến bao người ghen tị, anh sẽ gánh cái danh chủ tịch này, hy sinh một chút vậy."
Ôn Nhiên cười hì hì, xiên một miếng bít tết nhỏ đưa đến bên miệng anh: "Mặc đại chủ tịch, nào, nếm thử xem miếng bít tết này có ngon không?"
Mặc Tu Trần há miệng ăn miếng bít tết cô đưa, sau khi nhai chậm rãi liền nghiêm túc bình luận: "Cũng khá."
"Vậy ăn thêm miếng nữa."
Ôn Nhiên vừa nói vừa đưa thêm một miếng bít tết đến bên miệng anh, hoàn toàn không biết sự tương tác của họ lúc này trong mắt người ngoài trông ngọt ngào, lãng mạn biết bao!
Mặc Tu Trần rất tận hưởng sự phục vụ của cô, anh không chút khách khí ăn sạch bít tết trong đĩa của cô. Khi nuốt miếng cuối cùng, anh cười hỏi: "Em đã đút anh ăn hết một đĩa bít tết rồi, bây giờ, có phải anh cũng nên đút em ăn hết đĩa này không?"
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, lúc này mới nhận ra có vài ánh mắt từ xa đang đổ dồn về phía họ. Cô quay đầu nhìn thì thấy khách ở bàn khác đang dùng ánh mắt ghen tị nhìn họ. Cô mới muộn màng nhận ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Không cần, em không đói, ăn chừng này là được rồi."
"Nếu em ngại, vậy thì cứ ghi nợ đó, tối về anh sẽ đút em ăn!"
Ánh mắt Mặc Tu Trần hơi sâu thẳm, trong giọng nói trầm thấp từ tính đan xen một chút ý cười mập mờ.
---❊ ❖ ❊---
Dùng bữa xong, lúc rời đi, họ gặp Mặc Tử Hiên và Chu Lâm ở cửa nhà hàng.
Không biết từ lúc nào, Mặc Tu Trần đã quen với việc nắm lấy tay Ôn Nhiên. Nhiệt độ mùa thu không thấp, thời tiết cũng không lạnh, nhưng anh cứ thích bao bọc bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương của cô trong lòng bàn tay mình. Lòng bàn tay Ôn Nhiên hơi lạnh, anh nắm lấy tay cô, cảm nhận sự mát mẻ từ bàn tay cô, lòng anh cũng theo đó mà trở nên mềm mại.
Ôn Nhiên lúc đầu có chút không quen, nhưng những ngày qua, lần nào cô giãy giụa cũng vô ích, dần dần cô cũng mặc kệ anh.
Được anh nắm tay, cùng anh sánh bước, cảm giác đó khiến Ôn Nhiên thấy an tâm, vững chãi. Dù là sóng vai cùng đi, nhưng bóng dáng cao lớn, bờ vai rộng rãi, bàn tay to đầy sức mạnh của Mặc Tu Trần đều cho cô một cảm giác rằng, dù phía trước có bao nhiêu phong ba bão táp, anh đều sẽ chắn trước mặt cô, bảo vệ cô dưới cánh chim của mình.
Trái ngược với sự thân mật của họ, Mặc Tử Hiên và Chu Lâm lại đi trước sau.
Nhìn thấy Mặc Tu Trần từ nhà hàng bước ra, bước chân anh ta khựng lại. Chu Lâm đi phía sau không phòng bị, va sầm vào lưng anh ta, kêu "ai da" một tiếng, ló đầu ra mới nhìn thấy Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đang đứng phía trước.
Ánh mắt rơi vào bàn tay đang đan vào nhau của họ, trong mắt Chu Lâm thoáng qua tia ghen tị, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười giả tạo che đậy, cô ta nhiệt tình chào hỏi: "Mặc thiếu, Nhiên Nhiên, thật tình cờ, hai người cũng đến đây dùng bữa à?"
Cô ta thực ra rất thích gặp Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên như thế này, nhìn thấy họ yêu thương nhau, Mặc Tử Hiên mới có thể hết hy vọng.
Ánh mắt Mặc Tu Trần lướt qua mặt Mặc Tử Hiên, cũng không nhìn Chu Lâm, đối với lời của cô ta cũng coi như không nghe thấy. Ôn Nhiên nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừm!"
Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên lướt qua người Mặc Tử Hiên, tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.
Mặc Tử Hiên cảm thấy tim như bị kim đâm, đau nhói dữ dội. Sắc mặt anh ta thay đổi liên tục, sau khi Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần bước được vài bước, cuối cùng anh ta không nhịn được mà quay đầu gọi cô: "Nhiên Nhiên!"
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên dừng bước.
Ôn Nhiên quay đầu lại đầy hờ hững, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta.
"Chuyện đó, xin lỗi!"
Trong đôi mắt như ngọc đen của anh ta đọng lại chút đau đớn và hối lỗi. Vì chuyện đó mà cha anh ta phải nhập viện, sau khi tỉnh lại không biết đã nói gì với mẹ anh ta mà mấy ngày nay Tiêu Văn Khanh đều không dám đến thăm Mặc Kính Đằng.
Chu Lâm ngạc nhiên nhìn Mặc Tử Hiên, không hiểu tại sao anh ta lại xin lỗi Ôn Nhiên.
Trong đáy mắt Ôn Nhiên thoáng qua tia lạnh lẽo, cô không nói một lời, quay đầu cùng Mặc Tu Trần rời đi.
Trong lòng Chu Lâm vừa không hài lòng thái độ của Ôn Nhiên, vừa thầm vui mừng vì cô đối xử lạnh nhạt với Mặc Tử Hiên. Tâm lý mâu thuẫn này khiến tâm trạng cô ta phức tạp, cô ta lặng lẽ đợi Mặc Tử Hiên hơn một phút mới khẽ nói: "Tử Hiên, chúng ta đi thôi!"
"Anh chợt nhớ ra công ty còn việc chưa giải quyết xong, lát nữa em tự bắt xe về đi."
Mặc Tử Hiên mím chặt môi, thu lại cảm xúc trong lòng, nói một câu với Chu Lâm rồi quay người bỏ đi.
"Tử Hiên!"
Chu Lâm mặt lúc xanh lúc trắng nhìn bóng lưng Mặc Tử Hiên sải bước rời đi, lạnh lùng quyết tuyệt không chút lưu luyến. Hai tay bên người cô ta siết chặt thành nắm đấm, lòng căm hận cuộn trào như sóng dữ đập vào từng dây thần kinh.
Đều tại Ôn Nhiên!
Nếu không phải gặp cô, Mặc Tử Hiên đã không bỏ mặc cô mà rời đi.
Cô ta căm hận thề, nhất định sẽ không tha cho Ôn Nhiên!
---❊ ❖ ❊---
Chiều hôm đó, Mặc Tu Trần liền gọi điện cho Lạc Hạo Phong ở thành phố H, bảo anh ta phái người vận chuyển một vài loại dược liệu mà Ôn Thị dược xưởng đang khan hiếm tới đây.
Trưa ngày hôm sau, dược liệu được gửi đến dược xưởng.
Ôn Nhiên làm chủ, mời Lạc Hạo Phong và hai công nhân vận chuyển ăn trưa. Trên đường về công ty, cô nhận được điện thoại của Mặc Kính Đằng.
Ôn Nhiên do dự một chút, thản nhiên nói: "Vâng, lát nữa con sẽ đến."
Cúp điện thoại, cô xoay vô lăng, lái xe về hướng bệnh viện Khang Ninh.
Trên đường đi, Ôn Nhiên lái xe rất chậm, trong lòng suy tính xem Mặc Kính Đằng tìm cô để nói gì.
Trong phòng bệnh chỉ có một mình Mặc Kính Đằng. Gạt bỏ cảm xúc trong lòng, Ôn Nhiên lễ phép chào một tiếng "Mặc chủ tịch", rồi bước vào phòng bệnh.
"Ôn Nhiên, ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn nói với con."
Mặc Kính Đằng tựa vào đầu giường, phía sau kê một chiếc gối. Giọng điệu khi nói chuyện với Ôn Nhiên không còn vẻ cao cao tại thượng và khinh miệt như lần đầu tiên ở nhà Mặc Tu Trần, có lẽ vì bị bệnh mà giữa đôi lông mày lộ ra vẻ ôn hòa.
Ôn Nhiên im lặng kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt trong veo như nước bình tĩnh đối diện với ánh mắt thâm trầm của ông, nhàn nhạt hỏi: "Mặc chủ tịch có gì muốn nói, cứ nói đi ạ!"