Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 14080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
170 Tìm chút niềm vui

❊ ❊ ❊

"Đại thiếu gia, tôi vẫn luôn nghe theo phân phó của ngài, ngài bảo tôi đi hướng Đông, tôi còn chẳng dám liếc nhìn hướng Tây."

Tiểu Lưu không tin lời Đại thiếu gia, cảm thấy ngài ấy đang trêu đùa mình. Thế nhưng, khi nhìn chằm chằm vào nụ cười quỷ dị của Đại thiếu gia qua gương chiếu hậu vài giây, hắn chợt thấy có gì đó không ổn, cuối cùng cũng thông minh được một lần: "Đại thiếu gia, không phải ngài lại định bảo tôi đi đối phó với người phụ nữ Trình Giai kia đấy chứ?"

Mặc Tu Trần chỉ cười cười, không nói gì.

Trên con đường chính dẫn đến bệnh viện Khang Ninh, ba chiếc xe giữ cùng một tốc độ, đang chạy êm ả.

Mấy tay thương buôn dược liệu đi bằng xe thương vụ, có Lý Thiến đi cùng. Đàm Mục ngồi xe của Cố Khải. Trước khi lên xe, Lạc Hạo Phong nói có chuyện muốn nói với Ôn Nhiên, nên cô đã lên xe anh ta.

"Anh vừa nói có chuyện, là chuyện gì?"

Ở ghế phụ, Ôn Nhiên bình tĩnh nhìn Lạc Hạo Phong đang lái xe. Anh ta dường như lúc nào cũng có tâm trạng rất tốt, là một người rất biết cách hưởng thụ cuộc sống.

Lạc Hạo Phong quay đầu nhìn cô một cái, mỉm cười nói: "Có một chuyện thú vị, không biết cô có hứng thú hay không. Nói trước nhé, tôi không phải là đang trưng cầu ý kiến của cô, mà là thông báo cho cô biết thôi."

Trong đáy mắt Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, cô buột miệng hỏi: "Chuyện thú vị gì?"

Bất kể là chuyện gì, chắc chắn ít nhiều cũng liên quan đến cô. Dù không liên quan đến cô, thì cũng liên quan đến những người bên cạnh cô, nếu không, Lạc Hạo Phong đã chẳng nói với cô.

Trên gương mặt yêu nghiệt của Lạc Hạo Phong nở một nụ cười tà ác, giọng điệu vui vẻ: "Người phụ nữ tên Linda mà hôm qua cô và Bạch Tiêu Tiêu gặp ở cửa hàng chuyên doanh ấy, cô còn nhớ không?"

Giữa mày Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ nghi hoặc: "Nhớ, sao thế?"

"Ngày mai cô ta định đi gặp bố mẹ chồng tương lai, chính là bố mẹ của Tiêu Dục Đình, vị hôn phu trước kia của Bạch Tiêu Tiêu. Mấy hôm nay tôi nhàn rỗi quá, định tìm chút niềm vui, vạch trần bộ mặt thật của Linda cho bố mẹ Tiêu Dục Đình biết, để giấc mộng hào môn của cô ta tan tành mây khói."

Nói đến cuối, ý cười tà ác trong mắt Lạc Hạo Phong càng đậm hơn. Nghĩ đến cảnh Linda tái mét mặt mày, không thể giải thích, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ vênh váo tự đắc lúc nãy của cô ta, anh cảm thấy rất vui vẻ.

Khóe miệng Ôn Nhiên co rút, sở thích của gã Lạc Hạo Phong này thật đúng là đặc biệt. Tuy nhiên, cô chẳng hề phản đối, hơn nữa còn rất tán đồng cách làm của anh ta. Chuyện giữa Linda và Tiêu Dục Đình cô không quản được, nhưng những lời cô ta nói với Tiêu Tiêu ngày hôm qua khiến cô thực sự rất tức giận.

Tiêu Dục Đình vì Linda đó mà hủy hôn với Tiêu Tiêu, có lẽ trước kia chỉ bị cô ta mê hoặc tâm trí, nên không biết bộ mặt thật của cô ta.

Nghĩ vậy, trong mắt cô cũng lan tỏa nụ cười, đầy hứng thú nói: "Được thôi, anh cứ việc làm đi. Tôi cũng chẳng ưa gì Linda đó. Nếu cô ta thực sự gả vào nhà họ Tiêu, sau này gặp Tiêu Tiêu, không biết sẽ còn kiêu ngạo đến mức nào nữa."

Lạc Hạo Phong cười ha ha, nhìn Ôn Nhiên đầy bất ngờ: "Tôi nghe Tu Trần nói cô thiện lương lại ngây thơ, không ngờ cô cũng có mặt không thiện lương thế này. Đã vậy cô cũng hứng thú, lát nữa tôi sẽ miễn phí tặng cô một đoạn video."

"Anh lấy được video à? Anh biết họ hẹn ở đâu sao?"

Xem ra, gã này cũng rất quen thuộc với thành phố G nhỉ.

Lạc Hạo Phong nhướng đôi mày tuấn tú, tự tin nói: "Tất nhiên là biết, nếu không thì tôi chơi kiểu gì? Cô cứ chờ mà xem gương mặt tái mét của Linda đi."

Đôi mắt Ôn Nhiên chớp chớp, đột nhiên nhìn Lạc Hạo Phong đầy sắc bén, chất vấn: "Tại sao đột nhiên anh lại hứng thú với chuyện của Linda? Không phải anh thích Tiêu Tiêu rồi chứ?"

"Xì, thích cô ta? Tôi vừa không ngốc vừa không mù, sao có thể thích cái nha đầu mồm miệng sắc bén như Bạch Tiêu Tiêu đó? Lần trước ở thành phố F, chẳng phải cô ấy nói đã dâng nụ hôn đầu cho tôi sao? Tuy rằng mấy cô gái muốn dâng nụ hôn đầu cho tôi xếp hàng dài cả mấy con phố, nhưng đã thấy cô ấy cảm thấy chịu thiệt, thì tôi làm một việc cho cô ấy, xem như huề nhau!"

Khóe miệng Ôn Nhiên co giật, gã này là logic gì thế chứ.

Còn nữa, hắn nói khoác mà chẳng chớp mắt chút nào. Con gái muốn dâng nụ hôn đầu cho hắn xếp hàng dài mấy con phố? Tuy điều này không phải không có khả năng, nhưng thốt ra từ miệng hắn lại vô hình trung hạ thấp Tiêu Tiêu. Là bạn thân nhất của Tiêu Tiêu, Ôn Nhiên nghe vậy đương nhiên thấy chướng tai.

"Được thôi, bất kể anh vì lý do gì, có thể khiến người phụ nữ kiêu ngạo đến mức không coi ai ra gì như Linda phải mất mặt, chung quy cũng là chuyện đáng vui mừng."

Ôn Nhiên cười lấy lệ.

Đôi mắt cười của Lạc Hạo Phong nheo lại, nhìn nụ cười gượng gạo của Ôn Nhiên, hỏi: "Cô có biết Tu Trần không đi cùng chúng ta đến bệnh viện, là đi đâu không?"

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, hơi không thích nghi được với chủ đề đột ngột chuyển hướng của anh ta. Cô nhìn gương mặt tuấn tú đang cười đầy quỷ dị của anh ta vài giây, rồi dời mắt đi, thản nhiên nói: "Không biết."

"Tôi vừa báo cho cô một tin tốt, bây giờ, có nên nói cho cô tin xấu này không nhỉ?"

Lạc Hạo Phong, cái kẻ sợ thiên hạ không loạn này, bất kể là giọng điệu hay biểu cảm đó đều khiến Ôn Nhiên không thể không suy tính trong lòng.

Trên mặt, cô không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, giọng nói vẫn thản nhiên: "Tùy anh."

Anh ta nói hay không, đều không quan trọng.

Buổi chiều, Mặc Tu Trần mới 'ép' cô hứa phải tin tưởng anh. Cô đã đưa ra lời hứa thì chắc chắn sẽ làm được. Sự tin tưởng này không phải chỉ trong ngày một ngày hai, trừ khi, anh thực sự làm điều gì tổn thương đến cô.

Thấy cô không mấy hứng thú, Lạc Hạo Phong cũng bĩu môi đầy vô vị, biết cô sẽ không hỏi thêm nữa, anh chủ động nói cho cô biết: "Tôi nghe nói, Trình Giai hẹn Tu Trần đến nhà cô ta ăn cơm. Tối nay anh ấy dùng bữa tối cùng cô rồi, bây giờ đang vội vã chạy đến chỗ Trình Giai."

Bàn tay Ôn Nhiên đặt trong túi áo, hơi siết chặt lại.

Trên khuôn mặt thanh tú trắng ngần thoáng qua một tia thay đổi cảm xúc nhỏ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ thản nhiên bình tĩnh, cô hỏi ngược lại: "Anh ấy đi tìm Trình Giai thì có gì kỳ lạ?"

Lạc Hạo Phong bị câu hỏi của Ôn Nhiên làm cho nghẹn lời, mất một lúc lâu không nói nên lời.

Dựa theo sự hiểu biết của anh về phụ nữ, chỉ cần anh nói với Ôn Nhiên rằng Tu Trần đi tìm Trình Giai, cô chắc chắn sẽ ghen. Nhưng nha đầu Ôn Nhiên này dường như là một trường hợp ngoại lệ, cô vậy mà còn dùng giọng điệu đó để hỏi ngược lại anh.

"Đúng là chẳng có gì lạ cả, nhưng mà, Tu Trần là một người đàn ông to xác, đi đến nhà Trình Giai, lại còn là một người phụ nữ đã thèm khát anh ấy từ lâu. Tôi nghe nói, trước kia cô ta còn vì muốn bò lên giường Tu Trần mà không tiếc tự hạ thuốc mình. Ôn Nhiên, cô không sợ Tu Trần vào được cửa nhà cô ta, rồi sẽ không ra được sao?"

Ôn Nhiên khẽ cau mày, không hề bị lời của Lạc Hạo Phong làm cho lay chuyển: "Chuyện anh nghĩ ra được, anh ấy đương nhiên cũng nghĩ ra được. Lạc Hạo Phong, nếu anh thích Trình Giai, cứ việc thay Mặc Tu Trần mà đi, không cần thiết phải đổ thêm dầu vào lửa trước mặt tôi."

"Tôi để mắt đến Trình Giai? Cô đừng có mà sỉ nhục nhân cách của tôi."

Lạc Hạo Phong không vui phản bác: "Tôi chỉ là muốn đến xem náo nhiệt thôi."

Vừa dứt lời, sắc mặt anh ta bỗng thay đổi, hơi tức tối lườm Ôn Nhiên nói: "Ôn Nhiên, cô gian xảo quá, vậy mà lại dùng cách này để kích tôi."

Khiến anh sơ ý một chút đã nói ra mục đích thực sự của mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:169
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.