Cảnh Hiểu Trà nhìn về phía Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm cười nhạt, giọng điệu ôn hòa mà đạm mạc: "Chỉ cần em đừng chọc vào Tu Trần nữa, anh ta sẽ không làm gì em đâu."
"Chọc" mà anh nhắc đến chính là chuyện vừa rồi.
Nếu Cảnh Hiểu Trà cứ đi vào bếp làm phiền thế giới hai người của Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, gã đàn ông phúc hắc kia chắc chắn sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới.
Cảnh Hiểu Trà nhíu mày, nghi hoặc nhìn về hướng nhà bếp: "Chẳng lẽ trong bếp chỉ có Mặc tổng và Ôn tỷ tỷ, không còn ai khác sao?"
"Chắc là vậy."
Cố Khải tỏ ý đồng tình.
Ôn Cẩm chỉ nhếch môi, hỏi: "Ngày mai các em đi viện phúc lợi, có những ai?"
"À, một học trưởng ở trường bọn em, còn có Lộ Lộ cùng phòng ký túc xá với em nữa."
Không biết là do đôi mắt khẽ dao động của Cảnh Hiểu Trà lộ vẻ chột dạ, hay vì trí nhớ của Ôn Cẩm quá tốt mà anh đã nhớ tới chàng trai từng gặp ở Ý Phẩm Hiên lần đó.
Anh tiện miệng hỏi thêm một câu: "Là học trưởng mà lần trước em tổ chức sinh nhật cho đó hả?"
"Vâng."
Cảnh Hiểu Trà đáp lại có chút ngập ngừng.
Cô đang do dự có nên giải thích rằng thực ra việc học trưởng đó tham gia không phải ý của cô hay không.
Là Lộ Lộ cùng phòng thích anh ta... Haiz, ba câu hai lời cũng không giải thích rõ được, huống hồ chuyện này còn liên quan đến quyền riêng tư của Lộ Lộ...
Do dự một hồi lâu, Cảnh Hiểu Trà vẫn không biết có nên giải thích hay không.
Thấy cô cúi đầu rũ mắt, bộ dạng khó xử mâu thuẫn, trong lòng Bạch Nhất Nhất thoáng qua một tia kinh ngạc, vừa định nói gì đó thì Cố Khải đã lên tiếng trước.
"A Cẩm, lần này Nhất Nhất thật sự phải ở nhà dưỡng thai, không thể đi làm được nữa, cậu có tuyển thư ký mới chưa?"
Ôn Cẩm khẽ nhướng mày, ánh mắt hỏi ý nhìn về phía Bạch Nhất Nhất.
Bạch Nhất Nhất cười áy náy: "Tớ đã hứa với A Khải là không đi làm nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt."
"Cũng được."
Ôn Cẩm tôn trọng lựa chọn của Bạch Nhất Nhất, ánh mắt anh chuyển sang Cảnh Hiểu Trà: "Hiểu Trà, em còn bao lâu nữa thì thi?"
"Thi cuối kỳ ạ? Còn nửa tháng nữa."
Cảnh Hiểu Trà chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Ôn Cẩm, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Ôn đại ca, em có thể làm thêm vào buổi tối, thứ Bảy và Chủ nhật em cũng có thể đi làm ạ."
"Không vội nửa tháng đó đâu."
---❊ ❖ ❊---
Đi cùng cô còn có bốn người Mặc Tu Trần, Ôn Nhiên, Ôn Cẩm và Cảnh Hiểu Trà.
Cố Khải và Bạch Nhất Nhất đã đến từ buổi chiều, sau khi ăn tối ở nhà Mặc Tu Trần thì đưa Đồng Đồng về nhà thăm Bạch Ngọc Cần, không cùng tới bệnh viện.
"Sao mọi người lại đến cùng lúc thế này?"
Đàm Mục ngạc nhiên nhìn mọi người.
Mặc Tu Trần và Ôn Cẩm bước lên trước, một người nâng đầu giường lên cho anh, người kia cầm gối nhẹ nhàng lót sau lưng anh: "Chậm thôi, đừng đụng vào vết thương."
"Không sao, bây giờ cũng không còn đau mấy nữa rồi."
Đàm Mục cười xòa không bận tâm, mặc dù buổi chiều đã tranh cãi một trận với cái tên Mặc Tu Trần này qua điện thoại, vì bất mãn chuyện Mặc Tu Trần đòi cắt kỳ nghỉ của anh.
Nhưng lúc này, nghe những lời quan tâm của người anh em tốt, trong lòng anh vẫn cảm thấy rất ấm áp.
"Ăn cơm trước đi, tự ăn hay để An Lâm đút cho?" Mặc Tu Trần thấy anh đã dựa thoải mái rồi mới quay đầu nhìn hộp cơm inox An Lâm đặt trên bàn nhỏ đầu giường.
"Nếu các cậu không đến, An Lâm đã đút cho tớ ăn rồi."
Đàm Mục quay sang nhìn An Lâm, đổi lại là cái liếc trắng mắt từ đối phương, Ôn Nhiên và Cảnh Hiểu Trà ở bên cạnh che miệng cười trộm.
"Vậy cậu cứ coi như chúng tôi là người vô hình đi, An Lâm, cô đút cơm cho A Mục đi."
Ôn Cẩm tiếp lời, ý trêu chọc trong giọng điệu không hề che giấu.
"Ôn tỷ tỷ, em có chuyện muốn nói với chị." Cảnh Hiểu Trà không muốn làm người vô hình trong phòng bệnh, cô kéo Ôn Nhiên đi ra ngoài cửa.
Ôn Nhiên cười, đi cùng cô ra khỏi phòng bệnh.
"Cậu đi công tác một mình sao?"
Đàm Mục thấy ánh mắt Mặc Tu Trần dõi theo Ôn Nhiên nhìn về phía cửa, nhếch môi cười hỏi một câu bâng quơ.
Mặc Tu Trần ném cho anh một ánh mắt "biết rồi còn hỏi", không trả lời.
Nghĩ đến việc nửa tháng tới không được gặp Nhiên Nhiên của mình, tâm trạng Mặc Tu Trần liền không tốt.
An Lâm bưng cơm canh ra cười tiếp lời: "A Mục, anh đừng nói chuyện này nữa, bây giờ chắc Tu Trần đang uất ức lắm, vì Nhiên Nhiên phải ở lại với ba cục cưng nên không đi công tác cùng anh ấy."
"Cậu có thể đưa cả ba đứa nhỏ đi cùng mà."
Ôn Cẩm nhướng mày, cười trêu chọc.
"Cậu tưởng tôi đi nghỉ mát à mà còn mang theo ba đứa nhỏ."
"Thật ra cậu cũng không cần uất ức vậy đâu, qua một năm nữa là có thể gửi chúng đến trường rồi, thêm hai ba năm nữa thì cứ mặc kệ chúng tự sinh tự diệt, đến lúc đó cậu và Nhiên Nhiên có đầy thời gian để tận hưởng thế giới hai người."
"Ừ, nếu như Nhiên Nhiên nỡ lòng không quản ba cục cưng đáng yêu như vậy."
Nghe ba người họ người câu này tôi câu kia trêu chọc, đôi mày tuấn tú của Mặc Tu Trần nhíu lại hết lần này đến lần khác: "Cho các cậu biết một tin quan trọng đây."
"Tin quan trọng gì?"
Đàm Mục nhướng một bên mày, ánh mắt mang ý cười nhìn Mặc Tu Trần.
"Tôi định để Tử Hiên về thành phố G."
"Thế thì tốt quá, đáng lẽ cậu nên bắt nó về sớm hơn rồi."
Đàm Mục chỉ thiếu nước giơ hai tay tán thành.
Anh và An Lâm rời thành phố G đi đến chi nhánh thành phố C, thành phố G chỉ còn trông cậy vào Mặc Tu Trần, tuy các lãnh đạo cấp cao khác có phân công công việc, nhưng người có thể thay Mặc Tu Trần đưa ra quyết định thì lại không có.
Mà Mặc Tử Hiên ở thành phố B lại đang tiêu dao tự tại, không thể cứ để nó tiếp tục thong dong như vậy mãi được.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm, Ôn Nhiên tỉnh dậy rất sớm.
Khi mở mắt ra, trời chỉ vừa hửng sáng, cô quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt lướt qua ngũ quan tuấn tú của anh, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mỏng kiên nghị.
Nghĩ đến những hành động điên cuồng kịch liệt của anh đêm qua, tim Ôn Nhiên hẫng một nhịp.
Cho dù đó là chuyện đêm qua, nhưng những hình ảnh đó ùa về trong tâm trí khiến khuôn mặt trắng nõn của cô vẫn ửng lên một tầng hồng nhạt.
Người đàn ông này trong chuyện vợ chồng thật sự là muốn lấy mạng người ta mà.
Vì cô không đi công tác cùng anh, đêm qua anh vậy mà cố tình giày vò cô, lúc trêu chọc cô đến mức khó chịu tột cùng lại nhất quyết không cho cô, còn bắt cô hứa mỗi ngày đều phải nhớ tới anh.
"Nhiên Nhiên, em nhìn chằm chằm anh như vậy, có phải đêm qua vẫn chưa đủ không?"
Người nào đó đang nhắm mắt bỗng mở bừng ra, giọng nói trầm khàn như tiếng búa nện xuống, lọt vào tai Ôn Nhiên khiến tim cô bỗng run lên.
Đối diện với ánh mắt ngậm cười đầy mê hoặc của anh, Ôn Nhiên hờn dỗi: "Trời sáng rồi, em định dậy làm bữa sáng cho anh đấy."
"Không cần làm."
Mặc Tu Trần lật người một cái, đè cơ thể mềm mại của cô xuống dưới thân.
Đôi mắt sâu thẳm nóng rực quét qua gương mặt đỏ hồng của cô, ánh mắt dừng lại ở trước ngực cô, qua lớp áo ngủ mỏng manh, hai nụ hoa nhỏ lọt vào tầm mắt anh.
Ôn Nhiên nhíu mày, đưa tay đẩy anh: "Để em dậy làm bữa sáng cho anh, lát nữa em đưa anh ra sân bay."
"Nhiên Nhiên, so với việc em đưa anh ra sân bay, anh càng thích em dùng một cách khác để bày tỏ sự lưu luyến khi anh đi công tác hơn."
"Cách gì?"
Ôn Nhiên buồn cười nhìn anh.
Mặc Tu Trần cúi người, đôi môi mỏng gợi cảm dán vào dái tai nhạy cảm của cô, thổi khí vào vành tai cô, giọng nói trầm khàn đầy ma mị: "Dùng phương thức vận động buổi sáng với khoảng cách âm."