Đàm Mục ánh mắt chớp động, "Mẹ, con và A Khải có diễn trò gì đâu?"
" Còn không chịu nhận?"
Mẹ Đàm trừng mắt, vẻ mặt kiểu "mày là con nhà tao, mày có chút tâm tư gì tao lại không biết chắc".
Đàm Mục bị mẹ trừng như vậy, trong lòng do dự hai giây rồi thẳng thắn thừa nhận, "Thôi được rồi, mẹ quá anh minh thần võ, con cũng hết cách nên mới nhờ A Khải giúp giải thích cho mẹ nghe."
Điện thoại reo mấy tiếng, giọng An Lâm mới vọng tới, "Alo!"
"An Lâm, mẹ về phòng bệnh rồi, nói muốn gặp em, em qua đây đi."
Giọng Đàm Mục trầm thấp ấm áp, thoáng ẩn chút vui vẻ như vừa giải quyết xong một vấn đề.
An Lâm ở đầu dây bên kia ứng tiếng "được".
"An Lâm, A Mục chắc chắn đã giải thích rõ ràng nên mới gọi em về phòng bệnh đấy." Bên cạnh, Cố Khải mỉm cười nhìn An Lâm đang cất điện thoại, ôn hòa nói thêm.
"Nghe giọng anh ấy, chắc không có chuyện gì nữa rồi."
An Lâm suy nghĩ một chút, bỏ điện thoại vào túi, đứng dậy, "Em về phòng bệnh xem sao."
"Vậy được, bọn anh không đi nữa, anh và Nhất Nhất phải về nhà trước."
Cố Khải ôn hòa cười cười, nắm tay Bạch Nhất Nhất đứng dậy.
Ba người cùng đi ra khỏi văn phòng, chờ thang máy.
Bước ra khỏi thang máy, An Lâm khựng lại một chút, nhìn phòng bệnh cách đó không xa, mím môi, rồi mới cất bước đi tới.
Đến trước cửa, liền nghe thấy tiếng Đàm Mục và mẹ anh nói chuyện, nghe qua thì bầu không khí có vẻ khá ổn.
Cô đẩy cửa bước vào.
Tuy buổi chiều bị mẹ Đàm trách mắng một trận, nhưng lúc này An Lâm vẫn mỉm cười, lễ phép gọi một tiếng: "Mẹ."
Mẹ Đàm đứng dậy, mấy bước nghênh lên, thân thiết nắm tay An Lâm, "An Lâm, vừa rồi mẹ nhất thời tâm trạng không tốt, nói mấy lời khó nghe với con, trách oan con rồi."
An Lâm giật mình, trên mặt hiện lên vẻ mơ hồ.
Mẹ Đàm vừa nói vừa kéo cô về phía giường bệnh, lại trừng mắt nhìn Đàm Mục một cái, coi như tỏ ý bà đứng về phía An Lâm.
"Bây giờ mẹ đã biết rồi, thằng nhóc A Mục này, không những nói dối lừa bọn mẹ, lúc trước còn hiểu lầm con, khiến con chịu ấm ức lớn như vậy."
Mẹ Đàm lại đau lòng vỗ vỗ tay An Lâm.
Trên giường bệnh, Đàm Mục nhìn thái độ của mẹ mình với An Lâm, cùng những lời bà chủ động thừa nhận đã trách oan An Lâm, khóe môi không khỏi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Làm đàn ông, đương nhiên mong mẹ và vợ mình hòa thuận với nhau.
"An Lâm, mẹ vừa mắng anh một trận, còn nói trước đây đã trách oan em, anh không hiểu, trước đó mẹ đã nói gì với em vậy?"
An Lâm nhìn về phía Đàm Mục trên giường bệnh, đối diện đôi mắt anh đang ngậm ý cười, cô kiêu ngạo nhướng mày, "Không nói cho anh biết."
Dứt lời, thu hồi tầm mắt, trên mặt An Lâm lại hiện lên nụ cười dịu dàng, "Mẹ, những lời mẹ nói lúc trước đều là sự thật, tuy là A Mục nói dối, nhưng con cũng chưa từng giải thích rõ ràng."
Dù trong lòng có nghĩ vậy hay không, mẹ chồng đã chủ động xin lỗi, An Lâm đương nhiên cũng phải thừa nhận mình có sai.
Mẹ Đàm nở nụ cười từ ái ấn cô ngồi xuống mép giường, "An Lâm, mẹ đã biết rõ nguyên do rồi, con đừng nhận là lỗi của mình nữa. Không những thế, sau này A Mục còn làm bất cứ chuyện gì khiến con tổn thương khổ sở, con cứ việc nói với mẹ, mẹ sẽ thay con dạy dỗ nó."
"Mẹ, rốt cuộc ai mới là con đẻ của mẹ vậy?"
Đàm Mục cố ý nhíu mày làm ra vẻ ấm ức.
Đối mặt với người ngoài tính tình lạnh lùng, nhưng khi đối diện với người nhà bạn bè, anh thật ra rất ấm áp.
"Mẹ còn mong An Lâm là con đẻ của mẹ đấy, chứ mày khiến người ta không yên tâm được. Lời vừa rồi mày cũng nghe thấy rồi đấy, sau này không được bắt nạt An Lâm nữa."
"Con nào dám bắt nạt An Lâm, không tin mẹ cứ hỏi An Lâm xem, con đối với cô ấy tốt lắm, đúng không An Lâm."
Đàm Mục cười tủm tỉm nhìn An Lâm, ra hiệu cô nói giúp mình vài lời hay.
An Lâm chỉ cười, không tiếp lời.
---❊ ❖ ❊---
Trên đường về nhà, Bạch Nhất Nhất gọi điện thoại cho Ôn Nhiên.
Chuông reo hai tiếng, giọng Ôn Nhiên vọng tới, Bạch Nhất Nhất nhẹ nhàng nói: "Nhiên Nhiên, bọn chị về rồi."
"Nhất Nhất, chị và anh trai chị giờ đang ở đâu, về đến nhà chưa?"
Đầu dây bên kia, giọng Ôn Nhiên tràn đầy kinh hỉ, nụ cười trên mặt Bạch Nhất Nhất càng thêm rạng rỡ một phần, "Ừ, bọn chị đang trên đường về, có mua quà cho em, em mau về nhà chọn quà đi."
"Được ạ, em một lát nữa sẽ về, Đồng Đồng đang học ở nhà em, khoảng mười phút nữa tan học, mọi người về nhà trước đi."
"Ừ, chị cũng định vậy, vậy lát gặp nhé."
Trên tầng thượng Hạo Thần, trong văn phòng rộng rãi.
Ôn Nhiên cúp điện thoại, vừa lúc cửa phòng làm việc mở ra từ bên ngoài, thân ảnh cao lớn tuấn tú của Mặc Tu Trần bước vào.
"Tu Trần, anh trai em và Nhất Nhất đi hưởng tuần trăng mật về rồi."
Ôn Nhiên đặt điện thoại lên bàn, vui sướng báo cho Mặc Tu Trần biết.
Đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng qua một tia bất ngờ, nụ cười nhiễm lên chân mày, bước đôi chân dài về phía Ôn Nhiên, "Vừa rồi, là A Khải gọi à?"
"Là Nhất Nhất gọi, nói có mua quà cho em, kêu em về chọn đó, ha ha."
Mặc Tu Trần khẽ cười một tiếng, đi tới trước mặt cô, khom lưng, hai tay từ phía sau ôm lấy cô.
Gương mặt tuấn tú như điêu khắc áp sát vào làn da trắng nõn của cô, "Đừng quý mấy món quà bọn họ mang về, em muốn gì cứ nói với anh là được, anh mua cho em, nhất định là thứ tốt nhất trên thế giới."
Ôn Nhiên ngước mắt, cười trách: "Khác nhau mà, bọn họ có mang quà tới, không lấy thì phí, còn anh mua chẳng phải tiêu tiền của bọn mình sao?"
"Cũng đúng, vậy hôm nay chúng ta tan làm sớm, về nhà chọn quà."
Mặc Tu Trần giả vờ trầm ngâm một lát, rồi sủng nịch hôn lên má cô một cái.
Nhiên Nhiên đã quá quen với kiểu chiếm tiện nghi này của Mặc Tu Trần rồi, chỉ cười hai tiếng, đưa tay đẩy anh, "Vậy anh mau đi làm việc đi, làm xong thì về nhà."
"Anh đang làm việc đây." Hơi thở nóng rực của Mặc Tu Trần lướt trên má cô, bàn tay to cũng không an phận mà luồn về một chỗ nào đó trên người cô.
Ôn Nhiên khẽ kêu lên, "Tu Trần, đừng giỡn mà."
"Nhiên Nhiên, em thật sự không đi công tác cùng anh sao?"
Mặc Tu Trần cọ cọ Ôn Nhiên, môi mỏng đi tới cổ cô, hơi thở nam tính nồng đậm cũng phả toàn bộ lên làn da cổ cô, làm Ôn Nhiên cả người tê rần.
"Không đi."
Vấn đề này, bọn họ đã thảo luận rồi.
Mặc Tu Trần sắp đi công tác nước ngoài, muốn Ôn Nhiên đi cùng, nhưng Ôn Nhiên không yên tâm mấy đứa nhỏ ở nhà.
"Nhiên Nhiên, chúng ta có thể tiện đường ghé qua nước D, đi gặp Bạch Tiêu Tiêu."
Mỹ nam kế của Mặc Tu Trần không có tác dụng, bèn dùng việc đi gặp Bạch Tiêu Tiêu để dụ dỗ Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên buồn cười trừng mắt nhìn anh, "Tu Trần, anh đừng dụ dỗ em kiểu này có được không, ngứa quá."
"Vậy em đồng ý đi công tác cùng anh đi." Giọng cô mang theo ba phần quyến rũ ngọt ngào, lọt vào tai Mặc Tu Trần, ánh mắt anh không khỏi sâu thêm, giọng nói cũng nhuốm chút khàn khàn.
"Không được không được, đi công tác một chuyến là nửa tháng, em sẽ nhớ Tử Dịch, Mạt Mạt, và cả Hinh Hinh nữa." Ôn Nhiên bĩu môi, thật là khó xử.
"Nhiên Nhiên, vậy em không nhớ anh sao? Nửa tháng không gặp, anh sẽ rất nhớ em đấy."