Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 24429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1535 Nếu anh nói, anh thích em

❊ ❊ ❊

Lời còn chưa dứt, Đàm Mục lại ho lên.

An Lâm bước tới, tắt bếp thẳng thừng: "Dù không lây cũng đừng làm nữa, tôi ra ngoài mua về là được."

"An Lâm, không cần mua đâu."

Đàm Mục đưa tay giữ cô lại, khóe miệng khẽ mỉm cười: "Đã chiên được hai cái, đủ cho em ăn rồi, cháo cũng xong rồi."

"Vậy anh uống chút cháo?"

An Lâm quay đầu nhìn nồi cháo bên cạnh, đôi mày khẽ nhíu lại.

Đàm Mục thản nhiên nói: "Anh không có khẩu vị, lát nữa uống nửa bát cháo, có thể uống thuốc là được rồi."

Đêm hôm đó, nghe tiếng ho của Đàm Mục vọng lại từ phòng bên cạnh, An Lâm do dự hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà trở mình ngồi dậy.

Cô đẩy cửa phòng khách, bật đèn.

Đàm Mục mở mắt, khi nhìn thấy An Lâm đứng ở cửa, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, anh lấy nắm đấm che miệng: "An Lâm, anh làm em thức giấc à?"

"Sao anh lại ho dữ dội hơn cả ban ngày thế?"

An Lâm nhíu mày, bước tới đặt tay lên trán anh.

Đàm Mục ngoan ngoãn, như một đứa trẻ mặc cô chạm vào trán mình, đôi mắt đen nhánh như đá quý trong veo, ôn nhu nhìn cô.

"Nóng thế này, chắc chắn là đang sốt rồi."

Đôi mày An Lâm nhíu chặt hơn một chút, nói xong cô quay người bước đi.

Đàm Mục nhận lấy nhiệt kế: "Em về phòng ngủ đi, anh tự đo."

"Em không ngủ được." An Lâm nói rồi ngồi xuống mép giường anh.

Đàm Mục nhìn đôi mắt đong đầy quan tâm của cô, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm len lỏi: "An Lâm, em về ngủ đi, nếu sốt, anh tự uống thuốc là được."

"Anh đừng nói nữa."

Anh cứ nói là lại ho.

An Lâm nghiêm mặt quở trách, nghĩ ngợi một chút lại đứng dậy đi ra ngoài, rót cho anh một cốc nước mang vào.

"Vẫn còn sốt, gần ba mươi tám độ rồi, uống thuốc hạ sốt được không?"

An Lâm nhìn nhiệt kế, vẻ lo lắng trên mặt không chút che giấu.

"Được." Trái ngược với sự lo lắng của An Lâm, Đàm Mục lại nói một cách thản nhiên, ngoài việc ho khó chịu ra, anh chẳng hề để tâm đến chuyện mình bị sốt.

"Anh uống thuốc hạ sốt trước đi, sáng mai chúng ta về G thị, để A Khải kiểm tra cho anh." An Lâm không yên tâm, anh cảm cúm đã hai ba ngày rồi, không những không khỏi mà còn phát sốt.

"Được, nghe em."

Đàm Mục vậy mà ngoan ngoãn đồng ý.

An Lâm thấy anh đồng ý, đôi mày đang nhíu lại hơi giãn ra một chút.

Cô suy nghĩ rồi lại nói: "Anh theo em về phòng bên cạnh ngủ đi, nửa tiếng sau, em xem lại xem anh đã hạ sốt chưa."

Đàm Mục hơi khó xử nhíu mày: "Như vậy không hay lắm, anh không muốn lây cho em."

"Làm gì có chuyện dễ lây thế, nếu anh không muốn chuyển chỗ thì thôi vậy."

Ý của An Lâm là, nếu anh không muốn ngồi dậy cùng cô sang bên cạnh thì cô sẽ ngủ lại đây.

Đàm Mục lập tức ngồi bật dậy khỏi giường: "Anh không phải không muốn chuyển, đi thôi, anh sang phòng bên ngủ với em."

An Lâm nhìn chằm chằm vào mắt anh hai giây, quay người đi về phía cửa.

Đàm Mục đi theo sau An Lâm, khóe miệng không dấu vết khẽ cong lên, cùng cô ra khỏi phòng khách, đến phòng ngủ chính.

"Em nằm nghiêng vào phía trong đi, anh không muốn lây cho em." Đàm Mục khẽ dặn dò, An Lâm ừ một tiếng. Phân phòng với anh bao nhiêu ngày nay, đột nhiên lại để anh ngủ trên giường mình, An Lâm ngược lại có chút không quen.

Cô nằm nghiêng, mặt hướng vào phía trong, còn Đàm Mục nằm ở mép giường.

Chỉ chiếm một phần năm diện tích chiếc giường.

Bên tai thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ho của anh, nghe ra là anh đang cố hết sức kìm nén.

Thế nhưng hai người nằm chung một giường, tiếng ho kìm nén của anh vẫn nghe rõ mồn một.

Qua vài phút, An Lâm trở mình ngồi dậy, Đàm Mục bên cạnh thấy vậy vội hỏi: "Anh làm em thức giấc à, hay là anh về phòng khách ngủ đi."

"Không phải, vừa nãy em quên rót nước, em đi rót cho anh cốc nước."

"Không cần đâu, anh không khát."

Đàm Mục vươn cánh tay dài qua, kéo An Lâm trở lại giường. Thân thể An Lâm hơi cứng đờ, Đàm Mục dùng lực tay, ôm chặt cô vào lòng.

"An Lâm, đừng nhúc nhích."

Cô vừa cử động, giọng nói của Đàm Mục đã vang lên bên tai.

Hơi thở đàn ông nóng hổi phả vào vành tai, An Lâm rùng mình, cơ thể đột nhiên run lên một cái.

"Anh làm gì vậy?"

Giọng điệu cô cũng hơi thay đổi.

Bàn tay to của Đàm Mục siết chặt, lồng ngực săn chắc áp sát vào lưng An Lâm. Có lẽ là sự khác biệt bẩm sinh giữa nam và nữ, anh ôm người phụ nữ trong lòng, cảm giác thật sự là mềm mại thơm tho.

Một nơi nào đó trong đáy lòng bỗng rung động.

"Anh chỉ muốn ôm em thôi." Giọng anh khàn khàn vang lên bên tai cô, cùng với hơi thở nóng bỏng chui vào tai, nhịp tim An Lâm cũng theo đó mà đập nhanh hơn.

Có lẽ do phân phòng quá lâu, cô không quen được anh ôm như thế này.

Tính kỹ lại thì, hình như từ lúc nào đó trước Tết, Đàm Mục đã không còn ôm cô ngủ như thế này nữa.

Mơ hồ nhớ rằng, là sau lần cô gặp Cao Ngọc Văn ở buổi tiệc đó.

Giờ phút này, được Đàm Mục ôm, cảm nhận hơi thở nam tính thanh khiết dễ chịu của anh, trong sâu thẳm lòng An Lâm lại nảy sinh chút cảm xúc phức tạp.

Tuy thân thể vẫn cứng đờ nhưng rốt cuộc cô vẫn không cử động.

"An Lâm, nếu anh nói, anh đã thích em rồi, em có tin không?"

Sau một hồi im lặng, giọng nói khàn khàn của Đàm Mục phá vỡ sự tĩnh lặng. An Lâm nghe xong bỗng bật cười: "A Mục, anh sốt đến mức hồ đồ rồi à?"

Phía sau, Đàm Mục khẽ thở dài.

"Anh biết ngay là em sẽ không tin mà."

Giọng anh trầm thấp, từ tính, rất có sức hút.

An Lâm ngoài miệng nói vậy nhưng lòng hồ vẫn không kiểm soát được mà gợn sóng. Dù biết không nên tin lời anh, nhưng cô không thể giữ lòng mình tĩnh lặng như nước.

"Thời gian chúng ta kết hôn chung sống tuy không dài, nhưng ít nhất cũng dài hơn khoảng thời gian này nhiều."

Giọng An Lâm mang theo ba phần trêu chọc, cô cũng tự khâm phục chính mình, tâm tư rõ ràng đã bị anh làm rối loạn, vậy mà những lời nói ra lại có thể nhẹ tênh, tỏ vẻ không chút bận tâm.

Người phía sau không còn tiếng động.

Không biết là do bị cô nói trúng nên không tìm được lời giải thích.

Hay là vì sự hoài nghi của cô mà anh chọn im lặng.

Con người thật kỳ lạ, anh nói thích cô, An Lâm không tin, thế mà khi anh im lặng, cô lại cảm thấy trong lòng bí bách khó chịu.

Như thể lồng ngực trong phút chốc bị chặn đứng, khó chịu đến mức không thở nổi.

"Ngủ đi."

Một lát sau, Đàm Mục lại khẽ thốt ra hai chữ.

An Lâm mím môi, xoay người lại, vươn tay sờ trán anh: "Vẫn còn nóng thế này."

Đàm Mục bắt lấy tay cô, khóe miệng cong lên một độ cung nhạt: "Làm gì có chuyện hạ sốt nhanh thế, em ngủ đi, anh giờ đã không còn khó chịu như vậy nữa, chắc lát nữa là hạ thôi."

"Thật không?"

An Lâm không yên tâm nhìn chằm chằm anh.

Đàm Mục gật đầu, hai người ở khoảng cách gần như mặt chạm mặt, hơi thở quấn quýt lấy nhau, anh dùng lực tay xoay người cô lại: "Quay vào ngủ đi, anh không muốn lây cho em."

"Vậy em ngủ đây."

An Lâm vừa rồi mải quan tâm xem anh đã hạ sốt chưa nên không còn sức lực mà nghĩ đến mấy chuyện ám muội, giờ đây bị anh xoay người lại, cô đột nhiên cảm nhận được phía sau mình, phản ứng sinh lý của anh...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.