“Ta chỉ đưa ra ví dụ để chứng minh Đồng Đồng nói cũng không sai.”
Cố Khải bỏ tay cô nàng đang che miệng mình ra, thuận thế nắm lấy trong lòng bàn tay. Bạch Nhất Nhất cau mày, hờn dỗi nói: “Buông ra.”
Cố Khải cười buông cô ra.
Ôn Nhiên nhường vị trí cho Đàm Mục, gọi An Lâm và Phong Uyển Phượng sang bàn bên cạnh, trò chuyện một lát thì Dì Trương đi ra gọi, có thể khai tiệc rồi.
Bên kia, Tấn Sâm và Đồng Đồng chẳng mấy chốc đã thân quen.
Mặc dù vừa nãy Đồng Đồng còn nói Tấn Sâm lớn lên có thể sẽ biến thành phụ nữ, Tấn Sâm cũng nói Đồng Đồng không phải là bác sĩ.
Nhưng mới chỉ một lát ngắn ngủi, hai đứa nhỏ đã trở thành bạn bè.
Đúng là trẻ con, không biết để bụng.
Lúc Bạch Nhất Nhất gọi các con đi ăn cơm, Tấn Sâm giống như một đại ca, đang giúp Tử Dịch xếp tháp gỗ.
“Cái này để ở đây.”
Đồng Đồng cầm một miếng ghép hình, bá đạo đòi thêm vào, nhưng Tấn Sâm không cho, nhíu mày nói: “Không được để, để vào là đổ đấy.”
“Không đâu, vừa nãy chúng ta đã để rồi, phải không Tử Dịch.”
Đồng Đồng kiên trì, nhất định phải đặt miếng ghép màu đỏ trong tay vào, Tử Dịch nhìn Tấn Sâm chơi thành thạo hơn cả mình, khóe miệng nở nụ cười hài lòng.
Nghe thấy lời Đồng Đồng, cậu bé quay đầu nhìn miếng ghép trong tay cô bé, suy nghĩ một lát rồi từ chối: “Không được.”
“Được rồi, không thì thôi, tự tớ làm một cái xích đu.”
“Đồng Đồng, ăn cơm thôi, chiều hẵng chơi tiếp.” Giọng Bạch Nhất Nhất vang lên từ phía sau, Đồng Đồng quay đầu nhìn lại.
Thấy mẹ mình đi tới từ cách đó vài bước, cô bé lập tức ném miếng ghép trong tay, vui vẻ kêu lên: “A, ăn cơm thôi. Mạt Mạt, Hinh Hinh, Tử Dịch, cái cậu Phong Tấn Sâm kia, đi ăn cơm thôi.”
“Đồng Đồng, phải lễ phép.”
Bạch Nhất Nhất hơi nhíu mày nhìn Đồng Đồng, bước tới kéo Mạt Mạt và Hinh Hinh đang chơi đùa vui vẻ trên mặt đất đứng dậy.
Đồng Đồng hơi không tình nguyện bĩu môi, tiến lên một bước, dùng khuỷu tay huých nhẹ Tấn Sâm.
Tấn Sâm ngạc nhiên quay đầu lại, Đồng Đồng lập tức nói: “Lát nữa cậu cho tớ tiêm, tớ sẽ gọi cậu là anh Tấn Sâm.”
“Tại sao phải tiêm?”
“Vì tớ là bác sĩ mà.” Đồng Đồng nhướng mày, vẻ mặt như thể cậu thật ngốc vậy.
“Được.”
Tấn Sâm nhìn thoáng qua mấy món đạo cụ cô bé để dưới đất bên cạnh, rồi nhìn chằm chằm vào gương mặt ngũ quan tinh xảo của Đồng Đồng vài giây, đối với việc con búp bê này gọi mình là anh, cậu bé vẫn rất vui vẻ.
“Vậy tốt, anh Tấn Sâm, nói lời phải giữ lời, ngoắc tay.”
Đồng Đồng bá đạo túm lấy Tấn Sâm, ngoắc tay với cậu.
Vốn dĩ, An Lâm định giấu mọi người chuyện cô mang thai.
Không ngờ, đám người này ai nấy đều thành tinh, trong bữa tiệc, sự chu đáo ân cần của Đàm Mục đối với An Lâm rất nhanh đã làm lộ bí mật của hai người họ.
“An Lâm, Đàm Mục đối xử với cậu tinh tế chu đáo như vậy, không lẽ cậu thật sự mang thai rồi?”
Bạch Nhất Nhất chuyển ánh mắt từ trên người Đàm Mục sang An Lâm, dò xét nhìn cô, từ khuôn mặt đến bàn tay.
Nghe cô nói vậy, Ôn Nhiên và Phong Uyển Phượng cũng chuyển ánh mắt sang An Lâm: “Nhất Nhất, cậu không nói tớ vừa nãy cũng không để ý, hôm nay An Lâm không đi giày cao gót.”
Ôn Nhiên nói ra phát hiện kinh ngạc của mình, vừa nãy cô không hề nghĩ đến phương diện đó.
“Ừm, Lâm Lâm, cậu khai thật đi, có phải thật sự mang thai rồi không. Tớ cứ cảm thấy mấy ngày nay cậu thiếu thiếu cái gì, có chỗ nào không giống, giờ cuối cùng cũng biết rồi.”
“Không giống chỗ nào?”
An Lâm buồn cười nhìn họ.
“Cậu không trang điểm, không làm móng, ở thành phố C cũng không đi giày cao gót.” Phong Uyển Phượng liệt kê từng thay đổi của cô.
“Chị An, chị thực sự mang thai rồi ạ?”
Cảnh Hiểu Trà cuối cùng cũng nuốt trôi thức ăn trong miệng, cũng tham gia vào cuộc thảo luận của mấy người họ.
“Trẻ con thì biết cái gì, ăn của em đi.” Ôn Cẩm ngồi bên cạnh cô nhàn nhạt thốt ra một câu, gắp một cánh gà trong đĩa trước mặt bỏ vào đĩa của cô.
Trước kia, anh thích gắp thức ăn cho Ôn Nhiên.
Nhưng từ sau khi Ôn Nhiên lấy chồng, trừ những lúc Mặc Tu Trần không có mặt, anh làm anh trai mới có cơ hội quan tâm chăm sóc.
Thói quen này đã hình thành, người được anh chăm sóc lại không cần anh nữa, thực ra, rất đáng sợ.
Vừa nãy, Ôn Cẩm vốn định gắp thức ăn cho Ôn Nhiên, nhưng gắp được cánh gà đó, nghĩ đến điều gì, lại bỏ vào đĩa của Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà có chút thụ sủng nhược kinh nhìn Ôn Cẩm, giữa đôi mày nở nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn anh Ôn.”
“Hiểu Trà, dễ dàng bị chặn họng thế sao.”
Bạch Nhất Nhất cười trêu chọc.
Cảnh Hiểu Trà làm mặt quỷ với cô, thực sự không tham gia vào việc tìm hiểu của họ nữa, cúi đầu ngoan ngoãn ăn cánh gà.
Mặc Tu Trần lướt ánh mắt qua Đàm Mục đang mỉm cười, thản nhiên hỏi: “A Mục, cậu định sinh con xong mới báo cho chúng tôi sao?”
“Nếu là như vậy, tôi từ chối tặng quà.”
Lạc Hạo Phong lập tức tiếp lời, giấu đến tận lúc sinh con mới thông báo, anh tuyệt đối sẽ không bỏ ra một xu nào.
Cố Khải không nhịn được cười: “A Mục, An Lâm, chuyện sinh con này đâu phải nói giấu là giấu được.”
“Là các người sốt ruột đoán mò, sao lại thành tôi và An Lâm giấu giếm.” Đàm Mục hạ mắt nhìn thoáng qua An Lâm rồi mới bình tĩnh thốt ra một câu.
“À, nói như vậy là thật rồi?”
Phong Uyển Phượng vui mừng nhìn An Lâm: “Lâm Lâm, con thực sự có rồi à, sao ngay cả ta mà cũng không nói.”
“Nếu không phải bị họ đoán trúng, chắc chắn cậu sẽ không tự giác thú nhận.” Mặc Tu Trần nghiêng người, cầm lấy một chai rượu vừa mở, trực tiếp đưa chai cho Đàm Mục.
“Tu Trần, một chai sao đủ.” Cố Khải nâng ly rượu trước mặt mình lên, định rót cho Đàm Mục.
Đàm Mục lấy tay che miệng cốc, Ôn Cẩm và Lạc Hạo Phong nhìn nhau, đặt luôn cả chai rượu còn nửa kia lúc nãy ra trước mặt Đàm Mục.
“A Mục, chúng tôi sẽ không phạt mỗi người một chai đâu, uống hết một chai rưỡi rượu này là được.” Ôn Cẩm nói nhẹ tênh, giống như đó không phải là rượu độ cồn cao, mà là nước lọc vậy.
“Các người đừng bắt nạt A Mục, là tôi không cho anh ấy nói.” An Lâm bất mãn phản đối, đưa tay định chặn chai rượu lại.
“An Lâm, không phải việc của cậu, cậu có muốn uống cũng không cho cậu uống.”
Cố Khải nắm lấy cánh tay An Lâm, dùng ánh mắt ra hiệu cho Đàm Mục mau nhận phạt.
Đàm Mục lướt ánh mắt qua mấy người, hạ mắt xuống, bình tĩnh nói: “Tôi uống.”
“Thế mới đúng chứ, ai bảo cậu không báo cho mọi người đầu tiên.” Lạc Hạo Phong hả hê: “Hồi trước khi Nhiên Nhiên có hỉ, Tu Trần suýt nữa thì thông báo cho cả thế giới. Lần trước, A Khải cũng thông báo cho chúng tôi, chỉ có cậu và An Lâm là giấu giếm mọi người.”
“Tôi giấu chỗ nào?”
Đàm Mục từ từ rót rượu vào cốc của mình, không vội không chậm tự biện hộ: “Tôi đã nói với các người từ hai tháng trước là An Lâm mang thai rồi mà.”
“Xì, lúc đó cậu lừa người ta, bớt tìm cớ đi.”
Cố Khải là người đầu tiên vạch trần Đàm Mục.
Đàm Mục không cho là đúng nhướng mày: “Sao lại là tìm cớ, lúc đầu tôi nói An Lâm mang thai, là các người không tin đấy chứ.”
“Việc này dễ thôi, chiều nay đến bệnh viện kiểm tra, xem An Lâm mang thai bao lâu rồi, chẳng phải sẽ biết là lần trước A Mục lừa người, hay là hiện tại giấu giếm không báo cáo quân tình.”