Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 24429 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1566 Bắt đầu biết tương tư rồi

❊ ❊ ❊

Người Đàm Mục để tâm —— ai cũng biết, ngoài cha mẹ anh ra, không ai khác chính là Ôn Nhiên.

Đêm hôm đó, những lời Phong Uyển Phượng nói với Diêu Đức Vĩ, An Lâm đều nghe thấy.

Bà ta nói với Diêu Đức Vĩ rằng, người Đàm Mục thích không phải là An Lâm, mà là Ôn Nhiên.

Nghĩ đến đây, An Lâm vô thức mím môi, chậm rãi nói: "A Mục, anh gọi điện cho Tu Trần đi, bảo cậu ấy bảo vệ tốt Nhiên Nhiên và Mạt Mạt."

Ánh mắt Đàm Mục khẽ biến đổi, rõ ràng đã hiểu ẩn ý trong lời nói của An Lâm: "Yên tâm đi, Tu Trần đã sắp xếp xong xuôi cả rồi."

"Người Diêu Đức Vĩ hận là chúng ta, nếu vì vậy mà làm tổn thương Nhiên Nhiên thì không hay chút nào."

"Sẽ không đâu." Trước đây Đàm Mục không hề biết Phong Uyển Phượng từng nói những lời đó với Diêu Đức Vĩ.

Về sau, lúc ở trên xe, Đàm Mục lại đặc biệt giải thích với An Lâm: "Anh đồng ý tổ chức hôn lễ với Tu Trần, không phải là vì muốn ngăn Diêu Đức Vĩ làm hại Nhiên Nhiên, anh không hề biết Phong Uyển Phượng đã nói những lời đó với hắn."

An Lâm đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bất ngờ nghe thấy lời giải thích của Đàm Mục, cô khựng người lại một chút.

Sau đó cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước của Đàm Mục, cô thản nhiên nói: "Em không có ý đó."

"Vậy thì tốt, anh không muốn em hiểu lầm."

Đàm Mục buông một tay đang giữ vô lăng, nắm lấy tay An Lâm.

An Lâm không né tránh, mà mặc cho anh nắm lấy tay mình, mặc cho nhiệt độ trong lòng bàn tay anh thấm vào da thịt cô, cả trái tim cô đều trở nên ấm áp lạ thường.

Cô nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn Đàm Mục.

"An Lâm, hôm nay nhất định phải ở bên cạnh anh." Giọng Đàm Mục rất dịu dàng.

An Lâm gật đầu: "Yên tâm đi, hôm nay em nhất định sẽ theo sát anh."

Cô không sợ, chỉ cần ở bên anh, cô sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa.

Đến khách sạn, Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong cùng những người khác đều đã có mặt.

"An Lâm, chúng ta lên lầu trước đi, chuyên gia trang điểm và làm tóc đều đang đợi trên đó rồi." Ôn Nhiên bước lên nắm lấy tay An Lâm.

Cảnh Hiểu Trà đi theo bên cạnh Ôn Nhiên, cười hì hì chào hỏi An Lâm.

"Mạt Mạt, Tử Dịch và Hinh Hinh đâu rồi?"

An Lâm nhìn quanh đại sảnh, không thấy bóng dáng ba cục cưng nhỏ đâu cả.

Ôn Nhiên và Cảnh Hiểu Trà mỗi người khoác một cánh tay An Lâm, đi về phía thang máy: "Ba đứa nhỏ đều ở nhà, Tu Trần nói, mang theo chúng phiền phức lắm."

"Tu Trần là sợ em mệt đấy." An Lâm cười trêu chọc.

Cảnh Hiểu Trà cũng phụ họa theo: "Chị An Lâm, chị cũng nghĩ vậy sao? Em cũng thấy thế, sự nuông chiều của Mặc tổng dành cho chị Ôn, không biết đã khiến bao nhiêu cô gái chưa chồng phải ghen tị đến chết."

"Cô bé này, sao em lại rành rẽ thế?" Ôn Nhiên lườm cô một cái.

Cảnh Hiểu Trà lè lưỡi, ba người cùng bước vào thang máy, cô nói tiếp: "Em đương nhiên là rành rồi, hơn nữa, em còn nghe thấy mấy lần, các bạn nữ ở trường em bàn tán về Mặc tổng, không biết có bao nhiêu người nói, nếu như có thể tìm được một người đàn ông ưu tú và si tình như Mặc tổng, chắc nằm mơ cũng cười tỉnh giấc mất."

"Ha ha, vậy em hỏi chị Ôn của em xem, chị ấy nằm mơ có cười tỉnh giấc không."

An Lâm cười lớn nhìn sang Ôn Nhiên, Ôn Nhiên nhìn cảnh vật bên ngoài qua cửa kính.

Nghe thấy lời cô, Ôn Nhiên nhéo vào tay cô một cái.

An Lâm kêu lên một tiếng đầy cường điệu, Cảnh Hiểu Trà cười khúc khích: "Chị Ôn, chị mau nói cho em biết đi, chị nằm mơ có cười tỉnh giấc không?"

"Thế còn em, em muốn tìm một người đàn ông như thế nào? Em nói cho chị biết, chị sẽ nói cho em, chịu không?" Ôn Nhiên cười híp mắt nhìn Cảnh Hiểu Trà.

Không ngờ lại bị chị ấy hỏi ngược lại, ánh mắt Cảnh Hiểu Trà chớp chớp hai cái, không biết có phải vì nghĩ đến người trong lòng mình hay không, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô không tự chủ được mà ửng hồng.

"Xem ra, Hiểu Trà bắt đầu biết tương tư rồi." An Lâm tinh mắt nhìn thấy mặt Cảnh Hiểu Trà đỏ lên.

Cảnh Hiểu Trà buông tay đang khoác cô ra, bước ra khỏi thang máy đầu tiên, sải bước đi về phía hành lang phía trước.

"Hiểu Trà, em thực sự có người mình thích rồi sao? Mau để chúng chị hóng hớt một chút nào, là nam sinh trong trường các em, hay là nam thần nào thế?"

Ôn Nhiên và An Lâm nhìn nhau, hai người thay phiên nhau trêu chọc cô.

"Chị nghe nói, ở trường em có một cậu nam sinh thích em, Hiểu Trà, có thật không?" Ôn Nhiên vươn tay kéo Cảnh Hiểu Trà đang đi phía trước lại, nghiêng đầu, ánh mắt dò xét nhìn cô.

Cảnh Hiểu Trà tuy đỏ mặt, nhưng dường như không muốn bị các chị hiểu lầm: "Chị Ôn, chị nghe ai nói vậy?"

"Đừng quan tâm chị nghe ai nói, em chỉ cần trả lời chị, điều chị vừa nói có phải thật không? Ở trường em có nam sinh nào tỏ tình với em chưa?"

"Hiểu Trà nhà chúng ta ưu tú như vậy, lại còn xinh đẹp, chắc chắn là có nhiều nam sinh tỏ tình lắm đúng không." An Lâm ra dáng một người đang đợi hóng chuyện.

"Đúng là có một anh khóa trên tỏ tình với em, nhưng em từ chối rồi."

Cảnh Hiểu Trà rất thản nhiên thừa nhận.

Trong lòng cô thầm nghĩ, sao Ôn Nhiên lại biết được chuyện này nhỉ?

Chẳng lẽ là đêm đó, lúc Mặc Tu Trần đưa cô về nhà, vô tình gặp đúng anh khóa trên tổ chức sinh nhật kia, anh ấy nhìn ra được sao?

Cô sở dĩ thừa nhận.

Là bởi vì, ngày hôm sau, anh khóa trên đó lại tìm cô riêng, đòi quà sinh nhật.

Bắt cô làm bạn gái anh ta!

Cảnh Hiểu Trà lập tức từ chối anh ta, nhưng anh khóa trên kia vẫn không chịu bỏ cuộc.

Vào phòng bao, An Lâm ngồi trước bàn trang điểm, chuyên gia trang điểm và làm tóc đều đã chuẩn bị xong những vật dụng cần thiết, chỉ chờ cô xuất hiện.

Ôn Nhiên và Cảnh Hiểu Trà không rời đi, mà ở lại trong phòng cùng An Lâm trang điểm.

*** Dưới lầu, trong một căn phòng. Mặc Tu Trần, Lạc Hạo Phong, Ôn Cẩm, Lục Chi Diễn, và cả Đàm Mục, năm người ngồi trên ghế sofa, trước mặt mỗi người đều đặt một tách cà phê.

Trên màn hình tinh thể lỏng là video giám sát của khách sạn.

Khách sạn này, đương nhiên là khách sạn thuộc tập đoàn Hạo Thần.

"Tu Trần, Tử Dịch và mấy đứa nhỏ không tới khách sạn à?"

Đàm Mục bưng tách cà phê trước mặt lên, ánh mắt nhìn về phía màn hình tinh thể lỏng, tùy tiện hỏi.

Mặc Tu Trần dựa tấm thân cao lớn vào lưng ghế, hờ hững nói: "Ở nhà, dịp như hôm nay, tôi không cho bọn nhỏ tới, Đồng Đồng cũng đang ở nhà tôi."

"A Khải và Bạch Nhất Nhất không đưa Đồng Đồng đi chơi cùng à?"

Trên mặt Đàm Mục thoáng qua một tia kinh ngạc.

Hai người đó, vậy mà lại ném con gái ở nhà.

Mặc Tu Trần nhún vai: "Không."

"Còn nói nữa, nếu không phải tại cậu muốn gài bẫy A Khải, thì cậu ta có phải mang theo Nhất Nhất rời đi sớm thế không?"

Đàm Mục càng thêm tò mò, sáng nay nhận được điện thoại của Mặc Tu Trần, anh đã biết, A Khải không thể nào vô duyên vô cớ mang Bạch Nhất Nhất rời đi được.

Hóa ra, lại liên quan đến Tu Trần.

Thấy anh nheo mắt, Mặc Tu Trần hừ nhẹ một tiếng: "Còn không phải tại Cảnh Hiểu Trà làm hỏng việc sao, sớm biết thế đã không nhờ cô ấy rồi."

"Cảnh Hiểu Trà tuy thông minh, nhưng rốt cuộc vẫn còn đơn thuần, sao có thể so được với độ thâm sâu của A Khải, bị cậu ta lừa hỏi ra được, cậu phải lường trước điều đó chứ."

Lạc Hạo Phong khẽ cười, ra vẻ đang xem kịch hay.

Dù là kịch gì đi nữa, thì cũng là kịch thôi.

Còn anh, cứ làm khán giả ăn dưa hóng chuyện là được rồi.

Huống hồ anh còn có một tấm thẻ VIP khách quý, cứ ngồi xuống từ từ xem kịch.

"A Phong nói không sai, Cảnh Hiểu Trà làm sao là đối thủ của A Khải được, tôi còn đang thắc mắc, trước đó sao cậu lại nói đỡ cho Cảnh Hiểu Trà, hóa ra là có giao dịch bí mật với cô ấy."

Ôn Cẩm nói xong, bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm đầy tao nhã, rồi lại đặt xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1563
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.