Ánh mắt Đàm Mục lướt qua que thử thai trong tay cô, cùng với cái cốc đặt trên quả cam bên cạnh cô, anh nhếch môi, bước tới hai bước.
"Đưa tôi."
"Không cần đâu."
An Lâm từ chối với vẻ mặt hơi gượng gạo.
Cô và Đàm Mục kết hôn tuy đã được mấy tháng, nhưng chuyện thế này, rốt cuộc cô chưa từng để anh làm. Cô không quen. Đàm Mục không thấy bẩn, nhưng chính cô lại thấy bẩn.
Thế nhưng, Đàm Mục không hề để tâm, không những không để tâm, còn làm mọi việc một cách tự nhiên thuần thục, dường như đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
An Lâm xả nước xong, liền nghe tiếng Đàm Mục vui mừng vang bên tai: "An Lâm, là thật."
"Cái gì là thật?"
An Lâm kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy trong tay Đàm Mục đang cầm một que thử thai.
Trên đó, có hai vạch.
Trong lòng cô chợt trào dâng cảm xúc, không phân biệt nổi là kinh ngạc nhiều hơn, hay vui mừng nhiều hơn. Cảm giác đó, trong chớp mắt lấp đầy cả lồng ngực.
"An Lâm, em thật sự mang thai rồi." Đàm Mục vừa nói, vừa lấy que thử trong chiếc cốc kia ra, đều giống nhau, là hai vạch.
Lúc này An Lâm mới chậm rãi giơ tay, đặt lên bụng dưới phẳng lì của mình.
Chỉ trong khoảnh khắc, đáy mắt cô đã biến đổi biết bao nhiêu cảm xúc, cuối cùng, cô lẩm bẩm một câu: "Thật sự mang thai rồi sao."
Đàm Mục ngẩn ra một chút.
Anh nhẹ nhàng nói: "Em ra ngoài chờ tôi đi."
An Lâm gật đầu, vì quá kích động, cô hơi khó bình tĩnh lại, bèn đi ra khỏi nhà vệ sinh, quay về phía giường.
Trèo lên giường, An Lâm tựa vào đầu giường, cả hai tay đều đặt lên bụng mình.
Cô có chút không dám tin, vậy mà thật sự đã mang thai.
Đây là con của cô và Đàm Mục, còn không biết là con trai hay con gái.
Nghĩ đến hai tháng trước, cô còn tâm tro ý lạnh muốn ly hôn với Đàm Mục, không ngờ tới, bây giờ lại mang thai con của anh.
Cô quay mắt nhìn về hướng nhà vệ sinh.
Giây tiếp theo, bóng dáng tuấn tú cương nghị của Đàm Mục xuất hiện ở đó, chạm phải ánh mắt cô, giữa mày anh nở một nụ cười, sải bước đi tới.
Lên giường, anh lập tức nói: "An Lâm, đừng hưng phấn nữa, mau ngủ đi, ngày mai chúng ta cùng về thành phố A."
"Ai hưng phấn chứ?"
An Lâm phản bác, cô thật sự không phải là hưng phấn. Ít nhất, không phải là hưng phấn đơn thuần. Tâm trạng cô lúc này rất phức tạp, lần đầu mang thai, nghĩ đến mấy tháng nữa thôi là sắp làm mẹ rồi. Có con rồi, họ thực sự phải sống bên nhau cả đời.
Đàm Mục vươn tay ôm cô vào lòng, đôi con ngươi đen láy nhìn thấu tâm can cô: "Không cần lo lắng, con của chúng ta sẽ không giống như Tấn Sâm, bất kể là trai hay gái, con bé đều sẽ lớn lên trong một môi trường hạnh phúc."
"Em cứ thấy như đang nằm mơ vậy."
Giọng An Lâm mang theo chút mơ hồ.
Thật sự, đến bây giờ cô vẫn không dám tin, Đàm Mục thật sự thích cô. Có lẽ vì thích anh quá lâu, luôn là cô đơn phương. Ngay cả chuyện kết hôn, anh cũng chỉ vì trách nhiệm.
An Lâm không biết người khác có thể hiểu được tâm trạng của cô không.
Một người đàn ông mà mình yêu sâu đậm suốt nhiều năm nay lại yêu mình, điều này khiến cô không chỉ như ở trong mơ, mà còn sợ đột ngột tỉnh mộng, mọi thứ đều là hư không.
Bàn tay Đàm Mục ôm lấy vai cô hơi siết chặt: "An Lâm, ngủ đi."
"Trước khi đi bệnh viện kiểm tra, không được nói cho bất kỳ ai biết." An Lâm nằm xuống, nhắm mắt lại rồi lại mở ra.
Đàm Mục cười thấp: "Yên tâm đi, anh đâu phải Tu Trần, chúng ta không nói cho ai cả, chờ bụng em to lên rồi, lại để bọn họ ngạc nhiên một thể."
"Ý này hay."
An Lâm tưởng tượng cảnh mọi người kinh ngạc, mỉm cười gật đầu.
Đàm Mục thực sự không nói tin An Lâm mang thai cho bất kỳ ai, chỉ là, lời nói dối trước đó của anh đã trở thành sự thật mà thôi.
Đêm hôm đó, An Lâm mơ một giấc mơ, trong mơ có một cô bé con gọi cô là mẹ.
Sáng sớm tỉnh dậy, Đàm Mục đang làm bữa sáng trong bếp, vừa bước ra khỏi phòng ngủ, một mùi hương nồng đậm đã xộc vào mũi.
"Thơm quá, sao hôm nay làm nhiều bữa sáng vậy, chị họ và Tấn Sâm định lên ăn sao?"
An Lâm vào bếp, nhìn bữa sáng Đàm Mục làm, mỉm cười hỏi.
Đàm Mục quay đầu nhìn cô một cái: "Không phải bọn họ lên lầu ăn sáng, những thứ này đều là bữa sáng dành cho em ăn."
"A Mục, anh nuôi heo à?"
An Lâm mở to mắt không thể tin nổi, nhiều bữa sáng thế này, dù có thêm Phong Uyển Phượng và Tấn Sâm cũng ăn không hết.
"Em bây giờ là một người ăn cơm cho hai người, đương nhiên phải ăn nhiều một chút." Đàm Mục nhướng mày đầy thản nhiên, vì sức khỏe của con họ, anh phải đảm bảo dinh dưỡng của An Lâm theo kịp.
An Lâm nhìn trời cạn lời: "Có lẽ ba năm tháng sau, em thật sự có thể ăn nhiều như vậy, nhưng bây giờ, em thấy anh đang lãng phí đấy."
Đàm Mục bỗng nghĩ ra điều gì đó, quan tâm hỏi: "An Lâm, em không thấy buồn nôn chứ, không chán ăn chứ?"
"Không có, anh yên tâm, em không thấy có cảm giác gì cả."
An Lâm nhìn sự căng thẳng có phần thần kinh này của Đàm Mục, trong lòng lại thấy ấm áp vô cùng.
Trước kia từng thấy Mặc Tu Trần cẩn trọng, dịu dàng săn sóc Ôn Nhiên thế nào, sau đó lại thấy Cố Khải đối xử tốt với Bạch Nhất Nhất ra sao, nay, cuối cùng cô cũng là người có đàn ông cưng chiều rồi.
"Thế thì tốt."
---❊ ❖ ❊---
An Lâm phát hiện Đàm Mục thực sự thay đổi rồi.
Một ngày này chưa qua hết, cô đã hối hận vì theo anh quay về thành phố A.
Trước kia, mẹ Đàm dặn dò lải nhải, bắt cô không được thế này, không được thế kia, Đàm Mục trước mặt mẹ mình tuy có phụ họa, nhưng quay người đi liền bảo cô đừng để ý.
Nhưng bây giờ thì khác.
Sau khi mẹ Đàm rời đi, An Lâm liền nghe thấy những điều cấm kỵ đó từ miệng Đàm Mục.
"An Lâm, đừng ăn đồ lạnh."
"An Lâm, đừng ra nhà vệ sinh ngoài, cô lao công vừa mới lau sàn, trơn lắm."
"An Lâm, lát nữa tôi đi mua cho em mấy đôi giày bệt."
"..."
Cuối cùng, An Lâm giơ tay bịt miệng Đàm Mục, trừng mắt giận dữ với anh: "Anh có thôi đi không, mẹ đã vào phòng bệnh nửa ngày rồi mà anh vẫn còn lải nhải."
Khóe môi Đàm Mục tràn ra ý cười, bàn tay to nắm lấy tay cô: "Tôi chỉ nhắc lại một lần, sợ em không nhớ. An Lâm, trước đây tôi thấy mẹ mình lải nhải, nhưng giờ, tôi thấy đó đều là kinh nghiệm, chúng ta nên nghe."
"Và tuân thủ vô điều kiện, phải không?"
An Lâm trợn mắt, cô sẽ không nói cho Đàm Mục biết, tối qua sau khi nghe anh nói thật sự mang thai, cô đã lo lắng điểm này.
Đây mới là ngày đầu tiên, còn mấy tháng nữa...
Đàm Mục kéo cô đứng dậy: "Đi thôi, bây giờ tôi đi mua giày và quần áo với em."
"Không đi có được không?"
An Lâm nhíu mày, quần áo trên người cô đâu có bó sát, hoàn toàn có thể đợi ba tháng sau mới thay đồ bầu mà.
"Không được."
Em bây giờ đã mang thai ba tháng rồi, nên thay đồ bầu rồi.
"Đàm Mục, anh đi nói với mẹ đi, rằng anh trước đó là lừa bà." An Lâm nhịn không nổi nữa, gọi cả tên lẫn họ anh.
Đàm Mục nắm chặt tay cô, cười đầy cưng chiều: "Em không muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tu Trần và A Khải bọn họ sao?"
"..."
An Lâm nghiến răng ken két.
"Vậy thì đi thôi, sớm muộn gì cũng phải mua, cùng lắm thì, sau khi quay về thành phố C, em lại mặc quần áo trước kia là được."