Tiết trời cuối thu, sáu giờ sáng, trời vừa tờ mờ sáng.
Ôn Cẩm bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, tối qua hơn hai giờ sáng anh mới lên giường, ngủ chưa được bốn tiếng đã bị tiếng chuông điện thoại chói tai làm tỉnh giấc.
Cầm điện thoại lên, khi nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, anh lập tức lật người ngồi dậy, nhấn nút nghe, "Alo."
"Tổng giám đốc Ôn, vừa nãy có một bệnh nhân đã chết não..."
Mặt tuấn tú của Ôn Cẩm trắng bệch, nhanh chóng hất chăn xuống giường, "Tôi qua đó ngay."
Chạy vào phòng thay đồ, ôm quần áo ra, Ôn Cẩm vừa mặc quần áo vừa bấm số của Mặc Tu Trần.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, bệnh viện Khang Ninh.
Sự yên tĩnh trong phòng thí nghiệm bị một hồi chuông chói tai phá vỡ.
Bạch Nhất Nhất đang ngồi trên ghế gà gật bỗng tỉnh giấc. Cố Khải vẫn đang chăm chú vào thí nghiệm của mình, trên miệng đeo khẩu trang, tay cầm dụng cụ, thấy Bạch Nhất Nhất mở mắt, anh tùy ý dặn dò: "Giúp tôi nghe điện thoại một chút."
Bạch Nhất Nhất dạ một tiếng, đi qua cầm điện thoại của anh lên. Khi nhìn thấy người gọi đến, trong mắt cô thoáng qua một tia do dự, cô nói với Cố Khải: "Là viện trưởng Cố gọi đến, anh tự nghe đi."
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhất Nhất tiến lên một bước đến bên cạnh Cố Khải, sau khi nhấn nút nghe, cô đưa điện thoại đến bên tai Cố Khải.
Cố Khải nhìn cô một cái, gọi một tiếng "Ba."
Bạch Nhất Nhất không biết Cố Nham gọi điện cho Cố Khải vì chuyện gì, cũng không muốn để Cố Nham biết cô đã ở đây bầu bạn với Cố Khải suốt cả đêm.
Chuyện hoang đường như vậy, ngay cả chính cô cũng cảm thấy kỳ lạ.
Cho dù Cố Khải là vì dược phẩm Ôn Thị, nhưng cô ở đây bầu bạn với anh thì tính là chuyện gì?
Nghĩ đến đây, cô quay mặt đi nhìn chỗ khác, tuy nhiên, phản ứng của Cố Khải khiến cô lập tức quay đầu lại, kinh ngạc nhìn anh.
Cố Khải đặt dụng cụ trong tay xuống, giật lấy điện thoại. Giọng điệu nghiêm túc đó chui vào tai Bạch Nhất Nhất, hóa thành một bàn tay vô hình, trong nháy mắt bóp nghẹt tim cô.
Sắc mặt cô đột nhiên trắng bệch.
Đôi mắt dán chặt vào chiếc điện thoại trong tay Cố Khải, anh chỉ nói đúng hai câu rồi cúp máy.
Quay đầu lại, thấy sắc mặt cô tái nhợt, Cố Khải nhíu mày, bình tĩnh nói: "Có một bệnh nhân chết rồi, tình hình ngày càng phức tạp, hiện tại tất cả bằng chứng đều bất lợi cho dược phẩm Ôn Thị. Hôm qua người nhà bệnh nhân đã kích động như vậy, bây giờ tình hình sẽ càng tồi tệ hơn."
"Sao lại như vậy?" Bạch Nhất Nhất không dám tin hỏi.
"Hôm qua nhiều loại thuốc như vậy đều không phát hiện có vấn đề, sao lại khẳng định là do thuốc của chúng ta gây ra?"
"Bạch Nhất Nhất, cô đừng trẻ con nữa, chuyện này không đơn giản như vậy. Bây giờ tôi phải đến bệnh viện một chuyến, cô về nhà chăm sóc Đồng Đồng đi."
"Tôi đi cùng anh."
Thấy Cố Khải tháo găng tay, rồi lại cởi áo blouse trắng trên người ra, sắc mặt Bạch Nhất Nhất thay đổi, cô xoay người đi về phía cửa.
Ra khỏi thang máy, giọng điệu Cố Khải nghiêm túc, thái độ kiên định: "Cô cả đêm không về nhà, Đồng Đồng tỉnh dậy không tìm thấy cô thì sao, cô về nhà trước đi."
Bạch Nhất Nhất nhíu mày, "Anh sợ người nhà người quá cố có hành vi quá khích làm tổn thương tôi phải không?"
"Tôi không rảnh hơi đi lo chuyện đó."
Cố Khải nói xong, đưa tay đòi chìa khóa xe của cô, "Tôi lái xe."
"Tôi không về nhà." Bạch Nhất Nhất bướng bỉnh mím môi, không đưa chìa khóa trong tay cho anh.
Cố Khải thấy cô nhất quyết muốn đi theo, mắng một câu "không biết tốt xấu", rồi cứng nhắc thốt ra lời thỏa hiệp: "Được, đến bệnh viện thì cô đừng chạy lung tung, đi theo sát tôi."
"Người anh nên lo lắng phải là Tổng giám đốc Ôn mới đúng, đám người nhà người quá cố kia chắc chắn hận anh ta thấu xương rồi, Tổng giám đốc Ôn bây giờ đã đến bệnh viện chưa?"
Bạch Nhất Nhất đưa chìa khóa xe cho Cố Khải, sau khi lên xe, cô quan tâm hỏi.
Cố Khải kéo dây an toàn thắt vào rồi lập tức khởi động động cơ, miệng đáp: "Anh ta đương nhiên đã nhận được thông báo, vào thời điểm thế này, anh ta sẽ không ngu ngốc đến mức không mang theo vệ sĩ."
Bạch Nhất Nhất nhìn anh một cái, ngậm miệng không nói nữa.
Xe lên đường, chạy về hướng bệnh viện Nhân Dân, Bạch Nhất Nhất lại gọi một cuộc điện thoại cho bảo mẫu, dặn bà chăm sóc tốt cho Đồng Đồng.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm, cả thành phố G bao trùm trong một tầng mây đen sương mù.
Ở vùng ngoại ô, sau khi Mặc Tu Trần nghe xong điện thoại của Ôn Cẩm, cũng lập tức dậy mặc quần áo.
Do tối qua anh chỉnh điện thoại sang chế độ rung, nên cuộc gọi lúc nãy của Ôn Cẩm, Ôn Nhiên không hề hay biết.
Mặc Tu Trần rửa mặt xong bước ra, nhìn thấy Ôn Nhiên đang ngồi trên giường nhìn mình, anh khựng lại một chút, nở một nụ cười nhạt, dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, trời còn sớm, em ngủ thêm lát nữa đi."
Ôn Nhiên cũng vừa mới tỉnh, thấy anh không có ở đó, bèn ngồi dậy.
Đôi mắt còn ngái ngủ nhìn anh, "Tu Trần, sao anh dậy sớm vậy?"
Mặc Tu Trần hơi do dự một chút, bước đến trước giường, cúi người dịu dàng hôn lên trán cô, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, anh vừa nhận được điện thoại của A Cẩm, phải đến bệnh viện một chuyến. Nếu em không ngủ được thì qua xem ba đứa nhỏ đi, lát nữa anh sẽ gọi cho em."
Lời anh vừa thốt ra, gương mặt giây trước còn đang ngơ ngác của Ôn Nhiên lập tức hiện lên vẻ lo lắng đậm đặc, cô vươn tay nắm lấy cánh tay anh, căng thẳng hỏi: "Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
"Nhiên Nhiên, em đừng kích động, quả thực là đã xảy ra chuyện, có một bệnh nhân chết rồi."
"Vậy chẳng phải anh trai em..."
"Không sao, đừng nghĩ linh tinh. Bây giờ anh qua bệnh viện xem trước, em ở nhà chăm sóc tốt cho ba đứa trẻ. Mấy ngày nay Bạch Nhất Nhất chắc cũng bận rộn, Nhiên Nhiên, lát nữa em qua đón Đồng Đồng về chăm sóc cùng đi, vất vả cho em mấy ngày nhé."
Mặc Tu Trần cố tình để Ôn Nhiên giúp chăm sóc Đồng Đồng, chẳng qua chỉ là muốn giữ cô ở lại trong nhà.
Anh không muốn cô đi ra ngoài nữa, đặc biệt là vào thời điểm thế này, đám người nhà kia đang đau thương, họ sẽ chẳng cần biết cô có đi làm hay không. Với tư cách là em gái Tổng giám đốc dược phẩm Ôn Thị, nếu Ôn Nhiên xuất hiện trước mặt họ, chẳng phải sẽ bị họ ăn tươi nuốt sống sao.
Ôn Nhiên sao lại không hiểu ý đồ của Mặc Tu Trần, cô buồn bã rũ mắt, mím chặt môi, "Em biết rồi, anh mau đi đi. Bây giờ em lo lắng cho anh trai em nhất, Tu Trần, anh nhất định phải giúp làm rõ chuyện này."
Mặc Tu Trần gật đầu, nghiêm túc đảm bảo với cô: "Yên tâm, nhất định sẽ làm rõ. Mấy ngày nay tình hình khá hỗn loạn, em cũng không được chạy lung tung làm anh lo lắng."
"Em ở nhà, không đi đâu cả."
Ôn Nhiên nói xong lại thúc giục anh: "Anh mau đến bệnh viện đi, lát nữa gọi điện cho em. Bất kể tình hình thế nào, cũng đừng giấu em."
"Ừ." Điện thoại trong túi quần Mặc Tu Trần rung lên, anh không dừng lại nữa, sải bước ra khỏi phòng ngủ chính. Khi xuống lầu, anh nghe máy, "Alo, A Mục."
"Tu Trần, cậu cũng nhận được điện thoại rồi à?"
Trong điện thoại, giọng của Đàm Mục truyền đến.
Mặc Tu Trần bước nhanh xuống lầu, sải bước về phía cửa: "Ừ, nhận được điện thoại rồi, cậu đang ở đâu?"
"Tôi vẫn còn ở nhà, cậu tiện đường qua đón tôi đi. Đúng rồi, sau khi cậu nói khả năng đó vào tối qua, tôi đột nhiên nghĩ đến một người, không biết có khả năng liên quan đến anh ta không."
Giọng của Đàm Mục mang theo ba phần u ám chui vào tai, bước chân Mặc Tu Trần hơi khựng lại.