Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1258 Tôi không bỏ cuộc

❊ ❊ ❊

Bên ngoài bệnh viện, không ai để ý đến Vệ Tĩnh San.

Những người qua đường cũng chỉ ném cho cô ta cái nhìn khinh bỉ, hoặc thì thầm bàn tán: Người đàn bà như vậy, thật sự ghê tởm đến cực điểm.

Vệ Tĩnh San không biết là bị phóng viên đụng ngã, hay là tự mình té ngã.

Tóm lại, vào lúc Cố Khải nói sẽ đuổi cô ta ra khỏi bệnh viện Khang Ninh, cô ta liền ngã quỵ xuống đất.

Trong mắt cô ta là sự hối hận sâu sắc.

Cô ta không biết mình đã làm sai ở đâu, càng không biết tại sao Cố Khải lại phải dùng phương thức này để hủy hoại cuộc đời, hủy hoại ước mơ của cô ta.

Làm bác sĩ là ước mơ từ nhỏ của cô ta, thành tích của cô ta luôn ưu tú, không một giáo viên nào không nói rằng tương lai cô ta chắc chắn sẽ trở thành một bác sĩ phẫu thuật xuất sắc.

Bản thân cô ta cũng luôn tự tin, trẻ trung, xinh đẹp, lại là học bá với thành tích xuất sắc, ở trường không biết có bao nhiêu người theo đuổi.

Cô ta tự cho rằng mình xứng đôi với Cố Khải, hơn nữa cô ta và Cố Khải có tiếng nói chung, không có ân oán như Bạch Nhất Nhất và Cố Khải, lại còn có lợi thế trẻ tuổi hơn Phương Chỉ Vi.

Cô ta hận hận mím môi, lấy điện thoại ra, vừa định gọi thì điện thoại đã rung lên trước.

“Vương Phù Nghi, tôi giúp cô, tại sao cô lại bán đứng tôi?”

Nhìn thấy cuộc gọi, trong mắt Vệ Tĩnh San lóe lên vẻ bực bội, cô ta nhấn nút nghe, gay gắt chất vấn.

“Tĩnh San, xin lỗi, tôi không cố ý, là Cố Khải đe dọa tôi, nếu tôi không nói ra ai là người tung tin, anh ta sẽ kiện tôi…”

“Đừng nói xin lỗi với tôi, lúc đầu cô đã hứa với tôi như thế nào.” Vệ Tĩnh San giận dữ gào lên, “Cô đã nói, dù có dao kề cổ, cô cũng sẽ không bán đứng bạn bè.”

“Tĩnh San, lúc ban đầu cô giúp tôi, chẳng phải cũng có tư tâm sao?”

Đầu dây bên kia, giọng nói của Vương Phù Nghi bớt đi một chút áy náy, lại thêm một chút cảm xúc khác.

Vệ Tĩnh San cười lạnh: “Ý cô là tôi vì bản thân mình sao? Vương Phù Nghi, là tôi nhìn lầm cô rồi.”

“Tôi biết cô vì muốn giúp tôi, nhưng chẳng phải cô cũng thích Cố Khải sao? Tĩnh San, chuyện vừa rồi, tôi đều biết cả.”

“Cô bây giờ vui rồi chứ, tôi không làm bác sĩ được nữa, tất cả đều do cô hại.”

Vệ Tĩnh San bỗng nhiên lại khóc, khóc đến thương tâm.

“Tĩnh San, tôi cũng không làm phóng viên được nữa rồi, là chúng ta quá ngây thơ, quá nóng lòng vụ lợi. Tôi sắp về quê rồi. Cô có dự định gì?”

“Tôi phải trụ lại ở thành phố G, tôi phải trở thành một bác sĩ ưu tú, tôi sẽ không từ bỏ ước mơ đâu.” Vệ Tĩnh San gằn từng chữ, trong mắt hiện lên sự kiên định.

---❊ ❖ ❊---

Trên tầng cao nhất của bệnh viện, trong văn phòng viện trưởng.

Cố Nham nhìn con trai: “A Khải, chuyện của Vệ Tĩnh San lúc nãy là thế nào?”

Vừa rồi, Cố Nham đứng trước cửa sổ sát đất nhìn thấy cảnh tượng bên dưới, chỉ là tầng lầu quá cao, ông chỉ có thể nhìn thấy chứ không nghe được họ nói gì.

Từ thần sắc của Cố Khải và sự thay đổi biểu cảm của Vệ Tĩnh San, trong lòng ông đã có vài suy đoán.

Cố Khải tựa người vào ghế sofa, uể oải nói: “Bài báo sáng nay là do Vệ Tĩnh San tiết lộ cho phóng viên.”

“Vệ Tĩnh San tung tin sao? Tại sao cô ta lại làm vậy, chẳng lẽ là vì con bảo cô ta đi theo Khưu Vĩ?”

Cố Nham nghi hoặc hỏi.

Cố Khải lắc đầu: “Vệ Tĩnh San vừa rồi nói cô ta thích con, trước đó cô ta đã nói vài lời ly gián trước mặt Bạch Nhất Nhất và Phương Chỉ Vi. Cô ta làm vậy có lẽ là muốn Phương Chỉ Vi oán hận Bạch Nhất Nhất, còn Bạch Nhất Nhất trở thành kẻ thứ ba trong mắt mọi người…”

Lời anh chưa nói hết, anh tin rằng nói đến đây, cha anh đã hiểu rồi.

Nghe xong, sắc mặt Cố Nham trầm xuống: “Vệ Tĩnh San này, ta vốn tưởng nó là một mầm non tốt, còn định sau này sẽ giữ nó lại bệnh viện.”

“Cha, loại người như vậy căn bản không xứng làm bác sĩ, con vừa rồi đã bảo cô ta cút rồi.”

Dưới đáy mắt Cố Khải ngưng tụ một tia lạnh lẽo, nghĩ đến bài báo sáng nay, anh liền tức giận.

“Trước mặt phóng viên, con vạch trần cô ta à?” Cố Nham nghĩ đến cảnh vừa nãy, dự đoán của mình quả thật là đúng.

Cố Khải gật đầu: “Đúng, con không những vạch trần cô ta mà còn bắt cô ta rời khỏi bệnh viện Khang Ninh. Ba giờ chiều nay, con sẽ công khai thân thế của Đồng Đồng.”

“Con nói như vậy, e là Vệ Tĩnh San không làm bác sĩ nổi nữa rồi.”

Trên mặt Cố Nham thoáng qua một tia thương hại, kiến thức chuyên môn của Vệ Tĩnh San quả thực không tồi, chỉ là người làm bác sĩ như họ, phẩm đức quan trọng nhất.

Bệnh viện Khang Ninh tuyệt đối sẽ không giữ một người sau lưng giở trò ám toán, giở thủ đoạn.

Cố Khải hừ lạnh không đồng tình: “Loại người như cô ta căn bản không xứng đáng làm bác sĩ, kết cục của việc muốn hủy hoại cuộc đời người khác chính là cuộc đời của bản thân cũng bị hủy hoại.”

“A Khải, con định công khai thân thế Đồng Đồng, đã bàn bạc với Bạch Nhất Nhất chưa?”

Cố Nham không trách cứ Cố Khải làm sai, nếu tin đồn Bạch Nhất Nhất là kẻ thứ ba không được ngăn chặn, tiếp theo sẽ ảnh hưởng đến Đồng Đồng.

Bạch Nhất Nhất tuy là con gái của Phó Kinh Nghĩa, nhưng cô ấy chưa từng làm chuyện gì có lỗi với họ.

Lỗi của Phó Kinh Nghĩa không nên để cô ấy phải gánh thay.

Quan trọng nhất là, một người phụ nữ bị gán vào vị trí kẻ thứ ba cũng bằng như bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, Bạch Nhất Nhất sẽ bị dư luận hủy hoại.

A Khải nói không sai, Vệ Tĩnh San muốn hủy hoại cuộc đời người khác thì nên biết và gánh chịu hậu quả cuộc đời mình bị hủy hoại.

“Con từng nhắc qua với cô ấy, lát nữa con sẽ gọi điện báo cho cô ấy một tiếng.”

“Đừng gọi điện thoại nữa, con gặp mặt nói với Bạch Nhất Nhất thì tốt hơn. Đồng Đồng là con của hai người, công khai thân phận Đồng Đồng, con không thể chỉ đưa Đồng Đồng đi, còn cần Bạch Nhất Nhất cùng ra mặt nữa.”

Cố Nham bình tĩnh nói: “A Khải, con công khai thân phận Đồng Đồng vào lúc này, mối quan hệ giữa con và Bạch Nhất Nhất có thể sẽ trở thành chủ đề mới.”

“Con biết, con đã nghĩ kỹ nên nói thế nào rồi. Thân thế của Đồng Đồng nếu không công khai bây giờ cũng sẽ bị đám phóng viên kia tra ra thôi. Thay vì bị động hết lần này đến lần khác, chi bằng chủ động.”

“Bạch Nhất Nhất tuy là con gái của Phó Kinh Nghĩa, nhưng cô ấy không làm gì sai cả. Ta biết trước đây con luôn có thành kiến với cô ấy. Bây giờ con công khai thân phận Đồng Đồng, không được lấy việc làm tổn thương người ta làm cái giá.”

Khi Cố Nham nói những lời này, giữa đôi lông mày, thần tình nghiêm nghị.

Ông biết chút ít việc Cố Khải và Bạch Nhất Nhất ở bên nhau không vui vẻ.

Cố Khải buồn cười nói: “Cha, cha yên tâm đi, con có chừng mực. Con thừa nhận trước đây mình có chút thành kiến với Bạch Nhất Nhất, nhưng bây giờ, con thấy cô ấy cũng không đáng ghét đến thế.”

“Vậy thì tốt, chuyện của con và cô Phương đã qua rồi. Đợi sau chuyện này, con phải suy nghĩ kỹ về chuyện hôn nhân đại sự của mình. Thân thế của Đồng Đồng vừa phơi bày, chắc là nhiều cô gái thích con sẽ bỏ cuộc thôi.”

Cố Nham nói đến phía sau, trong giọng điệu mang theo một tia trêu chọc.

Cố Khải giơ tay vuốt tóc trên trán, kiêu ngạo nói: “Cha, cha yên tâm, con là con trai của cha, không thể nào đến vợ cũng không tìm được.”

Cố Nham cũng cười, giữa đôi lông mày nhuốm vẻ từ tường của người làm cha: “Đã con tự tin như vậy, ta sẽ không ép con đi xem mắt nữa. Cho con thêm một năm, nếu con vẫn chưa có đối tượng kết hôn, ta sẽ trực tiếp làm chủ thay con.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.