Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1219 Chúc mừng hai người

❊ ❊ ❊

Cố Khải sa sầm nét mặt tuấn tú, nghiêm nghị nhìn Phương Chỉ Vi, từng chữ một hỏi: "Chỉ Vi, cô nói là Bạch Nhất Nhất, cô có bằng chứng không?"

"Bằng chứng?"

Phương Chỉ Vi cười lạnh, nhướn mày nói: "Bên cạnh anh ngoài cô ta ra không còn người phụ nữ nào khác, đây chính là bằng chứng tốt nhất. A Khải, anh quên Bạch Nhất Nhất xuất thân thế nào rồi sao, năm đó cha cô ta vì tư thù cá nhân mà bắt cóc em gái anh, hại chết mẹ anh."

"Đủ rồi, mấy chuyện đó thì liên quan gì đến chuyện của cô?"

Cố Khải nghiêm giọng cắt ngang lời Phương Chỉ Vi.

Phương Chỉ Vi bị ánh mắt lạnh lùng của anh dọa cho sắc mặt trắng bệch, trong mắt thoáng qua tia sợ hãi, khí thế bỗng chốc tan biến, lại trở về dáng vẻ đáng thương bị tổn thương: "Em biết, bây giờ anh thích Bạch Nhất Nhất, nên anh không nghe lọt tai khi em nhắc đến chuyện của cha cô ta. Nhưng ngoài Bạch Nhất Nhất ra, anh nói cho em biết, bên cạnh anh còn người phụ nữ nào khác không?"

Không khí vì chủ đề này mà trở nên ngưng trệ.

Cố Khải giơ tay lên: "Đúng, bên cạnh tôi không có người phụ nữ nào khác, kể cả Bạch Nhất Nhất cũng không tính. Là tôi đang theo đuổi cô ấy, cô ấy căn bản không thích tôi. Cho nên, Chỉ Vi, Bạch Nhất Nhất không thể nào là người sai khiến kẻ khác đi cảnh cáo cô."

"A Khải, anh nói anh thích Bạch Nhất Nhất?"

Phương Chỉ Vi ngơ ngác nhìn Cố Khải.

Trong mắt cô ta, đong đầy bi thương.

Ánh mắt Cố Khải chớp động: "Đồng Đồng cần một mái ấm trọn vẹn."

"Nếu em hiểu lầm Bạch Nhất Nhất, vậy bây giờ em xin lỗi anh." Khóe miệng Phương Chỉ Vi kéo lên một nụ cười khổ sở, "A Khải, anh quen em lâu như vậy, thật sự chưa từng động lòng với em sao?"

Cố Khải cau mày, sao lại kéo sang chủ đề này.

Anh rất cạn lời với lối suy nghĩ của Phương Chỉ Vi: "Chỉ Vi, tối qua cô gặp những người đó ở đâu, chuyện này tôi sẽ điều tra rõ."

"A Khải, nếu không phải tại sự cố của em làm mất Mạt Mạt, thì anh đã kết hôn với em rồi, phải không?"

"Chỉ Vi."

Cố Khải nhìn Phương Chỉ Vi với vẻ mặt u ám.

Phương Chỉ Vi dường như không nghe thấy câu hỏi của anh, chỉ nhất mực truy hỏi: "A Khải, lúc đầu anh đề nghị chia tay với em, em cứ ngỡ anh vẫn còn trách em vì chuyện Mạt Mạt mất tích, em luôn rất tự trách. Em thậm chí còn tự nhủ với bản thân rằng mình suýt chút nữa khiến Nhiên Nhiên mất đi Mạt Mạt, anh muốn chia tay với em là đáng đời."

Nước mắt Phương Chỉ Vi trào ra, đây là lần thứ hai cô ta rơi lệ trước mặt Cố Khải.

"Thế nhưng, hôm đó ở bệnh viện, nhìn thấy anh đối xử với Bạch Nhất Nhất tốt như vậy, anh có biết cảm giác trong lòng em thế nào không?"

Phương Chỉ Vi vừa khóc vừa nói: "A Khải, anh ở bên bất kỳ cô gái nào, em đều có thể chấp nhận, nhưng anh ở bên Bạch Nhất Nhất thì em không thể chấp nhận được. Lúc trước anh đã đồng ý cầu hôn em, vì Mạt Mạt mà sau đó đề nghị chia tay. Nhưng Bạch Nhất Nhất chẳng phải còn có ân oán thù hận lớn hơn với anh sao?"

"Tôi và cô ấy vẫn chưa ở bên nhau."

Cố Khải hít sâu một hơi, thành thật nói: "Chỉ Vi, nói thật với cô nhé, là tôi nhờ cô ấy giúp đóng một màn kịch, thực tế thì mối quan hệ giữa tôi và cô ấy vẫn như trước đây."

"Anh... nói cái gì?"

Phương Chỉ Vi không thể tin nổi nhìn Cố Khải.

"Cô không nghe lầm đâu, tôi và Bạch Nhất Nhất không có quan hệ gì cả. Chỉ Vi, tôi hy vọng cô sớm quên tôi đi, sớm bắt đầu một mối tình mới, cho nên mới đe dọa Bạch Nhất Nhất, bắt cô ấy diễn kịch cùng tôi."

"Vậy nên, anh và Bạch Nhất Nhất thực ra không yêu nhau, anh cũng không thích Bạch Nhất Nhất, đúng không?"

Phương Chỉ Vi đưa tay lau nước mắt, để bản thân nhìn rõ hơn.

Cố Khải gật đầu, không muốn vì chuyện tối qua mà khiến Phương Chỉ Vi thù ghét Bạch Nhất Nhất, anh giải thích: "Là thế đấy, tôi chia tay với cô cũng không phải vì Mạt Mạt, mà là vì tôi đã cố gắng nhưng không thể yêu cô được. Chỉ Vi, bây giờ cô nên tin là Bạch Nhất Nhất không có lý do gì để sai khiến người khác đến làm hại cô rồi chứ."

"Anh nói như vậy, em tin rồi."

Phương Chỉ Vi chợt mỉm cười, nước mắt trong mắt vẫn chưa khô: "A Khải, xin lỗi anh, là vì chuyện tối qua em đau lòng quá, nghĩ rằng bên cạnh anh ngoài Bạch Nhất Nhất ra không còn ai khác. Hôm đó em còn nói với cô ta rằng em không buông bỏ được anh, chỉ cần anh chưa bắt đầu mối tình mới thì em sẽ cố gắng giành lấy."

"Chỉ Vi, cô là một cô gái tốt, cô sẽ gặp được người tốt hơn tôi và phù hợp với cô hơn." Cố Khải cảm thấy lời mình nói thật giả tạo, nhưng anh không muốn Phương Chỉ Vi dây dưa không dứt nữa.

"Dù người cảnh cáo em tối qua là ai, em đều sẽ ghi nhớ lời cảnh cáo của đối phương. A Khải, anh yên tâm đi, em sẽ cố gắng quên anh."

Phương Chỉ Vi nói rất kiên quyết, dường như thực sự đã hạ quyết tâm phải quên Cố Khải.

---❊ ❖ ❊---

Mặc Tu Trần vừa về nhà chưa đầy mười phút, chiếc Maybach của Cố Khải đã xuất hiện bên ngoài biệt thự.

"A Khải đến rồi."

Mặc Tu Trần mỉm cười nói một câu, đứng dậy đi đón Cố Khải.

Cố Khải vào biệt thự, trước tiên nhìn về phía Bạch Nhất Nhất và Ôn Nhiên rồi hỏi Mặc Tu Trần: "Không phải cậu đi xã giao sao, sao về sớm thế?"

"Tôi đi xã giao làm sao bận bằng cậu được. Nghe nói Bạch Nhất Nhất tìm cậu mấy ngày nay rồi, cậu cứ không chịu lộ diện, trốn tránh người ta làm gì thế?"

Khóe miệng Mặc Tu Trần cong lên một nụ cười, ánh mắt dò xét nhìn Cố Khải.

Cố Khải lườm cậu một cái, hạ thấp giọng nói: "Bạch Nhất Nhất chuẩn bị một khoản tiền lớn muốn mua lại biệt thự của tôi, tôi không muốn bán cho cô ấy."

"Thế sao bây giờ cậu lại tự dâng mình đến cửa thế này?"

Mặc Tu Trần vừa mới về, còn chưa biết chuyện Phương Chỉ Vi bị dạy dỗ một bài học và hiểu lầm là do Bạch Nhất Nhất làm.

Nhắc đến chuyện này, khuôn mặt tuấn tú của Cố Khải phủ một tầng mây đen, trầm giọng nói: "Tôi đến tìm cô ấy là có việc."

Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm anh hai giây, nhướn mày: "Đi thôi, tôi đi gọi Nhiên Nhiên ra chỗ khác, hai người nói chuyện riêng đi."

Hai người cùng đi qua, Mặc Tu Trần kéo Ôn Nhiên đứng dậy khỏi ghế, dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, vào nhà với anh, anh có chuyện muốn nói với em."

"Chuyện gì vậy?"

Ôn Nhiên nghi hoặc nhìn Mặc Tu Trần, người sau khẽ cười: "Chuyện rất quan trọng, vào nhà rồi nói tiếp."

Ôn Nhiên quay đầu nhìn Bạch Nhất Nhất và anh trai mình, không yên tâm dặn dò một câu: "Anh, anh và Nhất Nhất cứ nói chuyện đi, lát nữa ăn cơm xong hãy về nhé."

Bạch Nhất Nhất đáp một tiếng 'được', ngẩng đầu nhìn Cố Khải.

Cố Khải kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, thản nhiên nói: "Tôi vừa đi tìm Phương Chỉ Vi, nói chuyện với cô ấy rồi, cô ấy sẽ không đổ lỗi cho cô nữa đâu."

"Phương Chỉ Vi tưởng là tôi thì cũng chẳng có gì lạ, không phải anh cũng tưởng như vậy sao?" Bạch Nhất Nhất châm biếm nói.

"Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi." Ánh mắt Cố Khải chớp động, nói: "Sau này cô cũng không cần đe dọa tôi nữa, lúc nãy tôi đã nói hết với cô ấy rồi."

"Nói cho cô ấy biết cái gì?"

Bạch Nhất Nhất nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn Cố Khải.

Cố Khải giọng điệu lạnh nhạt: "Thì là chuyện tôi và cô chẳng có quan hệ gì cả. Tôi nghĩ rồi, thay vì bị cô ngày nào cũng đem ra đe dọa, chi bằng nói thẳng với Phương Chỉ Vi, tất cả đều là giả."

"Hừ!"

Bạch Nhất Nhất chợt cười: "Anh có phải thấy Phương Chỉ Vi thực ra cũng không tệ, thay vì bị tôi đe dọa, chi bằng quay lại với cô ấy, chúc mừng hai người!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.