Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1281 Thân hình cô đẹp, rất đẹp

❊ ❊ ❊

An Lâm nhớ lại lời Ôn Nhiên nói lúc nãy, cùng với vẻ ám muội ẩn giấu trong sự thần bí đó, hóa ra, đây chính là món quà mà Nhiên Nhiên đã nói.

Không ngờ lại là đồ ngủ gợi cảm.

Trong đầu cô không tranh đua được, lại hiện lên tình cảnh của đêm hôm đó.

Nhìn chiếc áo ngủ bằng vải voan mỏng trước mặt, dùng tay gạt qua, trong đó bộ táo bạo nhất, căn bản là không dám cho người khác xem.

Mặt An Lâm như bị ai đốt lửa, nóng rực.

Cô chửi thầm một câu: "Nhiên Nhiên đúng là người phụ nữ xấu xa."

Cô ấy thế mà lại chuẩn bị toàn loại đồ ngủ thế này cho cô, trước khi đến, Ôn Nhiên bảo cô không cần mang quần áo, ở đây có sẵn, cô liền thật sự không mang theo.

Tất nhiên, ngoài đồ ngủ ra, quần áo mặc ban ngày đều rất bình thường.

An Lâm lưỡng lự một chút, cầm lấy một chiếc váy ngủ hai dây kín đáo nhất.

Dù sao đây cũng không phải do cô mua, hơn nữa, Đàm Mục chưa chắc đã qua đây. Tiềm thức mách bảo, An Lâm lờ đi sự thật là quần áo của Đàm Mục đang ở trong phòng này, hoặc có lẽ, trong thâm tâm cô cũng hy vọng bị anh nhìn thấy.

Cầm lấy đồ ngủ, cô đi tắm.

Tắm rửa xong, cô mặc đồ ngủ bước ra, đứng trước gương nhìn người trong đó, mặt tự nhiên lại đỏ lên.

Một An Lâm như thế này, gợi cảm và đầy đặn, bộ đồ ngủ voan mỏng màu đen mặc trên người cô, là sự cám dỗ tột cùng trong đêm khuya này.

Tự mình ngắm nghía một lúc, An Lâm đang do dự có nên gọi điện cho Đàm Mục hay không, thì ngoài cửa phòng đột ngột vang lên tiếng gõ cửa.

Hành động lấy điện thoại của cô khựng lại, tim đập trệch mất hai nhịp theo tiếng gõ cửa ấy.

"Ai đấy?"

"Là tôi."

Ngoài cửa là giọng Đàm Mục, trầm thấp mà đầy từ tính.

An Lâm hít sâu một hơi, bước tới mở cửa. Ngoài cửa, khi ánh mắt Đàm Mục chạm vào An Lâm bên trong, trên mặt anh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, ánh mắt chợt thâm trầm đi một phần.

"Bộ đồ ngủ này?"

Anh khẽ nhíu mày, bước vào phòng rồi đóng cửa lại.

Ánh mắt dán chặt lên người cô, ngắm nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, không hiểu sao, nhìn một An Lâm như thế này, Đàm Mục lại cảm thấy trong người nóng ran.

Không phải cảm giác khó chịu như bị bỏ thuốc đêm đó, cảm giác đêm nay rõ ràng, dứt khoát hơn.

Anh nhanh chóng nhận ra việc đóng cửa là một quyết định sai lầm. Căn phòng khách không quá lớn này, mỗi tấc không khí đều tràn ngập mùi hương thanh khiết sau khi tắm của An Lâm, cùng với hương thơm u nhã chỉ riêng phụ nữ mới có.

Nó vây quanh chóp mũi anh, theo hơi thở tràn vào phổi, rồi nhanh chóng lan ra khắp tứ chi bách hài...

Sự ái muội lặng lẽ lan tỏa giữa hai người.

An Lâm bị Đàm Mục nhìn chằm chằm như vậy, khuôn mặt vốn đã hơi ửng hồng nay đỏ đến mức gần như có thể rỉ máu.

Mặc dù trước khi mặc bộ đồ này cô đã tự chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này đối mặt với Đàm Mục, cô vẫn lúng túng tay chân, ngượng ngùng giải thích: "Tôi không biết đồ ngủ Nhiên Nhiên mua đều là kiểu này."

"Ừm, thân hình cô đẹp, rất đẹp."

Đàm Mục thu lại tâm trí, giọng nói phát ra mang theo một tia khàn khàn.

"À, anh có chuyện gì sao?"

An Lâm gượng cười, hỏi để chuyển chủ đề.

Ánh mắt Đàm Mục dừng lại trên ngực cô nửa giây, thú thật, cảnh tượng lấp ló quyến rũ này thực sự rất chết người, nhất là cách một lớp voan mỏng đó, anh có thể nhìn thấy rõ ràng...

Yết hầu anh vô thức trượt lên xuống, Đàm Mục khẽ nhếch môi, thay đổi ý định vào lấy quần áo rồi rời đi, anh cất bước đi về phía tủ quần áo, miệng nói: "Tu Trần nói, quần áo của tôi ở trong phòng này của cô."

"Vâng."

An Lâm không dám đến quá gần Đàm Mục.

Cô cảm thấy ánh mắt anh khác với ngày thường, tối nay, ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm, nóng rực hơn.

Vì vậy, cô bước đi chậm lại.

Nhưng rất nhanh sau đó, An Lâm đã hối hận.

Vì Đàm Mục mở nhầm tủ quần áo, cô chưa kịp nói cho anh, cũng chưa kịp ngăn cản, chỉ biết trơ mắt nhìn Đàm Mục mở chiếc tủ quần áo của mình ra.

Sau đó, thật may mắn là cô được nhìn thấy sự ngạc nhiên lần thứ hai trong đêm nay của Đàm Mục.

Đàn ông dù sao cũng mặt dày hơn, Đàm Mục tuy chưa có tình yêu nam nữ với cô, nhưng anh đã hạ quyết tâm muốn sống cả đời với cô, còn hứa hẹn nhất định sẽ cố gắng yêu cô.

Vậy nên anh không bài xích việc làm bất cứ chuyện gì với cô.

Ánh mắt Đàm Mục lướt qua mấy bộ đồ ngủ đó, sau đó vươn tay lấy một chiếc xuống, xách lên.

"Tôi quên nói với anh, tủ quần áo này là quần áo của tôi." An Lâm nhìn thấy bộ quần áo Đàm Mục đang cầm trên tay, mặt nóng đến mức sắp bốc cháy.

Cô chạy tới, vươn tay định giật lại.

Đàm Mục nheo mắt, bất ngờ giơ tay lên, tránh khỏi bàn tay cô đưa tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu: "An Lâm, Nhiên Nhiên là có ý tốt, chúng ta đã kết hôn rồi, quả thực không thể cứ phân phòng mãi."

"Hả?"

An Lâm ngơ ngác chớp mắt.

Đàm Mục cụp mắt nhìn bộ đồ ngủ trên tay, rồi nhìn cô, giọng nói khàn khàn, gợi cảm và mê hoặc hơn lúc nãy: "Mấy bộ này đều không tồi."

Trước mắt anh hiện lên hình ảnh An Lâm mặc chiếc áo ngủ này, nó tuyệt đối sẽ khiến người ta sôi trào máu nóng.

Bởi vì bộ đồ ngủ này có hai lỗ hổng, nếu mặc trên người An Lâm, sự đầy đặn trước ngực cô sẽ bị phơi bày ra ngoài mà không hề che đậy.

Đàm Mục đặt bộ đồ ngủ lại vào tủ, rồi mở một chiếc tủ khác, lấy quần áo của mình, xoay người đi vào phòng tắm tắm rửa.

"..."

An Lâm ngây người đứng trước tủ quần áo, nhìn Đàm Mục đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, cô giơ tay đặt lên ngực, cảm nhận rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch vào màng nhĩ.

---❊ ❖ ❊---

Bạch Nhất Nhất vì để tránh chạm mặt Cố Khải, cũng để không bị Đồng Đồng ép lên giường ngủ cùng nó.

Cô tắm trong phòng tắm rất lâu, cho đến khi ngoài phòng tắm vang lên tiếng gõ cửa, giọng Cố Khải xuyên qua cánh cửa truyền vào tai: "Bạch Nhất Nhất, nếu cô còn sống thì lên tiếng đi."

Bạch Nhất Nhất cau mày, khó chịu đáp lại: "Tất nhiên là tôi còn sống, Đồng Đồng ngủ chưa?"

"Đồng Đồng ngủ rồi."

Ngoài cửa, Cố Khải hừ lạnh một tiếng, lại bồi thêm một câu: "Cô đừng có lần chần ở trong đó nữa, mau ra ngoài đi, tôi về phòng ngủ đây."

"Biết rồi, anh đi đi." Bạch Nhất Nhất nói xong, tắt nước, dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Không nghe thấy tiếng bước chân, rõ ràng là Cố Khải chưa rời đi ngay.

Một lúc sau, ngay khi Bạch Nhất Nhất định mở miệng, cô nghe thấy tiếng bước chân Cố Khải rời đi.

Cô mặc đồ ngủ đi ra, trong phòng đã không còn bóng dáng Cố Khải. Bạch Nhất Nhất nhìn về phía cửa, mím môi, đi tới bên giường, đắp lại chiếc chăn Đồng Đồng đã đá văng cho nó.

Trong phòng trẻ, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cuối cùng cũng dỗ dành ba đứa nhỏ ngủ say, mười ngón tay đan xen trở về phòng ngủ chính.

"Tu Trần, anh gọi điện lại cho anh trai em một lần nữa đi, hỏi thăm tình hình bên anh ấy xem."

Vừa vào phòng ngủ chính, Ôn Nhiên liền quan tâm nói.

Chiều nay, lúc họ từ vườn quýt trở về, anh trai cô là Ôn Cẩm có gọi một cuộc điện thoại, chỉ nói vài câu rồi tắt máy.

Mặc Tu Trần biết cô lo lắng cho Ôn Cẩm, lo lắng cho nhà máy dược, gật đầu, dịu dàng nói: "Em đi tắm đi, anh gọi điện cho A Cẩm, hỏi thăm anh ấy."

"Cảm ơn ông xã." Ôn Nhiên cười tinh nghịch, kiễng mũi chân hôn lên gương mặt tuấn tú đang nghiêng về phía mình của Mặc Tu Trần, rồi chạy vào phòng tắm.

Mặc Tu Trần khẽ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Ôn Nhiên đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, anh mới đi tới sofa ngồi xuống, bấm số của Ôn Cẩm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.