Bạch Nhất Nhất muốn chửi thề.
Thế nhưng, khi cô quay đầu thấy Phương Chỉ Vi đang ngẩn người nhìn về phía họ, cô mím mím môi, lặng lẽ cúi đầu xuống.
Cố Khải không nhìn Phương Chỉ Vi mà cười nói: "Ăn nhanh đi, ăn xong rồi về nhà chơi với Đồng Đồng một lát."
"Phương tiểu thư!"
Người đàn ông ngồi đối diện Phương Chỉ Vi gọi hai tiếng, Phương Chỉ Vi mới kinh ngạc quay đầu lại, mơ màng chớp mắt, đối diện với ánh mắt dò xét của người kia, cô gượng cười: "Xin lỗi, vừa rồi anh nói gì cơ?"
Trên mặt người đàn ông nở một nụ cười rạng rỡ, hắn lấy từ trong ví ra một tấm thẻ, vươn người qua bàn, túm lấy tay cô: "Phương tiểu thư, thẻ này không có mật mã đâu, cứ quẹt thoải mái đi."
"Anh làm gì vậy?"
Sắc mặt Phương Chỉ Vi lập tức thay đổi.
Thấy cô giãy giụa, lực nắm tay của người đàn ông càng thêm mạnh, hắn đứng dậy từ chỗ ngồi đối diện, bước sang vị trí bên cạnh cô, nụ cười trên mặt hiện lên một vẻ ghê tởm: "Phương tiểu thư, tôi rất thích những người phụ nữ xinh đẹp như cô. Tính tôi rất thẳng thắn, ngày nào cũng bay đi các thành phố, không có thời gian yêu đương. Đã cô vừa đồng ý rồi, vậy tối nay tới nhà tôi đi."
"Anh buông tôi ra."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Chỉ Vi tức đến tái xanh.
Cô tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, gã kia cũng khó chịu thu lại nụ cười: "Phương tiểu thư, vừa rồi chính cô đã đồng ý mà."
"Tôi đồng ý chuyện gì?"
Phương Chỉ Vi giãy không thoát, sắc mặt thay đổi liên hồi từ trắng bệch sang xanh mét, ngặt nỗi đây là nơi công cộng, cô không dám làm ầm ĩ.
"Vừa rồi cô đồng ý tối nay tới nhà tôi ở đấy, cô còn đồng ý thử kết hôn với tôi, chúng ta sống thử ba tháng, nếu thấy hợp thì đi đăng ký kết hôn. Cô yên tâm, sau khi cưới, tôi sẽ nuôi cô."
Trong lúc nói chuyện, một đôi mắt dâm dục của gã liếc nhìn vào ngực Phương Chỉ Vi. Phương Chỉ Vi không thể tin nổi nhìn chằm chằm gã: "Tôi đồng ý với anh lúc nào hả, mau buông tôi ra."
"Vừa rồi cô đồng ý... á!"
Nụ cười vô liêm sỉ của gã đàn ông nhanh chóng đông cứng trên mặt, bởi vì Phương Chỉ Vi đã dùng hết sức bình sinh giẫm mạnh lên mu bàn chân gã. Cô đi giày cao gót, trong cơn tức giận, cú giẫm này dùng hết sạch sức lực.
Gã đàn ông đang nắm tay cô lập tức buông ra.
"Đồ đàn bà khốn kiếp, mày dám giẫm tao."
Khi Phương Chỉ Vi đứng dậy, gã đàn ông túm chặt lấy váy cô. Nhìn thấy ánh mắt của những người xung quanh đổ dồn về phía này, gã đứng dậy, cố tình nói thật to: "Tao cho mày tiêu tiền của tao cả ngày, còn ra ngoài câu dẫn đàn ông, về nhà tao sẽ xử lý mày."
Nói xong, gã kéo Phương Chỉ Vi định rời đi.
"Buông cô ấy ra!"
Phía sau vang lên một giọng nói lạnh lẽo.
Không phải nhân viên phục vụ, mà là Cố Khải ngồi cách hai bàn.
Nghe thấy giọng nói đó, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang giận dữ của Phương Chỉ Vi lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Cô nhìn Cố Khải đang đi tới, thật hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. Trước mặt người đàn ông mình yêu nhất lại chật vật đến thế này...
"Mày là thằng nào?"
Người đàn ông hung dữ trừng mắt nhìn Cố Khải, gã tưởng rằng Cố Khải chỉ là kẻ lo chuyện bao đồng. Mà gã vừa nói Phương Chỉ Vi là người đàn bà của gã, như vậy thì gã đưa cô đi, người khác sẽ chẳng nói gì cả.
Ánh mắt Cố Khải lướt qua Phương Chỉ Vi đang tái nhợt, anh bước tới trước một bước, đấm mạnh một cú vào mặt gã đàn ông kia, rồi kéo Phương Chỉ Vi về phía sau mình.
"Mày là cái thá gì mà dám đánh tao?"
"Đánh chính là loại cặn bã như mày." Gã đàn ông vừa quay đầu lại, Cố Khải lại tung một cú đấm nữa, cú đầu tiên đập vào sống mũi gã, cú này lại đánh vào khóe miệng.
"Mày..."
"Cố thiếu, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?"
Hai cú đấm vừa tung xuống, quản lý đại sảnh và nhân viên phục vụ đều chạy tới. Quản lý đại sảnh không nhìn gã đàn ông bị đánh kia mà cung kính hỏi Cố Khải.
Cố Khải lạnh lùng lướt nhìn tên khốn bị anh đấm hai phát, trầm giọng nói: "Bảo hắn thanh toán tiền cơm, ném ra ngoài, sau này không cho phép hắn đặt chân vào Ý Phẩm Hiên nữa. Chỗ Tu Trần, tôi sẽ nói với cậu ấy."
Quản lý đại sảnh mở to mắt kinh ngạc, ngẩn người nghe xong lời Cố Khải, nhất thời quên cả trả lời.
"Họ Cố đúng không? Tao kiện mày, tao phải báo cảnh sát ngay bây giờ."
Người đàn ông kia nghe thấy quản lý đại sảnh gọi anh là Cố thiếu, cuối cùng cũng biết anh họ Cố, chỉ có điều, gã không phải người ở G thị, không biết gã đàn ông họ Cố này có lai lịch thế nào.
Nhưng gã không sợ anh.
Nói đoạn, gã rút điện thoại ra định gọi báo cảnh sát. Trước khi gã kịp bấm gọi, giọng nói lạnh lùng của Cố Khải đã vang lên: "Quản lý Dương, ông tới giúp hắn báo cảnh sát đi, tiện thể cho người trích xuất camera ra. Lát nữa cảnh sát tới, để cảnh sát xem cái loại khốn kiếp này đã bắt nạt cô gái trước mặt bàn dân thiên hạ như thế nào, còn cố tình bịa đặt lời nói dối, cưỡng ép đưa người đi. Bây giờ bọn buôn người nhiều lắm, nhất định phải để cảnh sát tra cho kỹ xem hắn có tiền án buôn bán phụ nữ và trẻ em hay không..."
"Mày... mày ngậm máu phun người."
Người đàn ông kia quên cả gọi điện thoại, bị lời nói của Cố Khải làm cho tức đến mặt đỏ như gan heo.
"Tôi ngậm máu phun người?"
Cố Khải khinh miệt nhìn gã: "Mày dám phủ nhận việc mày vừa có hành vi bất chính với vị tiểu thư này không? Lại dám phủ nhận việc mày bịa đặt lời nói dối, muốn cưỡng ép đưa cô ấy đi không?"
Anh quay đầu hỏi vị khách bên cạnh: "Mọi người vừa rồi có nghe thấy không?"
"Bác sĩ Cố, chúng tôi có nghe thấy, có thể làm chứng, người này muốn cưỡng ép đưa Phương tiểu thư đi."
Một vị quý ông ở bàn bên cạnh năm ngoái từng nằm viện ở bệnh viện Khang Ninh một thời gian, vừa vặn biết quan hệ giữa Phương Chỉ Vi và Cố Khải.
"Các người... lũ khốn... thằng họ Cố kia, mày cứ chờ đấy."
Người đàn ông kia nhịn đau ở mũi và miệng, hậm hực vứt lại một câu rồi quay người bỏ đi.
"Vị tiên sinh này, anh chưa thanh toán tiền đâu đấy."
Quản lý đại sảnh nhíu mày, gọi hắn lại.
Bạch Nhất Nhất không đi tới đó mà đứng trước bàn, ánh mắt bình tĩnh nhìn Cố Khải và Phương Chỉ Vi cách đó không xa. Vừa rồi, hành động của Cố Khải hoàn toàn là anh hùng cứu mỹ nhân.
Đặc biệt là khi anh đánh gã đàn ông kia, kéo Phương Chỉ Vi ra sau lưng mình, cô nhìn cảnh đó, bỗng cảm thấy Cố Khải hẳn là thích Phương Chỉ Vi rồi.
Nếu không, sao anh lại tức giận đến mức trực tiếp ra tay đánh người như vậy.
Lại còn ở giữa thanh thiên bạch nhật.
Nhìn lại anh vẫn đang nắm tay Phương Chỉ Vi, vẫn chưa buông ra, còn Phương Chỉ Vi, sau khi ngẩn người, lại dùng ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn Cố Khải, sợ rằng trong mắt cô bây giờ đã không còn nhìn thấy ai khác, chỉ có một mình Cố Khải là anh hùng mà thôi.
Bạch Nhất Nhất cười cười, xoay người lặng lẽ rời khỏi đại sảnh.
Cố Khải vẫn đang nhìn gã đàn ông kia rút ví ra trả tiền, không để ý rằng Bạch Nhất Nhất đã rời đi. Đợi gã kia thanh toán xong, anh mới nhớ ra mình vẫn còn đang nắm tay Phương Chỉ Vi.
Anh lặng lẽ buông tay cô ra.
Tay Phương Chỉ Vi chợt lạnh, lòng cũng hụt hẫng theo.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt sâu thẳm như mực của Cố Khải, mặt trắng bệch, xấu hổ cúi đầu, mím chặt môi.
Cố Khải đang định lên tiếng, trong đại sảnh bỗng vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt, Phương Chỉ Vi bị giật mình, cái đầu đang cúi xuống lại đột ngột ngẩng lên.
Cố Khải kinh ngạc quay đầu, thấy khách ở các bàn khác trong đại sảnh đều vây lại gần. Không biết là ai đã vỗ tay trước, vị quý ông vừa nói có thể làm chứng lúc nãy cười nói: