Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1244 Em cũng thích anh sao

❊ ❊ ❊

Sau khi ăn trưa xong, hai người từ nhà hàng bước ra, cùng nhau đi về phía bãi đỗ xe.

Có lẽ vì bữa trưa vừa rồi ăn rất vui vẻ, Cố Khải ga lăng mở cửa xe cho Bạch Nhất Nhất, Bạch Nhất Nhất không quá tình nguyện nói một tiếng "Cảm ơn", rồi cúi người ngồi vào trong xe.

Phía sau, trong một chiếc xe van nào đó, có người chĩa máy ảnh về phía Cố Khải và Bạch Nhất Nhất chụp liên tiếp mấy tấm hình.

Cố Khải dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn lại, trong bãi đỗ xe không một bóng người, lông mày anh khẽ nhíu lại, đóng cửa xe, vòng qua thân xe, ngồi vào ghế lái chính.

“Em có thấy không, hình như có người.”

Cố Khải lên xe, không thắt dây an toàn ngay mà xoay người sang, hỏi Bạch Nhất Nhất bên cạnh.

“Ý anh là sao, không có người thì chẳng lẽ có ma à?” Bạch Nhất Nhất tưởng Cố Khải lại chập mạch dây thần kinh nào rồi.

Cố Khải nhíu mày, nghiêm túc nói: “Anh cảm giác, vừa nãy có người ở phía sau chúng ta, nhưng trong bãi đỗ xe lại không một bóng người, đúng là quỷ thật.”

Bạch Nhất Nhất phối hợp rùng mình một cái, hai tay ôm ngực: “Cố Khải, ban ngày ban mặt anh đừng có hù tôi, tôi nhát gan lắm, nếu thực sự có gì đó theo đuôi, thì chắc chắn là người, không phải ma, hơn nữa, nhất định là đàn bà.”

“Tại sao?”

Cố Khải vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghe thấy lời cô thì tiện miệng hỏi.

“Vì bác sĩ Cố đại nhân đây đẹp trai, những người phụ nữ đó đều ái mộ anh. Đúng rồi, nói cho anh nghe một bí mật.”

Bạch Nhất Nhất nói tới đây, nhớ tới chuyện hôm đó gặp Vệ Tĩnh San ở quán cà phê trong trung tâm thương mại, trong mắt nhuốm ý cười.

Cố Khải thu hồi tầm mắt, nhìn vào đôi mắt đang cười của cô, khóe miệng cũng khẽ cong lên, “Bí mật gì?”

“Tôi quên cụ thể là ngày nào rồi, tôi từng gặp Phương Chỉ Vi ở trung tâm thương mại, cô ta mời tôi uống cà phê, nói với tôi vài câu.”

Cố Khải liếc cô một cái, mặt biến sắc như thời tiết, lập tức âm u xuống, “Phương Chỉ Vi mà cũng là bí mật sao, Bạch Nhất Nhất, cô ngốc à.”

Phương Chỉ Vi có thể nói gì với Bạch Nhất Nhất, anh không có hứng thú.

“Anh nghe tôi nói hết đã, không phải Phương Chỉ Vi là bí mật, đây chỉ là mở đầu thôi.” Bạch Nhất Nhất tâm trạng cực tốt, “Tôi không phải định nói với anh Phương Chỉ Vi đã nói gì, mà là muốn nói với anh, thực tập sinh của anh ấy, tên Vệ gì ấy nhỉ?”

“Vệ Tĩnh San.”

Đáy mắt Cố Khải thoáng hiện tia nghi hoặc, thần sắc trên mặt dịu lại đôi chút, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô. Không biết cô nhắc đến Vệ Tĩnh San là muốn nói điều gì.

Bạch Nhất Nhất gật đầu, tủm tỉm cười nói: “Đúng, chính là Vệ Tĩnh San, tôi nghe nói, cô ta thầm mến anh.”

“Phương Chỉ Vi nói à?”

Cố Khải nhíu mày, Vệ Tĩnh San chỉ là thực tập sinh mà thôi.

“Không chỉ Phương Chỉ Vi nói đâu, tôi tận mắt nhìn thấy đấy, thực tập sinh đó của anh tính cách rất hoạt bát đúng không, nếu tôi nói ra, chắc chắn anh sẽ cho rằng tôi nghĩ xấu về cô ta.”

“Muốn nói thì nói nhanh lên, không nói thì thôi.”

Cố Khải thấy Bạch Nhất Nhất nói được nửa chừng lại không muốn nói nữa thì cau mày khó chịu.

“Vệ Tĩnh San cố tình nói trước mặt Phương Chỉ Vi rằng hôm đó tôi đi tìm anh, còn nói tôi gọi điện cho anh, cô ta bắt máy, xong quên nói với anh, còn hỏi anh tối hôm đó có đi tìm tôi không. Lúc đó tôi đã thấy, vẻ hoạt bát đáng yêu của Vệ Tĩnh San là giả tạo.”

Bạch Nhất Nhất bĩu môi, nhớ lại nụ cười đó của Vệ Tĩnh San, cô lại nhíu mày, “Sau đó, Phương Chỉ Vi nói với tôi, Vệ Tĩnh San thích anh. Anh yên tâm, tôi nói những chuyện này với anh không phải để anh tránh xa Vệ Tĩnh San, mà chỉ để anh biết, sức hút của anh lớn thế nào thôi. Lần tới anh có tìm người diễn kịch, có thể tìm người bên cạnh mình đấy.”

“Sức hút của tôi thật sự lớn vậy sao?”

Cố Khải nhướng mày, ý cười trong mắt lan tỏa.

Bạch Nhất Nhất gật đầu, “Đương nhiên là thật, người ta Vệ Tĩnh San chỉ mới gặp anh một lần ở trường đã bị anh chinh phục trái tim rồi.”

Không hề ly gián giữa cô và Phương Chỉ Vi.

“Vậy em cũng thích anh sao?” Cố Khải đột nhiên nhoài người về phía trước, ngũ quan tuấn tú phóng đại trước mặt Bạch Nhất Nhất, làm cô giật mình run người, bản năng ngả người ra sau.

“Anh đừng có hù tôi, lái xe đi.”

Bạch Nhất Nhất lườm anh một cái, quay đầu đi, nhìn sang chỗ khác.

Cố Khải chằm chằm nhìn cô, thấy thần sắc cô lạnh nhạt, vừa nãy thực sự chỉ là bị anh dọa, không hề có chút khác lạ nào, trong lòng anh thế mà lại thoáng qua một tia thất vọng.

Đôi môi mỏng mím nhẹ, Cố Khải ngồi thẳng người, lái xe đi.

---❊ ❖ ❊---

Nhìn chiếc Maybach của Cố Khải rời đi, người phụ nữ trong xe van hài lòng đặt máy ảnh xuống, móc điện thoại ra nghe.

“Chụp được ảnh chưa?”

Trong điện thoại truyền đến giọng một người phụ nữ.

“Chụp được rồi, cưng à, cảm ơn manh mối của cô nhé, dựa vào tin tức bùng nổ này, độc quyền ngày mai nhất định sẽ hot lắm.”

“Ha ha, nếu cô lên làm chủ biên thì nhớ mời tôi ăn cơm đấy.”

“Thăng chức đâu có dễ thế, nhưng mà, độc quyền ngày mai vừa ra, đám phóng viên cũ kia sẽ không dám dùng ánh mắt khinh miệt nhìn tôi nữa.”

Người phụ nữ nghĩ đến đây, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

“Ừm, văn phong cô tốt như vậy, độc quyền ngày mai nhất định phải viết cho thật bùng nổ đấy.”

“Cưng à, cô cứ đợi xem báo ngày mai đi.”

---❊ ❖ ❊---

Khi Thanh Phong đón An Lâm về, bốn cục cưng nhỏ vừa vặn đều đã ngủ cả rồi.

Ôn Nhiên dẫn An Lâm đi một vòng quanh phòng trẻ, quay về phòng ngủ chính, pha trà hoa, hai người ngồi trên ghế sofa trò chuyện.

“An Lâm, nếu cậu buồn ngủ thì ngủ một giấc đi.” Thấy sắc mặt An Lâm không tốt lắm, Ôn Nhiên quan tâm nói.

An Lâm lắc đầu, tuy cô quấn một chiếc khăn lụa, nhưng ở cổ vẫn thấp thoáng nhìn thấy dấu hôn, có thể tưởng tượng được, tối qua Đàm Mục và cô đã kịch liệt đến mức nào.

“Nhiên Nhiên, cậu nói xem, có phải mình đặc biệt làm bộ không. Mình thích A Mục như vậy, sau chuyện tối qua, đáng lẽ mình nên vui mừng hớn hở chấp nhận anh ấy, hoặc khóc lóc bắt anh ấy chịu trách nhiệm. Nhưng giờ, mình lại không thuyết phục nổi bản thân.”

Khóe miệng An Lâm thoáng hiện nét đắng chát, giữa đôi mày, có sự mâu thuẫn khó lòng che giấu.

“Không, cậu không phải làm bộ, An Lâm, cậu là quá lương thiện.”

Ôn Nhiên cười khẽ, không muốn chủ đề trở nên nặng nề, cô cố tỏ ra nhẹ nhàng nói: “Mình cũng thấy, cậu nên vui mừng hớn hở mà chấp nhận đi, Đàm Mục là người tốt biết bao, anh ấy đã nói chịu trách nhiệm với cậu, thì cả đời này, anh ấy đều sẽ đối tốt với cậu.”

“Cả đời.”

An Lâm lẩm bẩm lặp lại lời cô.

Ôn Nhiên gật đầu, dịu dàng nói: “Đúng vậy, cậu nghĩ xem, cậu thích anh ấy như vậy, trước kia còn tỏ tình với anh ấy, cậu không muốn cùng anh ấy trải qua cả đời sao?”

“Nhiên Nhiên, nếu A Mục cũng thích mình, tất nhiên mình nguyện ý cùng anh ấy trải qua cả đời. Nhưng, anh ấy không hề thích mình, vì trách nhiệm nên mới ở bên mình. Trong mấy chục năm cuộc đời sau này, đây sẽ trở thành nỗi đau lớn nhất trong lòng mình.”

An Lâm rũ mắt, buồn bã nói, “Mình không làm được, chỉ cần nghĩ đến việc anh ấy vì trách nhiệm mới ở bên mình, anh ấy không có chút tình cảm nam nữ nào với mình, trong lòng mình cứ như bị người ta cầm dao cắt, đau đớn vô cùng.”

“An Lâm, Đàm Mục sẽ thích cậu thôi.”

“Mình chỉ sợ, cho dù tương lai anh ấy thực sự nói thích mình, mình cũng không thể khiến bản thân tin được.”

An Lâm trong mắt thoáng hiện tia bi ai, khó ai có thể thấu hiểu tâm trạng này của cô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.