Lòng cậu bé thầm kêu không ổn, không nói hai lời liền quay đầu chạy thục mạng, lăn lộn xông ra đường lớn bạt mạng chạy, thế nhưng cậu làm sao có thể chạy thắng một người lớn và ba đứa trẻ lớn xác kia chứ! Nhưng cậu lại trốn về được đến nhà.
Cậu còn nhỏ nào biết bọn chúng cố ý thả cậu về, thực ra vẫn luôn bám sát theo sau, nhưng rất nhanh cậu đã ngộ ra, chỉ là đã quá muộn.
"Không cho phép các người vào đây, đây là nhà của tôi!" Thân hình gầy yếu của cậu bé chết dốc chặn ở cửa.
Tên đại hán nhẹ nhàng đẩy một cái liền đẩy cậu ngã sang một bên, dễ như trở bàn tay bước vào căn nhà tranh, hai mắt sáng rực nhìn cỗ quang não trên bàn lớn tiếng cười to: "Ha ha, không ngờ một thằng nhóc rách rưới thế này mà lại có thứ quý giá như vậy, cũ thì cũ thật nhưng có thể bán được không ít tiền đấy!"
"Đại đại, quang não bị đào thải từ mấy chục năm trước thế này thì đáng giá bao nhiêu tiền chứ?" Một đứa trẻ lớn đi theo sau đại hán khó hiểu hỏi.
Đại hán giáng cho một cú mạnh vào đầu đứa trẻ đó, nói: "Mày hiểu cái rắm cái thứ này so với các quốc gia sáu chiều thì quả thực đã bị đào thải từ lâu, nhưng nếu đem tới các quốc gia năm chiều hoặc bốn chiều thì lại có thể bán được giá lớn đấy, đừng thấy nó rách, ít nhất cũng bán được một vạn liên minh tệ!"
Trên mặt ba đứa trẻ lớn lập tức lộ vẻ tham lam, nếu không phải sợ hãi dâm o uy vũ của đại hán, chỉ sợ bọn chúng sớm đã lao lên cướp rồi. Đứa trẻ lớn vừa nói mang theo vẻ mặt kinh ngạc nói: "Một vạn liên minh tệ đủ cho chúng ta ăn ngon uống say suốt một năm rồi!"
Đại hán lại cho nó một cú nữa: "Đồ ngốc, với chút tiền đồ này của mày, thứ này giao lên trên ít nhất tao cũng kiếm được hai vạn liên minh tệ, chia cho tụi mày mỗi đứa hai trăm, đợi lần tới đi đến quốc gia nào khá giả một chút, tao phải tìm một cô tiểu thư xinh đẹp chơi một vòm cho đã đời! Lão tử ba tháng nay chưa chạm vào phụ nữ rồi! Mẹ kiếp khó chịu chết đi được!"
“Trả lại cho tôi, đó là đồ của tôi, trả lại cho tôi!” Cậu bé liều mạng lao về phía đại hán, muốn cướp lại cỗ quang não rách nát thuộc về mình từ trong tay hắn.
“Đi đi đi, một thằng ranh con cần thứ này làm gì! Tao cầm thì nó là của tao rồi! Chúng ta đi!” Đại hán đẩy nhẹ một cái đã đẩy cậu bé ra xa mấy mét, rồi nghênh ngang ôm quang não bước ra khỏi nhà tranh.
Một cậu bé sao có thể ngăn cản được bọn chúng, cậu bé sốt ruột lấy ra một con dao nhỏ nhặt được từ đống rác dưới đầu giường, bất chấp tất cả đuổi theo ra ngoài, một đao đâm vào mông đại hán.
“Á…!” Đại hán kêu quái một tiếng, suýt chút nữa làm rơi quang não trong tay, hai mắt đỏ ngầu quay người nhìn cậu bé có phần ngốc nghếch, tiến lên tung một cước.
Trong miệng cậu bé ngọt lịm, hộc ra một ngụm máu tươi. Thân thể cậu không đau, nhưng tim lại đau nhói, vô lực nhìn quang não đang được ôm trong tay đại hán. Đó chính là chỗ dựa duy nhất của cậu, ông trời tại sao lại bất công như vậy, cướp đi cha mẹ cậu rồi mà còn muốn cướp đi hy vọng cuối cùng của cậu sao.
“Mẹ kiếp, dám đâm mông lão tử! Đốt căn nhà tranh này cho tao!” Đại hán gầm lên.
Ba đứa trẻ lớn lập tức xông vào nhà tranh đập phá một trận, vơ vét mấy thứ hơi đáng giá một chút rồi tiện tay vứt một ngọn lửa. Nhà tranh vốn dễ bắt lửa, tức thì lửa cháy ngút trời.
Cậu bé từ dưới đất bò dậy, lao tới nắm chặt lấy vạt áo của đại hán, lớn tiếng khóc lóc: “Anh đền nhà cho tôi, anh đền nhà cho tôi… hu hu…!”
Đại hán đang ôm quang não trong tay nên không dễ ra đòn, vì vậy mặc sức thế nào cũng không tài nào giãy ra khỏi sự níu kéo của cậu bé, đành liên tục dùng đầu gối húc mạnh vào bụng cậu bé, miệng còn mắng chửi: “Cút sang một bên, còn không cút lão tử giết mày!”
Căn nhà tranh nhanh chóng bị thiêu rụi thành tro tàn, miệng cậu bé đầy máu, thân thể bé nhỏ bị đại hán húc cho dao động qua lại hết lần này đến lần khác. Cậu bé dồn chút sức lực cuối cùng cắn mạnh một cái vào đùi đại hán.
“Á… Thằng ranh con dám cắn tao!” Đại hán kêu lên một tiếng, tung một cước đá mạnh vào ngực cậu bé. Cậu bé rốt cuộc không giữ được nữa, ngã nhào ra ngoài, lăn trên mặt đất mấy vòng mới dừng lại, lúc này cậu đã thoi thóp rồi.
Đại hán vẫn chưa nguôi giận, xông tới giơ chân định giẫm xuống…
Khóe mắt cậu bé tuôn rơi những giọt nước mắt vô thanh, giờ phút này cậu đã chẳng còn gì cả, cái chết đối với cậu có lẽ là một sự giải thoát, cho dù bây giờ không chết thì cậu cũng sống chẳng được bao lâu, không chết cóng thì cũng chết đói.
“Này, tiền của anh rơi kìa!”
Đại hán chợt nghe có người nhắc nhở phía sau, theo phản xạ thu chân định giẫm xuống, vội quay người nhìn lại thì chẳng có gì cả, tức thì một trận giận dữ: “Mẹ kiếp, là đứa nào dám trêu chọc lão tử!”
Một nam thanh niên tinh thần ủ rũ đang đứng cách đó bốn năm mét, vẻ mặt lười nhác nhìn hắn, lúc này đang dùng tay che cái miệng đang há to, cậu ta đang ngáp, ngáp xong mới thong thả nói: “Ăn mày vũ trụ mà làm đến mức độ như anh cũng thật thảm hại, lại đi cướp đồ của một đứa trẻ mười mấy tuổi!”
“Lão tử cướp đấy thì sao nào! Lão tử còn muốn giết chết cái thứ tạp chủng này!” Đại hán nói rồi lại nhấc cái chân to lên lần nữa.
Nam thanh niên vẫn lười biếng như cũ, thế nhưng trong đôi mắt có vẻ vô thần kia lại lóe lên một tia lạnh lẽo.
Đại hán đột nhiên giẫm xuống, thế nhưng chợt cảm thấy dưới chân trống rỗng, cả người bỗng mất thăng bằng ngã nhào về phía trước, ngã cúi mặt ăn phân chó, quang não ôm trong tay vỡ nát bét.
“Tiền của tao!” Đại hán ngã xuống đất gào thét.
Lúc này ba đứa trẻ lớn trợn tròn mắt nhìn đại hán, bọn chúng đã
Mọi chuyện vừa diễn ra dọa cho sợ cứng cả người, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đại hán đang gào thét định đứng dậy, thế nhưng mãi chẳng tìm được cảm giác chạm đất, chợt thấy đùi đau nhói, cúi đầu nhìn xuống, một cái chân của hắn sớm đã một nơi hai ngơ với thân mình. Đại hán hoảng loạn vô thố: “Chuyện gì thế này! Rốt cuộc là chuyện gì thế này! Á… đau chết mất, ai tới cứu tôi với!”
Nam thanh niên lười nhác chầm chậm bước đến bên cạnh cậu bé, ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình thương tích của cậu. May là tuy nặng nhưng không trí mạng.
Cậu bé vẫn luôn nhìn mọi chuyện vừa xảy ra, khoảnh khắc đại hán nhấc chân giẫm xuống, một luồng ánh sáng bạc lóe lên cắt đứt chân hắn, cậu yếu ớt nhìn nam thanh niên nói: “Cảm ơn anh đại đại!”
Nam thanh niên cười đáp lại.
“Mẹ kiếp nhà mày chắc chắn là do mày giở trò quỷ, lão tử giết mày!” Đại hán giận quá hóa thẹn, rút từ trong ngực ra một khẩu súng la-de rút ra liền bắn.
Thế nhưng hắn nhanh, có người còn nhanh hơn hắn. Một thanh kim loại dày bằng một ngón tay, dài nửa mét đâm thẳng vào nòng súng la-de, theo lòng bàn tay hắn đâm tuốt vào trong bắp tay.
Đại hán đau đến mức suýt ngất! “Mày… mày… rốt cuộc mày là kẻ nào!?”
Nam thanh niên ngáp một cái nói: “Vốn dĩ là định thu biên tụi mày, nhưng tao đổi ý rồi! Bây giờ tụi mày đều phải chết!”
Cho dù là lời nói hung ác như vậy, thốt ra từ miệng nam thanh niên này lại mang cảm giác hơi ngứa ngáy không đau không ngứa.
Đại hán lập tức quên mất cơn đau ở chân, giãy giụa quỳ một chân liên tục dập đầu nói: “Tiểu nhân mắt mù không nhận ra Thái Sơn, không biết là gia gia giá lâm, tiểu nhân đã mất một chân, xin gia gia tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân chẳng qua chỉ là một tên ăn mày vũ trụ mà thôi.”
Ba đứa trẻ lớn bên kia cũng bị dọa cho mất mật, cùng nhau quỳ xuống dập đầu theo đại hán.
“Haizz…!” Nam thanh niên có chút đau đầu xoa xoa trán, lẩm bẩm nói: “Biết trước lũ khốn này vô dụng thế này thì tao đã không lặn lội đến tận đây để thu biên tụi chúng, thật không hiểu nổi mấy lão già Mật Tông nghĩ gì nữa, đói ăn quàng ăn xiên cũng đâu phải là hay ho gì!”
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…
Bốn tiếng đâm thủng da thịt vang lên, bốn thanh kim loại đồng loạt cắm phập vào hai bắp tay và cái chân còn lại của đại hán, còn một thanh nữa cắm chuẩn xác vào ngay chính giữa gốc hai chân.
Tiếng gào thét, tiếng gào thét xé gan xé ruột…
“Đại gia tha mạng!” Ba đứa trẻ lớn sợ vỡ mật, kinh hãi cầu xin.
Cậu bé khó khăn ngồi dậy, nhìn nam thanh niên nói: “Đại đại thả bọn họ đi đi! Em không sao rồi!”
Sắc mặt nam thanh niên dịu lại, xoa xoa sau gáy cậu bé, mang theo vẻ buồn ngủ nói: “Huynh đệ có chút muốn ngủ, đệ có muốn đi theo không?”
Cậu bé bịn rịn nhìn ‘căn nhà’ đã biến thành tro tàn và cỗ quang não vỡ nát bét, khó khăn bò dậy nói: “Muốn!”
“Vậy được, chúng ta đi thôi!” Nam thanh niên không thèm để ý đến cậu bé bị thương nặng, nói xong liền đứng dậy bước về phía trước.
Cậu bé quật cường lau đi vết máu bên khóe môi, cất những bước chân khó nhọc đuổi theo, thế nhưng chỉ đi chừng hai ba bước là cậu đã bị va phải một tấm kim loại cũ kỹ nằm trên đó, tấm kim loại chậm rãi bay lên, chở theo cậu bé bám sát theo sau nam thanh niên.
Nam thanh niên ấy chính là Phạm Đặc Tân chuyên đi thu biên tráng đinh cho Mật Tông, còn cậu bé chính là Tiểu Phong…
Đoạn hồi ức này khắc sâu vào lòng Tiểu Phong không thể phai mờ, cả đời này cậu chỉ bán mạng vì một người, người đó chính là Phạm Đặc Tân.
Lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt, Tiểu Phong đứng dậy đi đến bên cạnh Cameron, bịch một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ông ta nói: “Đại quốc sĩ, Tiểu Phong cầu xin ngài, ngài nhất định phải cứu sống đại nhân Phạm Đặc Tân! Chỉ cần ngài chữa khỏi cho ngài ấy, Tiểu Phong sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì vì ngài!”
Cameron vội vàng đỡ Tiểu Phong dậy, đôi mắt già nua cũng ngấn nước, đời này ông ta chưa từng thấy người trẻ tuổi nào trọng nghĩa khí đến thế, Tiểu Phong là người đầu tiên: “Đứa ngốc, mau đứng lên, ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực cứu bọn họ, cháu mau đứng lên đi!”
Tiểu Phong lại không chịu đứng dậy, tiếp tục nói: “Tiểu Phong biết đại quốc sĩ vẫn còn giữ lại thủ pháp, từ ánh mắt của ngài, em có thể nhận ra ngài vẫn luôn do dự điều gì đó!”
Cameron cúi gằm đầu nói: “Nói thật với cháu nhé! Cho dù hai bọn họ hiện tại có mang theo thiết bị duy trì sự sống tiên tiến nhất hiện tại, dấu hiệu sự sống của họ vẫn đang chậm rãi suy kiệt!”
Khuôn mặt Tiểu Phong lập tức tái mét, Cameron vội nói thêm: “Thực ra cũng không phải là hoàn toàn không có cách, mặc dù tình trạng hiện tại của hai bọn họ dù có dùng dụng cụ tiên tiến nhất cũng không thể hồi phục, nhưng có một người có lẽ có thể cứu họ, thế nhưng ta không chắc chắn, chỉ có thể ôm tâm thái thử vận may đánh cược một lần! Nếu người này mà cũng không cứu được họ thì ta cũng hết cách rồi!”
Mặt Tiểu Phong lộ vẻ hy vọng, vội hỏi: “Ai!?”
“Tiêu Vũ Không!” Cameron chậm rãi thốt ra ba chữ.
Tiểu Phong chợt ngộ ra: “Trùng sinh vô hạn!”