Một tuần đã trôi qua kể từ khi An Lợi Á biết Tiêu Vũ Không không ở sau Kim Thuẫn, liền tìm cớ tiếp cận Tiêu Vũ Không.
"Tiêu đồng học, tôi tối nay không có chỗ ngủ, chi bằng đến chỗ anh nhé!?" An Lợi Á tư thế liêu nhân phủ phục bên cạnh một thiết bị nghiên cứu, một đôi bầu ngực căng đầy đẫy đà không chút che giấu trình diễn trước mắt Tiêu Vũ Không, người sau chỉ cần động động nhãn châu là có thể thu trọn mọi phong quang vào đáy mắt, tuyệt đối không xuất hiện tình trạng vì vấn đề góc độ mà không thể nhìn trộm được địa điểm bí ẩn.
"An Lợi Á tiểu thư, cô có lời gì thì cứ nói thẳng, không cần dùng đến mỹ nhân kế!" Tiêu Vũ Không thu dọn sự việc bên tay, hai tay khoác ngực bất đắc dĩ nhìn vị mỹ nữ đại nhân này, thật sự không thể hiểu nổi đường đường Hỏa Phượng Hoàng sao lại không chú ý hình tượng như vậy ni!
An Lợi Á uyển chuyển mỉm cười, ra vẻ bị anh nhìn thấu nói: "Tiêu đồng học quả nhiên sảng khoái!"
"Ít nói lời vô ích đi, mấy ngày nay cô cứ như ruồi bọ lượn qua lượn lại trước mắt tôi, đừng nói với tôi cô chỉ vì buồn chán đấy. Ngoài giao ước chúng ta hẹn trước ra, chuyện khác cứ tự nhiên nói!" Tiêu Vũ Không dứt khoát nói, kỳ thực trong lòng sớm đã đoán được mục đích của An Lợi Á.
An Lợi Á nheo mắt cười, lúc này mặc cho ai cũng không thể nhận ra cô chính là Hỏa Phượng Hoàng trong Thất Đại Thánh Kỵ của công quốc Vinsmoke, hoàn toàn là một tiểu nữ nhân vô tích sự! "Gia nhập quốc tịch công quốc Vinsmoke, tôi làm nữ nhân của anh, anh muốn làm gì cũng được! Thế nào!? Chỉ cần anh một câu, tôi hiện tại chính là của anh rồi!"
Tiêu Vũ Không hoàn toàn bị đánh bại, một tay che mặt nói: "An Lợi Á tiểu thư, cô đừng đem tôi ra đùa giỡn nữa, huống hồ chuyện nam nữ nếu không có tình cảm, không có cơ sở thì làm gì cũng rất vô thú!"
"Không có tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng, không có cơ sở có thể từ từ kiến lập, tóm lại chỉ cần anh gia nhập quốc tịch công quốc Vinsmoke, tôi - Hỏa Phượng Hoàng - sống là người của anh, chết là ma của anh!" An Lợi Á bỗng nhiên nghiêm sắc mặt, nụ cười vẫn treo trên mặt lúc nãy đã biến mất.
Tiêu Vũ Không đang chuẩn bị dùng lời lẽ sắc bén phản bác, thì tình huống lại phát sinh.
"Vũ Không, mâu thuẫn giữa Hiệp hội Cơ giáp và Liên minh Tiểu quốc đã kích hóa, đã nổ ra chiến tranh quy mô nhỏ!" Âm thanh của Mộc Thang bỗng nhiên vang lên.
"Thật á? Thái độ thế nào, quá tốt rồi! Đúng rồi, mấy quốc gia năng lượng bị hạn chế kia có phản ứng gì không!?" Tiêu Vũ Không trên mặt mừng rỡ nói.
"Họ đã đình chỉ tất cả việc khai thác mỏ năng lượng. Tinh tế Liên minh là muốn bọn họ hạ thấp một nửa sản lượng khai thác lúc bình thường, hiện tại bọn họ trực tiếp đình công để kháng nghị!" Mộc Thang nói.
Tiêu Vũ Không hơi gật đầu nói: "Nói như vậy, những quốc gia năng lượng này chuẩn bị thông qua việc không khai thác để uy hiếp Tinh tế Liên minh, đồng thời thông qua sự khan hiếm năng lượng để khiến các quốc gia thành viên khác cùng chĩa mũi nhọn vào Tinh tế Liên minh đây mà!"
Mộc Thang nói: "Không sai, những quốc gia năng lượng lớn này đã bị Tinh tế Liên minh quản chế mấy trăm năm. Do trong tinh vực của những quốc gia này tồn tại rất nhiều hành tinh năng lượng, trên những hành tinh này trữ đựng quặng năng lượng khổng lồ, tài nguyên năng lượng thiên nhiên từng độ khiến những quốc gia này trở thành một trong một trăm quốc gia phú hữu nhất vũ trụ. Thế nhưng kể từ khi Tinh tế Liên minh xuất hiện, thứ vốn thuộc về quốc gia của bọn họ lại trở thành tài sản công cộng. Do bản thân thực lực của các quốc gia này rất yếu, vô lực phản kháng, mà các đại quốc thì khổ vì bản thân thiếu thốn năng lượng, mua vào lại vô cùng đắt đỏ. Sau khi bị Tinh tế Liên minh quản chế, đối với đại quốc rất có lợi, cho nên các đại quốc lúc đó cũng không nhúng tay vào chuyện này!"
Tiêu Vũ Không cười nhạt nói: "A ha, hiện tại Tinh tế Liên minh thi hành quản chế năng lượng, những quốc gia năng lượng bị hạn chế mấy trăm năm nay vừa vặn tìm được cớ phản kích!"
Mộc Thang nói: "Nhìn từ một loạt sự kiện phát sinh trong Tinh tế Liên minh hai năm nay, nội bộ của Tinh tế Liên minh đã hủ lạn thối nát rồi!"
Tiêu Vũ Không từ cười nhạt chuyển thành cười lạnh: "Nội bộ của bọn họ rốt cuộc biến thành cái dạng gì chúng ta không quản được, chỉ cần sự thế chiếu theo xu thế hiện tại phát triển tiếp, đồ trong tay chúng ta nhất định có thể bán được giá trời!"
Mộc Thang thực tế cầu thị nói: "Cho dù không xuất hiện nguy cơ năng lượng, Tinh Dịch Thạch cũng là vô giá chi bảo!"
Tiêu Vũ Không ngược lại ra vẻ có tiện nghi mà không chiếm là đồ ngốc, nói: "Có điều kiện có thể khiến giá trị đại hóa đi, tại sao không để giá trị thăng trị chứ? Gấp mười lần, gấp hai lần, thậm chí gấp trăm lần hướng lên lật mới tốt, thứ chúng ta muốn xây dựng là một quốc gia, tiền có nhiều hơn nữa cũng không thể thực sự đầy đủ được!"
An Lợi Á kỳ quái nhìn Tiêu Vũ Không, người sau trên mặt biểu tình không ngừng xuất hiện các loại biến hóa, dường như đang suy tư cái gì nhưng lại không giống, tóm lại An Lợi Á hoàn toàn bị vứt bỏ sang một bên.
An Lợi Á nhíu mày mím môi, trong lòng không khỏi có chút hỏa khí. Một nữ nhân đem lời nói ra vô cùng trực bạch mà lại không thể lay động được chút ít hưng thú nào của người đàn ông đối diện, thì ngọn lửa vô danh đó sẽ càng thiêu càng vượng.
Bồng……
Toàn thân An Lợi Á thiêu đốt lên một cỗ ngọn lửa nhiệt liệt, bộ y phục xinh đẹp giá trị không rẻ ấy dưới ngọn lửa rực rỡ đã nhận được sự thăng hoa, trong nháy mắt liền bốc hơi không còn tăm tích.
Tiêu Vũ Không đang giao lưu với Mộc Thang bị ngọn lửa đột như kỳ lai làm cho giật mình, mà thân thể trần truồng diễm lệ lồi lõm hiện ra sau ngọn lửa lại càng khiến Tiêu Vũ Không á khẩu không trả lời được, nữ nhân này nếu mà xúc động làm việc thì quả thực không dùng đại não.
An Lợi Á thân thể trần truồng một mặt giảo hoạt nhìn Tiêu Vũ Không nói: "Tiêu đồng học, nếu không yên tâm thì em có thể nghiệm hóa trước cho anh!"
Tiêu Vũ Không gần như theo bản năng cởi y phục của mình khoác lên người An Lợi Á, vô tình đảo mắt nhìn quanh phòng nghiên cứu, thật may là nơi này không có máy giám sát, nếu không thì xuân quang đã sớm lọt sạch sành sanh rồi.
Quang đương……
Âm thanh tách trà vỡ nát.
Carlin-su trừng mắt há hốc mồm đứng ở cửa, vừa mới vào cửa cậu ta vừa vặn nhìn thấy Tiêu Vũ Không đang ôm nửa thân trần trụi của An Lợi Á. Tràng diện này có lẽ không tính là gì, điều thực sự khiến Carlin-su kinh ngạc chính là một An Lợi Á xuân quang vô hạn, cậu ta dù thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi mình sẽ nhìn thấy Hỏa Phượng Hoàng uy danh lừng lẫy lại xuất hiện ở trong một trạng thái như thế này.
Tiêu Vũ Không sớm đã cảm giác có người đi vào, liền vi di động thân hình, vừa khéo che khuất tầm mắt của Carlin-su, người sau chỉ nhìn thấy tư thế ái muội của hai người và phần lớn đôi chân mỹ nhân trắng ngát rỉ nước, thế nhưng lại không thể nhìn thấy hình ảnh càng thêm phun máu.
"Xin lỗi, xin lỗi, tôi đến không đúng lúc, tôi cái gì cũng chưa thấy, hai người tiếp tục, hai người tiếp tục!" Carlin-su ra vẻ làm sai, vội vàng lại lùi ra ngoài, lùi lại hành lang quơ quơ đầu rồi lầu bầu nói: "Cậu nhóc này lúc nào lại dính líu quan hệ với Hỏa Phượng Hoàng vậy!?"
Mỗi một cử động chi tiết của Tiêu Vũ Không đều không thoát khỏi đôi mắt vũ mị yêu kiều của An Lợi Á. Tuy một đôi mắt giống như câu hồn đăm đăm nhìn Tiêu Vũ Không không rời đi, nhưng ngàn vạn lần đừng bị cử động khinh phù và hành vi phóng đãng mà cô biểu hiện ra lúc này mê hoặc, càng đừng vì mỹ sắc trước mắt mà quên mất thân phận thực sự của cô, cô chính là Hỏa Phượng Hoàng.
An Lợi Á một đôi mắt đẹp nhìn chòng chọc Tiêu Vũ Không, đốt đốt bức nhân hỏi: "Tiêu đồng học mở miệng ngậm miệng đều thoái thác hảo ý của bổn tiểu thư, thế thì vì sao vừa rồi lúc Carlin-su đi vào, anh lại che khuất tầm mắt của cậu ta, còn cởi y phục che đậy thân thể em, càng cảnh giác kiểm tra xem có camera hay không? Đã đối với bổn tiểu thư không có ý gì thì hà tất phải như thế, hoàn toàn có thể để cho người khác cùng thưởng thức cho đã chứ! Em đều không thèm bận tâm rồi, anh hà tất phải thêm chuyện thừa thãi!?"
An Lợi Á đôi mắt đẹp trừng trừng nhìn Tiêu Vũ Không, bức bách hỏi ngược lại.
Tiêu Vũ Không nhún nhún vai nói: "Tôi chỉ là xuất phát từ hảo ý, tuyệt không có suy nghĩ nào khác!"
An Lợi Á cúi đầu nhìn y phục khoác trên người mình, bên trên tỏa ra vị đàn ông nồng đậm, thần sắc hơi hoãn lại, thế nhưng chỉ là trong khoảnh khắc. Tình hình khắc này khiến cô nhớ tới rất nhiều năm trước, từng có người cũng làm như vậy, vãng sự không dám hồi tưởng. An Lợi Á bỗng nhiên ngẩng đầu phẫn nộ nói: "Các người đàn ông đều một dạng khẩu thị tâm phi, anh chẳng qua bề ngoài nhìn có vẻ cao thượng hơn những người đàn ông khác một chút mà thôi, kỳ thực trong lòng nghĩ cũng giống bọn họ, trong lòng mỗi người đàn ông các anh đều có suy nghĩ ác độc muốn độc chiếm phụ nữ, em nói có đúng không!?"
Tiêu Vũ Không đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của An Lợi Á kéo cô vào phòng thay đồ, lấy bộ đồ làm việc của mình ném cho cô và nói: "Hà tất phải tự tiện hạ thấp mình, chẳng phải mười năm trước bị người ta đá rồi sao?"
An Lợi Á cả kinh nói: "Anh điều tra em!?"
Tiêu Vũ Không không làm bất kỳ giải thích nào, tiếp tục nói: "Đàn ông tốt nhiều lắm, hà cớ gì treo cổ trên một cái cây, không đáng đâu. Về phần cấp trên của cô bảo cô tới quyến rũ tôi, cô cũng hoàn toàn không cần phải hành vi phóng đãng như hiện tại, cô càng như vậy tôi càng không thể đáp ứng yêu cầu của cô!"
Nghe Tiêu Vũ Không nói vậy, ánh mắt An Lợi Á ngược lại nhu hòa xuống, trả lại chiếc áo khoác khoác trên người cho Tiêu Vũ Không, ngoan ngoãn mặc lên bộ đồ làm việc nam thức kia. Y phục không hề đẹp mắt, hơn nữa còn có vẻ hơi rộng thùng thình, thế nhưng mặc trên người An Lợi Á lại có một phong vị khác, thậm chí che lấp đi thứ khí thế bức người trước kia của cô, từ một góc độ khác phản ánh chân thật tư thái của một tiểu nữ nhân.
An Lợi Á đứng trước mặt Tiêu Vũ Không, ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt to xinh đẹp động nhân chớp lóe ánh sáng thuần khiết, quả thực có chút ý vị của một cô gái ngây thơ.
Tuổi thực tế của Tiêu Vũ Không nhỏ hơn An Lợi Á kha khá tuổi, lúc này lại ra vẻ đại ca giúp cô chỉnh lại cổ áo y phục, ngữ trọng tâm trường nói: "Nhân sinh ở đời ngắn ngủi trăm năm, hà tất phải chấp nhất như vậy, nhẫn nại chờ đợi, có lẽ sẽ có biến hóa mới xuất hiện. Cô không cần nhìn thấy tôi giống như nhìn thấy một món hàng hóa mà cứ nhất định phải mua cho bằng được! Nếu có cần thiết, không cần cô nói, tự nhiên tôi sẽ chọn công quốc Vinsmoke các cô!"
An Lợi Á bỗng nhiên phát hiện mình hoàn toàn không thể hiển lộ ưu thế về tuổi tác trước mặt người nam nhân trẻ tuổi này!