Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 152
Cố nhân tương phùng

❊ ❊ ❊

Tiêu Vũ Không và Erichis ra tay hai chiêu, hai người đều vô cùng ăn ý mà từ bỏ. Chuyện cướp ngục này tuyệt đối không phải trò đùa, có thể nhanh bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, kéo dài càng lâu càng bất lợi cho bọn họ.

Dưới sự can thiệp yếu ớt nhưng hiệu quả của Mộc Thang, mắt đại bàng và các thiết bị phòng thủ trên hành lang đều tạm thời mất đi tác dụng.

Khi Tiêu Vũ Không nhìn thấy một gian phòng giam khác biệt với các phòng đơn khác thì dừng lại. Phòng giam này tuy được nối liền với các phòng giam khác nhưng vật liệu lại hoàn toàn khác biệt, nhìn qua là có thể nhận ra ngay được làm bằng nhựa cao phân tử đặc biệt.

Tiêu Vũ Không thử đá hai cước nhưng không có tác dụng, rõ ràng những thứ thoạt nhìn giống như nhựa này độ cứng không kém kim loại là bao.

Erichis một tay vươn ra hư không chộp một cái, nắm chặt một thanh trường kiếm dài khoảng một mét tám trong tay: "Để tôi thử xem!"

Mắt Tiêu Vũ Không sáng lên, trước đây chưa từng thấy Erichis trang bị loại vũ khí này, đây là dùng số quặng thừa ra từ lần trước chế tạo đại đao cho Brandy để rèn nên. Thanh vũ khí này tạm thời vẫn chưa có tên, nhưng dù là kiểu dáng hay độ bền bản thân thì tuyệt đối là hàng thượng phẩm.

Leng keng...

Erichis vung một kiếm chém ra nhưng lại không chém trúng cửa lao, mà va chạm chắc nịch với một vật cứng bằng kim loại bất ngờ xen vào, phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai và giòn giã.

Amily kịp thời chạy đến, rút bội kiếm của mình ra không nói hai lời trực tiếp đỡ lấy.

Erichis và Amily nhìn nhau, trong mắt đều lóe lên một tia kinh ngạc. Cả hai người phụ nữ đều cảm thấy kinh ngạc trước tốc độ ra đòn nhanh như chớp và sức mạnh của đối phương, rõ ràng trước đó các cô chưa từng tìm được đối thủ nào có thể địch lại mình trong số những người cùng giới, mà khoảnh khắc này thì đã tìm thấy.

Hai người phụ nữ mang hai phong cách khác nhau giằng co vài giây. Trong không khí tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc, ngay khoảnh khắc mấu chốt này...

"Là cô!" Tiêu Vũ Không không đúng lúc mà kinh hô lên.

Amily tuy nghe thấy tiếng nhưng tầm nhìn không dám dời đi nửa phần, người phụ nữ toàn thân tỏa ra khí lạnh trước mắt này không dễ đối phó chút nào, sơ sẩy một chút thôi là sẽ rất nguy hiểm.

Tiêu Vũ Không nhìn ra cô gái đó không dám lơ là, vội nói: "Erichis, đừng ra tay trước, tôi quen cô ấy!"

Ánh mắt Erichis dịu lại, dứt khoát thu kiếm đứng sang một lúc.

Lúc này Amily mới chuyển tầm mắt sang người Tiêu Vũ Không. Gần như ngay khi nhìn thấy, cô liền theo phản xạ mà ngạc nhiên nói: "Là anh!?"

"Là tôi, hóa ra cô thật sự đi theo tàu vận tải đến hành tinh Lantis!" Tiêu Vũ Không hồi tưởng lại tình hình lúc đó, có chút hào hứng nói.

"Không, tôi lên một con tàu du lịch khác!" Trong mắt Amily tràn ngập vẻ khó hiểu.

"Ồ! Tôi nhớ lúc đó cô không phải là một người lính mà!" Tiêu Vũ Không mỉm cười nhẹ, đối với phong cách mạnh mẽ của cô gái trước mắt, Tiêu Vũ Không vẫn còn nhớ như in. Hơn một năm trước dù chỉ gặp nhau vài lần, thậm chí còn không biết tên nhưng ấn tượng lại vô cùng sâu sắc. Đặc biệt là tinh thần thượng võ mãnh liệt của cô gái này càng khiến Tiêu Vũ Không vô cùng tán thưởng (tán thưởng).

"Bây giờ là rồi! Anh đến cướp ngục à?" Amily theo bản năng hỏi, nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút hoang đường, thế giới này hình như hơi nhỏ thì phải.

"Đúng vậy, không biết có thể tạo điều kiện thuận lợi chút không!?" Tiêu Vũ Không thẳng thắn nói.

Amily với vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Anh có biết kẻ nào đến đây cướp ngục đều là tội chết không tha không, gan anh cũng lớn thật đấy!"

Tiêu Vũ Không nhún vai nói: "Cực chẳng đã mới phải làm thế thôi, trước kia chúng ta coi như cũng từng hoạn nạn có nhau, không biết cô gái có thể nể mặt thể diện chăng!?"

Amily thoáng lướt qua một tia dao động trong đôi mày thanh tú, thản phào nói: "Chỉ sợ giao tình của chúng ta chưa sâu đến mức độ đó đâu, nể mặt này không bán được đâu!"

Tiêu Vũ Không sớm đã đoán được câu trả lời này, không mấy bất ngờ đáp lại: "Tôi không muốn động thủ với cô, thế này đi, cô chỉ cần đỡ được ba chiêu của người bạn này của tôi, chúng tôi lập tức rời đi, nhưng nếu không đỡ được thì xin cô hãy tạo điều kiện thuận lợi vậy!"

Lời này lọt vào tai Amily khiến cô cảm thấy rất khó chịu, rõ ràng có ý coi thường. Phải biết rằng cô ở Long Quốc chính là cao thủ đệ nhất, Long Quốc có lẽ công nghệ không phát triển nhưng lại chuộng võ phong, bản thân thể chất trong vũ trụ cũng thuộc hàng thượng đẳng. Hơn nữa Amily sinh ra ở Long Quốc hai mươi lăm năm trước lại được trời cao chiếu cố, tuy là thân phận nữ nhi nhưng lại có thể chất vượt qua cả nam nhi, có lẽ là do nguyên nhân mang dòng máu lai.

"Amily, anh ta càng ngày càng mạnh hơn, mà người phụ nữ đi theo anh ta lại chính là người tộc Hắc Ma thuần chủng, tôi có thể cảm nhận được khí tức áp đảo phát ra từ người phụ nữ này!" Thủy Vân đột nhiên lên tiếng.

Amily thầm kêu lên một tiếng nhưng thắc mắc vẫn chưa được giải đáp, anh ta dù không phải người tộc Hắc Ma thì rốt cuộc cũng ở cùng với người tộc Hắc Ma, nghĩ chắc giữa họ có điều gì không thể tách rời...

Tiêu Vũ Không thấy cô gái trước mắt thần sắc bất định, dường như đang suy nghĩ điều gì đó nhưng lại có vẻ không giống, cảm giác tình hình lúc này của cô ấy hơi giống tình huống mình phân tâm trò chuyện với Mộc Thang, có lẽ là mình đa nghi rồi, bỗng nói tiếp: "Không dám à?"

"Anh không cần dùng phép khích tướng để khích tôi, chỉ cần hai người qua được ải của tôi, muốn cứu người cứ tự nhiên!" Amily suýt chút nữa thì đồng ý, nhưng sau khi cân nhắc vẫn kìm nén sự thôi thúc trong lòng lại.

"Không còn cách nào khác, đắc tội vậy!" Tiêu Vũ Không dứt lời người chuyển động, bây giờ không phải lúc để câu nệ chuyện công bằng hay không.

Amily cả kinh, không ngờ tên nhóc này nói đánh là đánh, trong lúc vội vàng muốn dùng thanh kiếm trong tay để chống đỡ công kích, thế nhưng tốc độ của đối phương thực sự quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả cô cũng không thể nhìn rõ.

Tiêu Vũ Không tóm lấy cổ của Amily, dùng sức ấn mạnh cô lên vách tường, tuyệt không có chút ý định thương hoa tiếc ngọc nào, nhưng thực tế lực ở tay lại được nắm bắt vô cùng chuẩn mực.

Sau lưng Amily bị va đập đau buốt, cô hoàn toàn không thể chấp nhận được việc bản thân ngay cả nửa chiêu của đối phương cũng không đỡ nổi. Hơn một năm trước bọn họ rõ ràng còn kẻ tám lạng người nửa cân, cô thậm chí còn hơi chiếm ưu thế hơn một chút, vậy mà chỉ mới qua một năm, khoảng cách giữa hai người lại bị kéo giãn đến mức độ này. Phải biết rằng trong hơn một năm nay, cô chưa từng ngừng luyện tập một khắc nào, dù là bản thân hay là lái cơ giáp.

Amily đương nhiên không cam tâm mình bị chế ngự, thanh kiếm trong tay vẫn chém tới.

Một tay khác của Tiêu Vũ Không khẽ đánh một cái, dễ dàng đánh rơi thanh kiếm trong tay Amily, tiện đà bàn tay nhỏ còn lại cũng vươn lên, thuận thế một tay nắm lấy cổ tay của cả hai bàn tay nhỏ, hoàn toàn khống chế được Amily. Một chân khẽ giẫm lên mu bàn chân Amily khiến đôi chân của cô không thể động đậy.

"Thế này có tính là qua ải của cô chưa?" Tiêu Vũ Không mỉm cười nói.

"Giết tôi thì mới tính là qua ải!" Amily giãy giụa hét lên, trong đôi mắt đẹp toát ra sự phẫn nộ không thể diễn tả bằng lời. Cô thực sự không thể chấp nhận sự yếu kém của bản thân, một lòng muốn giãy ra, thế nhưng mặc cho đối phương dùng sức không lớn nhưng cô dù có vẫy vùng thế nào cũng không thể nhúc nhích dù chỉ nửa tấc.

Thực ra bản thân Tiêu Vũ Không cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không ngờ khoảng cách giữa anh và cô ta lại bị kéo giãn đến mức độ này. Vốn tưởng rằng phải qua vài chiêu mới có kết quả, màn lột xác lần trước của anh rõ ràng đã khiến bản thân vượt xa mức bình thường rồi.

"Cô tên gì?" Tiêu Vũ Không cười hỏi.

"Lập trường khác nhau, cần gì phải hỏi nhiều!" Amily tức giận đáp lại.

Tiêu Vũ Không cúi đầu nhìn chiếc nhẫn hình đầu rồng trên cổ tay trắng ngần của Amily. Ngay từ trên hành tinh nông nghiệp số 102, anh đã nhớ trên cổ tay cô gái này có khắc một con rồng lớn, chỉ là lúc đó tưởng rằng đó chỉ là một món trang trí mà thôi. Họa tiết này hoàn toàn giống với họa tiết trên cổ tay anh, hơn nữa trên tay của người Long Quốc bất kỳ ai cũng sẽ khắc những họa tiết như thế này.

Họa tiết trên tay anh là khi Mộc Thang nhận chủ mới sinh ra, thực ra đó là một chiếc chìa khóa không gian thứ nguyên, chỉ là không hiểu sao lại vô tình trùng hợp với phong tục tập quán và tín ngưỡng của người Long Quốc.

"Cô là người Long Quốc?" Tiêu Vũ Không gần như chắc chắn hỏi.

Ánh mắt Amily hơi dao động, sao anh ta lại biết mình là người Long Quốc? Theo tầm mắt của người đàn ông trước mặt, Amily nhìn về phía cổ tay mình, đúng rồi, hình xăm chính là biểu tượng của người Long Quốc! Nhưng sao anh ta lại có thể chắc chắn như vậy? Long Quốc thuộc quốc gia công nghệ chiều không gian thấp, sức ảnh hưởng quốc tế rất kém, thậm chí ngoài mấy quốc gia qua lại và người Maya biết họ có phong tục và tín ngưỡng như vậy ra, thì trong Liên minh Tinh tế rất ít người biết đến. Chẳng lẽ anh ta thực sự cùng một bọn với người tộc Hắc Ma.

"Không sai, tôi là người Long Quốc thì sao chứ? Tên tay sai của tộc Hắc Ma nhà anh! Tốt nhất là anh giết tôi ngay bây giờ, bằng không có một ngày tôi sẽ trả thù cho Long Quốc, trước tiên diệt Maya, sau đó diệt Hắc Ma!" Amily không thể kìm nén được sự phẫn nộ trong lòng nữa, hung hăng nói.

Khẩu vị lớn thật đấy!

Tiêu Vũ Không mang vẻ mặt khó hiểu: "Tay sai!? Sao lại nói vậy?"

Amily trừng mắt nhìn Erichis nói: "Cô ta là người tộc Hắc Ma!"

Tiêu Vũ Không thản nhiên cười nói: "Cô ấy quả thực là người tộc Hắc Ma, nhưng cô ấy không giống lắm với người tộc Hắc Ma mà cô quen thuộc, cô ấy là một người tộc Hắc Ma đã phản bội lại tộc nhân của mình! Còn về từ tay sai, tốt nhất cô gái đừng dùng lên người tôi, bằng không tôi sẽ rất giận đấy, hậu quả rất nghiêm trọng đấy!"

"Phi, tộc Hắc Ma thì vẫn là tộc Hắc Ma, còn phản bội, phản bội thì không phải là người tộc Hắc Ma nữa chắc? Chó bắt chuột thì hóa thành mèo à? Muốn giết thì cứ giết, lắm lời làm gì!" Sự thù hận trong lòng Amily một khi đã bị kích động thì cả người sẽ vì bốc đồng mà mất kiểm soát, chẳng còn bận tâm đến chuyện thanh minh phải trái gì nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:91
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.