Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 163
Thà đắc tội tiểu nhân, chớ đắc tội phụ nữ

❊ ❊ ❊

Aidas là trưởng nam của một gia đình nhỏ, vốn tính sắc sảo tham lam, thích khoe khoang khoác lác, nhát gan như chuột nhưng lại hay thích thể hiện!

Sự bất thường trong ánh mắt của Gina đã bị Aidas phát hiện, hắn nhìn theo hướng ánh mắt cô, nhưng ở đó lại chẳng có gì ngoài không khí.

"Không biết tiểu thư nhìn thấy gì mà lại chăm chú thế nhỉ!" Aidas không khỏi cất tiếng hỏi.

Khuôn mặt vẫn luôn cứng ngắc của Gina xẹt qua một tia sáng khó nhận ra, chợt mỉm cười ngọt ngào, đoạn lại dùng đôi mắt to linh động nhìn Aidas với vẻ mặt đầy vẻ sởn gai ốc đáng thương, nhưng tuyệt nhiên không nói gì.

Nhất cử nhất động của Gina khiến mấy tên công tử bột vây quanh cô nuốt nước miếng ửng ực, hận không thể vì cô gái tựa như thiên hạ hạ phàm này mà lên đao sơn xuống biển, qua đó tuyên thệ lòng trung thành tuyệt đối của mình.

Cho đến khi đã châm ngòi hoàn toàn sự tò mò của đám người này, Gina mới rụt rè chỉ về phía trước nói: "Lúc nãy lúc tôi bước vào, suýt chút nữa bị tên thợ đụng kia sàm sỡ, tôi sợ lắm, sợ hắn ta thấy tôi rồi lại nhào tới lần nữa. Không phải mấy anh vừa nói Đế Hoàng Nhu Tiên Lâu là nơi giải trí tốt nhất hành tinh Landis sao? Sao lại để những kẻ ăn mặc thế này bước vào chứ?"

Mấy tên công tử bột đang lo không có chỗ để thể hiện bản lĩnh của mình liền đồng loạt nhìn về một hướng, nơi đó đang đứng một kẻ đen đủi hoàn toàn thích hợp, một tấm đá lót đường để bọn chúng dễ dàng chiếm lấy trái tim người đẹp...

Mấy tên công tử bột nhìn nhau, chỉ một ánh mắt giao lưu là đủ để khiến tính cách tương thông của bọn chúng tạo ra một loại cộng hưởng.

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã...

Trên mặt Aidas treo nụ cười tà ác, nói: "Loại hạ đẳng này chắc chắn là trốn bảo vệ rồi lén lút lẻn vào đây, ở các chốn giải trí lớn tại Nguyệt Nha Thành thỉnh thoảng vẫn sẽ gặp phải những kẻ hạ đẳng này. Bọn chúng phần lớn là muốn nhân cơ hội chôm chỉa. Tiểu thư đừng sợ, để tôi qua dạy cho hắn một bài học!"

Aidas nói xong liền đi đầu bước qua. Đám công tử bột theo đuôi đằng sau cũng nhanh chân bám theo, có thể làm chuyện không tốn chút sức lực lại được lòng người đẹp thế này, bọn chúng cảm thấy vô cùng hào hứng.

Tiêu Vũ Không đăm đăm nhìn người con gái có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành bỗng xuất hiện trên màn hình lớn, hình như cậu đã từng gặp cô ta ở đâu đó, nhưng tiềm thức lại phủ nhận ý nghĩ này, bởi vì phong cách của người con gái này thực sự quá khác biệt so với người mà cậu tưởng tượng, hoàn toàn không thể liên hệ lại với nhau, đặc biệt là khí chất lại càng hoàn toàn trái ngược.

Tiêu Vũ Không còn chưa kịp suy xét xác nhận thì toàn thân đã căng cứng, cậu đã cảm nhận có người đang đến gần. Dời tầm mắt đang ngước nhìn màn hình, liếc bằng khóe mắt thấy mấy kẻ trẻ tuổi đang mang nụ cười tà ác bước về phía mình, trong lòng biết ngay kẻ đến không có ý tốt...

Ở nơi công cộng thế này, Tiêu Vũ Không không muốn gây chuyện thị phi, bởi vì quá nổi bật cùng với sự đáng sợ của Hắc Ma tộc thứ mà cậu không muốn lĩnh giáo lần thứ hai khi chưa chuẩn bị sẵn sàng, thế nên cậu bước về phía một cánh cửa có lượng người qua lại không quá đông đúc, ở đó ít ra cũng đứng hai tên bảo vệ, có lẽ những tên bảo vệ có vẻ ngoài bảnh bao này có thể khiến đám thanh niên gây chuyện vô cớ kia thu liễm lại đôi chút.

Tuy nhiên chiêu này chẳng có tác dụng gì mấy...

Aidas ra hiệu cho mấy tên bên cạnh, mấy người lập tức tăng tốc bước chân, vây kín Tiêu Vũ Không vào giữa.

"Này, đứng lại, ai cho mày vào đây?" Aidas vừa tới đã ra điều tra hỏi với vẻ mặt của một kẻ bề trên.

Tiêu Vũ Không giả vờ như không nghe thấy tiếp tục đi về phía trước, mấy tên thanh niên bao vây lập tức thu hẹp vòng vây chặn kín đường đi. Không thể tránh né, Tiêu Vũ Không đành bất đắc dĩ xoay người lại nhìn Aidas, chỉ vào mũi mình hỏi: "Anh đang nói chuyện với tôi à?"

Aidas đinh ninh rằng tên mặc đồ rách rưới trước mắt này là một tên thợ mỏ tích góp mấy tháng tiền lương mới đến đây để nếm mùi đời, bèn không khách khí nói tiếp: "Cậu nhóc, láu cá phết đấy nhỉ, không nói chuyện với mày thì nói với ai, mày chẳng lẽ không biết nơi này không được mặc đồng phục lao động hạ đẳng để bước vào à?"

Tiêu Vũ Không thực sự chẳng có chút hứng thú nào với loại đầu gấu đụng đâu gặp đấy này, thản nhiên đáp: "Xin lỗi, lúc bước vào không có ai ngăn cản, cũng không có bảng hiệu rõ ràng nào nêu rõ điều đó cả."

"Nói nhảm, chẳng lẽ ăn mày còn cần phải thông báo qua bảng hiệu là không được phép vào chắc? Theo ý mày thì ngoài cửa nhà vệ sinh nữ chắc cũng phải treo một tấm bảng ghi rõ đàn ông không được bước vào đấy nhỉ! Nếu không có bảng hiệu thì có phải mày cũng sẽ vào nhà vệ sinh nữ để giải quyết nỗi buồn không hả?" Một tên thanh niên cao lớn khác đứng bên cạnh Tiêu Vũ Không hung ác nói.

Câu nói này ngay lập tức rước lấy trận cười lớn của mấy tên công tử bột. Tiêu Vũ Không hơi nhíu mày, thừa biết không cần thiết phải lý sự thêm nữa, rõ ràng bọn chúng cố tình đến gây sự, cậu tiện tay định đẩy hai kẻ đang chắn trước mặt mình ra.

Mấy tên đều không ngờ tên nhóc này lại ra tay trước, đương nhiên là sẽ không để cậu đi qua. Tiêu Vũ Không khẽ dùng lực ở hai tay, hai tên thanh niên lập tức bị đẩy dạt sang hai bên một cách nhẹ nhàng.

Những kẻ khác lập tức bao vây thêm lần nữa, Aidas càng chơi dơ hơn khi Tiêu Vũ Không vừa xoay người liền nhấc chân tung cước đá thẳng vào lưng Tiêu Vũ Không, chỉ có điều cú đá này lại khiến kẻ gặp nạn chính là hắn.

Đá trúng tấm thép, do tính toán sai lầm lại dùng lực quá mạnh khiến hắn ta lộn mèo trực tiếp...

Gina đang lén lút nhìn trộm sau cột trụ bất đắc dĩ đưa tay đỡ trán, đám công tử bột ngày nào cũng chỉ biết ăn chơi trác táng này quả thực không đáng tin cậy cho lắm, xem ra đành phải tự mình ra tay thôi.

"Mẹ kiếp, dám đánh ông đây, xông lên cho tao!" Aidas ngã ngồi dưới đất, ngu ngốc cho rằng mình ngã hoàn toàn là do mặt đất trơn trượt.

Mấy tên công tử bột ùa lên, mặc kệ đây có phải là nơi công cộng hay không, trực tiếp ra tay luôn. Tuy nhiên lúc này là buổi trưa, người trong đại sảnh không nhiều lắm, khách khứa lúc này đa phần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, ăn uống thì ăn uống...

Tiêu Vũ Không khẽ thở dài, nhưng vẫn không ra tay, những đối thủ thậm chí còn kém cả loài sâu bọ này thì cậu thực sự không có sự cần thiết phải ra tay. Mấy tên thanh niên đấm một quyền đá một cước nhắm thẳng vào mục tiêu.

Còn chưa kịp đắc ý, cảm giác nhói đau đã truyền từ tay và chân lên. Một vài tên dùng sức quá đà trực tiếp bị phản lực văng ngược lại, ngã nhào xuống đất thật mạnh, lực tác dụng và phản lực là tương đương nhau...

Mấy tên nhóc hầu như ngã lăn xuống đất ngay thời điểm ra đòn đánh trúng mục tiêu, hoàn toàn giống hệt tình cảnh sau cú đá của Aidas lúc trước.

Ngay khoảnh khắc mấy tên vây quanh mình ngã xuống, Tiêu Vũ Không lập tức nhìn thấy Gina đang đứng tựa người vào một cái cột, cô nàng mang nụ cười nhìn cậu, cậu liền lập tức hiểu rõ nguồn gốc của đám người không biết trời cao đất dày này.

Gina bị phát hiện nhưng cũng chẳng hề hoảng hốt, cô vốn dĩ từ đầu đã không định động thủ với Tiêu Vũ Không, ở khoảng cách này cô hoàn toàn không có phần thắng. Tuy nhiên dạy dỗ người ta thì không nhất thiết cứ phải dùng vũ lực, mặt nào có ưu thế hơn thì tự nhiên sẽ dùng tài nguyên ưu thế mặt đó.

Gina mỉm cười vẫy tay về phía Tiêu Vũ Không, chầm chậm bước tới trước mặt cậu, liếc nhìn mấy tên ngốc vẫn chưa bò dậy nổi dưới đất, trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia khinh bỉ. Tuy nhiên đám ngốc này vốn dĩ chỉ dùng để sai vặt nên cũng chẳng cần chấp nhặt với bọn chúng. Cô đi thẳng đến trước mặt Tiêu Vũ Không, vươn một bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng đặt lên cổ áo mình, sau đó nói: "Tiêu đại ca, anh thấy em có đẹp không?"

Câu hỏi này khiến Tiêu Vũ Không ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, dù đứng ở góc độ nào đi nữa thì tiểu nha đầu này cũng không nên hỏi cậu câu hỏi kiểu này...

Vị trí của Tiêu Vũ Không và mấy tên thanh niên đứng vừa hay là điểm giao nhau giữa hành lang lúc bước vào, cây cột và cửa lối đi giải trí. Nơi này vừa hay là góc khuất ít nổi bật nhất, kín đáo nhất của cả đại sảnh, đồng thời cũng là điểm mù mà camera giám sát không thể quay tới. Thế nên trận xô xát nhỏ vừa diễn ra không hề bị ai chú ý tới, cho dù có người chú ý thì cũng chẳng mấy bận tâm, bởi vì những buổi tiệc tùng thế này thường xuyên xuất hiện đám thanh niên đùa giỡn ầm ĩ, không thể coi là thật được.

Thấy Tiêu Vũ Không không nói gì, nụ cười trên mặt Gina càng rạng rỡ hơn, không ngừng áp sát cậu. Tiêu Vũ Không không ngờ con nhóc này tuổi còn nhỏ mà cũng biết dùng chiêu này, vô thức bắt đầu lùi về phía sau. Chỉ là khoảng cách lùi lại chỉ vỏn vẹn vài bước đã áp sát vào cây cột, không còn đường nào để lùi nữa rồi.

Mấy tên tiểu tử vừa bò dậy chưa kịp hoàn hồn thì bỗng giật mình thon thót, bản thân đột nhiên mất đi quyền kiểm soát cơ thể, lại tự động vây quanh tên nhóc lúc nãy một lần nữa.

Thấy bàn chân của đám người này cách mặt đất một chút, Tiêu Vũ Không biết đây là trò mèo do Gina giở ra, chỉ cần trên người bọn chúng mang theo dù chỉ một chút chất liệu kim loại đi chăng nữa, thì việc con nhóc này muốn khống chế bọn chúng chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay hay sao.

"Anh liều mạng cứu cô ra khỏi nhà tù ngoài đảo, giúp cô thấy lại ánh mặt trời sau hơn mười năm, cô báo ơn anh kiểu này đấy à?" Tiêu Vũ Không hỏi với vẻ đầy bất đắc dĩ, giờ thì cậu đã hơi hiểu được ý nghĩa của câu nói kia rồi: Thà đắc tội tiểu nhân, chứ quyết không đắc tội phụ nữ!!

Gina cười vô cùng ngọt ngào, đối với cô mà nói việc khống chế cơ thể mấy tên ngốc này chẳng tốn chút sức lực nào cả. Cho đến khi sắp xếp mấy tên tiểu tử này vào một vị trí khoảng cách rất thích hợp, vừa vặn vây lấy cô và Tiêu Vũ Không, lúc này cô mới thốt ra những lời thơm tho như lan: "Một tấn hoàng kim và một cỗ động cơ phản vật chất anh cũng cầm rồi, em xem như đã báo đáp anh rồi đấy. Còn những món nợ khác, chúng ta vẫn phải tính toán từ từ chứ, đúng không nào?"

Tiêu Vũ Không dán lưng vào cây cột phía sau, trong lòng thầm hung ác nghĩ hay là dứt khoát ăn luôn con nhóc này cho rồi, nghĩ lại thấy không ổn, làm vậy không phải phong cách của mình. Tiêu Vũ Không khẽ lắc đầu, hắt văng cái ý nghĩ vô cùng đồi bại vừa rồi đi, cảm thấy có chút kỳ lạ sao dạo này mình lại có loại suy nghĩ thế này nhỉ, chẳng lẽ đây chỉ là bản năng?

"Nợ khác? Chúng ta không phải đã thanh toán sòng phẳng rồi sao?" Tiêu Vũ Không giả vờ chết trôi nói.

"Sòng phẳng? Anh nói sòng phẳng là sòng phẳng được à? Từ nhỏ đến lớn em chưa từng bị ai tống tiền bao giờ, anh tính là người đầu tiên đấy. Anh bảo món nợ này em có thể không tính với anh không?" Trên gương mặt xinh đẹp của Gina hiện lên một nụ cười tà ác vô cùng mạnh mẽ, hỏi ngược lại.

Tiêu Vũ Không buôngõ hai tay: "Cô muốn tính thế nào thì tính đi!"

Ánh mắt Gina lóe lên tia sáng, bàn tay nhỏ nhắn vẫn đặt ở cổ áo bỗng giật mạnh cổ áo mình xuống một cái, soạt... tiếng quần áo bị xé rách vang lên.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:121
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.