Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 102

❊ ❊ ❊

[TIÊU DỀ]: Chương 142: Nghi hoặc của Nguyễn Mộ Thanh

Nguyễn Mộ Thanh chưa từng đi đường núi, đoạn đường vỏn vẹn trăm mét lại đi vô cùng chật vật. Lúc đến trước căn nhà, quần áo đã bị cào rách mấy chỗ, tay và mặt cũng bị cành cây quẹt trúng, trên khuôn mặt thanh tú để lại vài vết hằn màu đỏ.

Hậu sơn của trường học lại có nhà sao? Nguyễn Mộ Thanh đã học ở Đại học Khoáng sản Phong Tinh hai năm nay mà chưa từng nghe thấy, càng chưa từng đến đây.

Nhưng đối với cô lúc này mà nói, chốn hoang sơn dã lĩnh có một căn nhà là một dấu hiệu không tồi, ít nhất không phải chịu cảnh màn trời chiếu đất trong rừng rậm.

Trời đã tối muộn, Nguyễn Mộ Thanh phát hiện trong căn nhà vậy mà lại sáng đèn, rõ ràng là có người ở chứ không phải một căn nhà hoang, chỉ là không biết có người nào sống ở đây.

Nguyễn Mộ Thanh chợt nghĩ đến việc ban nãy Ba Tát Lô hình như từ hướng này chạy vụt đi, thật không biết một lão già nhỏ thỏ mà sao có thể chạy nhanh như vậy, chẳng lẽ ông ta sống ở đây? Không phải trong trường ông ta có phòng ở chuyên dụng sao?

Nguyễn Mộ Thanh rón rén đi đến trước cửa sổ, trước khi gõ cửa, cô vẫn muốn xác định xem bên trong ở người phương nào, hoặc giả là căn bản không có ai mà lúc Ba Tát Lô rời đi quên tắt đèn. Xác nhận lại một chút vẫn hơn, lúc đi vào có thể tránh được sự đường đột quá mức.

Cửa sổ không lớn và hoàn toàn để mở, Nguyễn Mộ Thanh có thể nhìn rất rõ mọi thứ bên trong. Ngôi nhà nhìn từ bên ngoài thì không lớn nhưng bên trong lại vô cùng rộng rãi.

Vị trí giữa nhà bày rất nhiều dụng cụ và thiết bị không rõ tên, còn có một lò rèn vô cùng cổ kính, thứ đó hầu như chỉ có trong truyền thuyết thời cổ đại vậy mà ở đây lại có một cái.

Trong phòng không có người nhưng tất cả các thiết bị chiếu sáng đều bật, thậm chí một số thiết bị còn đang tự vận hành. Nguyễn Mộ Thanh cảm thấy rất kỳ lạ, thầm đoán không biết đây có phải phòng nghiên cứu bí mật của Ba Tát Lô dùng để nghiên cứu những giống hoa yêu thích của ông ta hay không, thế nhưng những thiết bị này nhìn qua lại không giống có liên quan lắm đến hoa cỏ.

Nguyễn Mộ Thanh đang định rời khỏi cửa sổ, đột nhiên cảm thấy cổ thắt lại. Một bàn tay nhỏ lạnh ngắt như quỷ ám bò ngược lên trên, lực tuy không lớn nhưng Nguyễn Mộ Thanh lại không hề hoài nghi bàn tay nhỏ này có thể dễ dàng vặn gãy cổ mình.

“Xin lỗi, tôi chỉ gặp chút rắc rối, không về được trường, vừa hay phát hiện nơi này có một căn nhà nên qua xem thử có thể tá túc một đêm không, tuyệt đối không có ác ý! Tôi là Nguyễn Mộ Thanh, sinh viên của Đại học Khoáng sản Phong Tinh!” Phản ứng của Nguyễn Mộ Thanh cũng rất nhanh, vội vàng giải thích. Cảnh tượng trước mắt khiến cô liên tưởng đến không ít tình tiết xuất hiện trong phim ảnh, người ở những nơi quạnh hiu thế này thường mang màu sắc thần bí, đồng thời không thích người lạ đến gần vì họ thường mang những bí mật không muốn người khác biết.

Chủ nhân của bàn tay nhỏ không có ý định buông ra, ngay sau đó, một giọng nói lạnh như băng nhưng lại vô cùng êm tai vang lên nhàn nhạt: “Vậy cũng không cần phải lén lút trộm cắp!”

“Xin lỗi, nếu tôi làm phiền đến anh (cô), tôi có thể rời đi!” Trong lòng Nguyễn Mộ Thanh dâng lên một cỗ lạnh lẽo, giọng nói này tuy hay nhưng lại khiến người ta nghe xong thấy lạnh thấu xương, chỉ hận không thể lập tức trốn chạy cho rồi.

“Erichis, thả cô ấy ra đi!” Tiêu Vũ Không từ trên nóc nhà nhảy xuống, thầm thở phào nói.

Sau khi Ba Tát Lô rời đi không lâu, Tiêu Vũ Không và Erichis lập tức cảm thấy có khí tức xa lạ đến gần kho hàng. Cuộc sống yên bình mấy tháng qua không khiến hai người quên đi sự truy sát của Ma tộc Hắc Ám, hai người chỉ đơn giản trao đổi ánh mắt rồi lần lượt ẩn nấp. Nơi này rất ít người đến, đặc biệt là vào thời điểm này thì càng không có ai.

Dù nói đây là kho hàng ở hậu sơn trường học, nhưng sau đó Tiêu Vũ Không nghe Ba Tát Lô nhắc mới biết thực ra kho hàng này là sau khi ông ta đến thì tự mình xây dựng, trên thực tế thuộc sở hữu cá nhân của ông ta, sinh viên không hề biết có một kho hàng ở đây.

Cho nên, có người đến gần nơi này rõ ràng là rất đáng nghi.

“Là anh!?” Nguyễn Mộ Thanh tuyệt đối không ngờ sẽ chạm mặt tên này ở đây.

“Là tôi! Có vấn đề gì không?” Tiêu Vũ Không mỉm cười nhạt, hắn biết vị chủ tịch xinh đẹp này có thành kiến với mình, trong lòng không kìm được dâng lên một suy nghĩ có chút ác ý, rất muốn trừng phạt cô một chút.

“Sao anh lại ở đây? Ai cho phép anh ở đây?” Nguyễn Mộ Thanh nhất thời quên mất hoàn cảnh, quay về thân phận chủ tịch hội sinh viên chất vấn.

“Tôi vẫn luôn ở đây, hơn nữa đã ít nhất hai tháng rồi. Đương nhiên là không có ai cho phép tôi ở đây cả, bởi vì tôi không biết ở đây còn cần sự cho phép của người khác.” Tiêu Vũ Không vẫn giữ nụ cười nhìn Nguyễn Mộ Thanh, phối hợp trả lời rất chuẩn xác hai câu hỏi của cô, sau đó lại nói: “Chẳng lẽ cần phải có sự phê chuẩn của chủ tịch Nguyễn thì tôi mới được ở đây sao? Nhưng theo tôi được biết, nơi này tuy là hậu sơn của Đại học Khoáng sản Phong Tinh nhưng lại không phải địa bàn của Đại học Khoáng sản Phong Tinh, chẳng lẽ thông tin tôi hiểu có nhầm lẫn!?”

Nguyễn Mộ Thanh nhất thời nghẹn lời, biết câu hỏi vừa rồi của mình rất không thỏa đáng, mím môi nói tiếp: “Anh ở đây làm gì?” Câu hỏi vừa thốt ra lại lần nữa cảm thấy có chút không ổn, rõ ràng câu hỏi này rất mang tính riêng tư, còn vô duyên vô cớ hơn cả câu chất vấn ban nãy.

Nụ cười của Tiêu Vũ Không càng thêm rạng rỡ, hắn chợt phát hiện phụ nữ khi ở vào thế yếu tổng sẽ có biểu hiện khá giống trẻ con, cách nói chuyện trong vô thức lại có chút không kiêng nể gì, với vẻ mặt đầy thú vị, hắn đáp: “Theo cách nói nguyên thủy nhất thì chắc là để che gió che mưa, tìm một chỗ đặt chân!”

Nguyễn Mộ Thanh cảm thấy mình giống như một chú hề trượt ngã bị khán giả chế giễu, điểm khác biệt duy nhất là khán giả ở đây chỉ có hai người. Bản thân bước chân vào trường chưa tròn một năm đã trở thành chủ tịch hội sinh viên, ở Đại học Khoáng sản Phong Tinh cũng coi như thiên chi kiêu nữ (thiên chi kiêu nữ - con cưng của trời), đã bao giờ chật vật thế này đâu. Nhưng rõ ràng bản thân lát nữa còn có việc phải cầu cạnh người ta, không có tư bản để đôi co. Huống chi bản thân quả thực đã hỏi hơi đường đột, cô đáp lại một tiếng đầy ngượng ngùng, không định tiếp tục dây dưa ở vấn đề này nữa, có chút mất tự nhiên nói: “Mecha của tôi bị hỏng sự cố rồi rơi ở lưng chừng núi, tối nay không về được rồi! Nếu tiện thì muốn tá túc ở đây một đêm!”

Tiêu Vũ Không hiểu ý mỉm cười: “Chủ tịch Nguyễn giá lâm tệ xá, tiểu học viên như tôi vô cùng vinh hạnh, đừng nói là một đêm, cứ ở lại luôn cũng không thành vấn đề, chỉ có điều ở đây chỉ có một gian phòng đơn, e là phải ủy khuất chủ tịch Nguyễn rồi!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyễn Mộ Thanh vẫn âm trầm, thấy Tiêu Vũ Không đồng ý cũng không khách khí, liếc nhìn người phụ nữ vừa uy hiếp mình lúc nãy rồi trực tiếp đi thẳng vào nhà.

Tiêu Vũ Không thấy Erichis mang vẻ mặt không mấy muốn bị người ta quấy rầy, lúc đi ngang qua cô liền dừng lại một chút nói: “Cô ấy không có ác ý, thực ra em không cần phải sinh địch ý với mỗi người đâu.”

Khuôn mặt lạnh lùng của Erichis vẫn như vậy, âm thầm đi theo sau Tiêu Vũ Không vào nhà.

Đến trong nhà mới phát hiện bên trong nhà đã được thiết lập thiết bị thu nhỏ, không gian vô cùng rộng rãi. Nơi rộng lớn thế này lại được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, rõ ràng chủ nhân căn nhà rất thích sạch sẽ, ít nhất nữ chủ nhân rất thích sạch sẽ.

Tiện tay tìm một góc ngồi bệt xuống đất, ngồi dưới đất cũng là chuyện chẳng còn cách nào khác, nhìn quanh một lượt hình như không phát hiện vật dụng gia đình nào như ghế dựa có thể dùng để nghỉ ngơi. Bản thân lại quá mệt mỏi.

Huấn luyện suốt cả một ngày lại gặp phải chuyện xui xẻo, còn đi bộ mấy chục phút đường núi, vừa rồi lại chịu thêm cú hích lớn nhỏ, Nguyễn Mộ Thanh tỏ ra vô cùng mệt mỏi, ngồi xuống chưa lâu tựa lưng vào tường là đã mơ màng chìm vào giấc ngủ...

Lâu sau...

Nguyễn Mộ Thanh bị một trận tê mỏi đánh thức, lúc này mới phát hiện mình ngồi mà ngủ thật rồi, tư thế ngủ lưng tựa tường, mông chạm đất quả thực đúng là khó chịu hết chỗ nói. Thêm vào đó hai chân khoanh lại khiến máu huyết không lưu thông, sinh ra cảm giác tê mỏi quả là điều tất yếu.

Tuy nhiên, Nguyễn Mộ Thanh nhanh chóng phát hiện trên người mình không biết từ lúc nào đã được đắp một chiếc chăn. Vô thức ngủ thiếp đi rồi tỉnh dậy lại thấy trên người mình có vật mềm mại che phủ, cảm giác được quan tâm đó quả thực vẫn rất tuyệt.

Ánh đèn xung quanh vẫn sáng trưng, Nguyễn Mộ Thanh nhìn thời gian thì kinh ngạc phát hiện đã hơn ba giờ sáng, tên kia và người phụ nữ đó đều không có ý định nghỉ ngơi, hai người đứng ở giữa phòng, nghiêm túc bận rộn cái gì đó, mân mê những thiết bị không rõ tên kia.

Thấy Nguyễn Mộ Thanh đi về phía này, Tiêu Vũ Không buông việc trong tay xuống, ngẩng đầu nói: “Cô tỉnh rồi! Nhất định là ngủ không thoải mái đúng không!”

Bị hỏi như vậy lại khiến Nguyễn Mộ Thanh có chút ngượng ngùng, khô khan đáp lại: “Cũng tạm, thỉnh thoảng ngủ thế này cũng khá hay ho, cảm ơn chiếc chăn của anh nhé!”

“Không có gì, nếu để chủ tịch Nguyễn bị cảm lạnh ở chỗ tôi thì tôi thật khó ăn nói với đông đảo quần áo học sinh Đại học Khoáng sản Phong Tinh nha, cô trăm công nghé việc, công vụ bận rộn, cơ thể này của cô đâu chỉ thuộc về một mình cô đâu!” Tiêu Vũ Không rõ ràng không định dùng giọng điệu bình thường để nói chuyện với vị chủ tịch hội sinh viên có thành kiến với mình này.

Nguyễn Mộ Thanh nghe mới nửa câu đã bỏ ngoài tai phần lớn, bởi vì sự chú ý của cô đã hoàn toàn bị một thứ vũ khí khổng lồ đặt trên chiếc bàn dài thu hút. Kích thước khổng lồ của vũ khí là một trong những yếu tố thu hút cô nhưng lại không phải yếu tố chính, nếu cô nhìn không lầm thì đó hẳn là một lưỡi hái siêu lớn, sắc màu đỏ rực khiến nó trông giống như lưỡi hái tử thần trong truyền thuyết, mang theo sự kinh hoàng nhiếp phách giữa vẻ rực rỡ.

Mà kim loại chế tạo ra thứ vũ khí này, dù là một người không rành khoáng sản như Nguyễn Mộ Thanh cũng nhận ra ngay lập tức.

Thép lửa!? Không thể nào, sao anh ta lại có thép lửa? Đây chính là kim loại cấp cao vô cùng quý hiếm, giá đấu giá trên mạng ảo vượt quá một triệu tệ Liên minh, các đại cường quốc tranh nhau mua khoáng sản cực phẩm này. Dù là vậy, sản lượng của loại kim loại săn lùng này vẫn ít đến đáng thương, người đào thì không ít nhưng bạn cũng phải tìm được nơi có nó hoặc có đủ số lượng để bạn đào chứ!

Chỉ một chút xíu trọng lượng đó, dù cho một trăm triệu người đi đào và mười người đi đào thì có gì khác biệt đâu chứ!? Sự khác biệt duy nhất chỉ là một trăm triệu người đào nhanh hơn mười người mà thôi!

Bộ não của Nguyễn Mộ Thanh có chút chập mạch, lượng thép lửa ở đây nếu đem bán ra ngoài ít nhất cũng đáng mấy chục tỷ, có lẽ còn hơn thế nữa.

Xin hỏi bọn họ những sinh viên ưu tú này đi học là vì cái gì? Chẳng phải là để học một số bản lĩnh hữu ích, sau khi tốt nghiệp kiếm một bát cơm ngon lành đó sao? Mecha rất hot nên số lượng người chọn chuyên ngành mecha nhiều phát cuồng. Nếu bạn có trong tay mấy chục tỷ tài sản, còn cần thiết phải đi học nữa không? e rằng lựa chọn của phần lớn mọi người sẽ là thảnh thơi qua ngày rồi. Thế nhưng tại sao tên trông ngày nào cũng ngủ gà ngủ gật này lại có trong tay những khoáng sản trân quý như vậy, điều kỳ lạ hơn là anh ta không đem bán mà lại tự mình chế tạo ra những công cụ trông có vẻ chẳng có mấy tác dụng này cơ chứ?

Một lưỡi hái lớn thế này ngoại trừ lắp lên mecha nông nghiệp thì còn có tác dụng gì nữa chứ? Cho dù là mecha nông nghiệp thì cũng rất ít khi sử dụng công cụ đơn lẻ phiền phức như lưỡi hái, chỉ trong trường hợp đặc biệt mới dùng đến, thế này thì quá lãng phí rồi! Nguyễn Mộ Thanh thực sự không thể hiểu nổi màn trước mắt.

“Chủ tịch Nguyễn rất có hứng thú với lưỡi hái này sao?” Thấy Nguyễn Mộ Thanh thẫn thờ, Tiêu Vũ Không thong thả nói.

“Cứ gọi tên tôi là được, đừng có mở miệng ra là nói lời châm chọc nữa, tôi thừa nhận trước kia tôi có cái nhìn không đúng về anh, bây giờ tôi xin lỗi anh tổng được chưa!” Nguyễn Mộ Thanh hiếm hoi lắm mới mở lời nhận lỗi với người khác.

Tiêu Vũ Không thực ra không có ác ý gì, chỉ là muốn mài giũa sự sắc sảo của cô gái này một chút mà thôi, thấy cô nói vậy tự nhiên cũng sẽ không so đo với cô nữa, cầm món đồ nãy giờ vẫn mân mê đưa vào tay Nguyễn Mộ Thanh nói: “Quang bản tích hợp của bo mạch chủ điều khiển chiếc mecha kia của cô vì lão hóa nghiêm trọng nên đã bị cháy rồi, tôi dựa theo đường mạch quang ban đầu của cô làm lại một cái, cải tiến thêm một chút xíu, chỉ cần đem cái hỏng thay đi là không sao nữa rồi!”

Nhận lấy quang bản, tâm trạng của Nguyễn Mộ Thanh có chút phức tạp, không ngờ một kẻ mà cô rất chán ghét lại hết lần này đến lần khác giúp đỡ mình. Nhìn tấm quang bản hoàn toàn mới trong tay, Nguyễn Mộ Thanh có rất nhiều cảm xúc. Gia cảnh của cô không phải rất tốt, nhưng từ nhỏ hiếu thắng nên dù thể chất không được tốt lắm, cô vẫn kiên quyết chọn chuyên ngành điều khiển mecha, chính là lái mecha. Thực ra đặt ra mục tiêu này, mục đích của Nguyễn Mộ Thanh rất đơn giản, chỉ vì nghề nghiệp có lương tháng cao nhất toàn vũ trụ chính là người điều khiển các loại mecha, hơn nữa yêu cầu của vị trí này cũng tương đối thấp, không cần bối cảnh hay quan hệ gì, có năng lực là đủ rồi.

Lý tưởng còn đơn giản hơn, chỉ muốn để cuộc sống trôi qua tốt hơn và để gia đình mình cũng có cuộc sống tốt hơn mà thôi. Từ nhỏ thể chất không nổi trội, cô vẫn luôn khổ luyện, từ năm mười tuổi hiểu chuyện là đã liều mạng luyện tập trên mạng ảo, người khác ngủ thì cô cũng luyện tập, đến năm mườisix tuổi cuối cùng cũng đạt đủ tuổi lái, thế nhưng lại không có tiền mua mecha, cho nên vừa đi học vừa đi làm thêm, tiền tiêu vặt bình thường cũng không tiêu một xu, tằn tiện suốt sáu năm cuối cùng cũng tích đủ tiền mua một chiếc mecha cũ, lại còn là một chiếc mecha Bạch Phượng từng làm mưa làm gió một thời, chỉ tiếc là hàng cũ lại còn là loại rất cổ lỗ sĩ.

Quang não điều khiển chính cũng tương đối lạc hậu, mấy năm tiếp theo tiền của Nguyễn Mộ Thanh đều đổ vào việc tân trang và độ chế chiếc mecha này, thế nhưng động cơ và quang não thực sự quá đắt đỏ, cô mãi không đủ tiền để thay thế và bảo trì, cũng chính vì thế mới dẫn đến kết quả ngày hôm nay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:91
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.