Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 5400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 666
Biển Lửa Thiêu Đốt (Ba)

❊ ❊ ❊

Róc rách, róc rách. Dưới mặt biển dường như có một luồng nước ấm chảy qua, khiến nước biển không ngừng sủi bọt. Trong cảm nhận của nhân vật cấp bậc như Habes, đương nhiên biết nhiệt độ nước biển không hề thay đổi chút nào. Chỉ là có vật thể từ dưới biển nổi lên, quá trình di chuyển khiến không khí lọt vào mặt nước rồi lại bị đẩy ra, từ đó tạo thành bọt khí mà thôi.

Chỉ là, đó sẽ là thứ gì đây?

Habes thản nhiên nói: "Tốt nhất nên đề phòng một chút, Đoàn trưởng Caromon, không khéo lại là món quà hải tặc tặng chúng ta đấy."

Caromon gật đầu, rống to: "Bật hết toàn bộ đèn chiếu sáng lên cho ta, quan sát mặt biển cho kỹ, đừng để hải tặc có cơ hội lợi dụng!"

Dưới mệnh lệnh của Đoàn trưởng, ba chiếc Lâu hạm đồng loạt bật đèn chiếu sáng trên thân tàu. Ánh sáng bao gồm đèn viền thân tàu và một chiếc đèn chiếu công suất lớn phía trên Lâu hạm. Luồng sáng từ đèn chiếu liên tục lướt trên mặt biển, xua tan vẻ âm u của vùng hải vực.

Là hải tặc sao? Habes nghĩ rồi lại lắc đầu. Chuyện này cơ bản là không thể, bức xạ ở Vô Tận Hải Vực rất nghiêm trọng, ngay cả chiến sĩ cấp Úy quan nếu sơ ý rơi xuống biển, nếu không xử lý kịp thời và tiêm thuốc chống bức xạ, nhẹ thì năng lực thoái hóa, nặng thì mất mạng ngay lập tức. Chỉ có Đoàn trưởng cấp bậc Bát giai trở lên, hoặc mấy vị thuyền trưởng huyền thoại mới có thể trụ lại lâu hơn dưới biển. Nhưng cũng chỉ là kéo dài thời gian lưu lại mà thôi, bức xạ vẫn sẽ gây ra tổn thương nhất định cho cơ thể họ.

Nếu là tập kích, cái giá phải trả như vậy quả thực quá lớn.

Vậy đó sẽ là thứ gì?

Đây có lẽ là nghi vấn lớn nhất lởn vởn trong đầu hai vị Đoàn trưởng.

Caromon gào về phía một chiếc Lâu hạm bên cạnh: "Đi gọi tên ngốc Mamiro kia dậy đi, bây giờ không phải lúc ngủ."

Habes liếc nhìn chiếc Thiết Lân Hào cách đó không xa, nhẹ giọng nói: "Có lẽ còn phải gọi cả tên đại hải tặc kia dậy nữa."

"Địch Ba Lạp sao? Kệ xác hắn." Caromon không để bụng.

Nước biển vang lên tiếng sóng xao động, cách đó không xa, có vật gì đó đen sì nổi lên từ mặt nước. Đồng tử Habes co rút, chỉ về phía đó gầm lên: "Đèn! Đèn đâu rồi?"

Thế là một luồng sáng chiếu tới, soi vào vật đang nổi lên giữa biển.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là một thùng dầu. Chất liệu thùng dầu là kim loại, bề mặt đã hơi gỉ sét. Nó nổi nghiêng trên mặt biển, dưới luồng sáng, thứ gì đó từ trong thùng dầu liên tục chảy ra, nhuộm thành một dải đen ngoằn ngoèo.

Tiếng xé nước vang lên liên hồi, luồng sáng trên ba chiếc Lâu hạm liên tục quét qua, có thể thấy giữa các Lâu hạm với nhau, những chiếc thùng dầu như vậy vô cớ nổi lên từ mặt biển.

"Tệ thật, là dầu biển..." Sắc mặt Habes thay đổi.

Trong mắt chợt bắt gặp ánh lửa lóe lên ở nơi cực xa.

Theo đó, chiếc thùng dầu cách mũi tàu không xa nổ tung thành quả cầu lửa, luồng nhiệt sinh ra từ vụ nổ dữ dội quét qua mặt biển, thổi đến mức mấy sợi tóc của Habes có cảm giác hơi xoắn lại. Nhưng vụ nổ chỉ là đợt đầu, tiếp đó là đợt nổ thứ hai, thứ ba vang lên. Sau mỗi đợt nổ, cách khoảng 0.3 giây lại vang lên một tiếng súng lúc ẩn lúc hiện.

Dù tiếng súng xen lẫn trong tiếng nổ, người thường rất khó phân biệt chúng, nhưng lại không thể làm khó được người có năng lực cấp bậc như Habes. Vậy nên tiếng súng và vụ nổ liên kết với nhau, cấu thành nên một kế hoạch đơn giản nhưng thực tế. Dùng thủ đoạn nào đó vận chuyển thùng dầu từ dưới biển tới, rồi thả trên mặt nước giữa các Lâu hạm. Sau đó một tay súng bắn tỉa cách xa hơn một cây số thực hiện điểm xạ làm nổ thùng dầu, từ đó tạo ra vài dải lửa cách ly trên mặt biển như hiện tại!

Phải, ba chiếc Lâu hạm của Giáo Hoàng Sảnh cùng với Thiết Lân Hào đã bị dải lửa hình thành từ vụ nổ thùng dầu chia cắt như thế. Việc này trông có vẻ đơn giản, nhưng cần đạt được ba điều kiện hà khắc. Một là tình báo chính xác về vị trí tàu thuyền; hai là thủ đoạn vận chuyển thùng dầu; ba là bắn tỉa chính xác ở khoảng cách siêu xa.

Ba điều kiện này không điều nào dễ dàng cả.

Ánh lửa và tiếng huyên náo đầy ắp cảm quan của Habes, dù trong tình thế hỗn loạn này, vị Đoàn trưởng trẻ tuổi vẫn giữ được một trái tim tĩnh lặng. Thế nên mượn ánh lửa trên mặt biển, anh nhanh chóng bắt được bóng dáng của một loài chim nào đó đang hoạt động. Vào giờ này, chim biển bình thường sớm đã về tổ nghỉ ngơi, đâu còn tung hoành trên mặt biển.

"Vậy đó là tai mắt của các ngươi sao?" Habes thản nhiên nói, dù biết hải tặc làm thế nào đạt được điều kiện thứ nhất. Nhưng điều thứ hai và thứ ba vẫn là một bí ẩn, cái trước có thể thần không biết quỷ không hay đưa thùng dầu tới, cái sau càng khó hơn. Theo Habes được biết, trong giới hải tặc không có vai trò nào giống như lính bắn tỉa. Huống hồ thực hiện bắn tỉa trong đêm tối, đó đã không phải là việc lính bắn tỉa bình thường có thể làm được.

"Các ngươi xem, phía trước là cái gì vậy?"

Tiếng lính hô hoán truyền tới từ mũi tàu, Caromon ngẩng đầu nhìn lại. Trên mặt biển đen tối phía xa, đột nhiên thắp lên những đốm đèn. Theo đó ánh đèn di chuyển về phía họ, không bao lâu sau, với sự trấn tĩnh của Caromon cũng không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Hạm đội hải tặc!

Chiếc tàu lớn đi đầu tiên, lá cờ tung bay phía trên hiện rõ dưới ánh đèn, đó là ký hiệu của Hải Tượng Hào. Còn bên trái phải Hải Tượng Hào là Hổ Sa Hào và Thủy Yêu Hào. Lấy ba chiếc tàu hải tặc mang màu sắc huyền thoại này làm đầu, theo sau là hạm đội xếp thành hàng ngang, có tới gần trăm chiếc.

Caromon không cho rằng thực lực của đám hải tặc mạnh đến mức vừa chống đỡ được đợt tấn công của Mã Đức Nhĩ, vừa có thể phân tách ra lực lượng tác chiến chủ lực và hàng trăm tàu hải tặc tới nghênh chiến. Nhưng hiện tại sự thật lại bày ra trước mắt hắn, nhìn từ khoảng cách khoảng một cây số giữa tàu đối phương và tàu phía mình, e là họ đã sớm chuẩn bị nghênh kích từ lâu, chứ không phải vội vàng xuất chiến.

Như vậy, Caromon phải cân nhắc nhiều chuyện hơn rồi.

Không cần hắn phân phó, phó quan trên tàu đã huy động binh lính. Binh lính bắt đầu nạp đạn cho pháo đài, cơ giáp Kỵ sĩ lần lượt được lái từ trong khoang tàu ra, đồng thời còn có một đội lính chuyên nghiệp thực hiện kiểm tra trước chiến đấu, nạp đạn dược và hàng loạt công tác chuẩn bị chiến đấu cho xe cơ động của các vị Đoàn trưởng. Thế nhưng động tác bên phía hải tặc nhanh hơn, pháo đài trên Lâu hạm còn chưa chuẩn bị xong, hạm đội hải tặc đối diện đã vang lên tiếng pháo ầm ầm.

Chỉ là hai bên còn cách nhau khoảng bảy tám trăm mét, ngay cả pháo đài của Kỵ sĩ đoàn cũng không thể bao phủ khoảng cách xa như vậy, nên không ai vì tiếng pháo của đối phương mà động dung, tuy nhiên tiếng rít đáng sợ và áp lực kinh người lại truyền đến từ không trung. Thế là vài ánh lửa xé toạc mặt biển, bầu trời giữa hai hạm đội vẽ ra những đường parabol, rồi rơi xuống trên Lâu hạm.

Tiếp theo là tiếng nổ dữ dội.

"Mẹ kiếp, đám đó tháo Hải Thần Pháo từ trên Hải Chi Gia xuống rồi sao?" Caromon co đầu lại, để một phiến lửa lướt qua đỉnh đầu.

Habes đã nhảy trở lại quân hạm của mình, nói: "Chuẩn bị xuất kích Bàn Tròn Kỵ Sĩ đi, Đoàn trưởng Caromon, bọn chúng có chuẩn bị mà đến."

Sắc mặt Caromon xanh mét, ném chai rượu rồi quay lại khoang tàu.

Tiếng rít của đạn pháo hết đợt này đến đợt khác, ánh lửa vụ nổ càng không ngừng xuất hiện trên Lâu hạm, dưới đợt tấn công bằng pháo tầm xa của hải tặc, bất kể là Lâu hạm hay Thiết Lân Hào đều chịu tổn thương ở mức độ đáng kể. Đương nhiên, theo khoảng cách gần lại, phía Giáo Hoàng Sảnh cũng bắt đầu phản kích. Tiếp đó là một trận hải chiến đáng gọi là kinh điển, hai bên tham chiến dùng đạn pháo hỏi thăm lẫn nhau vô cùng tàn nhẫn.

Hạm đội hải tặc đương nhiên sẽ không ngu ngốc xếp thành một hàng cho người ta đánh, nên chúng tán ra tứ phía. Như vậy, phạm vi bao phủ hỏa lực của bên Lâu hạm bắt buộc phải tăng lên gấp ba, mà điều này đã vượt quá giới hạn xuất hỏa lực của chỉ bốn chiếc tàu cấp Lâu hạm.

Như vậy, ưu thế về số lượng liền thể hiện ra.

Không nghi ngờ gì nữa, bên hải tặc ngoài ba chiếc tàu của ba vị thuyền trưởng huyền thoại ra, các tàu còn lại về trang bị thì kém xa Lâu hạm của Giáo Hoàng Sảnh. Nhưng tàu hải tặc thắng ở số lượng, pháo đài của Lâu hạm tuy uy lực lớn thật, nhưng đáng tiếc số lượng có hạn. Một khi tàu hải tặc phân tán ra, liền không thể tiến hành đả kích hiệu quả. Ngược lại, hạm đội hải tặc như bầy hoang lang trên thảo nguyên, chúng bắt đầu du đãng vòng quanh sau khi tiếp cận Lâu hạm. Dùng hỏa pháo được trang bị để tấn công, hỏa pháo dù uy lực nhỏ thế nào, đánh vào Lâu hạm cũng đủ để dỡ bỏ vài thứ. Mà đả kích dù không có uy lực, sau khi cộng dồn số lượng thì cũng là một giá trị phá hoại đáng kể.

Đêm đó, chiến hỏa thiêu đốt cả mặt biển.

Trong Lâu hạm, Caromon lần đầu tiên nảy sinh sự phàn nàn về thể hình của Bàn Tròn Kỵ Sĩ. Thể hình quá khổng lồ, tuy rằng nâng cao uy lực của cơ giáp. Nhưng ở phương diện khác, lại khiến việc kiểm tra trước chiến đấu và nạp đạn trở thành một công việc rườm rà. Đương nhiên, vào ngày thường, công việc chuẩn bị 15 phút so với hỏa lực mà Bàn Tròn Kỵ Sĩ có thể cung cấp thì cũng không tính là dài.

Nhưng đó là trong trường hợp có chuẩn bị, nếu đối mặt với cuộc tập kích bất ngờ của hải tặc, đối với Caromon mà nói, mỗi một phút đều dài đằng đẵng như một thế kỷ. Cho dù hắn gầm thét bắt binh lính tăng tốc, cũng chỉ nén 15 phút xuống còn 13 phút mà thôi. Khi tất cả kiểm tra cuối cùng hoàn tất, Caromon nóng lòng nhảy vào khoang lái của Bàn Tròn Kỵ Sĩ.

Tiếp đó boong tàu phía trên Lâu hạm từ từ mở ra, nền tảng dưới cơ giáp Kỵ sĩ bắt đầu nâng lên, Bàn Tròn Kỵ Sĩ do Caromon điều khiển cuối cùng cũng đến lúc xuất kích.

"Ngày chết của các ngươi đã đến, lũ hải tặc!" Caromon cười lạnh.

Dựa theo năng lực, phong cách chiến đấu khác nhau của mỗi vị Đoàn trưởng. Bàn Tròn Kỵ Sĩ mà họ điều khiển cũng có sự trọng tâm khác nhau, như Caromon chú trọng năng lực xạ kích, vì vậy vũ khí trang bị cho Bàn Tròn Kỵ Sĩ của hắn chủ yếu là súng pháo. Trong đó bao gồm một khẩu súng bắn tỉa "Địa Ngục Bào Hao", khẩu súng này phối hợp với thiên phú xạ kích của Caromon. Chỉ cần góc độ khoảng cách thích hợp, thậm chí đối mặt với cơ giáp Kỵ sĩ cùng cấp cũng có thể một phát bắn nổ tung!

Còn cơ giáp của Habes và Mamiro cũng khác nhau, cơ giáp của người trước cơ bản không trang bị bất kỳ súng pháo nào, về chất liệu cũng lấy sự nhẹ nhàng làm chủ, sức phòng thủ yếu nhất trong tất cả Bàn Tròn Kỵ Sĩ. Nhưng cơ giáp của Habes lại vô cùng nhẹ nhàng linh hoạt, độ linh hoạt vẫn đứng dưới Arthur Vương của Solon. Cơ giáp của Habes chỉ trang bị một thanh Cao Chu Ba Nhận, nhưng phối hợp với sự linh hoạt của cơ giáp cùng với thiên phú kiếm thuật của Habes, lại biến thanh Cao Chu Ba Nhận bình thường này trở thành một vũ khí khủng bố.

Còn về cơ giáp của Mamiro thì là chiếc bệ vệ nhất trong tất cả Bàn Tròn Kỵ Sĩ, nhưng đồng thời cũng là chiếc có sức phòng thủ cao nhất. Nó và cơ giáp Kỵ sĩ của Habes hoàn toàn là hai cực đoan, cơ giáp chú trọng sức mạnh và phòng thủ ngoài hỏa pháo thông thường ra, còn trang bị một chiếc Tháp Thuẫn và một thanh Song Nhẫn Nguyệt Nha Phủ. Có thể nói, cơ giáp của Mamiro là lợi khí công thành trên đất liền, pháo đài chiến tranh di động. Nhưng đồng thời do giới hạn về trọng lượng của nó, cơ giáp của Mamiro không thích hợp tác chiến trên mặt nước.

Vì vậy khi cơ giáp của Habes và Caromon từ từ nổi lên mặt boong tàu, Mamiro khoác lên mình bộ trọng giáp lại chỉ một thân xuất hiện trên boong tàu.

Trên boong tàu mũi chiếc Hải Tượng Hào, Linh đứng đón gió, phía sau hắn là ba vị thuyền trưởng huyền thoại bao gồm cả Cinderella. Khoảng cách giữa Hải Tượng Hào và Lâu hạm đối phương đã rút ngắn xuống còn ba trăm mét, bức màn lửa vẫn đang cháy hừng hực đó đã chia cắt, giam hãm chiếc Lâu hạm đối phương, nhưng cũng trở thành một chướng ngại khó vượt qua đối với phía mình. Nhìn lại phía trước, boong tàu của hai chiếc Lâu hạm đã mở ra, hai cỗ Bàn Tròn Kỵ Sĩ đang từ từ nâng lên.

"Xung phong." Linh thản nhiên nói, rồi lại bảo với Cinderella: "Tạm thời hạ thấp bức tường lửa xuống một chút."

"Giao cho ta đi." Cinderella nói.

Mệnh lệnh xung phong truyền đạt xuống, các tàu hải tặc còn lại cũng không còn đơn giản du đãng tiến hành các hoạt động quấy rối. Trong mắt binh lính Giáo Hoàng Sảnh, chúng như tự sát mà xông về phía dải lửa cách ly. Tuy nhiên phía trước những con tàu hải tặc này, mặt biển lại lặng lẽ xuất hiện một đợt sóng trắng. Lấy Lâu hạm làm tâm, một vòng sóng trắng bất thường xuất hiện phía trước tàu hải tặc, và cuồn cuộn ập về phía dải lửa cách ly.

Sóng biển không ngừng lớn mạnh, khi tới dải lửa cách ly, đã hình thành một bức tường sóng cao mười mét!

Bức tường sóng khổng lồ vỗ lên dải lửa cách ly, lập tức đè ngọn lửa xuống gần như tắt ngấm. Tranh thủ lúc này, tất cả tàu hải tặc vượt qua dải cách ly này, và lái về phía Lâu hạm. Ở khoảng cách này, pháo đài của Lâu hạm sinh ra góc chết xạ kích, binh lính trên tàu chỉ có thể dùng súng máy và trang bị khác để tấn công.

Trong tình thế này, Hải Tượng Hào liền hung hãn lao thẳng về phía xe cơ động của Caromon.

"Đến đây đi, lũ tép riu!" Caromon gào to, mắt nhìn cơ giáp đã sắp nâng lên. Đột nhiên một trận rung lắc dữ dội, khiến Caromon suýt chút nữa đập đầu vào vách khoang lái, Đoàn trưởng không khỏi gầm lên: "Chuyện gì vậy?"

Trong hệ thống liên lạc vang lên báo cáo của binh lính: "Rất xin lỗi, Đoàn trưởng. Bánh răng của giá nâng dường như bị kẹt rồi, xin ngài chờ một chút, chúng tôi..."

"Đồ ngốc, ta không có thời gian chờ các ngươi loại bỏ trục trặc đâu." Nói xong, Caromon trực tiếp khởi động cơ giáp. Thế là đôi mắt trên đầu cơ giáp sáng lên, bộ phận phát động trong cơ thể cũng vang lên âm thanh vận hành. Caromon nâng cần điều khiển, cơ giáp lập tức vươn tay chộp lấy mép boong tàu, nhìn dáng vẻ là muốn cưỡng ép trèo ra khỏi khoang chứa.

Cùng lúc đó, Hải Tượng Hào đâm sầm vào Lâu hạm. Mặc dù phía trước hai chiến thuyền quy cách tương đương nhau đều lắp đặt các thiết bị gia cố và chống va chạm, nhưng hai chiếc tàu lớn này vẫn như mãnh thú biển cả hung hăng cắn xé vào nhau. Sự kết nối chặt chẽ của mũi tàu, ngay cả binh lính bình thường cũng có thể dễ dàng vượt qua tàu địch, chưa nói đến những người có năng lực như Linh.

"Giết!" Linh quát lớn, dẫn đầu xé gió mà đi.

Trước khi xuất phát, họ đã phân chia công việc xong xuôi. Linh và ba vị thuyền trưởng, cùng với ông X chuyên trách đối phó với nhân vật cấp Đoàn trưởng của phe địch, còn những người khác thì chịu trách nhiệm quấy rối, thu hút và đối phó với binh lính bình thường trên Lâu hạm. Dưới sự phân công rõ ràng, Linh và những người khác hầu như vừa rời khỏi Hải Tượng Hào, liền lao về phía mục tiêu của mình.

Linh lên tới Lâu hạm của Caromon, đón chào hắn là hỏa lực dày đặc. Dưới ánh lửa, hắn hung hãn không sợ hãi lao nhanh về phía trước, thế là binh lính Giáo Hoàng Sảnh kinh hoàng phát hiện, đạn bắn lên người hắn thế mà bắn ra từng tia lửa, tựa như cả người Linh được đúc bằng sắt nóng chảy vậy. Họ đương nhiên không biết, Linh đã sớm sử dụng Cương Hóa Bì Phu. Năng lực này đã gia tăng sức phòng thủ rất lớn cho hắn, mặc dù da thịt không thể thực sự biến thành thép, nhưng cộng thêm trường phòng ngự bản thân hắn, việc xông pha dưới hỏa lực súng máy hạng nhẹ mà tiến lên cũng không phải là chuyện không thể.

Mục tiêu của Linh rất rõ ràng, hắn lao thẳng về phía cỗ Bàn Tròn Kỵ Sĩ đang muốn trèo ra khỏi khoang cơ giáp. Trong lúc bay lướt, nắm đấm phải của Linh lặng lẽ nhuộm lên một loại ánh sáng màu xám trắng.

Hư Vô!

Tiếp nối sau trận chiến ở Lục Đô, Linh lần nữa dẫn động ra loại năng lực thứ ba của vũ trụ. Ánh sáng xám trắng của Hư Vô quấn quanh trên nắm đấm của Linh, nó không có khí tức lẫm liệt, cũng không có hào quang chói mắt. Ánh sáng xám của Hư Vô thậm chí còn tỏ ra rất ảm đạm, nếu không phải là đêm tối thì e rằng rất khó phát hiện. Tuy nhiên nếu khi mọi người chú ý tới khối ánh sáng xám này, sẽ cảm nhận được nó sâu thẳm như hư không.

Khối ánh sáng màu xám đó tựa như một lỗ đen, nếu nhìn lâu, dường như ngay cả linh hồn cũng bị hút vào trong đó, và mãi mãi trôi dạt trong không gian chưa biết.

Nhìn Linh lao tới thẳng tắp, cùng với khối ánh sáng màu xám bình bình đạm đạm quấn quanh nắm đấm, Caromon lại trực giác cảm nhận được một mối đe dọa to lớn. Hắn thậm chí từ bỏ việc trèo ra khỏi khoang, cứ thế điều khiển cơ giáp vươn tay chộp lấy "Địa Ngục Bào Hao" sau lưng.

Linh đột nhiên gia tốc.

Ánh sáng trên nắm đấm vẽ ra một vệt xám trong không khí.

Lọt vào mắt Caromon, động tác của Linh rõ ràng vô cùng, có thể phân giải thành nghiêng người, co tay, vung quyền... mấy động tác đơn giản. Nhưng mấy động tác đơn giản này, lại tạo thành một chỉnh thể liên tục khó lòng chia cắt. Nhìn từ góc độ khoang lái, cú đấm này của Linh trực tiếp vung về phía đầu cơ giáp.

Trong khoảnh khắc, Caromon dưới sự chi phối của trực giác đã làm ra hành động kinh người.

Hắn lợi dụng hệ thống thoát hiểm lập tức bắn khoang lái ra khỏi người Bàn Tròn Kỵ Sĩ!

Hành động này khiến tất cả binh lính trên tàu đều ngẩn ngơ, dù sao Linh tuy giành trước tấn công, nhưng bất luận nhìn thế nào, vẫn còn xa mới đến mức đe dọa đến sự tồn tại của cơ giáp.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, họ mới biết hành động của Caromon thông minh đến nhường nào.

Trong khoảnh khắc chạm vào đầu cơ giáp, một luồng ánh sáng xám nhanh chóng lướt qua toàn thân cơ giáp. Không một tiếng động, chỉ là khoảnh khắc chớp mắt, cơ giáp biến mất.

Ngay cả một linh kiện cũng không để lại, cứ thế biến mất giữa không trung.

Tiếp đó mới có gió sinh ra bên chân Linh, ban đầu chỉ là một vòng dòng khí nhỏ, trong chớp mắt đã biến thành một cơn bão rít gào!

Bão táp thổi qua, binh lính đứng gần không ai không bị cơn bão này hất văng. Người may mắn thì rơi trên boong tàu, người xui xẻo thì trực tiếp rơi xuống biển. Mà boong tàu dưới chân Linh trực tiếp nổ tung, vô số mảnh vụn bay lên, bị cơn gió cuồng loạn thổi lên không trung rồi lại lả tả rơi xuống.

Thế là trong mắt Caromon, Linh lặng lẽ xoay người trong cơn bão này. Bão táp thổi mái tóc đen của hắn tung bay, nhưng không mảy may che lấp được vẻ rực rỡ từ con mắt phải bắn ra. Mang theo uy lực của cú đấm này, Linh lúc này tựa như Chiến Thần!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:655
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.