"Ta nhịn... ta nhịn..." Khóe mắt Hứa Ái co giật, trong lòng dấy lên sát ý.
Nhưng đây là liên bang, hơn nữa Hứa Ái đang mang nhiệm vụ đặc biệt, tuyệt đối không được để lộ thân phận, cho nên nàng vẫn cưỡng ép nhịn xuống xúc động muốn tiến lên tát Grel vài cái.
"Các người muốn về học viện sao?" Chu Văn hỏi ba người Grel.
"Về chứ, chúng ta cùng đi thôi." Mấy người cùng nhau trở về học viện.
Tin tức của Âu Dương Lam quả thật rất linh thông, Chu Văn vừa mới về tới học viện liền nhận được điện thoại của cô, gọi Chu Văn tối nay cùng đi ăn cơm.
Chu Văn đồng ý, cũng đã lâu rồi cậu không gặp Chu Lăng Phong và Âu Dương Lam, nhân cơ hội ăn cơm này có thể gặp mặt một chút.
Chu Văn thay quần áo mới cho Nha Nhi, dẫn theo Nha Nhi cùng đi ăn cơm.
Nhưng sau khi đến nơi, Chu Văn mới phát hiện Chu Lăng Phong không có ở đó, ngoài Âu Dương Lam ra còn có một cô gái trông chừng hai mươi tuổi.
Cô gái đó tự nhiên chính là Thượng Sam Nại Tự đang mạo danh Hứa Ái, nhìn thấy Chu Văn và Nha Nhi, nàng cũng hơi sửng sốt, lúc này mới nhận ra, Chu Văn chính là gã ban ngày hôm nay nói Đại Thiên Ma quá yếu.
"Lại đây Tiểu Văn, ta giới thiệu cho cháu, đây là con gái bạn nối khố của ta, Hứa Ái..." Âu Dương Lam kéo Chu Văn ngồi xuống bên cạnh mình.
Âu Dương Lam không cố ý để Chu Văn ngồi cạnh Hứa Ái, đó là vì cô hiểu quá rõ Chu Văn, biết Chu Văn căn bản sẽ không nói chuyện với con gái, cho dù để cậu ngồi cạnh Hứa Ái, cậu cũng chẳng nói gì đâu.
"Tiểu Ái, đây là Nha Nhi, đứa trẻ mồ côi Chu Văn nhận nuôi. Đừng nhìn cậu ta có vẻ lạnh lùng, thật ra lại cực kỳ giàu tình thương." Âu Dương Lam vừa giải thích lai lịch của Nha Nhi, vừa nói tốt cho Chu Văn.
"Trong hoàn cảnh hiện tại, người giàu tình thương như vậy đã không còn nhiều nữa." Hứa Ái mỉm cười nói.
"Đúng vậy, Tiểu Văn nhà ta không chỉ giàu tình thương mà còn có thiên phú dị bẩm, cái gì cũng học một cái là biết..." Những lời Âu Dương Lam khen ngợi Chu Văn, đến cả chính Chu Văn nghe xong cũng thấy hơi đỏ mặt.
"Chu Văn, nghe nói thiên phú tu hành của cậu cực cao, ngay cả người đồng lứa trong sáu gia tộc lớn cũng kém xa cậu, không biết có thể chỉ giáo cho tôi một chút không?" Hứa Ái mỉm cười nói với Chu Văn.
"Tôi không..." Lời Chu Văn chưa nói xong đã bị Âu Dương Lam cắt ngang.
Âu Dương Lam nghe câu đầu của Chu Văn liền biết cậu muốn nói không có thời gian, cô quá hiểu Chu Văn, nên không chút do dự tiếp lời: "Chu Văn không thành vấn đề, dù sao bây giờ thời gian còn sớm, đợi ăn cơm xong, hai người trẻ tuổi các cháu cứ tự ra ngoài dạo chơi, có vấn đề gì về tu hành cứ việc hỏi Tiểu Văn, trong phương diện này nó tuyệt đối là thiên tài."
Âu Dương Lam thầm nghĩ, khó khăn lắm mới có một cô gái không bị Chu Văn dọa chạy, lại còn muốn tìm hiểu cậu, Âu Dương Lam cảm thấy cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Cô thực sự hơi lo lắng, tính cách như Chu Văn sau này sẽ không tìm được vợ mất.
"Nha Nhi, chị Lam xinh đẹp dẫn cháu đi chơi có được không?" Sau khi ăn cơm xong, Âu Dương Lam muốn đưa Nha Nhi đi, tránh việc con bé cản trở hai người giao lưu.
Nha Nhi quay đầu đi, mặt nhỏ dán chặt vào vai Chu Văn, hoàn toàn không thèm để ý đến Âu Dương Lam.
"Không sao đâu chị Lam, cứ để em dẫn con bé đi, nó sợ người lạ." Chu Văn nói.
"Em làm vậy sẽ làm hư con bé đấy." Âu Dương Lam bất lực, tuy miệng nói nghe ghê gớm nhưng cô không nỡ thực sự cưỡng ép mang Nha Nhi đi, đành phải để Nha Nhi đi theo Chu Văn.
"Chị Lam, em cũng khá thích trẻ con, sẽ chăm sóc con bé, chị không cần lo lắng đâu." Hứa Ái nói.
"Vậy thì chị yên tâm rồi." Âu Dương Lam không khỏi thầm khen Hứa Ái quả nhiên hiểu chuyện.
Chu Văn và Hứa Ái cùng ra khỏi nhà hàng, Hứa Ái thấy Chu Văn không nói lời nào bèn chủ động mở lời: "Chu Văn, có một số vấn đề về tu hành muốn thỉnh giáo cậu, không biết tiện đến phòng tập không?"
"Được." Chu Văn thấy thời gian còn sớm, hơn nữa trước đó Âu Dương Lam đã đồng ý, cậu cũng không tiện bỏ đi ngay, bèn gật đầu.
Hứa Ái thấy Chu Văn đồng ý, trong mắt thoáng hiện lên vẻ tinh quái, thầm nghĩ trong lòng: "Hôm nay sẽ cho cậu biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, xem sau này cậu còn dám cuồng vọng tự đại nữa không, dám nói Đại Thiên Ma quá yếu, lát nữa sẽ cho cậu biết rốt cuộc là ai quá yếu."
Nàng sở dĩ chủ động hẹn Chu Văn ra ngoài tự nhiên không phải để tạo mối quan hệ tốt với cậu.
Mục tiêu chuyến này của Thượng Sam Nại Tự không phải Chu Văn mà là quân công xưởng của An gia, cùng với những vũ khí nguyên khí kiểu mới mà An gia nghiên cứu. Những cái này chẳng liên quan gì đến Chu Văn, cho nên nàng hoàn toàn không cần cố ý tiếp cận Chu Văn.
Nếu không phải vì ban ngày hôm nay ở trước khối lập phương, Chu Văn đánh giá về Đại Thiên Ma, cộng thêm những lời kia của Grel khiến nàng rất tức giận, Thượng Sam Nại Tự có lẽ chỉ lịch sự ăn cơm xong với Chu Văn chứ tuyệt đối sẽ không chủ động hẹn cậu ra ngoài.
Suy nghĩ của Chu Văn còn đơn giản hơn, cậu không có hứng thú gì với Hứa Ái, hơn nữa còn vấn đề Phương Sĩ kia chưa giải quyết, căn bản không có tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Nếu không phải nể mặt chị Lam, Chu Văn giờ đã về cày phó bản rồi.
Hai người mỗi người một tâm tư, không bao lâu sau liền tới một phòng tập gần đó.
Hứa Ái không muốn bị người khác nhìn thấy nên bỏ tiền thuê một phòng tập riêng, rất nhanh nhân viên đã dẫn họ vào trong.
"Có chuyện gì cần tôi dạy?" Chu Văn nhìn Hứa Ái hỏi.
Câu này lọt vào tai Hứa Ái nghe thế nào cũng thấy khó chịu, thầm nghĩ trong lòng: "Cậu còn thực sự coi mình là cái gì đó à, muốn dạy tôi ư, kiếp sau nhé, lát nữa cậu sẽ biết rốt cuộc là ai dạy ai."
Suy nghĩ trong lòng Hứa Ái không hề lộ ra mặt, nhìn Chu Văn mỉm cười nói: "Cậu biết kiếm pháp không? Gần đây tôi đang luyện một môn kiếm pháp nhưng luyện thế nào cũng không nắm được yếu lĩnh, muốn mời cậu giúp tôi xem rốt cuộc là bị lỗi ở đâu."
"Hiểu chút chút, vậy đi, cô cứ luyện kiếm pháp một lần cho tôi xem, tôi thử xem có thể tìm ra vấn đề ở đâu không." Chu Văn nghiêm túc nói.
Cậu không biết Hứa Ái có nhiều tâm tư như vậy, còn tưởng Hứa Ái thực sự muốn tìm mình giúp đỡ, cảm thấy giúp một chút cũng không sao, dù sao cũng là con gái bạn nối khố của chị Lam.
"Được, vậy tôi luyện trước một lần, cậu giúp tôi xem có chỗ nào không ổn, có lời gì cứ việc nói thẳng, không cần phải e dè." Hứa Ái nói xong liền rút một thanh kiếm từ trên giá xuống, sau đó đứng vào giữa phòng tập.
Nàng tất nhiên sẽ không thực sự để Chu Văn chỉ đạo mình luyện kiếm, kiếm pháp nàng biểu diễn không những không có lỗi mà còn cực kỳ huyền ảo.
Môn kiếm pháp này tên là "Tam Tiên Kiếm", là Thượng Sam Nại Tự lấy được trong một chiều không gian bí ẩn ở hải ngoại, thế gian chỉ mình nàng biết Tam Tiên Kiếm này, hơn nữa trước kia nàng cũng chưa từng biểu diễn trước mặt người ngoài.
Giờ phút này nàng thi triển Tam Tiên Kiếm, chỉ thấy thanh kiếm tập luyện trong tay nàng vạch ra những quỹ đạo huyền ảo, chiêu kiếm trông có vẻ tùy ý vung vẩy nhưng thực chất lại chứa đựng vô vàn ảo diệu.
Năm đó khi Thượng Sam Nại Tự tự mình luyện Tam Tiên Kiếm này cũng đã bỏ ra không ít công sức, chuyên tâm khổ luyện hơn một năm mới thực sự luyện thành Tam Tiên Kiếm, đồng thời lĩnh ngộ được kiếm ý của Tam Tiên Kiếm.