Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16713 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 886
Tầng dưới Lộc Đài

❊ ❊ ❊

Trong lúc Chu Văn đang cân nhắc cách đối phó với lão phương sĩ kia, điện thoại đột nhiên reo lên. Cậu cầm lên nhìn, không ngờ là Âu Dương Lam gọi tới.

Vì đã có sự cảnh báo của An Tĩnh, Chu Văn đại khái biết Âu Dương Lam gọi cho mình vì chuyện gì, nhưng cậu vẫn phải bắt máy.

"Tiểu Văn, em chạy đi đâu rồi, sao dạo này không thấy em đâu?" Âu Dương Lam nói.

"Dạo gần đây em đi nhà họ Trương tham gia đấu giá mà, giờ đang trên đường về." Chu Văn đáp.

"Đã bao nhiêu ngày rồi, đừng nói là đi nhà họ Trương tham gia đấu giá, cho dù có đi nước ngoài thì giờ này cũng nên về rồi chứ?" Âu Dương Lam bĩu môi nói.

"Chẳng phải em định tiện đường ghé qua nhà một người bạn sao." Chu Văn đành phải nói.

"Bạn bè? Nam hay nữ?" Âu Dương Lam lập tức hỏi.

"Nam." Chu Văn trả lời.

"Nam thì có gì mà gặp, em mau về đây, chị giới thiệu cho một cô gái, cô bé này rất được, qua cái thôn này là không còn cái tiệm này nữa đâu." Âu Dương Lam lại ca ngợi cô gái kia một hồi, nói trên trời dưới đất không ai bằng, dường như nếu Chu Văn không cưới cô ấy làm vợ thì sẽ lỗ lớn lắm vậy.

"Chị Lam, dạo này em thực sự không về được." Chu Văn đành phải tìm một cái cớ.

"Chị không cần biết, ngày 16 tháng này, em nhất định phải về, chị đã hẹn giúp em gặp mặt cô ấy rồi, coi như nể mặt chị Lam, đi gặp người ta một chuyến. Nếu em thực sự không thích thì chị cũng không ép." Âu Dương Lam đã hạ quyết tâm muốn kéo Chu Văn đi xem mắt.

"Em sẽ cố gắng về." Chu Văn thực sự không còn cách nào khác, đành phải tạm thời qua loa cho xong.

"Không phải cố gắng, mà là bắt buộc." Âu Dương Lam đổi giọng nói tiếp: "Đúng rồi, cái thách đấu của Thượng Sam Nại Tự gì đó, em tuyệt đối không được nhận lời. Người nước ngoài có năng lực và bạn sinh sủng gì, chúng ta đều không rõ, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Chị còn đang trông chờ em sinh cho chị một đứa cháu ngoại để chơi đấy."

Chu Văn toát mồ hôi hột: "Chị yên tâm, em chắc chắn sẽ không nhận lời thách đấu đâu."

Vất vả lắm mới đợi được Âu Dương Lam cúp máy, Chu Văn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Xem xét lại hành trình của mình, ngày 16 vòng về Lạc Dương chắc là kịp, Chu Văn suy nghĩ một chút, vẫn quyết định phải về một chuyến.

Một là không muốn làm Âu Dương Lam thất vọng, giữ thể diện cho chị ấy, hai là Chu Văn cũng cần phải về một chuyến.

Năng lực của bản thân cậu hiện tại vẫn chưa thể giết được lão phương sĩ kia, Ba Tiêu Tiên trông có vẻ trong một chốc một lát cũng chưa tiến hóa ra được, buộc phải nghĩ cách khác để giải quyết lão phương sĩ kia mới được.

Nếu không thì cứ cảm giác như có một quả bom hẹn giờ treo trên đỉnh đầu, khiến Chu Văn rất không thoải mái.

Chu Văn dự định dụ lão phương sĩ kia đến núi Kỳ Tử, biết đâu có thể khiến hắn và Đế đại nhân lưỡng bại câu thương.

Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ tốt đẹp của riêng Chu Văn, trong quá trình thực hiện thực tế sẽ gặp rất nhiều khó khăn, Đế đại nhân chưa chắc đã chịu để cậu lợi dụng.

"Nếu là trước kia thì đúng là không có cách nào, nhưng bây giờ mình có Thổ Hành Thú, trực tiếp độn vào trong núi Kỳ Tử, Đế đại nhân dù không muốn giúp cũng không được, bà ấy không thể nhẫn nhịn việc người khác tùy ý phá hoại bên trong núi Kỳ Tử chứ?" Chu Văn cưỡi Đại Uy Kim Cương Ngưu đi ngược về, đồng thời ôn tập lại phó bản núi Kỳ Tử.

Lần này Chu Văn đã có Thổ Hành Thú, cậu muốn thử xem liệu có thể mượn sức mạnh của Thổ Hành Thú để tiến vào núi Kỳ Tử và tầng dưới Lộc Đài hay không.

Sau khi vào game, Chu Văn không đợi Tiểu Hoa mở đường vào núi mà trực tiếp cưỡi Thổ Hành Thú độn vào trong.

Sau khi đến Lộc Đài, Chu Văn quét sạch các sinh vật thứ nguyên bên trong một lượt, cuối cùng lại sử dụng Thổ Hành Thú, cố gắng tiến thẳng vào nơi tàng bảo dưới Lộc Đài.

Thổ Hành Thú quả nhiên rất hữu dụng, đưa Chu Văn xuyên qua nền móng của Lộc Đài, rất nhanh đã đến được một căn phòng bên trong nền móng Lộc Đài. Trong phòng đó lại bày biện không ít vàng bạc châu báu, chất đống cao như một ngọn núi nhỏ.

Những vàng bạc châu báu này đối với Chu Văn chẳng là gì, hơn nữa đồ đạc trong game lại không thể mang ra ngoài, Chu Văn cũng lười nhìn nhiều, đẩy cửa bước ra khỏi căn phòng này, men theo lối đi bên ngoài tiếp tục tìm kiếm bên trong.

Rất nhanh, Chu Văn lại phát hiện ra một căn phòng khác. Lần này đẩy cửa phòng ra nhìn, bên trong không có vàng bạc châu báu, mà lại có một con heo rừng khổng lồ đang nằm ngủ ở trong.

Sau khi tiểu nhân màu máu đẩy cửa phòng ra, lập tức đánh động đến nó. Con heo rừng khổng lồ kia trợn mắt, liền đứng dậy lao về phía Chu Văn.

Chu Văn trực tiếp triệu hồi Bạo quân Bỉ Mông ra, bảo nó xông lên giải quyết con heo rừng kia.

Con heo rừng đó tuy rất mạnh, nhưng so với Bạo quân Bỉ Mông thì rõ ràng vẫn kém hơn rất nhiều, chỉ trong chốc lát đã bị Bạo quân đánh vỡ sọ não.

"Giết chết sinh vật thần thoại Trư Yêu."

Không rơi ra thứ gì, điều này khiến Chu Văn có chút buồn bực.

Bên trong nền móng của Lộc Đài giống như một mê cung khổng lồ, trong mê cung có rất nhiều căn phòng. Có những căn phòng chứa sinh vật thứ nguyên hoặc một vài thứ như vàng bạc châu báu, nhưng phần lớn các phòng lại chẳng có gì cả.

"Trước đây khi mình vào trong thực tế, môi trường ở đó có chút khác biệt với chỗ này, chắc là phải ở tầng dưới cùng của nền móng mới đúng." Chu Văn cưỡi Thổ Hành Thú, bảo nó sử dụng thổ độn, tiếp tục độn xuống tầng dưới.

Ào!

Sau khi Thổ Hành Thú độn thổ đi ra, lại rơi vào trong dòng nước. Nhìn kỹ lại, đây là một con mương nước bên trong cung điện.

"Hồi đó khi mình vào trong thực tế, chính là bơi từ mương nước này vào, giờ chắc là cách khu vực đó không xa nữa rồi." Chu Văn nhìn quanh bốn phía, không phát hiện ra sinh vật thứ nguyên, xung quanh cũng chẳng có khu vực nào quan trọng. Chu Văn men theo con mương tiếp tục đi ngược lên phía thượng nguồn, hy vọng có thể tìm thấy khu vực giống với trong thực tế.

Chu Văn còn nhớ, hồi đó ở đây có rất nhiều tinh thể thứ nguyên cấp cao, biết đâu còn có nhiều tinh thể thần kỹ nữa.

Men theo con mương đến một căn phòng khác, cảnh tượng đập vào mắt khiến Chu Văn mừng rỡ khôn xiết. Tuy đây là nơi cậu chưa từng đặt chân tới, nhưng trên đài đá trong phòng lại chất đống rất nhiều tinh thể thứ nguyên, trông như một ngọn núi nhỏ vậy.

Vì là ở trong game, nên Chu Văn rất dễ dàng nhìn thấy thuộc tính của những tinh thể thứ nguyên đó. Phần lớn đều là cấp Sử Thi, nhưng trong đó cấp Thần Thoại cũng không ít, tinh thể thuộc tính bảy tám chục điểm, Chu Văn đã nhìn thấy vài viên, trong đó còn có cả tinh thể nguyên khí kỹ cấp Thần Thoại.

Tuy nhiên, Chu Văn nhanh chóng chú ý tới việc, trên đống tinh thể thứ nguyên tựa như ngọn núi nhỏ kia, đang nằm một sinh vật thứ nguyên có ngoại hình kỳ dị.

Đó là một sinh vật thứ nguyên hình con báo, lúc này đã đứng dậy, chằm chằm nhìn tiểu nhân màu máu.

Chu Văn quyết định ra tay trước để chiếm ưu thế, trực tiếp triệu hồi Bạo quân Bỉ Mông, lao về phía sinh vật thứ nguyên đó.

Bạo quân Bỉ Mông không hổ là sự tồn tại đỉnh cấp trong bậc Thần Thoại, chỉ một quyền đã giải quyết con sinh vật thứ nguyên hình báo kia.

"Đống này đều là của mình rồi..." Chu Văn nhìn khắp nơi toàn là tinh thể thứ nguyên, có một loại xúc động muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, trừ khi cậu tự mình hấp thu hết đống tinh thể này, nếu không thì cũng không mang ra ngoài được, dường như vui mừng hơi sớm quá rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.