Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16713 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 825
Chúa tể chư thiên tinh tú

❊ ❊ ❊

"Có thủ hộ giả nào liên quan đến tinh tú hoặc vũ trụ không nhỉ?" Chu Văn ngồi trên ghế sofa lẩm bẩm một mình. Muốn tìm một thủ hộ giả thích hợp, độ khó thực sự quá lớn, quan trọng là Chu Văn không biết những thủ hộ giả đó đang ở đâu.

Chu Văn bây giờ thậm chí còn có ý muốn mang con chim nhỏ về lại hang ổ của Phượng Hoàng, thương lượng với con Phượng Hoàng kia một chút, xem cái kén mà Phượng Hoàng đang bảo vệ liệu có thể cho hắn lấy một giọt tinh huyết để thử hay không.

Đang lúc cân nhắc, con linh dương đột nhiên đi tới, đứng đối diện Chu Văn, dùng móng chân viết chữ lên mặt đất.

Chu Văn trong lòng hơi kinh ngạc, linh dương bình thường không hay để ý tới Chu Văn, không biết đột nhiên tới đây làm gì, vội vàng nhìn xuống đất.

"Ngươi muốn tìm thủ hộ giả liên quan đến tinh tú?" Chỉ thấy linh dương viết lên đất một câu như vậy.

"Thì sao nào? Ngươi biết ở đâu có không?" Chu Văn hỏi.

"Trước đó chẳng phải ngươi đã từng gặp rồi sao? Còn hỏi ở đâu có làm gì?" Linh dương viết tiếp.

"Ta gặp khi nào chứ?" Chu Văn cau mày, hắn không hề nhớ mình đã từng gặp thủ hộ giả như vậy.

"Ngươi không chỉ gặp, mà còn từng cõng trên lưng nữa kìa." Linh dương nhìn Chu Văn đầy giễu cợt, viết tiếp.

"Ta... ta cõng... khi nào..." Chu Văn đột nhiên phản ứng lại, trừng to mắt nhìn linh dương hỏi: "Ý ngươi là, bên trong khúc gỗ đó, chính là một vị thủ hộ giả?"

Linh dương cười híp mắt nhìn Chu Văn viết: "Đó chính là thủ hộ giả sở hữu mệnh cách của chúa tể chư thiên tinh tú, trong hàng ngũ thủ hộ giả cũng là tồn tại đỉnh cao. Vốn dĩ ngươi có cơ hội ký kết khế ước với nàng, đáng tiếc chính ngươi lại làm hỏng chuyện, không những không ký kết được, mà còn trở thành kẻ thù. Bây giờ có phải rất hối hận không?"

"Ngươi lại không nói sớm, làm sao ta biết được." Chu Văn bất đắc dĩ nói.

"Nói thế nào đây? Ngươi phải luôn mang theo khúc gỗ đó, lẽ nào trước mặt người ta mà bảo ngươi phải lừa gạt nàng, nghĩ cách lừa nàng vào tay sao?" Linh dương bĩu môi.

"Ngươi có thể nói trước với ta mà." Chu Văn ngập ngừng một chút, rồi lại tiếp tục nói: "Khoan hãy nói chuyện này, ngươi có cách nào giúp ta lấy được một giọt tinh huyết của nàng không?"

"Ngươi cần tinh huyết của nàng làm gì?" Linh dương nghi hoặc nhìn Chu Văn.

"Ta đang luyện một môn Nguyên khí quyết, nhưng không có thể chất đặc biệt phù hợp với Nguyên khí quyết đó, cần một giọt máu thủ hộ giả cùng thuộc tính để làm căn cơ." Chu Văn nói.

"Là Nguyên khí quyết gì?" Linh dương hỏi.

"Thâu Thiên Hoán Nhật quyết." Chu Văn cũng không có ý định giấu giếm, linh dương đi theo hắn lâu như vậy, tự nhiên biết hắn biết rất nhiều loại Nguyên khí quyết, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.

"Hóa ra là môn Thâu Thiên thuật đó, dùng tinh huyết của nàng làm căn cơ cũng được..." Linh dương nói đến đây thì trầm ngâm một lát, rồi mới nói tiếp: "Hiện tại nàng đã trở về Tử Cấm Thành, Tử Cấm Thành bên trong nguyên khí phục hồi, chắc chắn kinh khủng vô cùng. Hơn nữa nàng đối với ngươi chắc hẳn cũng chẳng có thiện cảm gì. Cho dù ngươi có bạn sinh sủng như Bạo quân Bỉ Mông, thì đi vào trong đó e rằng cũng là cửu tử nhất sinh, muốn lấy tinh huyết của nàng, về cơ bản là không có tính khả thi."

"Không có cách nào sao?" Chu Văn hơi thất vọng.

Đến cả linh dương cũng nói không có hy vọng gì, Chu Văn cảm thấy cũng không cần thiết phải mạo hiểm nữa.

Ai ngờ linh dương xoay chuyển câu chuyện, lại viết tiếp: "Tuy nhiên vận may của ngươi không tệ, chỗ ta lại vừa vặn có một ít tinh huyết của nàng."

"Ngươi có tinh huyết của nàng? Ngươi lấy được từ khi nào?" Chu Văn có chút không tin linh dương.

Thủ hộ giả vẫn luôn ở trong khúc gỗ, khúc gỗ căn bản chưa từng mở ra, linh dương cũng chưa từng đụng vào khúc gỗ, làm sao nó có thể lấy được tinh huyết.

"Tất nhiên không phải lấy được bây giờ. Vị trong khúc gỗ kia, chính là một trong số ít thủ hộ giả sống sót sau cuộc chiến thủ hộ giả lần trước. Tinh huyết này là lấy được từ trước đó." Linh dương viết xong, thân mình lắc lắc, chỉ thấy một cái bình ngọc nhỏ rơi ra từ đám lông dưới cổ nó.

"Con hàng này trên người lại còn giấu đồ?" Chu Văn có chút kinh ngạc đánh giá đám lông trên người linh dương.

Lông linh dương rất ngắn, chỉ có lông ở cổ là hơi dài hơn một chút, nhưng làm sao cũng không thể giấu nổi một cái bình, không biết nó đã giấu bằng cách nào.

Chu Văn vươn tay muốn lấy bình ngọc, lại bị móng chân của linh dương chặn lại.

"Muốn tinh huyết cũng được, nhưng ta có một điều kiện." Linh dương viết.

"Ngươi ăn của ta, ở của ta, còn dám ra điều kiện với ta?" Chu Văn cau mày nói.

"Có muốn hay không?" Linh dương chẳng hề có ý muốn lý lẽ với Chu Văn.

"Được, ngươi nói thử xem, ngươi có điều kiện gì?" Chu Văn đành kiên nhẫn hỏi.

"Sau này nếu ngươi có năng lực, phải đi Tử Cấm Thành một chuyến nữa, lấy về một món đồ từ chỗ nàng. Vốn dĩ ngươi chỉ cần ký kết khế ước với nàng, thì món đồ đó đã là của chúng ta rồi, kết quả lại làm thành ra nông nỗi này, bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể cứng rắn thôi." Linh dương viết.

"Đó là thứ gì?" Chu Văn hỏi.

"Đến lúc đó ngươi sẽ biết. Ngươi yên tâm, ta sẽ giúp ngươi một tay, đến lúc đó cứ theo như đã thỏa thuận, vẫn chia hai tám."

"Không được. Trước kia chúng ta chia hai tám, đó là vì khúc gỗ do ngươi tìm thấy. Bây giờ chúng ta hợp tác, tất nhiên không thể chia hai tám nữa, chia bốn sáu, ta sáu ngươi bốn. Dù sao ta chẳng biết gì cả, rủi ro phải gánh lớn hơn." Chu Văn mặc dù không biết đó là thứ gì, nhưng cũng không muốn chịu thiệt.

Dù sao hắn cũng cần tinh huyết đó, chắc chắn phải đồng ý điều kiện của linh dương, nhân tiện tranh thủ thêm chút lợi ích cũng không tệ.

"Không thể nào." Linh dương từ chối thẳng thừng.

Chu Văn thấy thái độ nó rất kiên quyết, liền nói lại: "Vậy chia năm năm đi, không thể thấp hơn được nữa."

"Tinh huyết ngươi không muốn nữa à?" Linh dương chỉ chỉ bình ngọc nhỏ.

"Bốn sáu, ta sáu ngươi bốn, đây là điểm mấu chốt của ta. Hơn nữa ngươi cũng phải cùng góp sức, không thể để ta gánh một mình." Chu Văn nói.

"Thành giao." Linh dương đưa bình ngọc nhỏ đó cho Chu Văn.

Chu Văn nhận lấy bình ngọc nhỏ, mở ra xem, chỉ thấy trong bình ngọc có một cụm máu tươi nhỏ, dòng máu đó lại là một màu tím kỳ dị, tỏa ra ánh sao màu tím nhàn nhạt, tựa như bên trong chứa vô số cát sao màu tím vậy, trông vừa đẹp đẽ lại vừa thần bí.

Chu Văn từng tiếp xúc với không ít tinh huyết của thủ hộ giả, nhìn một cái liền biết đây chắc chắn là tinh huyết thủ hộ giả thực thụ, chỉ là thuộc tính không giống với những loại hắn từng thấy trước đây, nhưng khí tức lại rất giống với trong khúc gỗ kia, chắc là đồ thật.

Cầm máu tươi quay trở lại phòng luyện công, Chu Văn thử dùng Thâu Thiên Hoán Nhật quyết hấp thụ máu trong bình ngọc, kết quả rất thuận lợi liền luyện hóa nó.

Chu Văn lập tức cảm thấy tiểu vũ trụ trong cơ thể bùng nổ, cụm tinh huyết màu tím đó cung cấp năng lượng kinh khủng cho tiểu vũ trụ, khiến tiểu vũ trụ bùng phát ra ánh sao kinh người.

Chu Văn chỉ cảm thấy tinh khí thần của mình đều đang ngưng tụ về phía bên trong tiểu vũ trụ, đây là điềm báo sắp ngưng tụ Mệnh Hồn.

Có lẽ vì lần này hấp thụ tinh huyết hơi nhiều, trước kia đều chỉ hấp thụ một giọt, lần này là một cụm nhỏ, ước chừng phải có bảy tám giọt, năng lượng ẩn chứa bên trong nhiều hơn trước kia rất nhiều, khiến quá trình ngưng tụ Mệnh Hồn cực kỳ nhanh chóng.

Tại giữa trán Chu Văn, một điểm ánh sao ngưng tụ, tỏa sáng rực rỡ sắc tím.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:793
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.