Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16713 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 830
Long Hổ Trấn

❊ ❊ ❊

Chu Văn lên đường tới núi Long Hổ, muốn biết Lưu Vân rốt cuộc muốn làm gì.

Sau khi đi được một đoạn đường, Chu Văn đột nhiên kinh ngạc phát hiện, Vi Trần Mệnh Hồn vậy mà đang trưởng thành.

"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Vi Trần Mệnh Hồn lại có thể tự mình trưởng thành chứ?" Chu Văn không biết mình rốt cuộc đã làm gì mà lại khiến Vi Trần Mệnh Hồn trưởng thành.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng, đó chính là lúc hắn đi bộ đã kích hoạt sự trưởng thành của Vi Trần.

Chu Văn vội vàng thử nghiệm lại một lần, phát hiện quả nhiên là vậy không sai, hắn đi càng xa, tốc độ trưởng thành của Vi Trần càng nhanh, lúc không đi thì Vi Trần sẽ ngừng trưởng thành.

Hơn nữa đi lại con đường cũ cũng vô ích, bắt buộc phải đi đến những nơi chưa từng đặt chân tới, Vi Trần mới có thể thu nhận năng lượng trưởng thành.

"Phương pháp thăng tiến của Vi Trần Mệnh Hồn đúng là có chút thú vị, lại chỉ cần đi bộ là có thể trưởng thành, việc này quả thực nhẹ nhàng quá." Chu Văn không khỏi vui mừng khôn xiết, đi bộ thôi cũng có thể tiến hóa, Vi Trần Mệnh Hồn có thể coi là Mệnh Hồn dễ dàng và thoải mái nhất trong số tất cả các Mệnh Hồn để thăng tiến.

"Cứ thế này, biết đâu khi mình tới được núi Long Hổ, Vi Trần đã có thể thăng lên Tiến Hóa Thể."

Bởi vì trong lòng có chuyện, Chu Văn cũng không có tâm trạng đi ngắm nhìn những thứ nguyên lĩnh vực trên đường, dọc đường không ngừng nghỉ hướng về phía núi Long Hổ.

Núi Long Hổ vốn đã là thánh địa của Đạo gia trước khi thứ nguyên bão xảy ra, người sáng lập Chính Nhất Đạo là Chính Nhất Chân Nhân chính là luyện đan tu đạo tại núi Long Hổ.

Tương truyền, nhà họ Trương ngày nay chính là hậu duệ của Chính Nhất Chân Nhân. Sau khi núi Long Hổ biến thành thứ nguyên lĩnh vực, nhà họ Trương vốn sinh sống tại núi Long Hổ cũng thuận lý thành chương trở thành chủ nhân của núi Long Hổ.

Tương truyền sau khi núi Long Hổ dị biến, bên trong có tiếng rồng ngâm hổ gầm, là một nơi đáng sợ, ngoài người nhà họ Trương ra, bình thường cũng không có mấy ai dám tới gần nơi đó.

Nhà họ Trương giỏi luyện đan, cũng giỏi về kiếm ấn phù lục, nghe nói không chỉ nhờ vào thứ nguyên lĩnh vực, mà còn có sự kế thừa của Chính Nhất Đạo đang phát huy tác dụng.

Năm đó Anh Hùng Vương có thể quật khởi tuyệt đối không phải là may mắn, sự kế thừa của Chính Nhất Đạo có công lao rất lớn.

Dù danh tiếng của Anh Hùng Vương rất lớn, nhưng nhà họ Trương trong sáu đại gia tộc lại là một gia tộc tương đối khiêm tốn, không phách lối như nhà Kappe, cũng không thế lớn như nhà Hạ, chỉ giữ lấy khu vực quanh núi Long Hổ, rất ít khi nghe thấy người nhà họ Trương gây ra chuyện gì.

Thế nhưng không ai dám vì thế mà coi thường nhà họ Trương, thực tế là có rất nhiều lúc, ngay cả năm đại gia tộc khác cũng cần nhờ nhà họ Trương ra tay giúp đỡ.

Hơn nữa nhà họ Trương còn nắm giữ những máy chủ quan trọng nhất của liên bang, rất nhiều thông tin và tư liệu đều cần phải thông qua nhà họ Trương, họ mới có thể tra cứu.

Với phong cách làm việc của nhà họ Trương, muốn tra tư liệu từ chỗ họ không phải là chuyện dễ dàng, muốn lay chuyển được họ không phải cứ tiêu một ít tiền là xong.

Chu Văn dọc đường chạy tới gần núi Long Hổ, cũng không khỏi trầm trồ đây quả thực là một nơi động thiên phúc địa, địa mạo đan hà tiêu chuẩn, sông núi như tranh, sương mù bao phủ tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

"Tương truyền năm đó Trương Thiên Sư luyện đan tại núi Long Hổ, đan thành mà rồng hổ hiện ra, nên mới có cái tên núi Long Hổ, không biết núi Long Hổ ngày nay liệu có rồng hổ đan đó hay không?" Chu Văn rất có hứng thú với thứ nguyên lĩnh vực núi Long Hổ.

Nhà họ Trương vẫn luôn canh giữ núi Long Hổ, thậm chí xây dựng nơi đây thành căn cơ của nhà họ Trương, người ngoài không được vào, có thể thấy núi Long Hổ tuyệt đối không phải tầm thường, nếu có thể tải xuống thành phó bản trò chơi, biết đâu sẽ có lợi ích lớn.

Tuy nhiên buổi đấu giá không phải tổ chức bên trong thứ nguyên lĩnh vực núi Long Hổ, mà là ở một thị trấn nhỏ ngoài núi, tên thị trấn đó gọi là Long Hổ Trấn.

Nói là một thị trấn, nhưng Long Hổ Trấn hiện nay lại có thể sánh ngang với một đô thị lớn.

Bởi vì sự tồn tại của nhà họ Trương, không ít người đã di cư cả nhà đến gần núi Long Hổ, khiến cho một số thị trấn gần đây đều mở rộng vô cùng lớn. Nhà họ Trương cũng quả thực bảo hộ sự bình yên cho khu vực lân cận, khiến họ không bị thứ nguyên sinh vật làm hại.

Sau khi Chu Văn đến Long Hổ Trấn, vốn tưởng rằng Lưu Vân sẽ chủ động liên lạc với hắn, nhưng ai ngờ đợi nửa ngày cũng không thấy bóng dáng Lưu Vân đâu.

Hắn đâu biết rằng, Lưu Vân tuy đi sớm, nhưng dọc đường gặp phải rất nhiều chuyện, đi rất chậm, ngược lại Chu Văn lại đến Long Hổ Trấn trước.

"Lưu Vân không phải chết rồi chứ?" Chu Văn có chút lo lắng, nhưng cũng không còn cách nào, chỉ có thể đợi thêm xem sao.

Chu Văn không liên lạc với Trương Ngọc Trí, vì không biết Lưu Vân rốt cuộc muốn làm gì, vạn nhất Lưu Vân muốn ép hắn tới nhà họ Trương trộm Thổ Hành Thú, Chu Văn tới nhà họ Trương ở lại thì có chút không phù hợp.

Đang định tìm một khách sạn để ở lại, lại thấy trên đường có một nhóm người đi qua, nhìn dáng vẻ của họ, hình như là người khu phía Tây.

"Người của Thần chi gia tộc sao?" Chu Văn quan sát kỹ vài lần, nhận ra dấu hiệu trên người họ.

Dù người của Thần chi gia tộc chỉ có họ chứ không có tên, nhưng họ thường sử dụng một dấu hiệu để người khác biết họ là người của Thần chi gia tộc, họ cũng lấy việc mình là người của Thần chi gia tộc làm vinh dự.

Chu Văn thấy người trung niên dẫn đầu đó vóc người cao lớn anh tuấn, vóc dáng và đường nét khuôn mặt đều cương nghị như tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch, thực sự khiến người ta nhìn một lần là không thể quên.

Dường như cảm ứng được ánh mắt của Chu Văn, người kia cũng nhìn về phía Chu Văn, rõ ràng hắn nhận ra Chu Văn, sau khi liếc nhìn một cái liền đi về phía này.

"Xin chào Chu Văn, ta tên là Mê Tây Tư, là một thành viên của Thần chi gia tộc, sớm đã muốn gặp mặt cậu một lần, chỉ là mãi không dứt ra được để tới Lạc Dương, có thể gặp nhau ở đây, xem ra ông trời đã định trước cậu và ta có duyên." Người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Chu Văn, mỉm cười nói.

Những người khác của Thần chi gia tộc cũng đều nhìn chằm chằm Chu Văn đánh giá, rõ ràng họ vô cùng tò mò về Chu Văn.

Một người trẻ tuổi không xuất thân từ sáu đại gia tộc, thậm chí bản thân không có lấy một nền tảng gia đình tử tế, vậy mà có thể tạo ra danh tiếng lớn như vậy tại liên bang, bản thân điều này đã đủ gây chú ý rồi.

Huống hồ Chu Văn còn là đệ tử của Vương Minh Uyên, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

"Có gì chỉ giáo sao?" Chu Văn nhìn Mê Tây Tư hỏi.

Quan hệ giữa hắn và sáu đại gia tộc thực ra đều không tốt lắm, dù sao sáu đại gia tộc là người nắm quyền thực tế của liên bang, mà hắn lại thách thức uy quyền của liên bang, quan hệ tốt mới là chuyện lạ.

"Nếu có thể, ta hy vọng được cùng cậu công bằng một trận." Mê Tây Tư nói.

"Mê Tây Tư, ông không thấy quá mất thân phận sao, lại muốn khiêu chiến một người trẻ tuổi." Đang nói chuyện, Trương Xuân Thu đi tới.

Ở đây là núi Long Hổ, nếu ngay cả những nhân vật như Chu Văn và Mê Tây Tư tới Long Hổ Trấn mà nhà họ Trương còn không biết gì, thì họ cũng không phải là nhà họ Trương nữa rồi.

Mê Tây Tư mỉm cười nói: "Quy tắc của Thần chi gia tộc khác với khu phía Đông các người, kẻ mạnh được tôn trọng, Chu Văn cậu ấy đủ mạnh, có tư cách làm đối thủ của ta."

Trương Xuân Thu cười nói: "Vậy thì đợi sau này Chu Văn tới Thần chi gia tộc các ông rồi hãy khiêu chiến cậu ấy đi, bây giờ cậu ấy là khách của nhà chúng tôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.