Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16713 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 862
Thôn Tài

❊ ❊ ❊

Chu Văn đang mặc áo tàng hình, tuy không sử dụng năng lực tàng hình, nhưng cũng là trạng thái tàng hình. Cái sơn thần giống như con cóc kia lại trừng mắt nhìn thẳng về hướng Chu Văn, rõ ràng là có thể nhìn thấy cậu.

Sơn thần nhìn Chu Văn, há miệng phát ra một tiếng kêu kỳ quái.

Chu Văn trong lòng giật mình, thân hình nhanh chóng lùi lại, đồng thời rút ra Hoàng Kim Phách Kiếm để phòng ngừa đòn tấn công có thể xảy ra.

Chu Văn không phát hiện có sức mạnh kinh khủng nào xông ra từ miếu sơn thần, thế nhưng túi áo của cậu lại nhảy lên một cái, rồi sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Chu Văn hơi không hiểu tình trạng, biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, liền đưa tay vào túi sờ thử, sắc mặt lập tức trở nên kỳ quái.

Túi áo của cậu vẫn nguyên vẹn như cũ, chỉ là một ít tiền lẻ để bên trong đã không thấy đâu nữa, tổng cộng cũng chỉ vài trăm tệ, là số tiền Chu Văn để dự phòng trên người, dùng để đi xe hoặc mua ít đồ dùng hàng ngày các thứ.

Bây giờ lại đến một xu cũng không còn, cứ như vậy mà biến mất không dấu vết.

“Là con sơn thần đó giở trò quỷ sao? Nhưng làm thế nào nó làm được?” Khi Chu Văn đang nghi hoặc trong lòng, con sơn thần đó lại kêu lên với cậu một tiếng.

Chu Văn vội vàng bay người né tránh, cậu không biết sức mạnh của con sơn thần đó rốt cuộc là chuyện gì, chỉ có thể cố gắng rời xa sơn thần, tránh để xảy ra tổn thất lớn hơn.

Đáng tiếc Chu Văn bỏ chạy vẫn là chậm một bước, theo tiếng kêu quái dị của con sơn thần kia, Chu Văn chỉ cảm thấy cổ tay nhẹ bẫng, chiếc vòng tay cậu vẫn luôn đeo bỗng chốc biến mất.

“Không ổn!” Chu Văn biến sắc, chiếc vòng tay kia bản thân không đáng tiền, mất thì thôi, nhưng trên đó lại khảm Hỗn Độn Châu, trong Hỗn Độn Châu đựng rất nhiều thứ, tuyệt đối không thể làm mất.

Ngay lập tức, Chu Văn triệu hồi Bạo quân Bỉ Mông ra, để Bạo quân Bỉ Mông khổng lồ hóa, nắm đấm to lớn đập về phía miếu sơn thần trên đỉnh núi nhỏ, muốn đập nát miếu sơn thần kia.

Miếu sơn thần giống như con cóc xông ra, cơ thể nó nhanh chóng phình to, thế mà lại to đến mức có thể sánh ngang với Bạo quân Bỉ Mông, cái đầu trực tiếp va vào nắm đấm của Bạo quân Bỉ Mông.

Cũng không biết cái đầu của nó làm bằng gì, lại cứng rắn vô cùng, nắm đấm của Bạo quân Bỉ Mông đập lên đó giống như nện vào thép vậy, không thể làm nó bị thương.

Lúc này Chu Văn mới nhìn rõ, tên này tuy xấu xí nhưng không phải là con cóc, cơ thể nó giống như sư tử, chân giống như kỳ lân, đầu giống rồng, những thứ mọc đầy trên người nó không phải là vết đốm, mà là từng cái vảy hình đồng tiền.

Những vảy hình đồng tiền lỗ vuông kia bao phủ khắp cơ thể nó, khi cơ thể nó thu nhỏ lại, trông giống như những nốt sần trên người con cóc.

“Thứ này, không lẽ là Tỳ Hưu trong truyền thuyết?” Chu Văn nhìn dáng vẻ của nó, lại liên hệ với năng lực trước đó của nó, lập tức nghĩ đến một loại thần thú trong truyền thuyết.

Truyền thuyết thần thú Tỳ Hưu còn gọi là Thiên Lộc, Tịch Tà, Bách Giải, là một loại thụy thú có thể xua đuổi tà ma, tránh tai họa, nó lấy tiền tài tám phương làm thức ăn, hơn nữa chỉ nuốt không nhả, có thể chiêu tài tiến bảo, chỉ vào không ra.

Người muốn phát tài, trong nhà hoặc trong cửa hàng đều sẽ thờ phụng thần thú Tỳ Hưu này.

Chu Văn càng nhìn tên này càng giống Tỳ Hưu trong truyền thuyết, nó chiến đấu với Bạo quân Bỉ Mông mà sức mạnh, tốc độ và thể phách thế mà đều không hề yếu thế.

Nó há miệng cắn một cái, ngay cả ngọn núi nhỏ bên cạnh cũng bị cắn mất một nửa, sức chiến đấu kinh khủng vô cùng.

“Cái thứ gặm mất một đoạn đường núi chính là nó không sai.” Chu Văn ra lệnh Hoàng Kim Phách Kiếm bay chém về phía Tỳ Hưu, muốn giúp Bạo quân Bỉ Mông giết chết tên này, xem có thể lấy lại Hỗn Độn Châu từ trong bụng nó không.

Nhìn Hoàng Kim Phách Kiếm bay tới, con Tỳ Hưu há miệng phát ra một tiếng kêu quái dị, thế mà trực tiếp hút luôn Hoàng Kim Phách Kiếm vào trong bụng.

“Đi chết đi, năng lực của tên này biến thái quá, ngay cả vũ khí cấp Thần Thoại cũng có thể nuốt chửng?” Chu Văn nhìn đến ngây người, không dám tùy tiện ra tay nữa, trái lại còn lùi xa hơn một chút, quan sát nó chiến đấu với Bạo quân Bỉ Mông từ xa, muốn tìm ra điểm yếu của nó rồi mới xuống tay.

Bạo quân Bỉ Mông không chiếm được thế thượng phong, gầm lên một tiếng, sử dụng Tuyệt Đối Lực Lượng, sức mạnh cường đại lập tức áp chế Tỳ Hưu, từng quyền từng quyền giã lên người nó, đánh cho Tỳ Hưu lăn lộn giữa núi rừng.

Thế nhưng con Tỳ Hưu da dày thịt béo, chỉ bị thương nhẹ, Bạo quân Bỉ Mông nhất thời nửa khắc cũng không giết được nó.

Như vậy lại chọc giận Tỳ Hưu, chỉ thấy nó há miệng rộng, giống như quái vật nuốt chửng đất trời, phát ra một tiếng kêu quái dị tựa như tiếng trâu rống.

Chu Văn đã lui ra rất xa, chỉ cảm thấy trên người chấn động, một số thứ có giá trị đều lần lượt biến mất, ngay cả một ít đồ trang sức cậu mua cho Nha Nhi cũng biến mất không thấy đâu.

Kinh khủng hơn là, mặt đất phía dưới thế mà nứt ra, bên trong lộ ra một mạch khoáng vàng, lượng lớn quặng vàng ùn ùn kéo vào trong miệng Tỳ Hưu, khiến cơ thể nó trở nên vàng óng ánh, như được đúc từ vàng ròng.

Ceng! Ceng! Ceng!

Không biết có phải vì nuốt lượng lớn quặng vàng hay không, con Tỳ Hưu kia thế mà lại đấu ngang ngửa với Bạo quân Bỉ Mông đang bật Tuyệt Đối Lực Lượng, dù có kém hơn chút ít thì Bạo quân Bỉ Mông trong chốc lát cũng rất khó làm nó bị thương nặng.

Qua một lúc lâu sau, kim quang trên người Tỳ Hưu mờ đi rất nhiều, có lẽ là sức mạnh do nuốt quặng vàng vừa rồi đã hết, chỉ thấy nó lao vụt ra ngoài.

Bạo quân Bỉ Mông đuổi theo sát nút, đuổi qua mấy ngọn núi, Tỳ Hưu lại gầm lên một tiếng, mặt đất nứt ra, phía dưới thế mà lộ ra một mạch khoáng bạc.

Lượng lớn quặng bạc bay về phía miệng Tỳ Hưu, khiến hào quang bạc trên người Tỳ Hưu tỏa sáng rực rỡ, sức chiến đấu tăng lên lần nữa, lại lao vào giao chiến cùng Bạo quân Bỉ Mông.

Cũng may Bạo quân Bỉ Mông khi đánh cận chiến chưa từng sợ ai, cùng Tỳ Hưu đại chiến điên cuồng, đánh cho vách núi xung quanh sụp đổ, trên mặt đất xuất hiện từng hố lớn, mảng lớn rừng cây đều bị phá hủy.

Không bao lâu sau, hào quang bạc trên người Tỳ Hưu lại mờ đi, nó lại chạy trốn về phía vùng núi, không lâu sau, lại tìm thấy một mạch khoáng đồng, tiếp tục nuốt quặng đồng, lại chiến với Bạo quân Bỉ Mông.

Dày vò lâu như vậy, hào quang trên người Tỳ Hưu chậm rãi mờ đi, thời gian sử dụng Tuyệt Đối Lực Lượng của Bạo quân Bỉ Mông cũng đã hết, hai con hung thú đều đã qua thời kỳ đỉnh cao, nhưng vẫn đang chiến đấu mệt mỏi, trông vô cùng hung mãnh.

“Tên này có năng lực nuốt chửng tài phú và cảm ứng tài phú, chỉ cần trên người ta có vật gì liên quan đến tài phú, đến gần nó là sẽ bị nó cảm ứng ra, muốn giết nó, chỉ có thể 'nhẹ nhàng xuất chiến'. Chu Văn tâm niệm khẽ động, trước tiên đưa Nha Nhi đến nơi an toàn, sau đó đặt những thứ đáng giá trên người bên cạnh cô bé. Sau đó cậu mặc áo tàng hình, sử dụng năng lực tàng hình, lặng lẽ tiến lại gần Tỳ Hưu.

Chu Văn không sử dụng Hàm Quang Kiếm, loại kiếm khí đó cũng có thể bị tính là tài phú, vạn nhất bị Tỳ Hưu phát hiện và nuốt chửng thì càng được không bù mất.

Từ phía sau áp sát Tỳ Hưu, lần này quả nhiên không bị nó phát hiện, Chu Văn không sử dụng vũ khí, chỉ triệu hồi Hắc Ám Y Sĩ, để ông ta hợp thể ở trạng thái linh hồn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.