Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16703 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 832
Đan Tinh

❊ ❊ ❊

Vốn dĩ Chu Văn tưởng rằng việc Trương gia cần hắn làm sẽ rất nguy hiểm, nhưng sau khi nghe xong mới biết, thực ra căn bản không cần hắn phải chiến đấu, chủ yếu là cần Bạo quân Bỉ Mông ra sức.

Tại lối vào Ma phần, có một loại ma thạch không ngừng tăng sinh. Bất cứ nơi nào ma thạch mọc lên, sinh vật trong Ma phần đều có thể đi tới đó, tương đương với phá cấm.

Việc xử lý ma thạch vô cùng phiền phức, không thể đập vỡ, lại càng không được vứt bừa bãi nơi nào đó, bởi vì ma thạch dù có nát thành bột cũng vẫn sẽ tiếp tục sinh trưởng, tựa như có sự sống vậy.

Đập vỡ hoặc ném ma thạch sang chỗ khác chỉ khiến nó chiếm đóng thêm nhiều không gian hơn mà thôi.

Bản thân loại ma thạch này không gây nguy hại quá lớn, nhưng ở nơi nào có nó, nơi đó sẽ cho phép sinh vật trong Ma phần thông hành.

Tất nhiên, đây chỉ là một trong những rắc rối của Ma phần. Dù sao Chu Văn cũng không phải người Trương gia, đối với những vấn đề khác của Ma phần, ông lão cũng không nói quá nhiều, chỉ cần Chu Văn điều khiển Bạo quân Bỉ Mông ăn sạch đám ma thạch tăng sinh ra là được.

"Nếu chỉ như vậy, tôi đương nhiên không từ chối, nhưng đến lúc đó phải xem Bỉ Mông có chịu ăn đám ma thạch kia không, nếu nó không ăn thì cũng chịu thôi." Chu Văn nói.

"Đó là lẽ đương nhiên, hiện tại chỉ sợ ma thạch quá nhiều, nó ăn không hết." Trương Xuân Thu thấy Chu Văn đồng ý, tâm trạng cũng khá hơn đôi chút.

Chu Văn thì không lo lắng chuyện này, sức ăn của Bỉ Mông hắn đã từng thấy qua, ăn một ngọn núi nhỏ cũng chẳng thành vấn đề.

Hai người trò chuyện thêm vài câu, Trương Ngọc Trí đi tới. Thấy Chu Văn đến, cô vẫn rất vui vẻ, dù sao cô cũng rất ít khi có bạn bè đến thăm.

Thực tế, ngay cả khi có người muốn tìm cô, sợ rằng cũng chẳng vào nổi Thiên Sư phủ. Ngay cả Mặc Tây Tư, người cùng là thành viên của sáu đại gia tộc, cũng được sắp xếp ở biệt viện chứ không phải Thiên Sư phủ.

"Long Hổ sơn có khá nhiều chỗ thú vị, để Ngọc Trí dẫn cậu đi dạo một chút." Trương Xuân Thu nói xong liền cáo từ rời đi.

Trương Ngọc Trí dẫn Chu Văn rời khỏi Thiên Sư phủ, vừa đi vừa nói: "Nghĩ là cậu cũng từng đi qua không ít thứ nguyên lĩnh vực, nhưng ở chỗ chúng tôi có một loại thứ nguyên sinh vật, cậu chắc chắn chưa từng thấy ở nơi khác."

"Thứ nguyên sinh vật gì?" Chu Văn tò mò hỏi.

"Đến nơi cậu sẽ biết." Trương Ngọc Trí cố tỏ vẻ thần bí, không chịu nói trước.

Cô dẫn Chu Văn ngồi lên một chiếc thuyền nhỏ, xuôi theo dòng sông mà đi. Cảnh sắc hai bên bờ tựa như tiên cảnh, căn cứ không nhìn thấy bất kỳ thứ nguyên sinh vật hung ác nào, thảo nào Trương gia có thể cư ngụ tại đây.

Nếu nơi này đầy rẫy thứ nguyên sinh vật, sợ rằng Trương gia cũng khó mà ở yên được.

Thuyền đi không bao lâu, Chu Văn đã nhìn thấy một loại nham thạch mang sắc đỏ, trông giống như một phiến đan hà, mà giữa chốn sơn thủy ấy, có một ngọn núi nhỏ kỳ lạ.

Ngọn núi nhỏ đó đứng độc lập giữa nước, phần lộ ra khỏi mặt nước hình dáng tựa như một cái đan lô lớn, màu đỏ như đan dược cũng rất hợp cảnh.

"Thứ nguyên sinh vật ở ngay đó." Trương Ngọc Trí chỉ vào ngọn núi nhỏ nói.

"Cô nói ngọn núi đó là thứ nguyên sinh vật sao?" Chu Văn nghi hoặc hỏi.

"Cậu cứ chờ xem." Trương Ngọc Trí vừa nói, vừa triệu hồi ra một cây cung tên, nhắm vào ngọn núi bắn một mũi.

Mũi tên bay đến trước ngọn núi hình đan lô, lại thấy trên núi phun ra một đạo linh quang, một viên đan dược màu đỏ bay ra, đập mạnh vào mũi tên, trực tiếp đập tan cả mũi tên.

Viên đan dược xoay vài vòng trên núi, lại lao về phía Chu Văn bọn họ.

"Đan Tinh bên trong Đan Lô sơn này, ở những nơi khác cậu khó mà thấy được lắm. Loại màu đỏ này là cấp Truyền Kỳ, còn có một loại màu vàng là cấp Sử Thi, nếu cậu có thể nhìn thấy Đan Tinh có vân rồng hoặc vân hổ, đó chính là cấp Thần Thoại, nhưng rất hiếm thấy, bình thường khó mà gặp được." Trong lúc nói chuyện, Trương Ngọc Trí vươn tay chộp một cái, đã bắt gọn viên Đan Tinh màu đỏ đó trong lòng bàn tay, mặc cho nó vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.

Tuy nhiên, Trương Ngọc Trí cũng không có ý định giết nó, dùng tay xoa xoa, Đan Tinh liền an tĩnh lại, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng bàn tay cô, dù Trương Ngọc Trí có buông tay ra, nó cũng không trốn nữa.

"Thú cưng đồng hành của những Đan Tinh này có tác dụng gì? Có thể trị thương không?" Chu Văn tò mò hỏi.

"Một số Đan Tinh có năng lực trị liệu, nhưng Đan Tinh khác nhau, năng lực cũng khác nhau. Ví dụ như Tịch Độc Đan Tinh có thể giải độc, Hồi Xuân Đan Tinh có thể trị thương, còn có một số Đan Tinh sở hữu năng lực hệ độc, tóm lại là mỗi loại một khác."

Trương Ngọc Trí chỉ vào Đan Lô sơn nói tiếp: "Nếu cậu có hứng thú, có thể thử xem sao, nếu có thể tìm được Hồi Sinh Đan Tinh hoặc Khởi Tử Đan Tinh cấp Thần Thoại, vậy thì lợi hại rồi."

"Cái đó có tác dụng gì?" Chu Văn hỏi.

"Ngốc thế, nghe tên là biết rồi còn gì, bất kỳ loại nào cũng sở hữu năng lực cải tử hoàn sinh, dù thương nặng đến đâu, chỉ cần còn một hơi thở đều có thể cứu sống được." Trương Ngọc Trí nói.

"Lợi hại vậy sao?" Chu Văn có chút động tâm.

"Tất nhiên là lợi hại rồi, nhưng thú cưng đồng hành của Đan Tinh đều là vật phẩm dùng một lần, dùng xong là hết, Trương gia chúng tôi cũng không kiếm được mấy viên. Bình thường rất ít khi thấy loại Đan Tinh cấp đó xuyên qua vết nứt không gian mà ra, nên muốn nhìn thấy nó, vẫn cần một chút vận may." Trương Ngọc Trí nói.

"Được, vậy tôi thử vận may xem, biết đâu lại may mắn thì sao." Chu Văn nảy sinh hứng thú, liền hỏi Trương Ngọc Trí nên làm thế nào.

"Đan Tinh đi qua vết nứt thứ nguyên đều ở trong Đan Lô sơn đó, cậu chỉ cần dụ chúng ra ngoài là được, cũng không phức tạp, cứ làm chút động tĩnh là được. Nhưng đừng hy vọng quá nhiều, Đan Tinh cấp Thần Thoại rất hiếm thấy." Trương Ngọc Trí nói.

"Được." Chu Văn triệu hồi ra một con Độc Bức, để nó bay về phía Đan Lô sơn.

Quả nhiên, Độc Bức vừa mới lại gần Đan Lô sơn đã kinh động đến Đan Tinh bên trong, lại có một viên Đan Tinh bay ra, cũng là một viên Đan Tinh đỏ rực như lửa, nhìn có vẻ là cấp Truyền Kỳ.

Bản thân năng lực chiến đấu của Đan Tinh không tốt lắm, chỉ có thể phát động tấn công bằng đan khí, tương tự như nguyên khí ba, uy lực cũng không mạnh lắm, lập tức bị Độc Bức chộp nát.

Độc Bức bay lượn trên Đan Lô sơn một lúc lâu, dụ từng viên từng viên Đan Tinh bay ra, nhưng đa số đều là cấp Truyền Kỳ, ngay cả cấp Sử Thi cũng rất hiếm, cấp Thần Thoại thì khỏi phải nghĩ.

Khó khăn lắm mới giết được một viên Đan Tinh cấp Sử Thi, kết quả lại chẳng rơi ra cái gì cả.

"Ha ha, xem ra vận may của cậu cũng chẳng khá khẩm gì, đừng nói là Đan Tinh cấp Thần Thoại, đến cả một thú cưng đồng hành cấp Truyền Kỳ cũng không rơi ra." Trương Ngọc Trí cười nói.

Chu Văn có chút không cam tâm, sử dụng năng lực của Di Thính, muốn xem bên trong Đan Lô sơn rốt cuộc có Đan Tinh cấp Thần Thoại hay không.

Thế nhưng sau khi thử một chút lại phát hiện, thính lực của Di Thính không thể thâm nhập vào sâu trong Đan Lô sơn, bên trong Đan Lô sơn đó lại là một thứ nguyên lĩnh vực độc lập.

"Xem ra Long Hổ sơn này cũng giống như Long Môn thạch quật, đều là quần thể thứ nguyên lĩnh vực do rất nhiều tiểu thứ nguyên lĩnh vực hợp thành." Chu Văn trong lòng chợt động, muốn tìm xem liệu có thể tìm thấy biểu tượng bàn tay nhỏ hay không.

Nếu có thể tải xuống phó bản Long Hổ sơn, vậy thì sau này hắn không cần phải lo lắng nữa, có thể thong thả cày Đan Tinh cấp Thần Thoại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.