Đó là sáng sớm một ngày thứ Sáu. Chàng trai ngồi bên bàn máy tính cạnh cửa sổ, liên tục nhìn màn hình rồi lại nhìn ra ngoài. Một lớp bụi bốc mùi ẩm mốc bám trên tấm lưới chống côn trùng hoen gỉ. Anh mở toang cả lớp lưới rồi hít thật sâu bầu không khí sớm mai. Anh đưa tay dụi đôi mắt khô để lòng tĩnh lại.
Người dân từ khu chung cư lớn gần đó đang rảo bước tới ga tàu điện ngầm, băng qua con ngõ nhỏ nhà anh. Tầng trệt nơi chàng trai đang sống, chỉ cần thấp hơn chút nữa sẽ gọi là tầng bán hầm. Nếu được là tầng bán hầm có khi lại hay, tiền thuê nhà sẽ rẻ hơn 50.000 won một tháng.
“Ừ, mình đang trên đường đi làm. Hôm nay gặp nhau chứ? Thứ Sáu mà.”
Bên ngoài, tiếng người vừa đi vừa gọi điện thoại, tiếng bước chân hối hả để kịp giờ tàu thật hợp với ngày thứ Sáu. Lòng anh lại rối bời khôn tả khi nhìn những bóng hình chuyển động ấy.
“Chỉ có mình là đang sống không ra dáng con người… Nhốt mình trong nhà từ bấy đến nay rồi nói là làm nhạc… Mơ cao mà tài thấp, là mình sao? Giá ai đó nói cho mình biết đến đâu là tham lam, đến đâu là đam mê…”
Trước buổi thử giọng khó khăn lắm mới có được, anh dốc lòng sáng tác một bài hát. Nhưng chẳng có ca khúc nào viết ra mà anh thấy vừa ý.
Chàng trai muốn trở thành ca sĩ. Trong đời anh chưa từng có giấc mơ nào khác. Hồi còn nhỏ, anh đầu quân cho một công ty giải trí tầm trung nhưng không thể ra mắt, giờ đây ở tuổi 29, tuổi thanh xuân cũng sắp thấm thoắt rời bỏ anh rồi.
Đầu năm nay, khi chuyển qua làm bán thời gian và thỉnh thoảng đăng các clip nhạc lên mạng xã hội, một bài hát của anh nhận được khá nhiều sự chú ý. Thậm chí anh còn nhận được lời mời thử giọng từ một công ty giải trí khá lớn. Nhưng kết quả sau đó đã đưa anh trở lại vạch xuất phát.
“Giọng anh chưa có màu sắc riêng. Hay anh thử sáng tác và hát ca khúc của chính mình xem sao? Lúc đó chúng ta sẽ thử lại. Chúng tôi sẽ cho anh thêm một cơ hội nữa.”
Anh làm việc như điên để có đủ tiền trang trải cuộc sống. Muốn đăng ký học sáng tác hay học một nhạc cụ cho bài bản, nhưng anh chẳng có đủ cả tiền lẫn thời gian. Hiểu hoàn cảnh của mình, anh cài một chương trình sáng tác trên chiếc máy tính cũ, rồi mày mò tự học sáng tác.
Có tháng chi tiêu còn quá cả số tiền kiếm được, tháng nào phải thắt lưng buộc bụng lắm thì may ra anh mới để dành được vài chục nghìn won. Đã cố gắng biết bao nhiêu mà anh vẫn giậm chân tại chỗ, cuộc sống không chút nào cải thiện.
Thử đổi hết giai điệu này sang giai điệu khác, anh hát cho đến khi họng khô rát. Chẳng còn bao nhiêu thời gian để hoàn thiện ca khúc trước ngày thử giọng. Anh cần một giai điệu thật bắt tai, cảm giác như chỉ cần cố thêm chút nữa thôi là sẽ ra được một bài hát ưng ý. Anh cứ trằn trọc suy nghĩ mãi cho đến sáng.
Mí mắt đau nhức, bụng đói cồn cào. Ở nhà lại chẳng còn gì ăn được. Tuy có cửa hàng tiện ích gần nhà, nhưng anh không thích ra đó đúng giờ cao điểm. Mắt mũi thâm quầng, một mình giữa đám đông hối hả chẳng dễ chịu chút nào.
Anh thôi không nhìn nữa, mà chỉ lắng nghe âm thanh bên ngoài bằng đôi tai. Tiếng bước chân, âm thanh lao xao của đám đông luôn cho anh một nguồn cảm hứng dạt dào. Anh bắt đầu gõ những phím trên chương trình soạn nhạc, mô phỏng thứ âm thanh đó, từng nốt từng nốt.
Anh còn thử tạo ra một tiết tấu lặp với tiếng nói chuyện điện thoại của người đi ngang qua khi nãy. Anh muốn tái hiện nỗi mong đợi cuối tuần, sự thảnh thơi của dân công sở mỗi lúc tan ca, nhưng không nắm bắt được tinh thần. Niềm vui cuối tuần là thứ anh không trải nghiệm nên chẳng tài nào diễn tả được.
Chàng trai đã phải lựa chọn. Phải từ bỏ thứ này, để có được thứ kia. Anh đã từ bỏ cuộc sống thông thường mà ở lứa tuổi anh, mọi người vẫn có.
Nhưng anh không thể từ bỏ giấc mơ ca hát của mình. Mong ước đó giờ đây đã thành một phần con người anh. Anh không thể hình dung nổi mình sẽ ra sao nếu không có nó. Anh đành chấp nhận con người vốn có của mình.
Anh tiếp tục sáng tác trong căn phòng chật chội. Chiếc máy tính cũ kêu vo vo như sắp nổ đến nơi do phải chạy chương trình quá nặng. Chán nản, anh đóng hết mọi cửa sổ chương trình đang làm rồi mở trang tìm kiếm, gõ bất kỳ từ gì nảy ra trong đầu.
“Khi bức bối trong lòng”
“Khi cảm thấy mình chẳng là gì cả”
“Khi có ước mơ nhưng không có tài năng”
Có rất nhiều câu hỏi tương tự, nhưng chẳng có lấy một câu trả lời mà anh đang tìm kiếm.
“Nhất định phải thành công sao? Còn cố gắng tới tận lúc này, chẳng phải đã là một thành tựu?”
Nhưng đó không phải điều anh muốn nghe lúc này.
Anh mở lại trang tìm kiếm và gõ “nguồn cảm hứng”, “inspiration”, như thể làm vậy thì cảm hứng sẽ tìm đến anh.
“Cảm hứng (靈感). Một ý tưởng độc đáo kích thích sự sáng tạo.”
Thứ anh vẫn hằng ao ước nhưng chưa thể có được.
Anh vẫn biết việc tìm kiếm vu vơ trên Internet không giúp ích gì, nhưng lúc này như người sắp chết đuối, dù là một cọng rơm anh cũng muốn bám lấy. Anh thử đổi từ khóa cụ thể hơn.
“Cách tìm cảm hứng.”
Hàng chục video và trang tài liệu hiện ra.
Anh lăn chuột, cố gắng cưỡng lại cơn buồn ngủ đang ập đến. Và ngay sau đó, mắt anh đã dán chặt vào một trang web.
Những thiên tài tìm cảm hứng trong giấc mơ
Theo cuốn tự truyện của Paul McCartney và The Beatles, McCartney đã viết “Yesterday” trong giấc mơ của mình. Ngay khi tỉnh giấc, ông vội vàng chơi lại giai điệu đó trên piano để khỏi quên. McCartney băn khoăn không biết liệu có phải mình đã nghe thấy ca khúc này ở đâu đó, rồi giai điệu in sâu vào tiềm thức, nay trỗi dậy hay không.
“Suốt một tháng trời, tôi tìm đến những người trong ngành để hỏi liệu họ đã từng nghe ca khúc này chưa. Như tìm đến đồn cảnh sát để trả lại của rơi vậy. Sau nhiều tuần liền không có ai nhận, tôi mới dám nghĩ ca khúc đó là của tôi.”
Nhiều kiệt tác bất hủ như “Yesterday” của Paul McCartney đã được sáng tác trong giấc mơ như vậy đó. (Giản lược)
Lý thuyết benzen của nhà hóa học người Đức Kekulé rất nổi tiếng. Có một giai thoại nói rằng Kekulé đã nghĩ ra cấu trúc của benzen trong khi mơ thấy “một con rắn tự cắn vào đuôi của mình”. Từ đó, ông đã nghĩ ra hình vòng, phá vỡ niềm tin thông thường rằng cấu trúc phân tử có hình dạng một đường thẳng…
Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Càng cố gắng đọc, mí mắt anh càng nặng trĩu.
Chàng trai ngủ gật trước màn hình máy tính. Anh vẫn nghĩ mãi về đoạn điệp khúc cho tới khi chìm hẳn vào giấc ngủ. Vô số giai điệu tràn ngập trong đầu, anh say ngủ với cơn lốc xoáy của các nốt nhạc.
* * *
Nhân viên Bách hóa Giấc mơ đang đứng xếp hàng ở quầy lễ tân, tay cầm phiếu quà tặng họ nhận được cuối năm ngoái. Với tấm phiếu mà Dollargut đã tặng này, họ được đổi lấy một giấc mơ bất kỳ tùy thích.
“Trong lúc xếp hàng, mọi người quyết định trước xem mua gì đi nhé. Phải xong xuôi trong giờ nghỉ trưa. Nhớ tự tiết chế đừng lấy món nào đắt tiền quá đó. Mọi người còn làm việc ở đây, biết chưa?”
Cô Weather đứng ở quầy lễ tân dặn dò tất cả.
“Em mua gì bây giờ được nhỉ?”
Penny cũng đang xếp hàng, chờ đến lượt mình.
“Chị cho em một mẹo này rất hay nhé. Nếu không biết chọn gì, em cứ mua theo Mo Tae Il ấy.”
Mogberry chỉ về phía Mo Tae Il ở phía trước.
Mo Tae Il đang tranh giành chỗ với Speedo ngay trước quầy lễ tân.
“Anh Speedo này, tôi đến trước mà.”
“Trên đời này, tôi ghét nhất là phải chờ đợi. Cậu không nhường tôi được một lần sao?”
“Sao anh vô lý thế. Anh đứng ra sau đi.”
Mo Tae Il không lùi bước. Speedo hất mái tóc dài ra sau, tiếp tục lấy người đẩy Mo Tae Il sang một bên.
“Hai người họ lại cãi nhau rồi. Nhưng tại sao lại mua theo Mo Tae Il ạ?” Penny hỏi.
“Penny, em không muốn biết vì sao hai người bọn họ trúng tuyển vào đây ư?”
“À, em thấy anh Speedo làm việc rất nhanh. Người ta bảo chỉ có mình Speedo mới bán hết được kho giấc mơ trưa trong thời gian ngắn như vậy.”
Trước đây, Penny không rõ vì sao Speedo xứng đáng với chức quản lý tầng bốn, nhưng sau khi ở bên cạnh chứng kiến anh làm việc, cô đã hiểu. Dù công việc bận rộn đến đâu, cứ trước giờ tan làm là anh sẽ xong xuôi hết. Trong từ điển của Speedo không có từ làm thêm giờ.
“Còn Mo Tae Il thì sao?”
“Mo Tae Il thì… bán hàng rất giỏi ạ. Cậu ấy sinh ra là để bán hàng.”
“Không chỉ có vậy đâu. Thực ra, số hàng cậu ấy ăn trộm còn nhiều hơn số bán được. Em nghĩ ngài Dollargut không biết sao?”
“Vậy sao cậu ấy vẫn tiếp tục được làm việc ở đây ạ?”
“Những giấc mơ mà Mo Tae Il chọn hay lấy trộm luôn thành hit! Cậu ấy có sở trường tìm ngọc trong bùn. Năm ngoái, Mo Tae Il chọn giấc mơ của một nhà sáng tạo mới vô danh. Ai cũng cười nhạo cậu ta sao lại dùng phiếu quà tặng tùy tiện như vậy, thế mà rồi giấc mơ đó lại thành siêu phẩm.”
Khi đến lượt Penny, cô nghe theo Mogberry và chọn giấc mơ mà Mo Tae Il đã chọn.
“Penny, biết làm sao bây giờ. Món đó hết hàng mất rồi.” Cô Weather tiếc nuối.
“Mà sao ai cũng chọn sản phẩm giống Mo Tae Il nhỉ?”
“Ôi tiếc quá… Nhưng giấc mơ đó là gì vậy ạ? Cháu tò mò quá.”
“Nó có tên là ‘Thang máy mộng tưởng’. Trong mơ, mỗi khi thang máy mở ra, chỉ cần nghĩ tới nơi muốn đến là ta có thể đến đó ở mỗi tầng. Nếu tự tin có thể tập trung khi mơ thì đây sẽ là một giấc mơ thú vị đấy.”
“Tiếc thật. Những người mơ lucid[1] chắc sẽ thích nó lắm. Vậy cho cháu ‘Giấc mơ gặp người nổi tiếng’ ạ.”
Penny háo hức mong đến ngày nghỉ để ngủ nướng thỏa thích với giấc mơ ngọt ngào này.
“Rồi, đổi quà kết thúc! Chuẩn bị công việc buổi chiều thôi nào.”
Cô Weather thông báo xong, mọi người vội tản về tầng của mình.
“Penny, cô qua ngân hàng làm mấy việc cho sếp, cháu trông quầy một chút được không? Bây giờ cháu làm một mình được rồi chứ?”
“Vâng, đương nhiên rồi ạ!” Penny tự tin trả lời.
Nhưng tự tin chưa đầy ba mươi phút thì Penny đã toát cả mồ hôi. Một khách hàng nam khiến cô lúng túng. Anh đeo bám Penny rõ lâu, cằn nhằn không tìm được giấc mơ anh muốn dù đã đi khắp cửa hàng. Lại đúng lúc cô Weather lo công chuyện mãi chưa về, Dollargut thì đi thương lượng giá cả với bên sản xuất, từ ngày đi làm, đây là lần đầu tiên Penny rơi vào tình huống khó tới mức này.
“Thưa quý khách, chúng tôi không có giấc mơ đó ạ.”
“Đừng vội trả lời thế, hãy tìm cho tôi ‘Giấc mơ truyền cảm hứng’ ngay đi. Tôi rất cần giấc mơ đó.”
Chàng trai trông hốc hác van nài. Chắc do thiếu dinh dưỡng nên da anh khô nẻ, tóc tai xơ xác. Ánh mắt rực lên khát khao mãnh liệt có lẽ là điều duy nhất khiến anh đứng vững.
“Tôi đến đây vì câu chuyện về The Beatles và vòng benzen của Kekulé. Tôi nghe nói rằng họ đã được truyền cảm hứng trong giấc mơ, không thể bán giấc mơ đó cho tôi được sao? Có phải vì nó đắt không?”
“The Beatles là gì ạ? Vòng benzen là gì ạ? Mà mọi giấc mơ ở đây đều được trả sau nên không có chuyện chúng tôi không bán vì giá đắt đâu ạ. Mong quý khách đừng hiểu lầm.”
Xem lại catalog biết bao lần, Penny cũng chẳng tìm thấy bất cứ giấc mơ nào mang tên “Giấc mơ truyền cảm hứng”. Hay có sản phẩm nào mà mình không biết nhỉ? Penny gọi điện thoại nội bộ đến từng tầng mời tất cả quản lý xuống để hỏi.
“Không có sản phẩm đó đâu ạ. Tôi làm trong ngành này đã lâu lắm rồi. Không có giấc mơ nào mà tôi không biết. Paul McCartney ư? Có thể ông ấy từng đến đây. Tôi cũng không rõ lắm vì tôi ít khi trò chuyện với khách hàng. Nhưng tôi chắc chắn một điều, dù quý khách tới cửa tiệm khác đi chăng nữa, cũng không có giấc mơ nào như vậy.”
Myers, quản lý tầng hai quả quyết.
“Nhưng thưa quý khách, nhìn anh không được khỏe lắm.”
Quản lý tầng ba, Mogberry lo lắng.
Speedo, quản lý tầng bốn liếc nhìn vị khách rồi hỏi.
“Quý khách đã bao lâu chưa ngủ rồi ạ?”
“40… À không, chắc khoảng 48 tiếng…?”
Lập tức, mọi người đều thở dài và đồng thanh nói.
“Điều anh cần lúc này là một giấc ngủ thật ngon.”
Chàng trai trông thê thảm như thể anh đã mất đi tia hy vọng cuối cùng còn sót lại.
“Sao mọi người lại xuống hết tầng một vậy, có chuyện gì sao?”
Thật may, Dollargut đã về, vừa cởi áo khoác vừa bước vào cửa hàng.
“Dạ, chuyện là…”
Sau khi nghe Penny kể lại từ đầu chí cuối, Dollargut quan sát thật kỹ sắc mặt chàng thanh niên. Khi thấy Dollargut có vẻ là người giữ chức vị cao tại đây, lắng nghe câu chuyện của mình, trên mặt chàng trai ánh lên tia hy vọng mới. Dollargut đặt thứ gì đó vào tay anh.
“Tôi không biết liệu nó có giúp ích được gì cho anh không. Nhưng hãy dùng nó trên đường về nhé.”
“Thứ này sẽ truyền cảm hứng cho tôi ạ?” Chàng trai phấn khởi hỏi.
“Tôi không biết nữa. Cũng tùy từng lúc.”
Chàng trai vui vẻ nhận lấy. Như sợ có ai cướp mất, anh nắm chặt món đồ mà Dollargut vừa trao, vội vã rời khỏi bách hóa.
Chàng trai ngủ rất say, tới lúc anh tỉnh dậy đã là chiều muộn, cổ bị đau nhức do nằm sai tư thế, nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo lạ thường.
Thế rồi anh nhận thấy những thanh âm vơ vẩn trước đây đột nhiên được sắp xếp lại và lướt qua tâm trí. Anh còn không biết những giai điệu này từ đâu ra, nhưng tay anh đang chơi chúng trên những phím đàn.
“Đây có phải là giai điệu mà mình biết không? Hay mình nghe thấy nó trong giấc mơ nhỉ? Dù sao cũng phải ghi lại không quên mất.”
Sau khi điền kín những khuông nhạc, anh hoàn thiện ca khúc của mình.
Dù không rõ xuất phát từ đâu, giai điệu này chính là thứ anh tìm kiếm bấy lâu nay.
Chàng trai thực sự thích ca khúc này. Anh nóng lòng muốn người khác nghe nó. Buổi thử giọng ngày mai sẽ là giây phút đầu tiên bài hát ấy được đến tai mọi người.
* * *
Một thời gian sau, chàng trai quay lại cửa hàng để tìm Dollargut.
“Phản ứng từ công ty giải trí rất tốt. Và trên tất cả, tôi rất thích nó. Tôi còn viết lời nữa. Thật xấu hổ, nhưng tôi đã kể câu chuyện của chính mình.”
Khuôn mặt anh rạng rỡ.
“Tôi sẽ đi thu âm ngay trong tuần này. Cảm ơn ngài nhiều vì đã giúp đỡ tôi, giấc mơ đó ắt hẳn rất tuyệt vời. Nhờ có nó mà tôi viết được ca khúc tôi yêu. Tôi thực sự biết ơn ngài.”
Chàng trai cúi đầu cảm ơn Dollargut.
“Quý khách không cần cảm ơn tôi đâu.”
“Sao cơ ạ? Vậy thì tôi phải cảm ơn ai….”
“Quý khách nên tự cảm ơn chính mình.”
“Dạ?”
“Thứ tôi đưa cho anh là viên kẹo ngủ. Nó chỉ giúp anh một giấc ngủ ngon, không hơn.”
Dollargut móc thêm vài viên kẹo từ túi ra rồi xòe tay cho anh xem.
“Giấc mơ đó đã luôn ở trong đầu của quý khách rồi.”
“Thật vậy sao?”
“Cảm hứng là một khái niệm được dùng tùy tiện. Như thể những ý tưởng tuyệt vời đột nhiên xuất hiện từ thinh không. Nhưng rốt cuộc, chính thời gian trăn trở mới tạo nên sự khác biệt. Ta có miệt mài trăn trở tìm kiếm câu trả lời hay không. Đó mới là sự khác biệt. Quý khách nỗ lực tìm kiếm và đã tìm được câu trả lời của mình.”
“Vậy tức là tôi có tài năng hay sao? Trong tương lai tôi vẫn sẽ làm tốt chứ ạ?”
“Chỉ có quý khách mới biết rõ tài năng của mình. Tôi là kẻ ngoại đạo. Chỉ có điều mong anh hãy ngủ đủ giấc khi làm việc. Nếu muốn tiếp tục hát lâu dài. Một giấc ngủ ngon sẽ giúp ta sắp xếp lại suy nghĩ.”
“Vậy sao ạ? Dù sao thì cũng rất cảm ơn ngài. Vì tất cả mọi thứ… Xin cảm ơn ngài.”
Chàng trai liên tục cúi chào Dollargut.
Dollargut bối rối nhưng trìu mến nhìn chàng trai, rồi ông đưa tay lên môi như thể chợt nảy ra ý tưởng nào đó.
“À… nếu vậy, không biết liệu tôi có thể dùng câu chuyện của anh làm thành giấc mơ không?”
“Câu chuyện của tôi ư? Ngài định dùng nó thế nào ạ?”
“Thực ra… tôi đang chuẩn bị một dòng sản phẩm mới với chỗ nhà sáng tạo quen biết, chúng tôi đang cần một câu chuyện mẫu. Tôi nghĩ cần phải xin ý kiến của quý khách. Đương nhiên, anh có thể từ chối.”
“Sản phẩm mới là giấc mơ thế nào vậy ạ?”
“Vẫn chưa có tên chính thức, nhưng chúng tôi tạm gọi nó là ‘Cuộc đời của người khác’! Chúng tôi định phát hành phiên bản thử nghiệm trước. Được một nhà sáng tạo tài năng đỡ đầu, nên tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó.”
“Nghe thú vị quá. Nếu chuyện đời tôi có thể giúp ích được công việc của ngài, xin hãy tùy ý sử dụng!”
“Vậy ta nhất trí phải không?”
“Tất nhiên rồi ạ. Giấc mơ là điều thật thú vị. Mơ và ước mơ là hai từ đồng âm khác nghĩa. Mà trong tiếng Anh, dream cũng là dream. Có thể nói là tôi đã tìm được ước mơ của mình trong mơ phải không?”
Anh nói đùa và cười thành tiếng.
Chàng trai trông thoải mái và hoạt bát hơn nhiều so với lần trước. Penny nghĩ là nhờ giấc ngủ ngon.
Tìm kiếm một hồi, anh chọn hai giấc mơ ngắn yêu thích rồi rời cửa hàng.
Penny nhìn theo bóng khách, nói.
“Có lẽ anh ấy sẽ quay lại thường xuyên. Chắc phải đặt cân mí mắt thôi.”
“Đúng rồi, Penny. Cháu nói với Weather nhé, cô ấy sẽ cho cháu thông tin của công ty sản xuất.”
“Vâng, cháu sẽ gọi ngay ạ.” Penny năng nổ trả lời.
“Thêm một việc nữa, cháu liên lạc với Yasnuj Otra giúp ta. Báo với cô ấy bắt tay vào thực hiện dòng sản phẩm mới được rồi. Thể nào cô ấy cũng rất vui khi biết đã có tư liệu mẫu chờ đợi bấy lâu nay.”
❀ ❀ ❀
[1] Lucid dream (giấc mơ sáng suốt): là giấc mơ mà trong đó người mơ biết mình đang mơ.