Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giấc mơ quà tặng ẩn danh

❊ ❊ ❊

Khách hàng nườm nượp kéo đến rồi ra về như thủy triều ào đến rồi rút đi, nhân viên Bách hóa Giấc mơ đang nhâm nhi sự thảnh thơi như mật ngọt của mình. Tại phòng nghỉ ở tầng một, các quản lý tầng cùng vài nhân viên đang thưởng thức bữa tiệc trà mà cô Weather tổ chức.

“Ngài Dollargut cũng thật là, chẳng mấy khi chịu chi tiền sửa sang phòng nghỉ nhân viên và văn phòng.”

Speedo một mình chiếm hết chỗ trên xô pha, càu nhàu. Anh vừa ăn xong chiếc bánh ngọt Penny mua từ cửa hàng đối diện về với tốc độ ánh sáng. Xô pha anh đang ngồi đã sờn rách cả, phần được vá lại bằng vải còn nhiều hơn phần da vốn có. Chùm đèn kiểu cũ đã bị rơi hết phân nửa hạt pha lê, chiếu xuống căn phòng thứ ánh sáng vàng vọt, càng tô đậm hơn bộ áo liền quần cùng màu của Speedo.

“Ôi, bây giờ tôi mới được sống đấy. Tôi hạ đường huyết đến phát run đây này.”

Ngồi trên ghế, Mogberry nhồm nhoàm nhai nốt miếng bánh hạt dẻ cuối cùng trong hạnh phúc. Speedo vét nốt cả phần kem bơ béo ngậy dính trên hộp và sau khi không còn gì để ăn nữa, anh lau miệng sạch sẽ rồi mở toang tờ nhật báo hôm nay, điềm nhiên nằm xuống đọc như không còn việc gì phải làm.

Penny, ngồi bên cạnh chỉ uống cà phê, quyết định hôm nay sẽ không dọn dẹp nữa. Speedo luôn ăn nhiều nhất trong giờ giải lao, nhưng lại không hề nghĩ đến việc thu dọn. Còn Viggo Myers ngồi đối diện thì tay hết duỗi ra lại rụt vào như thể chỉ muốn dọn thật nhanh đống hộp đi.

“Mà ngài Dollargut vẫn đang tiếp khách à?” Cô Weather hỏi. Cô có vẻ bực bội vì đầu ống hút quá nhỏ, không tài nào hút được sinh tố.

“Vâng, ngài Dollargut vốn thích bánh hạt dẻ nhất mà hôm nay cũng từ chối đấy ạ.” Penny trả lời.

“Trong văn phòng, có một vị khách lạ cháu chưa từng gặp bao giờ, ngài ấy bảo là chuyện rất quan trọng.”

“À ha, chắc họ đến sử dụng dịch vụ giao hàng.”

Cô Weather có vẻ bực mình đến nỗi bỏ luôn ống hút và dùng thìa múc sinh tố ăn.

“Giao hàng? Chúng ta làm cả dịch vụ đó sao ạ?”

Penny hỏi cô Weather nhưng câu trả lời lại đến từ Speedo.

“Trời đất, sao cái gì cô cũng không biết vậy? Khi khách hàng đặt giấc mơ tặng ai đó, ngài Dollargut sẽ chuyển giấc mơ đúng thời gian đã định.”

“Em không biết. Hóa ra chúng ta còn cả dịch vụ đó nữa.”

“Ông ấy nâng niu mấy giấc mơ đó lắm, cất giữ cẩn thận trong văn phòng tới tận ngày giao đi.”

Speedo vừa đọc báo vừa thủng thẳng trả lời.

Penny nhớ đến những chiếc hộp mà cô vốn định dọn dẹp và bỏ đi khi có thời gian.

“A, em biết rồi! Là chồng hộp cao như tháp trong văn phòng đúng không? Nhưng có nhầm không ạ? Em thấy có những hộp ghi ngày sản xuất cách đây cả mười năm.”

“Không nhầm đâu, vốn dĩ mấy cái đó là phải đợi mà… Ôi chao! Mình phải mua bộ này mới được!”

Speedo đột ngột cầm tờ báo đứng dậy.

“Hoàn hảo! Trông còn thoải mái nữa… May quá tôi cũng đang chán bộ đồ đang mặc rồi đây, bộ này mới thật hoàn hảo chứ.”

“Gì thế? Dạo này họ bán cả quần áo trên báo à?”

Myers hỏi.

“Anh xem bộ người này đang mặc đi.”

Speedo mở tờ báo trải trên bàn.

Trên báo là bức ảnh chụp xa một người đàn ông ngồi trên tảng đá. Người đàn ông vuốt tóc cao và mặc áo khoác xanh màu biển.

“Nhìn chiếc áo này xem. Mặc cái này thì đi vệ sinh cũng tiện hơn bao nhiêu. Tôi phải đặt ngay mới được. Cô Weather, tôi dùng máy tính quầy lễ tân một chút nhé!”

“Đây là anh Doje mà. Mà này Speedo. Anh ấy có phải chỉ mặc mỗi áo khoác đâu, bên trong còn mặc hanbok mà. Chỉ mặc mỗi thứ này thì gay to.”

Cô Weather nói, nhưng Speedo đã bỏ đi mất rồi. Penny đọc nốt tờ báo mà Speedo để lại.

Tìm hiểu người nổi tiếng - Doje

Theo kết quả nghiên cứu của Nằm mơ không bằng giải mộng, người được yêu thích nhất trong số năm nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại là Kick Slumber. Có tới 32,9% người được hỏi chọn Kick Slumber, dường như lời tỏ tình lãng mạn tại lễ trao giải năm ngoái của anh đã góp thêm vào sự yêu mến này.

Yasnuj Otra, Wawa Sleepland, Aganb Coco lần lượt đứng thứ ba, thứ tư và thứ năm với khoảng cách sát nút. Điều ngạc nhiên là Doje ở vị trí thứ hai. Sự yêu thích của người hâm mộ với Doje không hề giảm sút dù anh không có bất cứ hoạt động nào suốt hơn mười năm qua. Vậy bí quyết là gì? Phóng viên đã trực tiếp tìm đến Doje (đang thực hành ẩn cư) để thực hiện cuộc phỏng vấn cho mục Tìm hiểu người nổi tiếng tháng này.

(Giản lược)

Doje, đang tu tập trong núi sâu, đã một mực từ chối phỏng vấn báo chí. Khi được đề nghị nói đôi lời với người hâm mộ, anh chỉ nói “Xin mọi người hãy tránh xa tôi, càng xa càng tốt”, và biến mất sau thác nước. (Tóm tắt)

“Nghĩ lại thì từ khi đi làm, em chưa thấy anh Doje lần nào. Mà em vào làm ở đây cũng được gần một năm rồi.”

“Cô mơ cũng lớn quá nhỉ? Tôi cũng mới chỉ gặp được một lần.”

Myers nói.

“Ngài Dollargut không làm việc với anh Doje hay sao ạ?”

“Sao lại không! Mỗi lần ra ngoài, sếp đều đi gặp Doje mà.”

“Dạ? Thật ạ?”

Đúng lúc này, chuông điện thoại trong phòng nghỉ vang lên. Penny vội vàng nhấc máy.

“Penny tầng một xin nghe ạ.”

“Ồ, Penny. May quá cháu ở đây. Không thấy ở quầy lễ tân, nên ta đang tìm cháu mãi. Uống trà xong chưa?”

“Vâng, thưa ngài, vừa xong ạ. Bánh rất ngon… Ngài mà đến thì vui biết mấy. Nhưng ngài tìm cháu có việc gì ạ?”

“Ta đang cần cháu giúp một tay. Giờ cháu qua văn phòng ta một chút được không?”

“Vâng, cháu đến ngay ạ!”

“Đúng là ngài Dollargut rất tin tưởng nhóc. Ông ấy không nhờ bừa ai khi làm việc này đâu. Hỗ trợ ông ấy thật tốt nhé.” Cô Weather khích lệ Penny.

“À, mà này! Cháu nhớ đừng nói điều gì không cần thiết với khách hàng nhé. Phải để họ thật thoải mái.”

Weather căn dặn.

Khi Penny tới văn phòng, cùng Dollargut đợi cô là một phụ nữ trung niên bé nhỏ, gầy gò. Cô mặc một bộ đồ ngủ rộng màu trắng. Bình thường những bộ đồ ngủ luôn mang lại cảm giác ấm áp, nhưng không hiểu sao, bộ đồ của cô ấy lại lạnh lẽo đến vậy.

“Penny, cảm ơn cháu đã đến. Cháu ngồi đó đi.”

Penny ngồi xuống cạnh vị khách, không biết mình được gọi để làm gì. Vị khách đang uống tách trà Dollargut đưa cho, những ngón tay bao quanh tách trà thật gầy guộc. Lo lắng quan sát vị khách có vẻ quá gầy, Penny chợt nhận ra áo ngủ cô ấy đang mặc là áo bệnh nhân.

“Cháu hãy ghi chép lại những điều khách yêu cầu vào cuốn sổ này. Một mình ta viết có thể bỏ sót.”

Dollargut đưa sổ và bút cho Penny.

“Thưa quý khách, cô muốn gửi giấc mơ cho những ai? Tôi có xem qua hồ sơ, thấy rằng tất cả thành viên trong gia đình mình đều là khách hàng chỗ chúng tôi. Tôi chắc rằng việc giao nhận hàng sẽ không có khó khán gì đâu ạ.”

“Tôi muốn gửi cho chồng và con gái tôi.”

“Ngoài ra còn ai khác không ạ?”

“Bố mẹ tôi… ôi trời, tôi còn phải gửi cho các cụ nữa.”

Vị khách nhấp một ngụm trà, sau đó mím chặt môi và nhìn đăm đăm vào khoảng không trong giây lát. Penny nhận thấy cô ấy đang cố kìm nước mắt. Nhưng thấy Dollargut lặng yên nên Penny cũng không nói gì cả. Khi Dollargut không an ủi khách hàng đang khóc, chắc chắn là có lý do nào đó. Penny chỉ tập trung vào việc ghi lại cuộc trò chuyện mà thôi.

“Nội dung thì sao ạ? Quý khách có thể lựa chọn không gian và hoàn cảnh theo ý muốn của mình. Cô có thể tham khảo thêm trong tập giới thiệu này.”

Dollargut đưa cho người phụ nữ một tập tài liệu và giúp cô lựa chọn. Vị khách xem qua tập giới thiệu một lúc.

“Bối cảnh thì chắc để ở nhà sẽ tốt, à, mà thôi. Nếu vậy thì… buồn quá.”

Vị khách ngập ngừng do dự. Penny không rõ lý do vì sao cô lại buồn nếu chọn nhà làm bối cảnh, nhưng quyết định không làm phiền khách. Cô Weather đã dặn không được nói những thứ không cần thiết.

“Nếu khó chọn quá thì để tôi gợi ý được không ạ?”

“Vâng, nhờ ngài. Lần đầu tiên tôi làm việc này nên khó quá, ha ha. Ôi tôi nói lạ quá đúng không? Ai cũng sẽ là lần đầu tiên mà.”

Khi khách hàng đồng ý, Dollargut đưa tay lật tới trang cuối cùng của tập giới thiệu. Ở trang cuối, ảnh bối cảnh được sắp xếp thành hàng. Hầu hết đều là cảnh thiên nhiên đầy màu sắc, một rừng xanh đại ngàn, một ban công lâu đài nhìn ra bầu trời đầy sao, hay hình ảnh trái đất nhìn từ ngoài không gian. Chỉ cần nhìn ảnh là Penny đã nhận ra ngay người sáng tạo những bối cảnh này.

“Bối cảnh trong giấc mơ của Wawa Sleepland đây mà!”

Trong giây lát, Penny thốt lên cảm thán trước vẻ đẹp của những cảnh sắc ấy mà quên mất quyết tâm giữ mồm giữ miệng.

“Đó là tên một nhà sáng tạo giấc mơ rất nổi tiếng. Quý khách cũng thấy nhân viên của chúng tôi sững sờ thế nào đúng không ạ? Chị không cần lo lắng về chất lượng đâu.”

Chắc chắn Dollargut đang phục vụ vị khách này chu đáo nhất có thể. Ông để khách tự chọn bối cảnh của Wawa Sleepland, rồi tự chọn cả nội dung. Thoạt nhìn thì chắc chắn đây không thể gọi là kinh doanh có lãi được.

“Ra là vậy. Có lẽ sẽ an lòng hơn nếu được hội ngộ ở nơi đẹp đẽ như thế. Vậy tôi chọn cái này.”

Vị khách chọn cảnh một khu rừng xanh ngút ngàn cây cối.

“Ngài có thể cho tôi một ít cúc bách nhật vào bối cảnh này không ạ? Vì tôi rất thích cúc bách nhật.”

“Vâng, đương nhiên rồi ạ. Không phải chỉ một chút thôi đâu, tôi sẽ trồng thật nhiều loài hoa chị thích, rồi mới trao lại giấc mơ cho gia đình.”

Penny vừa ghi lại yêu cầu của vị khách vào cuốn sổ vừa tưởng tượng ra một khu rừng tràn ngập cúc bách nhật.

“Chắc chắn sẽ là một giấc mơ tuyệt đẹp ạ.”

Penny xúc động nói với khách hàng.

“Cảm ơn em.”

Vị khách dường như đã nguôi ngoai phần nào.

“Giờ ta sẽ bàn đến phần nội dung nhé. Nếu quý khách muốn một tình huống đặc biệt hay câu chuyện cụ thể nào, xin vui lòng cho tôi biết. Tôi đã có đủ dữ liệu về cách nói chuyện hay thói quen của chị nên chuyện đó chị không cần lo lắng.”

“Vâng… hãy giúp tôi làm nó tự nhiên nhất có thể. Ví dụ như chào hỏi, hay nói những chuyện thường nhật thôi.”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như… hỏi con gái tôi xem đã có bạn trai chưa, còn bỏ dưa chuột khi ăn kimbap như trẻ con hay không, những lời mắng yêu thường ngày của các bà mẹ, đại loại như vậy thôi ạ. Với chồng tôi thì tôi luôn nhắc anh ấy là phải dán nhãn vào chai nước giặt đồ len và nước xả vải, vì anh ấy rất hay nhầm. Tôi nghĩ chỉ cần những chuyện thường ngày như vậy, có quá tầm thường không ạ? Hay lâu ngày mới gặp nhau thì nên bỏ qua những lời trách móc?”

“Không đâu. Tôi thấy rất hay. Giấc mơ gửi hai cụ thân sinh, tôi cũng sẽ gửi lời hỏi thăm được không ạ?”

“Hãy nói với ba mẹ tôi… là tôi xin lỗi.”

Dollargut đang viết nhanh bỗng dừng lại.

“Nếu không có điều gì đặc biệt, nhiều người sẽ chọn cách để người thân thấy yên lòng. Tất nhiên, mong muốn của quý khách mới là quan trọng nhất. Nhưng những lời như xin lỗi hay tiếc nuối thường không được an ủi cho lắm. Quý khách thấy sao ạ?”

“À vâng. Tôi thiển cận quá. Chắc nên nói rằng tôi vẫn khỏe, nên ba mẹ không cần phải lo lắng.” Người phụ nữ đổi ý.

Penny vội sửa lại nội dung trong sổ của mình. Cuộc nói chuyện giữa Dollargut và nữ khách hàng tuy rất nhẹ nhàng nhưng sao buồn quá.

“Tốt rồi. Có vẻ như chúng ta đã xong. Chỉ còn một câu hỏi cuối cùng. Quý khách muốn giao hàng vào lúc nào ạ?”

“Tôi cũng không biết nữa. Ngài có thể để ý đến gia đình tôi xem lúc nào tốt nhất cho họ thì giao được không ạ? Nhưng đừng quá sớm. Ngài biết đấy, để mọi người ổn định lại phần nào, nhưng cũng đừng quá muộn để khiến họ buồn. Lúc đó thì xin nhờ ngài.”

“Đó là một sự lựa chọn tuyệt vời, thưa quý khách. Hãy cứ tin ở tôi.”

“Vâng, xin nhờ ngài. Và… cảm ơn ngài rất nhiều.”

“Chúng tôi mới phải cảm ơn vì quý khách tin tưởng giao phó nhiệm vụ ấy. Chị về cẩn thận và chúc chị ngủ ngon.”

Dollargut ân cần chào khách.

Sau khi vị khách rời đi, Dollargut xắn tay áo, bắt đầu so sánh những gì Penny và mình ghi chép. Dù có một núi câu hỏi nhưng Penny vẫn kiên nhẫn chờ Dollargut sắp xếp những ghi chép trong im lặng.

“Hôm nay không hỏi gì sao Penny? Ta nghĩ cháu sẽ tò mò, nên đã cố tình gọi cháu đấy.”

Dollargut nói mà mắt vẫn nhìn cuốn sổ trên tay.

“Cháu hỏi được không ạ?”

Penny như thể chỉ chờ câu nói đó.

“Đương nhiên rồi, có gì mà không được.”

“Tất cả những thứ ở đây và giấc mơ mà vị khách kia vừa đặt hàng, có gì đó thật kỳ lạ ạ. Cháu chưa từng nghe nói mình nhận làm giấc mơ để gửi cho người khác và còn nhận giao cả hàng. Hơn nữa…”

“Hơn nữa?”

“Chị ấy trông không ổn chút nào. Lúc nãy, khi nói về bố mẹ mình, hình như chị ấy còn khóc nữa. Như thể họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau vậy…”

“Ta đã nhận thấy điều đó hôm đầu tiên phỏng vấn cháu, nhưng cháu đúng là có khả năng quan sát. Ta quả có tài tuyển người mà.”

Dollargut đứng dậy.

“Hôm nay ta cần giao hai giấc mơ này, cháu giúp ta nhé?”

Ông chọn ra hai hộp trong chồng hộp phía sau. Một lớp bụi dày phủ trên hộp như thể chúng đã ở đó mấy năm rồi.

“Để lâu quá rồi, không biết có bị hỏng hay có vấn đề gì không ạ?”

“Không sao đâu, giấc mơ của Doje sáng tạo đặc biệt không có hạn sử dụng.”

“Doje ạ?”

Penny sửng sốt.

Doje là người ít công khai hoạt động nhất cũng ít xuất hiện trước công chúng nhất trong số các nhà sáng tạo giấc mơ huyền thoại. Anh là người làm những “Giấc mơ của người đã khuất”.

* * *

Quán cà phê một buổi tối trong tuần. Trên đường đi làm về, chàng trai thích ghé tiệm cà phê, làm cho xong việc ngày hôm đó trên máy tính xách tay rồi mới về nhà với tâm trạng nhẹ nhõm. Trong quán cà phê, mọi người đủ mọi lứa tuổi cười nói xôn xao, không chỉ thanh niên, mà còn có cả những người thế hệ cha mẹ anh, hay cả những học sinh nhỏ tuổi nữa.

Anh luôn chỉ uống Americano, nhưng hôm nay mọi người xếp hàng quá dài nên anh cũng đọc menu lấy lệ. Anh dừng lại khi nhìn thấy dòng chữ Caramel Macchiato. Anh chưa bao giờ thích Caramel Macchiato. Tên cũng khó đọc, mà vị thì ngọt quá nên thậm chí anh còn hơi ghét nó.

Nhưng thức uống đó lại làm anh nhớ đến người bà đã mất.

“Bà ơi, bà muốn uống gì ạ?”

Đó là lần duy nhất anh đưa bà đến quán cà phê vì bà nói khát nước. Khi anh đưa menu cho bà, phải mất một lúc lâu, khó khăn lắm bà mới đọc hết được cả menu.

“Ameri… cái này là gì thế?”

“Bà ơi, cái này đắng lắm. Đắng kinh khủng. Như thuốc bắc ấy.”

“Thế sao người ta lại bỏ tiền ra uống cái thứ này nhỉ? Bà không thích đâu, bà thích cái gì ngọt ngọt cơ.”

“Thế bà uống Caramel Macchiato đi. Món đó là ngọt nhất bà ạ.”

“Nó trông thế nào cơ?”

“Đây này, bà ơi. Có ảnh này. Giời ơi, ngay trước mắt mà bà cũng không thấy.”

“Đâu cơ? Ramel… ma? Cái này á? Bà mới học đến abc thôi, chứ từ ghép thế này thì chưa học nên bị nhầm thôi.”

“Rồi, con biết rồi. Thế để con gọi cái này nhé. Bà chọn chỗ ngồi rồi chờ con nhé.”

Chàng trai lấy đồ uống và đi về chỗ bà, anh bật cười khi thấy bà ngồi ghé vào chiếc ghế đơn cạnh cửa sổ.

“Bà ơi, chỗ rộng rãi sao bà không ngồi, lại chọn chỗ đó ạ? Bà lại đây đi. Mình ngồi chỗ này cho thoải mái.”

Anh đưa bà đến bàn có xô pha rộng rãi.

“Bà mà ngồi ở đây, sợ mọi người lại gièm pha. Không phải là chỉ những người trả nhiều tiền để ăn đồ ngon mới được ngồi ở đây sao?”

Bà nửa đứng nửa ngồi, chần chừ nhìn xung quanh.

“Mình cũng trả nhiều tiền và gọi đồ ăn ngon mà bà. Bà đừng lo. Ai ý kiến gì thì mới là kỳ quặc ấy.”

“Thế à? Dù sao thì đi cùng con bà mới thấy yên tâm.”

“Yên tâm gì chứ.”

Chàng trai ngượng ngùng.

“Chắc bà già nhất ở đây, nhỉ?”

“Đúng rồi, bà oách nhất luôn. Đến mấy chỗ này uống cà phê cùng cháu trai nữa.”

“Thằng bé này, chỉ nịnh là giỏi thôi. Từ bé đã thế rồi.”

Người bà trìu mến nhìn đứa cháu trai không biết từ lúc nào đã lớn thế này. Chàng trai xấu hổ nói sang chuyện khác.

“Nhưng sao bà không học nốt bảng chữ cái mà lại dừng dở dang vậy? Chỉ cần học thêm một chút nữa thôi mà.”

“Bố bà không cho đi học nữa. Chỉ cần học thêm ba buổi nữa là xong. Vậy mà cũng không đi được. Rồi thì nhà bao việc. Theo cụ ra đồng, rồi lớn hơn một chút thì đi lấy chồng, rồi nuôi bố con, xong rồi nuôi con. Làm gì còn tâm trí nào mà học. Cái gì nhỉ, Caramel Ma? Cái đấy cũng không đọc được. Buồn cười nhỉ?”

Bà ngượng ngùng, cười như em bé.

“Có gì mà buồn cười, bà ơi. Để con dạy bà. Bà của con thông minh lắm, nên sẽ học nhanh thôi. Con bận đến cuối tuần này… Để tuần sau con qua rồi dạy bà nhé.”

“Bà biết rồi. Chỉ có cháu của bà là nhất thôi.”

Bà hút một ngụm Caramel Macchiato từ ống hút.

“Ôi gì thế. Cái này ngọt quá, đến tê cả lưỡi bà mất.”

“Thế bà uống cái của con đi.”

Chàng trai đưa cốc Americano đá cho bà.

“Cái này thì sao mà đắng thế.”

Thấy bà nhăn mặt, anh khúc khích cười.

“Cái này càng uống càng thấy ngon, thôi từ giờ chắc bà phải đến đây với con nhiều hơn.”

Câu chuyện chỉ đến đấy. 82 tuổi. Cuộc đời bà không ngắn, nhưng không tránh khỏi nhiều điều hối tiếc. Chỉ còn ít ngày nữa là đến ngày giỗ của bà.

Chàng trai gọi đồ uống và ngồi một mình ở ghế đơn bên cửa sổ. Cứ đến gần ngày giỗ bà, anh lại càng nhớ bà hơn. Khi còn trẻ, bà sống mà cứ phải nhìn trước ngó sau thái độ người khác, già rồi thì lại chỉ biết trông vào đứa cháu nhỏ. Mặc dù không được học hành đến nơi đến chốn nhưng bà luôn sáng suốt và phúc hậu, khi còn nhỏ, bà là tất cả của anh. Anh nhớ khi xưa, mỗi lần sang nhà bạn chơi rồi về kể là nhà đó có khoai tây rim ngon thì ngay ngày hôm sau, bà đã luộc nguyên nồi khoai tây cho anh, khi anh kêu ngứa vì bị muỗi đốt, bà thức trông cho anh ngủ và bắt đến kỳ được con muỗi đó mới thôi.

Chàng trai nhìn quanh quán cà phê một lần nữa. Nhạc hay, ghế ngồi thoải mái cùng không gian thư thả này. Hình ảnh bà cứ bối rối nhìn quanh trong khi ai nấy đều thoải mái lại càng hiện rõ trong đầu anh.

“Chắc bà già nhất ở đây, nhỉ?”

Dù còn e ngại vì lần đầu tới một không gian như thế, nhưng bà vẫn hào hứng nhìn quanh, hình ảnh ấy sống động quá khiến anh cay cay nơi sống mũi.

Thay quần áo cho anh dù chỉ lem bẩn đôi chút, mua hộp kem đắt tiền chẳng đọc nổi tên để thoa khắp người anh chỉ vì nó tốt cho da dị ứng, trong khi bản thân bà thì chẳng bôi chút kem nào, kể cả loại rẻ tiền. Hành động nhỏ nào cũng chứa đầy tình yêu bà dành cho anh.

Đêm đó, chàng trai nằm trên giường, miên man suy nghĩ.

“Ý nghĩa của cuộc đời bà là gì nhỉ? Sinh ra từ thuở khó khăn, bà vất vả cả đời mà cuối cùng cũng chẳng được tận hưởng trọn vẹn thế giới tốt đẹp này, rốt cuộc bà sống vì điều gì?”

Một thế giới mà bà chỉ sống trong chịu đựng rồi ra đi khi chưa kịp thấy điều gì tốt đẹp. Nhưng có lẽ giờ đây bà lại được thoải mái hơn. Đến tận lúc này đây, bà vẫn chưa hề xuất hiện trong giấc mơ anh dù chỉ một lần.

“Bà của con ơi. Con nhớ bà quá.”

Chàng trai cuộn mình lại như đứa bé thơ rồi chìm vào giấc ngủ.

* * *

Cô con gái lên năm tuổi của đôi vợ chồng ấy rất chậm nói. Em bé hầu như chỉ nói được một vài từ đơn trong khi những đứa trẻ khác đã nói được câu hoàn chỉnh. Gia đình tìm đến mọi nơi từ trung tâm hỗ trợ phát triển đến phòng điều trị. Phải tới khi hy vọng của họ dần tắt, một ngày nọ cô bé mới bắt đầu bập bẹ nói được điều bé muốn, điều bé không muốn, điều bé thích làm, điều bé không thích.

Khi cô bé nói được câu “Con yêu bố mẹ”, hai vợ chồng đã vui mừng như có cả thế giới trong tay.

Rồi một ngày, cô bé nói “Con đau đầu. Làm con hết đau đi”, đó cũng chính là ngày hạnh phúc của gia đình nhỏ tan biến. Từ sau hôm ấy, cô bé nhập viện và đã không qua khỏi năm đó.

Thời gian cứ thế trôi qua kể từ ngày em bé ra đi. Hai vợ chồng vẫn còn trẻ, ai cũng chăm chỉ hết lòng với công việc của mình. Trong căn nhà của họ, dần dần không còn dấu vết của phần đời có trẻ con nữa.

Trước đây, khi còn nuôi dạy con gái nhỏ, hai người vẫn hay đùa với nhau rằng “Đến bao giờ sàn nhà mới sạch sẽ, đồ chơi không vương khắp nơi nữa đây?” Còn bây giờ, căn nhà lúc nào cũng gọn gàng và yên ắng.

Một cách tự nhiên, từ hai người thành ba người, rồi từ ba người giờ chỉ còn lại hai người. Câu nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương dường như đúng với họ. Nhưng hễ cứ bắt đầu là hai người sẽ nói miên man về con gái.

Trước đây, họ chỉ biết khóc, nhưng bây giờ, có những ngày họ nói chuyện, cười rồi thôi.

Hai người không còn lảng tránh chuyện nhắc đến con gái nữa. Lúc đầu, họ cũng cố gắng để quên, vì họ nghĩ phải quên để tiếp tục sống, nhưng không lâu sau họ đã nhận ra rằng quên là điều bất khả.

Khi nhìn thấy quảng cáo đồ chơi trẻ em, khi xe đón học sinh đi ngang qua, khi thấy biển báo khu vực có trẻ em, khi thấy một diễn viên nhí đã lớn tự lúc nào, rồi mỗi ngày khai giảng hay bế giảng, họ lại thấy nhớ con da diết.

Người vợ nhớ khuôn mặt con khi con say ngủ. Người chồng lại nhớ mùi thơm mềm mại của con khi anh ôm đứa bé vào lòng tắm xong cho nó. Tiếng cười của con hòa cùng tiếng cười của họ. Cả những thói quen ngộ nghĩnh giống cả hai…

Con gái đã mãi dừng lại ở tuổi thứ năm, còn hai người cứ chậm chạp già đi. Cả hai đều đã từng nghĩ hay là đi theo con trước khi quá muộn để đứa bé đỡ cô đơn, nhưng không ai dám nói ra.

Đêm đó, hai người nằm trên giường, quay lưng vào nhau.

Hai vợ chồng chừa một khoảng vừa đủ cho đứa nhỏ nằm như một thói quen. Dù không đủ xa để không nghe thấy tiếng khóc của nhau, nhưng đến tận bây giờ cả hai đều vờ như không nghe thấy người kia khóc.

* * *

Penny bận rộn chuẩn bị trước khi những vị khách có diện mạo như Dollargut miêu tả xuất hiện. Cô cầm hộp giấc mơ đã được gói lại thật đẹp rồi bước đến trước mặt khách hàng.

“Cảm ơn quý khách đã đến đúng lúc.”

“Dạ? Tôi ư?”

Chàng trai hỏi lại. Cặp đôi trông có lẽ là vợ chồng đang đứng cạnh chàng trai mắt sưng húp vì khóc quá nhiều. Cả ba nhìn Penny như thể không hiểu đầu đuôi câu chuyện.

“Quý khách có một giấc mơ được đặt giao hàng vào ngày hôm nay. Chúng tôi đã gửi tin báo nhiều lần. Thật may là quý khách đến đúng lúc.”

“Đây là gì vậy?”

“Giấc mơ ạ. Một giấc mơ rất quý giá. Đây là đơn đặt hàng đặc biệt của một vị khách muốn gửi đến hai người.”

“Ai ạ? Chúng tôi không nghĩ là có ai gửi….”

Người chồng hỏi lại.

“Vị khách đó gửi ẩn danh. Quý khách sẽ biết đó là ai khi mơ giấc mơ này.”

* * *

Đêm đó, chàng trai đã gặp bà mình trong mơ.

Quán cà phê anh đến với bà trông rất giống quán cà phê thường ngày anh lui tới nhưng đẹp hơn nhiều. Trong quán còn phảng phất mùi của căn nhà cũ nơi anh từng sống với bà thời thơ bé.

Bà tự tin gọi hai cốc Caramel Macchiato và còn thoải mái nói đùa với nhân viên bán hàng, như thể vẫn đến đây hằng ngày vậy.

“Bà ơi, sao bà gọi được món đồ uống có cái tên khó đọc thế?”

Chàng trai nhìn bà trìu mến.

“Bà biết đọc vì con dạy bà hết bảng chữ cái rồi mà.”

“Con không nhớ là con đã từng dạy bà đấy.”

“Không. Con dạy bà hết rồi, hồi đó đó. Còn trẻ mà đã nhớ nhớ quên quên thế sao?”

“Thật là con dạy rồi ạ?”

Chàng trai nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ quán cà phê. Anh nghĩ nó thật giống sân nhà cũ của hai bà cháu, nhưng trong mơ, anh không thấy điều đó có gì lạ lùng. Anh chỉ nghĩ rằng anh rất thích quán cà phê này. Hai người uống cà phê, say sưa kể chuyện thời anh còn nhỏ, mặc kệ thời gian trôi qua. Nhân viên của quán còn tặng cho họ một miếng bánh ngọt miễn phí.

“Tặng hai vị vì tôi trông bà cháu tình cảm quá.”

“Cô tốt bụng quá. Cảm ơn cô, cảm ơn.”

Bà cười thật tươi.

“Đi chơi với bà, con còn được mời ăn miễn phí nữa. Phải thường xuyên đến đây với bà mới được.”

“Con phải đến cùng với bạn bè con chứ. Đừng đến với bà già nhăn nheo này nữa.”

“Xì, bà làm con buồn đấy.”

Chàng trai chăm chú nhìn khuôn mặt bà, rồi hỏi một điều anh đã muốn hỏi bấy lâu nay. Tuy không hợp với hoàn cảnh, nhưng không hiểu sao anh biết nếu không hỏi bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nữa.

“Bà ơi, bà thấy cuộc đời mình thế nào ạ?”

“Rất tốt.” Bà trả lời không chút do dự.

“Tốt ư? Thật sao? Ở điểm nào ạ?”

Chàng trai kéo ghế lại gần hơn, ngồi xuống nghe bà nói.

“Hồi còn nhỏ, bà không phải đi ở cho nhà khác, mà được sống quây quần cùng gia đình nên tốt chứ sao.”

“Vậy hồi bà còn trẻ thì sao ạ? Bà đã vất vả nhiều lắm mà.”

“Hồi còn trẻ thì bà được tận tay nuôi bố con nên vui chứ.”

“...”

“Khi già rồi thì bà sống vì niềm vui nhìn thấy con khôn lớn. Bà đã cầu mong được sống đủ lâu để thấy con trưởng thành, không biết ông thần tốt bụng nào đã cho bà được toại nguyện. Nên thực sự cuộc đời của bà không còn gì đáng mong ước hơn.”

Bà vuốt ve khuôn mặt cháu mình. Rõ ràng khi anh còn nhỏ, bàn tay của bà rất thô ráp và sần sùi, nhưng hôm nay bàn tay bà lại mềm mại như tay em bé vậy.

“Cún con của bà, không biết từ lúc nào đã biết đi, biết chạy, rồi lại đi nhanh hơn cả bà, bây giờ còn nắm tay dắt bà đi, còn biết đi chậm chờ bà, không gì làm bà vui sướng hơn thế.”

Chàng trai chợt tỉnh ra. Anh há hốc miệng vì lo sợ.

“Bà ơi, hình như đây là mơ thì phải. Bà đâu còn bên con đâu. Đúng không? Đúng mà?”

“Sao lại không, bà vẫn ở đây mà. Mọi chuyện đều ở trong tâm trí ta, phải không?”

Chàng trai rơm rớm nước mắt.

“Jae Ho ơi, đừng khóc con. Biết thế này thì bà đã đến gặp con muộn hơn một chút. Lâu vậy rồi mà con vẫn xúc động thế này thì bà biết làm sao.”

“Sao lại muộn hơn? Đáng lẽ bà phải đến sớm hơn chứ.”

Anh đáp chỏng lỏn, cố gắng không khóc.

“Ở đây, đầu gối bà hết đau, bà lại trồng được nhiều loại rau bà thích và sống rất tốt. Thế nên con đừng khóc nữa. Bà rất hạnh phúc vì đã được làm bà của con.”

“Bà ơi. Sao bà lại nói như sắp đi thế? Ở lại với con thêm chút nữa đi. Hay vì uống hết cà phê rồi? Để con đi mua cốc nữa nhé.”

Bà lắc đầu.

“Gặp lại con bà vui lắm, cún con của bà ơi. Nhớ giữ sức khỏe và đạt được nhiều ước mơ trong cuộc sống con nhé. Được gặp con hôm nay là bà đã toại nguyện rồi.”

Chàng trai cảm thấy giấc mơ đang dần tan biến. Sao anh lại nói đó là giấc mơ để bà biến mất nhanh như thế, nghĩ đến điều này lòng anh quặn đau. Rồi tâm trí anh rõ ràng hơn. Và cuối cùng anh thức dậy.

Dù đã tỉnh nhưng anh vẫn nhắm mắt một lúc lâu. Anh sợ dư ảnh sẽ tan biến khi mình mở mắt.

Chẳng mấy khi khóc, nhưng hôm nay anh tỉnh dậy với đôi mắt ướt nhòe. Anh cuộn người lại, khóc thành tiếng rất lâu.

* * *

Cặp vợ chồng trẻ cũng đang mơ. Trong giấc mơ, họ gặp lại con gái đã mất. Trong mơ, em bé nói rất lưu loát.

“Con muốn nói với ba mẹ nhiều điều lắm, nhưng hồi đó con không biết nói như thế nào.”

“Vậy sao? Con gái mẹ bây giờ nói giỏi quá. Lại còn xinh đẹp hơn nữa.”

“Mẹ cũng xinh lắm.”

Cô bé âu yếm ôm mặt mẹ, tươi cười. Hai vợ chồng ôm chặt con gái vào lòng.

“Mẹ xin lỗi vì đã để con đi mà chỉ biết nói đau thôi.”

“Không đâu. Con chỉ đau 1 thôi mà hạnh phúc 100 nhé, bây giờ thì chẳng còn đau chút nào.”

“Tội nghiệp con tôi chưa kịp làm gì đã phải xa ba mẹ rồi.”

Người cha thấy có lỗi, xót xa nhìn đứa con tội nghiệp.

“Con không tội nghiệp đâu. Con chỉ có những ký ức tốt đẹp thôi. Ở đây con có bạn bè, có thầy cô, rồi gặp nhiều ông bà nữa, mà mọi người không ai có mỗi những ký ức tốt đẹp đâu! Chỉ mình con có thôi! Con tuyệt không?”

“Đúng rồi, con gái ba tuyệt thật. Ba cũng chỉ có những ký ức đẹp thôi. Con gái ba, không có ba mẹ bên cạnh, con có buồn không?”

“Con có trí nhớ rất tốt. Nên tuy không được gặp ba mẹ, con vẫn nhớ được như in trong đầu.”

Cô bé tự gỡ mình ra khỏi vòng tay của ba mẹ, rồi nói với vẻ mặt dễ thương.

“Thế nên, từ từ rồi mình hãy gặp nhau nhé. Ba mẹ đừng nghĩ quẩn nha.”

Hai vợ chồng sắp khóc đến nơi nhưng lại phì cười trước câu nói tinh nghịch của con gái.

“Được rồi, từ từ gặp. Nhưng chắc chắn mình sẽ gặp lại nhau nha con.”

“Vâng, con sẽ chơi ngoan. Con hứa sẽ sống ngoan ngoãn, khỏe mạnh ở đây.”

Mặc dù biết chỉ là một giấc mơ, nhưng hai vợ chồng vẫn nghẹn ngào như thực sự được gặp lại con gái mình. Hiếm khi nào họ biết rõ mình đang mơ mà vẫn tiếp tục nằm mơ như hôm nay.

Họ thức dậy cùng một lúc. Mới có 1 giờ sáng. Chưa đầy hai tiếng kể từ khi chợp mắt. Hai người ôm nhau qua lớp chăn bị cuộn lại, như thể họ đang ôm con gái nhỏ vào lòng.

Họ nằm như thế rất lâu, tay trong tay, không nói một lời.

* * *

“Ngài Dollargut ơi, có bao nhiêu người từng gửi lại giấc mơ rồi ạ?”

“Có rất, rất nhiều người muốn để lại giấc mơ của mình. Nhiều đến mức có cả những cửa hàng chuyên làm dịch vụ này.”

“Kể từ khi cháu làm việc ở đây, mỗi ngày là một chuỗi những điều bất ngờ xảy ra. Ngay khi cháu nghĩ chắc sẽ chẳng còn điều gì bất ngờ nữa, thì điều kinh ngạc hơn lại xảy tới.”

“Thế hả? Công việc vậy cũng đáng làm lắm chứ nhỉ?”

Dollargut cười.

“Lạ thật phải không? Dường như những người sắp qua đời, dù do tai nạn bất ngờ hay mắc bệnh đã lâu, trong giấc ngủ có thể linh cảm được sự sống của mình sắp cạn. Có lẽ khi không có sự tác động của ngoại cảnh, trực giác con người ta sẽ trở nên nhạy bén hơn.”

“Cháu không hiểu được những chuyện phức tạp như vậy.”

Penny bắt đầu lôi những hộp giấc mơ cũ trong văn phòng Dollargut ra và chuyển chúng sang những hộp mới sạch sẽ hơn.

“Nhưng giờ cháu biết rõ phải chăm sóc những giấc mơ này thật cẩn thận. Tuy cháu chưa hiểu hết được tâm trạng hay nỗi lòng của những vị khách.”

“Ai cũng muốn nhắn gửi đến những người thương yêu bằng cách này hay cách khác.”

“Tuy còn quá sớm, nhưng cháu cũng muốn bắt đầu nghĩ trước điều muốn gửi gắm những người thân yêu sau này.”

“Đó cũng là một ý kiến hay. Nếu là ta… Ta sẽ nhắn là đừng bao giờ quên ta hoặc đừng hòng tùy tiện giao cửa hàng cho ai khác.”

Dollargut đùa.

“Nhưng khi gặp nhiều khách hơn, ta nhận thấy những người sắp mất không hề nghĩ đến bản thân mình. Họ chỉ mong những người ở lại sẽ ổn. Có lẽ rời xa những người thân yêu và ra đi trước là như vậy. Tuy ta cũng chưa hiểu hết.”

Penny thấy cay cay sống mũi khi nhìn những chiếc hộp phủ đầy bụi thời gian. Cô cẩn thận lau sạch sẽ không để một hạt bụi nào còn vương lại.

“Ngài Dollargut ơi.”

“Sao vậy?”

“Cháu rất thích công việc này.”

“Ta cũng vậy.”

Dollargut mộc mạc đáp lời.

Bất chợt cửa văn phòng mở tung. Đứng ngoài cửa là Viggo Myers và cô Weather trong đôi găng tay cao su, cùng với Mogberry cầm hộp bánh hạt dẻ mới mua, và Speedo với vẻ mặt dường như bị lôi đến.

“Nhiều đồ cần dọn như thế này thì phải gọi tôi ngay chứ.”

Myers tự ái bước, không giấu nổi phấn khích khi nhìn thấy đống hộp bừa bộn.

“Ban nãy ngài không kịp ăn, nên tôi đi mua thêm bánh mới. Công việc hôm nay cũng hòm hòm rồi, chúng ta chia nhau dọn cho nhanh rồi cùng ăn được không ạ?”

Mogberry giơ hộp bánh lên. Tóc của cô đã dài hơn trước rất nhiều, nên giờ dù cô có buộc tóc lên thì cũng không thấy tóc con chỉa ra ngoài nữa.

“Vậy nhanh tay lên nào.”

Speedo sốt ruột đã nhanh tay di chuyển những chiếc hộp.

Hôm đó, trước khi tan làm, Penny tìm được một chỗ trống trên kệ cho chiếc cân mí mắt mới. Chiếc cân bên xưởng chế tác phải mất hai tháng mới hoàn thành. Chỉ còn một chỗ trống mà cô leo lên thang rồi nhưng mãi mới với tay tới. Penny cẩn thận đặt chiếc cân lên rồi dùng ngón tay chỉnh nhẹ chiếc kim. Kim đo rung lên một chút dừng lại ở giữa vạch Tỉnh táo và Buồn ngủ, rồi dần dần, từ Buồn ngủ chuyển sang vạch Đang ngủ.

Penny xuống thang và nhìn ra ngoài cửa, chờ khách hàng đến.

Assam đi ngang qua, nhìn thấy Penny liền vẫy tay mừng rỡ. Khách hàng cô đợi đang tiến lại từ phía đằng xa, rồi cửa bật mở.

“Chào mừng quý khách!” Penny vui vẻ chào đón khách hàng.

“Hôm nay chúng tôi còn rất nhiều giấc mơ đẹp!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.