Penny đang ăn trưa muộn cùng cô Weather và nghỉ ngơi trong phòng nghỉ của nhân viên.
“Để ta trông quầy cho, mọi người cứ nghỉ trưa đi đừng lo.”
Nhờ có Dollargut vui vẻ hỗ trợ mà họ có được chút thời gian thảnh thơi. Penny nằm dài trên xô pha.
Trong phòng nghỉ, ngoài hai cô cháu còn có mấy nhân viên gắn huy hiệu cài áo số 4, họ ngồi quanh chiếc bàn dài vừa uể oải ăn vừa trò chuyện. Penny chăm chú lắng nghe, tự hỏi liệu họ có đang bàn tán về “tin đồn” gần đây, nhưng hình như không phải vậy.
“Ăn xong lại phải làm luôn rồi, nên mình ăn càng chậm càng tốt.”
Nhân viên đeo kính rầu rĩ nói.
“Ước gì sếp Speedo đi công tác mãi đừng về nhỉ…”
“Sếp mới về có nửa ngày… mà một ngày cứ như một năm vậy…”
Cậu nhân viên đối diện nói, chậm chạp gảy từng hạt cơm rang. Cánh cửa phòng nghỉ đột nhiên bật mở làm cậu ta lúng túng đến đánh rơi cả một chiếc đũa.
“Mọi người đều ở đây à!”
Người bước vào không ai khác chính là Speedo, quản lý tầng bốn. Hôm nay, anh ta mặc một bộ jumpsuit màu huỳnh quang. Có vẻ như anh ta có nhiều bộ jumpsuit giống hệt nhau chỉ khác màu.
“Tôi cứ tưởng phải ăn cơm một mình chứ! Nhân viên tầng mình cũng ở đây cả à? Cơm rang trứng hả? Các cậu phải cho thêm thịt và cần tây vào, ăn ít vậy sao no được? Ôi, hộp cơm trưa của các cậu không tự hâm nóng được à. Tôi mua hộp cơm tự động có 1 gordon 99 seal thôi, à, được rồi. Để tôi gửi link mua cho nhé. Không cần cảm ơn đâu.”
Speedo bắt đầu tuôn một tràng, mấy nhân viên tầng bốn liền chầm chậm đóng hộp cơm lại.
“Sao thế? Không ăn nữa à?”
“Tôi no rồi ạ.”
“Mới ăn được có một nửa thôi mà?”
“Bọn tôi lên tầng làm việc. Phải làm sớm thôi.”
“Nhân viên tầng mình chăm chỉ thật… Thôi được rồi. Tôi ăn xong cũng sẽ lên ngay.”
Mấy nhân viên tầng bốn rời khỏi phòng với ánh mắt như cầu khẩn làm ơn giữ Speedo lại đây thêm mười phút nữa.
“Speedo, chuyến công tác thế nào? Cậu làm việc ở Trung tâm Nghiên cứu Giấc mơ trưa trong hai tuần nhỉ? Chắc học được nhiều thứ hay lắm.”
“Ồ, cô Weather, cả Penny nữa! Penny vẫn theo đuôi cô suốt nhỉ? Cứ như con gà con vẫn chưa đủ lông đủ cánh ấy.”
Speedo vừa ngồi xuống vừa bóc nắm cơm hình tam giác của mình.
“Gọi là trung tâm nghiên cứu chứ toàn nghiên cứu mấy thứ tôi biết cả rồi. Nên cũng chẳng có gì để học cả. Có khi tôi còn dạy thêm cho họ nữa cũng nên.”
Speedo vừa nói vừa nhai cơm nắm, mấy hạt cơm văng ra tứ tung. Penny khẽ lùi lại để tránh Speedo.
“Ăn từ từ thôi, Speedo. Mà tôi tưởng cậu vốn thích ăn cơm một mình? Cậu vẫn thấy khó chịu khi người xung quanh ăn quá chậm còn gì. Sao hôm nay tự nhiên lại xuống tận đây vậy?”
“Chuyện là, đợt đi công tác vừa rồi, tôi hay ăn trưa cùng mấy tay nhân viên ở trung tâm nghiên cứu, trong bữa ăn, họ đều nói chuyện đầu tư này kia. Thấy thú vị quá, thành ra tôi đâm thích ăn cơm với mọi người. Cô Weather, cô muốn thử đầu tư mấy cảm xúc giá rẻ không?”
“Đầu tư cảm xúc ư? Như thế nào?” Cô Weather tò mò.
Penny vờ như không để tâm nhưng thực ra toàn bộ sự chú ý của cô đang hướng cả vào cuộc trò chuyện. Penny vẫn sợ đến ngân hàng sau lần bị đánh cắp chai Rung động, nhưng đi làm có đồng ra đồng vào rồi nên gần đây cô cũng bắt đầu quan tâm đến vấn đề đầu tư.
“Mùa đông nào giá Phẫn nộ cũng tăng lên đến 30 gordon mỗi chai. Cô biết điều đó đúng không?”
“Đương nhiên, tôi biết chứ. Chỉ cần nhỏ vài giọt Phẫn nộ vào lò sưởi thì củi sẽ cháy rừng rực. Còn được hơn một tuần ấy chứ. Dùng để tiết kiệm tiền nguyên liệu sưởi thì còn gì bằng.” Cô Weather giơ ngón cái lên. “Vợ chồng tôi rất thích ăn kem lạnh trước lò sưởi đang cháy phừng phừng đấy.”
“Nào, giờ cô nghe tôi nhé. Từ giờ sẽ không cần phải trả đến tận 30 gordon để mua Phẫn nộ nữa! Mấy tay nhân viên ở trung tâm nghiên cứu nói với tôi, giờ ta gom hết Hỗn loạn ở ngân hàng đi. Giá chắc chắn sẽ tăng vọt trước mùa đông này.”
“Nhưng làm gì được với Hỗn loạn nhỉ?” Cô Weather tò mò.
“Họ nói rằng ta có thể dùng máy sưởi thay cho lò sưởi cũ. Chỉ cần nhỏ vài giọt Hỗn loạn vào đường ống dẫn khí thôi là cả phòng sẽ ấm lên ngay lập tức. Như thể phân tử không khí khi gặp Hỗn loạn sẽ bay tứ tung vậy! Họ sẽ sớm công bố luận văn nên bảo tôi mua trước khi giá tăng lên.”
“Tôi thấy hơi lạ… Không khí thì lúc nào cũng bay tứ tung mà. Hay họ bịa ra như vậy nhỉ? Hơn nữa tự tiện động vào đường ống dẫn khí liệu có nguy hiểm không ạ?” Penny lo lắng.
“Anh chưa mua nhiều đấy chứ?”
“Nếu thế thì sao nào? Tôi mua cả đống với giá 1 gordon mỗi chai rồi! Cô nói như thể mấy tên kia muốn chơi tôi một vố ấy nhỉ? Sao họ lại muốn chơi tôi chứ, họ có ghét bỏ gì tôi đâu!”
Penny còn muốn nói tiếp nhưng lại thôi.
Cô Weather thương cảm vỗ về Speedo.
“Speedo, ngày mai cùng tôi đi đổi đống đó thành tiền đi. Đừng nản. Thử như vậy cũng tốt mà. Ngay cả những cảm xúc tưởng như tiêu cực cũng có ích cho việc gì đó nếu mình quan sát kỹ.”
Speedo phủi hạt cơm dính trên áo rồi đứng lên chán nản.
“Nhưng có vẻ giá cũng sẽ tăng, hay mình chờ một chút cô nhỉ? Chỉ cần lên 2 gordon thôi thì cũng rất lời…”
Cô Weather kiên quyết lắc đầu. Speedo buồn bã đứng lên, rời khỏi phòng nghỉ.
Penny và cô Weather cũng trở về quầy lễ tân. Penny xếp lại chồng gối dựa rồi nói bóng gió. Thực ra, cô đang tìm thời điểm để hỏi về tin đồn đang lan truyền trong bách hóa.
“Cô ơi, về cảm xúc tiêu cực ấy, liệu những giấc mơ xấu thì có ích gì không cô nhỉ?”
“Cháu đang nói về giấc mơ xấu nào vậy?”
“Ác mộng ấy cô…, mơ thấy điều mình sợ hãi nhất ấy ạ.”
“Cháu hỏi về hợp đồng mới đó hả?” Cô Weather nhận ra ngay.
“Cô cũng biết ạ? Mọi người đang kháo nhau là ngài Dollargut vừa quyết định hợp tác với một nhà sáng chế ác mộng. Có thật không cô?”
“Đúng rồi, chúng ta vừa ký hợp đồng với Maxim ở hẻm sau. Chắc sản phẩm sẽ được nhập về tầng ba sớm thôi.”
“Cháu nghe đồn tay Maxim ấy vẫn tự nhốt mình trong xưởng tối om và toàn làm ra mấy giấc mơ rùng rợn… Nhỡ khách hàng bỏ đi rồi doanh thu giảm thì sao ạ?”
“Chà, cô cũng không biết ngài Dollargut đang nghĩ gì… Nhưng chắc sẽ sớm có chuyện chấn động cho xem.”
* * *
Bản tin đang phát ra từ bảng điện tử trên đỉnh tòa tháp cao tầng. Đường phố tuy đông nghịt người nhưng lại im ắng tựa hồ không có một ai. Một sự im lặng đến kỳ lạ, như thể mọi thứ đều bị tắt tiếng, chỉ còn lại duy nhất tiếng nói của phát thanh viên. Chàng trai đang lang thang không chủ đích trên đường bỗng ngước nhìn lên. Giọng phát thanh viên như xối thẳng vào đầu anh.
“Hiện nay, lượng sinh mỗi năm của nước ta chỉ bằng một phần ba số lượng tử. Chúng ta đang đứng trên bờ vực già hóa dân số, lượng tân binh nhập ngũ cũng thấp nhất từ trước tới nay. Theo đó, Cục Chỉ huy Quân sự đang xúc tiến tái khám sức khỏe để những quân nhân đã xuất ngũ dưới ba mươi tuổi được tái nhập ngũ…”
Chàng trai rùng mình, nhắm nghiền mắt. Năm nay anh vừa tròn hai mươi chín tuổi, đã xuất ngũ được bảy năm.
“Tái nhập ngũ ư?”
Khi đã chấp nhận tình hình và cố gắng nghe kỹ lời phát thanh viên, anh từ từ mở mắt ra, nhưng cảnh tượng xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Chàng trai đang ở Cục Chỉ huy Quân sự, trên người mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình. Trong mơ, sự thay đổi đột ngột của cảnh tượng xung quanh không làm anh bất ngờ. Thay vào đó, lòng anh nặng trĩu với thực tế tàn nhẫn rằng mình thực sự phải tái nhập ngũ. Bao quanh là một đám đông đang chờ được kiểm tra sức khỏe, anh thấy mình bị đẩy dần lên phía trước. Không hiểu vì lý do gì, những thanh niên trạc tuổi đứng cạnh anh đều rất hân hoan.
“Tôi mong được xếp hạng Nhất Đặc biệt.”
“Tôi cũng vậy. Đi thật lâu cho đã. Tôi vốn rất khoái quân ngũ.”
“Gì vậy, mọi người đang nói gì thế.” Những suy nghĩ không nói được thành lời này chỉ luẩn quẩn trong đầu chàng trai rồi biến mất.
Chàng trai muốn thoát khỏi tòa nhà này nhưng chân anh không thể nhúc nhích. Bức bối đến nghẹt thở, anh bặm môi và dồn sức xuống chân, nhưng vẫn hoàn toàn bất động.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt, anh không thể mở miệng cũng không còn cách nào khác ngoài nhìn vào kết quả của mình.
Hạng Nhất Đặc biệt.
Anh thấy khó chịu với từ “Đặc biệt” lạ lẫm gắn sau từ “Hạng Nhất”. Khỏe mạnh thì tốt thôi, nhưng khẳng định điều ấy trong trường hợp này cũng chẳng vui vẻ gì.
Cảnh tượng thay đổi một lần nữa, giờ đây anh đang ngồi trong một tiệm cắt tóc cũ hôi hám.
Lần này, anh bất động như thể bị trói trên chiếc ghế da. Cố gắng lắm anh cũng chỉ cử động được ngón tay, cào phần bị rách trên chiếc ghế vô tội. Cảm giác của nắm bông trong lõi ghế rất thật. Chàng trai lo lắng nhìn người thợ cắt tóc trong gương.
“Hạng Nhất Đặc biệt đúng không? Thế là ba năm nhỉ? Anh quả là có tấm lòng yêu nước. Hôm nay tôi sẽ đặc biệt cắt miễn phí cho anh.”
Chàng trai cảm thấy lồng ngực như muốn nổ tung trước hiện thực không thể trốn tránh. Mọi người sao bình tĩnh đến thế, tuân thủ lạ lùng đến thế tình huống nực cười này. Cả cơ thể anh cũng quá bất lực trước luồng cảm xúc mãnh liệt.
“Không thể nào. Làm gì có chuyện mọi người lại ngoan ngoãn tái nhập ngũ thế chứ!”
Suy nghĩ của anh quay cuồng tìm một lối ra, cho đến khi anh đưa ra một kết luận nghe có vẻ rất hợp lý.
“Đúng rồi, mơ! Đây là mơ! Đúng không? Tôi đang mơ đúng không?”
Chàng trai nhìn người thợ cắt tóc như chết đuối vớ được cọc.
“Mơ á? Ha ha, anh ăn nhầm cái gì vậy?”
Người thợ cắt tóc đáp lại cùng nụ cười quái gở, rồi đưa tông đơ gí sát da đầu chàng trai. Kim loại lạnh ngắt di trên da đầu một lần nữa truyền đến anh cảm giác quá chân thực, tóc rơi xuống, mồ hôi anh chảy như tắm sau lưng.
“Chết thật rồi. Đây chắc chắn không phải là mơ rồi.”
Anh cảm nhận được mồ hôi ướt đẫm trên lớp áo cùng với lưng chiếc ghế da hôi hám.
* * *
Đúng lúc này, chàng trai tỉnh giấc.
Chăn ướt đẫm mồ hôi. Anh choàng tỉnh, bật ra khỏi miệng câu chửi thề đã kìm nén bấy lâu, và chỉ trong ba giây, một “cảm giác hiện thực” đã bao trùm khắp cơ thể anh.
“Phù… may quá, là mơ.”
Khi tỉnh táo nghĩ lại, anh mới thấy những cảnh tượng trong mơ thật kỳ lạ và xa xăm. Nhưng trong cơn mơ, mọi chuyện quá đỗi chân thực. Đã xuất ngũ bao nhiêu năm rồi mà giờ vẫn còn mơ như vậy sao? Chàng trai chậm rãi đứng dậy, giơ chăn ra ngoài cửa sổ giũ. Nhưng dư âm khó chịu vẫn lẩn khuất trong anh.
* * *
Đêm đó, trong giấc mơ, cô trở lại là một nữ sinh trung học. Không cần phải suy nghĩ thêm, cô biết ngay mình đang là ai lúc này. Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ thi lớn.
Các môn thi trong ngày đầu tiên có lẽ là toán, hóa và vật lý - những môn mà học thuộc lòng công thức cũng vô ích. Trong mơ, cô nghĩ. “Sao mình chưa học gì vậy nhỉ?”
Đúng. Cô chưa học gì cả. Dù cố thế nào, cô cũng không nhớ nổi mình đã học gì, dù chỉ là một chương.
Khó thở, dường như máu không lên được tới não, cô thấy hoa mắt, chóng mặt. Đôi mắt cô mở to, nhưng mọi vật xung quanh đều rất xa lạ. Đột nhiên, những người bạn ở đâu bỗng vây quanh nói với cô trong mơ.
“Song Yi chắc lần này cũng 100 điểm nhỉ?”
“Đúng rồi, lần trước cậu sai có một câu mà khóc quá trời còn gì.”
“Lần này chắc cậu cũng ôn kỹ lắm hả?”
Cô trả lời, cố gắng lắm để không cau mày.
“Mình chưa học gì thật mà.”
Cô gái gục xuống bàn. Mùi gỗ rẻ tiền của bàn học lại càng làm tăng độ chân thực. Tại sao mình không ôn thi nhỉ, cô cứ nghĩ mãi.
“Sao lại ra nông nỗi này chứ?” Thật chẳng giống cô chút nào. Đủ loại lý do ngớ ngẩn bật ra trong đầu, nhưng suy nghĩ của cô cứ miên man mãi không chỉ dừng ở đó.
Cô gái không hề biết đó chỉ là giấc mơ. Sau khi tỉnh dậy cô sẽ là một nhân viên văn phòng đã tốt nghiệp rất lâu rồi và không cần phải dự một kỳ thi nào nữa.
Rồi, hình ảnh lại thay đổi mà không báo trước. Chuyển cảnh quá đỗi tự nhiên, cô không tài nào nhận ra được. Một lớp học nóng bức ngột ngạt trước kỳ nghỉ hè. Đó là ngày thi cuối kỳ.
Trên chiếc bàn đặt chính giữa phòng học, là đề thi đầy ắp những câu hỏi chưa có đáp án.
“Làm thế nào bây giờ, mình không biết câu nào cả.”
Nắm chặt đề thi trong tay, mồ hôi cô toát ra nhễ nhại. Mồ hôi không ngừng tuôn bên dưới lớp áo đồng phục dày đến bí bách. Tiếng đám bạn rì rầm xung quanh. “Sao đề kỳ này dễ thế nhỉ?”
Đang hốt hoảng là vậy, đề thi bỗng từ đâu xuất hiện thêm, từ một thành hai tờ, từ hai thành ba tờ. Dù có lật đi lật lại tờ đề thi, cô cũng không giải được một câu nào cả.
Tiếng sột soạt lật bài thi của bạn bè xung quanh vang khắp phòng. Cô vẫn chưa giải được câu nào.
Những con số trong đề thi toán nhảy múa, chiếc đồng hồ lớn đặt trên bàn giáo viên như đang chạy đua đến giây phút kết thúc buổi thi, không gì có thể ngăn cản. Tiếng tích tắc to và sắc lạnh như thể kim đồng hồ đang chuyển động trong tai cô.
Cô gái run rẩy, cắn móng tay.
“Lần này không làm được bài bố mẹ sẽ thất vọng lắm.”
“Thầy dạy toán sẽ gọi mình lên kiểm điểm nếu thấy điểm 0 này.”
“Bạn bè sẽ nói gì khi hỏi đáp án vào giờ giải lao mà thấy bài mình đã làm sai toàn bộ đây?”
Không còn gì trên đời quan trọng hơn kỳ thi này, cô thậm chí còn nghĩ như vậy. Áp lực và căng thẳng tột cùng khiến đầu cô đau như búa bổ, nước mắt cô đang chực trào ra thì bóng tối từ đâu phủ lấp toàn bộ căn phòng. Từ phía sân vận động, cô thấy một ngọn sóng lớn đang tràn qua cửa sổ để mở và ngay lập tức nhấn chìm cả lớp học.
Cô gái trong mơ thở phào nhẹ nhõm, không hề để ý đến việc đang bị sóng cuốn đi.
“Thế là đỡ phải thi nữa. Ôi, may quá.”
* * *
Đúng lúc này, cô choàng tỉnh giấc, mông lung suy nghĩ. Mặc dù đã tỉnh, cô vẫn nằm thẫn thờ trên giường, chưa lấy lại ngay được ý thức. Mỗi khi mơ một giấc mơ quá sống động, cô sẽ bối rối và mất đi cảm giác hiện thực. Cô nằm trên giường và gặm nhấm suy nghĩ.
“Mình hai mươi chín tuổi rồi. Tốt nghiệp cấp ba đã gần mười năm. Mình cũng không bao giờ phải thi giữa kỳ hay cuối kỳ nữa.”
Chỉ sau khi nói ra tất cả các thông tin cần thiết để tự trấn an mình, cô mới bắt đầu lấy lại sự tỉnh táo.
Đây không phải là lần đầu tiên cô mơ mình đi thi. Thời còn đi học, cô là một học sinh khá giỏi nhưng lại luôn sống trong áp lực thi cử. Cô thở dài và chán chường nói.
“Mình chán ngấy nó rồi.”
* * *
Suốt từ sáng, hàng chục khách hàng đã nóng nảy tìm đến hỏi tại sao lại bán cho họ những giấc mơ như vậy. Dollargut cả ngày nay không rời khỏi văn phòng, chỉ nhắn lại là hễ có ai tới phàn nàn về giấc mơ thì dẫn họ tới gặp ông.
Penny nhẩm đếm số khách mà cô đã dẫn vào văn phòng cho đến lúc này. Mỗi lần như thế, Dollargut chỉ mở hé cửa, thò đầu ra nói “Xin mời quý khách vào”, rồi lại đóng kín cửa. Trong văn phòng chật chội đó, sẽ chẳng còn đủ chỗ cho khách đứng mất. Penny thầm nghĩ trong không gian như vậy thì ngay cả khách hàng mát tính cũng sẽ sinh bất mãn mà thôi.
“Cô Weather, cháu vào văn phòng ngài Dollargut một chút nhé.”
Cô Weather chỉ ngáp dài mà không nói gì. Penny nghĩ cô thầm bảo mình muốn làm gì thì làm.
Penny gõ cửa văn phòng, tay cầm một khay đầy bánh quy an thần mà Dollargut ưa thích.
“Cháu vào được không ạ?”
Không có tiếng trả lời. Penny ghé sát tai vào cửa. Yên ắng đến lạ lùng. Hay cả chục người bọn họ đang cùng nắm tay nhau ngồi thiền để tĩnh tâm hơn nhỉ? Do dự một lúc, cô bèn mở cửa bước vào.
Không có ai trong văn phòng.
Thay vào đó, những chiếc hộp vốn chất chồng như tòa tháp bên cạnh tủ của ngài Dollargut đều được dỡ xuống sàn, để lộ một cánh cửa hẹp đang mở hé. Penny không hề biết có một cánh cửa như thế này trong văn phòng.
Nhìn qua khe cửa, cô thấy một cầu thang đá xanh dẫn xuống phía dưới. Mặc dù lối vào hẹp, nhưng cầu thang được lau chùi sạch sẽ để mọi người không cảm thấy khó chịu khi đi lại. Có tiếng người xôn xao bên dưới.
“Ngài Dollargut, ngài có ở đó không ạ?”
Penny gọi vọng xuống cầu thang đá.
“Penny à? Cháu đến thật hay quá!”
Không thấy bóng dáng Dollargut, nhưng Penny nghe tiếng ông vọng lên.
“Cháu tìm Bản cam kết xác nhận mua hàng trên bàn ta rồi mang xuống đây giúp ta nhé!”
“Bản cam kết xác nhận mua hàng ạ? Vâng! Để cháu tìm ạ.”
Penny đặt khay bánh xuống và bắt đầu tìm. Trên chiếc bàn dài là hàng chồng Giấy chứng nhận chất lượng do các nhà sáng tạo giấc mơ để lại và nhiều tài liệu khác như Thư cảm ơn vì gia hạn hợp đồng 50 năm, vv… Dollargut luôn ăn mặc rất gọn gàng, nhưng rõ là ông không có mấy tài năng trong việc sắp xếp bàn làm việc. Những nhân viên tầng hai mà thấy chiếc bàn này sẽ hoan hỉ như săn được con mồi béo cho xem, Penny vừa hình dung vừa cười khúc khích.
Trong lúc đi quanh bàn lục tung đống giấy tờ, Penny liên tục vấp chân vào đống hộp nằm la liệt trên sàn. Cô tự nhủ sắp tới có thời gian sẽ dọn vứt hết đống hộp này khi được Dollargut cho phép. Trên hộp in những con số giống ngày sản xuất, có hộp đã hơn mười năm rồi.
Bản cam kết xác nhận mua hàng mà Dollargut nói nằm bên dưới một cuốn sách dày.
“Ngài Dollargut ơi, cháu tìm thấy rồi ạ! Cháu mang xuống nhé!”
Tay cầm khay bánh, tay cầm cuộn giấy, Penny dò dẫm bước xuống từng bậc thang.
Những tưởng bên dưới thang là hầm tối, không ngờ khi xuống tới nơi, hiện ra trước mắt Penny là một không gian sáng trưng, rộng rãi như tiền sảnh. Nơi bàn tròn cẩm thạch chính giữa phòng, những vị khách ban nãy đều đang ngồi uống trà với ngài Dollargut.
Vài người còn vẻ bực bội, nhưng phần đông dường như đã dịu đi chút ít khi uống tách trà Dollargut đưa cho. Penny đoán rằng ông đã tinh ý pha ba hoặc bốn giọt Điềm tĩnh hoặc Thư thả vào trong trà.
Từ những cửa sổ giả trên tường, đèn rọi chiếu từng ngóc ngách, sáng soi như mặt trời đang tỏa nắng.
“Có phải tập tài liệu này không ạ?”
Penny đưa cuộn giấy cho Dollargut.
“Đúng nó rồi. Cảm ơn cháu.”
“Cháu không hề biết là có nơi này.”
“Đây là nơi dành riêng cho những dịp thế này. Nếu đôi co với khách hàng ở ngoài kia thì sẽ làm phiền những vị khách khác.”
Dollargut hạ giọng thì thầm.
Nhóm khách im lặng vài giây trước sự xuất hiện của Penny lại bắt đầu xì xào.
“Ông định cho chúng tôi xem cái gì vậy? Chúng tôi không dễ bị mấy chứng cứ vụng về thuyết phục đâu đấy.” Một khách hàng nữ khoanh tay tuyên chiến.
“Ông có biết ở đây bao nhiêu người mơ tái nhập ngũ không? Sao lại bán giấc mơ như vậy chứ?”
Một thanh niên ngồi đối diện Dollargut đặt tách trà xuống rồi gắt gỏng. Ngay sau đó, những người xung quanh liền hùa theo.
“Lúc nãy tôi cũng nói rồi, tôi mới xuất ngũ tháng trước vậy mà lại mơ thấy trở lại trại huấn luyện. Ông có biết cảm giác đó thế nào không?”
“Còn cả giấc mơ thi cử nữa. Ông thích làm phiền người khác khi đang ngủ thế sao?”
“Đúng rồi, tôi vẫn trung thành với Bách hóa Giấc mơ bao lâu nay, mà từ nay chắc phải tẩy chay thôi. Gần đây, bao nhiêu cửa hàng mới mở, chỉ toàn bán giấc mơ chiều lòng khách hàng thôi. Ông cứ làm ăn thế này thì liệu còn có khách không chứ?”
Một phụ nữ mặc bộ pyjama họa tiết ca rô ngồi bắt tréo chân, mỉa mai.
Penny đứng đó, không biết phải làm gì trong bầu không khí đáng sợ này.
Có lẽ đây là lần đầu cô thấy khách hàng công kích Dollargut như vậy. Nhưng xem ra ông còn bình thản hơn thường ngày.
“Thưa quý khách. Chúng tôi chỉ bán sản phẩm sau khi đã giải thích đầy đủ công năng. Hẳn nhiên các vị không ai còn nhớ. Tôi cũng rất tiếc về điều đó. Nhưng đã là ý trời thì ta còn làm gì được?”
“Vâng, tôi không nhớ. Đương nhiên là tôi không nhớ! Sao tôi lại mua thứ này được? Có ai tự mua ác mộng bao giờ không?”
“Ồ, thưa quý khách. Thứ lỗi cho tôi, nhưng nó không chỉ là ác mộng thông thường. Tất nhiên, chúng tôi cũng có bán những giấc mộng ma quỷ cho khách hàng đã quá chán những đêm nhiệt đới dài…, nhưng đó chỉ có thể coi là một kỳ nghỉ ngắn thôi. Những sản phẩm quý khách mua không chỉ là ác mộng thông thường. Chúng có tên chính thức là ‘Giấc mơ giúp vượt qua tổn thương tâm lý’. Một sản phẩm được chế tác cầu kỳ bởi một nhà sáng tạo giấc mơ trẻ đầy tài năng.”
Dollargut tự hào nói.
Các khách hàng lại xì xào bàn tán. Họ thì thầm với nhau “Ông ta nói gì thế?” “Không phải ông ta đang bịa chuyện để bao biện đấy chứ?” Penny cũng chẳng hiểu nổi những lời Dollargut vừa nói.
“Thôi đi. Nhớ lại mấy chuyện này cũng đủ khó chịu rồi chứ nói gì đến khắc phục tổn thương tâm lý. Tôi muốn lấy lại tiền!”
Một khách hàng nam mặc áo ngủ thuê đứng bật dậy, hét to.
“Thưa quý khách, chúng tôi nhận thanh toán sau nên quý khách còn chưa…”
“Thôi nào, Penny. Không có gì phải tranh cãi cả.”
Dollargut cắt lời Penny khi cô xen vào.
“Tôi biết điều này sẽ xảy ra nên khi quý khách nhận sản phẩm, tôi đã mời từng người ký Bản cam kết xác nhận mua hàng. Mời anh chị cùng xem. Chính mọi người đã tự tay ký nên chắc sẽ nhận ra chữ ký của mình ngay thôi.”
Dollargut đứng dậy, đưa cho mỗi vị khách một bản cam kết, rồi ngồi lại vào chỗ của mình. Penny khẽ liếc tờ giấy của vị khách gần cô nhất.
Bản cam kết xác nhận mua hàng
“Giấc mơ giúp vượt qua tổn thương tâm lý” là một sản phẩm được ký gửi cho Bách hóa Giấc mơ. Chúng tôi xét duyệt cẩn thận và chỉ bán những giấc mơ được công nhận chất lượng và hiệu quả thông qua sự thẩm định khắt khe của Hiệp hội.
Điều 1. Giấc mơ này được chế tạo dành riêng cho những vị khách muốn rèn luyện tinh thần và nâng cao lòng tự trọng một cách bền bỉ. Nội dung trong giấc mơ tùy biến theo những tổn thương tâm lý riêng của từng khách.
Điều 2. Khi khách hàng thức dậy, chi phí giấc mơ chỉ được thanh toán cho người bán nếu người mua nhận được cảm xúc tích cực, lúc đó hợp đồng sẽ kết thúc.
Điều 3. Do tính chất của sản phẩm, quý khách có thể yêu cầu đổi giấc mơ khác hoặc hủy hợp đồng trong vòng một tháng sau khi mua, nhưng chúng tôi không khuyến khích điều này vì khả năng cao là quý khách sẽ quên và mua lại sản phẩm này.
Điều 4. Người mua đã được thông báo đầy đủ về tính năng sản phẩm và chấp nhận mơ thường xuyên cùng một giấc mơ trong khoảng thời gian do người bán khuyến nghị, cho đến khi khắc phục được tổn thương tâm lý.
(Ký tên)
*Tuy nhiên, sau khi mua hàng, nếu khách hàng không thể duy trì được sinh hoạt thường ngày do quá căng thẳng hoặc bị mất ngủ do lo lắng, người bán có quyền tự ý ngừng bán hàng.
Nhìn thấy chữ ký rõ rành rành của mình bên dưới, đám đông ồn ào ban nãy rất hoang mang. Họ đọc đi đọc lại bản cam kết cho đến khi hiểu hết nội dung của nó mới thôi.
“Nhưng rèn luyện tinh thần và nâng cao tự trọng như thế nào với những cơn ác mộng kiểu này chứ? Không căng thẳng thêm là còn may.”
Khách hàng đầu tiên hiểu ra sự tình lên tiếng chất vấn.
Penny đồng tình với câu hỏi này. Đó cũng là điều Penny muốn biết. Cô hoàn toàn thông cảm với sự tức giận của họ.
Dollargut bình tĩnh trả lời.
“Tôi thực sự xin lỗi nếu sản phẩm của chúng tôi gây căng thẳng đến thế. Dĩ nhiên, quý khách có thể hủy giao dịch ngay và không bao giờ mơ giấc mơ này nữa. Xin đừng lo về việc hoàn tiền, khi quý khách chưa thấy công hiệu từ giấc mơ thì chúng tôi cũng chưa nhận được thanh toán.”
Khi Dollargut nhẹ nhàng nói đến chuyện hoàn tiền, trớ trêu thay đám đông lại dịu đi rất nhiều.
“Đương nhiên, quý khách có thể làm theo ý mình. Nhưng dù gì cũng đã bắt đầu rồi, hay là đợi thêm ít lâu nữa xem có thấy hiệu quả không?”
Khi thấy mọi người không tranh cãi gì nữa, Penny liền lanh lẹ nói thêm vào.
“Cô có biết việc phải trải qua lần nữa những điều tồi tệ khó chịu như thế nào không? Dù trong mơ thôi, tôi cũng chỉ mong những điều tốt đẹp xảy ra.”
Dollargut bước tới và nhẹ nhàng xoa dịu khách hàng nữ đang rít lên vì tức giận.
“Thực sự chỉ có những ký ức tồi tệ thôi sao ạ?”
Mọi người đồng loạt nhìn Dollargut như thể để xem ông lại muốn nói gì nữa đây.
“Nghĩ lại, những giai đoạn khó khăn này cũng là khi ta đã cố gắng vượt qua bằng tất cả năng lực của mình. Mọi chuyện đã ở sau lưng rồi, nhận định về nó thế nào chỉ còn là ở ta mà thôi. Chúng ta đã vượt qua và kiên cường sống tới ngày hôm nay chính là minh chứng cho thấy chúng ta đã mạnh mẽ tới mức nào.”
Mọi người uống nốt trà trong tách và suy ngẫm về những lời ông nói.
Penny không bỏ lỡ cơ hội lần lượt đưa bánh an thần cho từng vị khách một. Trong căn phòng bí mật dưới tầng hầm, chỉ còn vang lên tiếng bánh quy vỡ giòn tan cùng tiếng tách kêu lách cách.
“Chà, người ta vẫn nói rằng mọi cách trị liệu tâm lý đều bắt đầu bằng việc chấp nhận tâm trí của mình, cũng không hẳn là không có lý.”
Khi vị khách nữ mặc bộ đồ ngủ ca rô nói, một số người đã gật gù theo.
Một lát sau, chính xác là một nửa số khách hàng yêu cầu Dollargut hủy giao dịch mua hàng.
“Được rồi, thưa quý khách. Nếu các vị muốn như vậy thì tôi sẽ hủy hợp đồng.”
“Rất xin lỗi. Rõ ràng tôi đã mua và thậm chí còn ký cả tên. Nhưng giờ tôi chỉ muốn âm thầm chôn giấu vết thương này thôi.”
“Không sao. Quý khách đừng bận tâm. Hãy quay lại bất cứ khi nào tâm trí anh sẵn sàng.”
Những vị khách hủy hợp đồng vội vã rời khỏi căn hầm để quay lại giấc ngủ.
Những người còn lại khó nhọc an ủi nhau.
“Chúng ta sẽ ổn thôi. Năm sau, nhất định sẽ không mơ nhập ngũ nữa!”
“Đúng vậy. Tôi cũng chán mơ thi cử lắm rồi. Chỉ cần khi tỉnh dậy mình cảm thấy tích cực là được đúng không ạ?”
“Vâng, thưa quý khách. Dĩ nhiên, chuyện đó không dễ dàng.” Dollargut đứng lên và nói. “Nhưng xin quý khách đừng quên: Ta đã trải qua nhiều điều hơn ta nghĩ. Và thời khắc nhận ra điều đó, cũng là lúc ta trưởng thành hơn. Đây là món quà nhỏ cho những người đã can đảm bước tiếp.”
Dollargut lấy ra một lọ nước hoa nhỏ bằng ngón tay rồi bắt đầu xịt lên tay áo ngủ của những vị khách còn lại. Mùi hương rừng mùa hạ phảng phất bám trên những ống tay áo.
“Đây là gì vậy ạ?”
Vị khách mặc bộ áo ngủ kẻ ca rô hít hà ống tay áo của mình.
“Mùi hương dễ chịu quá.”
“Đây là nước hoa giúp ta thư giãn. Tuy không có hiệu quả một cách thần kỳ nhưng cũng đáng để thử. Tôi thỉnh thoảng cũng dùng nó khi mọi việc không được như ý. Bất cứ khi nào quý khách cảm thấy buồn lo, xin hãy ghé thăm chúng tôi. Tôi sẽ cung cấp nước hoa này thật hào phóng. Tất nhiên, quý khách có thể quay lại để hủy hợp đồng như những vị khách trước, chúng tôi luôn sẵn sàng.”
Khi khách hàng đã rời đi, chỉ còn Dollargut và Penny ở lại dọn tách trà.
“Ngài Dollargut, nếu tất cả khách hàng đều muốn hủy hợp đồng thì sao ạ? Đó không chỉ là tổn thất lớn đối với chúng ta mà còn cả với nhà sáng tạo nữa.”
“Ta mong là chuyện đó không xảy ra.”
“Dạ? Tức là không còn cách giải quyết nào khác ạ?”
“Năm mươi phần trăm khách hàng tiếp tục giữ hợp đồng như hôm nay đã là rất tuyệt rồi. Ta đoán chắc rằng giấc mơ này sẽ có tác dụng.” Giọng Dollargut đầy tin tưởng.
* * *
Sau hôm đó, chàng trai vẫn tiếp tục mơ tái nhập ngũ hết lần này đến lần khác. Trong cơn mơ, anh luôn căng thẳng, nhưng rồi chợt một ngày kia, anh thấy mình không còn bận tâm nữa. Anh thực sự đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự rất xuất sắc rồi. Kể từ đó về sau, mỗi lần mơ tái nhập ngũ, anh lại cười và thầm nghĩ “Phải rồi, đến nghĩa vụ quân sự mình cũng đã hoàn thành, còn việc gì trên đời mà mình không làm được chứ.”
Anh lặng lẽ nhớ lại những ngày đầu mới xuất ngũ, còn bỡ ngỡ làm quen lại với đời sống. Khi đã trải qua giấc mơ đó nhiều lần, anh biết rằng những năm tháng đã qua không còn là ẩn ức trong anh mà chính là một thành quả đáng tự hào.
Đó là lúc cảm xúc được trả cho Bách hóa Giấc mơ. Từ đó về sau, chàng trai không bao giờ mơ nhập ngũ nữa.
* * *
Trong những ngày mơ mãi giấc mơ thi cử ấy, cô gái hiểu rằng mình vẫn chưa thoát khỏi bóng tối căng thẳng của thời học sinh.
Thế rồi cô nhận ra, ngay trong cuộc sống hiện tại, cô vẫn liên tục tự đặt áp lực lên bản thân, không chỉ việc ở công ty mà cả những việc khó gò ép hơn như lập gia đình hay sinh con đẻ cái.
Một buổi sáng trời mưa, thức dậy sau ba đêm liên tiếp mơ đi thi, cô gái quyết định không để sự vô thức làm mình xao động thêm nữa. Cô ngồi thoải mái ngắm mưa bên cửa sổ, rồi nhắm mắt, thay vì hồi tưởng lại những phút giây căng thẳng trong kỳ thi, trong cô chỉ còn sự nhẹ nhõm yên bình.
“Mình tự hào về mọi điều đã trải qua. Trước đây mình đã nỗ lực như thế, về sau, dù có làm gì mình cũng làm hết sức.” Một trái tim yêu thương bản thân vô điều kiện, một trái tim giải thoát khỏi căng thẳng lo âu. Thư giãn, biết tự tin yêu bản thân, đó là những điều cô gái cần trong lúc này.
Vào khoảnh khắc ấy, giấc mơ được thanh toán. Cô gái không còn buồn phiền vì giấc mơ thi cử nữa. Khi thời gian dần trôi, cô thậm chí còn quên rằng mình đã từng có giấc mơ như vậy trong quá khứ.
* * *
Đinh đoong.
Một chút Tự tin đã được thanh toán cho “Giấc mơ giúp vượt qua tổn thương tâm lý”.
Một chút Tự hào đã được thanh toán cho “Giấc mơ giúp vượt qua tổn thương tâm lý”.
“Cuối cùng chúng ta cũng được trả một chút nhỉ?”
Dollargut thong thả kiểm tra từng cửa sổ thông báo trên màn hình.
“À đúng rồi, Penny. Cháu có muốn đi thanh toán tiền cho Maxim cùng ta không? Hôm nay cũng không đông khách lắm, chắc chỉ cần mình cô Weather ở đây thôi. Chị Weather nhỉ?”
“Trên đường về ngài mua ít bánh su kem thì tôi sẽ không thấy phiền đâu.”
Cô Weather vui vẻ đồng ý.
“Penny, đi cùng ta chứ? Maxim cũng muốn giao lưu, mà lại không thích ra ngoài. Chúng ta đến thăm chắc hẳn cậu chàng sẽ vui lắm đây.”
“Dạ… vâng ạ.”
Penny bứt rứt trả lời.
Suốt quãng đường tới xưởng chế tác của Maxim, Penny không giấu nổi lo âu, bước những bước ngắn rề rà và trì hoãn. Cô đã nghe quá nhiều tin đồn về Maxim. Chẳng biết những tin đồn khủng khiếp ấy có phải sự thật không, nhưng có một điều chắc chắn. Anh ta luôn kéo kín rèm trong xưởng sáng chế cuối con hẻm và ở trong đó suốt ngày dài, sáng tạo ra những giấc mơ đen tối.
Mặc dù qua sự việc lần này, Penny biết rằng không phải mọi giấc mơ của Maxim đều u ám, nhưng lòng cô vẫn bất an khi phải gặp kiểu người như Maxim.
“Nhanh chân lên, Penny.”
Dollargut đang đi phía trước dừng chân và quay lại giục.
“Vâng, cháu đến đây, ngài Dollargut.”
Penny buông xuôi, vội vàng bước tới.
Xưởng sáng chế của Maxim vắng lặng như một thế giới khác so với những cửa hàng xung quanh. Hẳn nhiên không có khách hàng nào trực tiếp tìm đến đây. Đống lá rụng chất đầy trước hiên, vương vãi đây đó những món đồ xưa cũ. Một cửa sổ lớn đóng kín rèm khiến bầu không khí bên trong thêm tăm tối, nặng nề.
Dollargut bước lên cầu thang phía lối vào và gõ nhẹ cửa xưởng chế tác.
“Maxim, cậu có trong đó không?”
“Ngài Dollargut, ngài đến tận nơi tồi tàn này có chuyện gì vậy?”
Một thanh niên trông sáng sủa và lịch sự hơn Penny nghĩ mở cửa bước ra. Mặc trên mình chiếc áo phông ngắn tay, quần jeans rách và tạp dề đen, Maxim cao lớn, bờ vai rộng, tay chân mảnh khảnh. Duy chỉ có điều, trông dáng anh đứng như thể mặt đất đang nghiêng chừng mười lăm độ vậy. Khi vào trong xưởng chế tác, nhìn Maxim bước đi, một ý nghĩ kinh hoàng thoáng lướt qua đầu Penny, không phải anh ta từng bị gãy cột sống rồi được lắp lại đấy chứ.
Ba người ngồi quanh chiếc bàn vừa được Maxim dọn vội. Dollargut nhâm nhi ngon lành món sung ngâm rượu của chủ nhà. Vậy mà không biết do tâm trạng hay do bầu không khí, Penny không dám đụng tay vào món sung ngâm, trông chúng đỏ sẫm như màu máu.
“Mình bật thêm đèn lên được không ạ? Trong này hơi tối. Hay ta kéo rèm lên? Trời hôm nay nắng rất đẹp ạ.”
Vừa sợ, vừa muốn được nhìn rõ hơn xưởng làm việc của Maxim, Penny đã mở lời.
“Thứ lỗi cho tôi. Nếu ánh sáng chiếu vào, những giấc mơ tôi đang chế tạo có thể bị mờ nhòe đi mất. Những giấc mơ này nhất thiết phải sống động và rõ nét hơn bất kỳ loại giấc mơ nào khác. Nếu mọi người nhận ra họ đang mơ thì tất cả sẽ là vô ích. Mong em hiểu cho.”
“À, vâng, đúng là vậy nhỉ.”
Nhận ra mình vừa đưa một yêu cầu thiếu tế nhị, Penny liền nhét nhanh một quả sung ngâm vào miệng để tỏ lòng cảm kích khi được chủ nhà mời ăn. Sung ngọt và mềm thơm hơn cô tưởng.
“Nào Maxim, đây là tiền giấc mơ của cậu.”
Dollargut rút trong túi ra một phong bì dày cộp.
“Tiền về nhanh hơn tôi tưởng. Chắc hẳn những vị khách của chúng ta rất mạnh mẽ. À không, là do ngài Dollargut mát tay đúng không ạ?”
“Không đâu. Tất cả là nhờ những vị khách mạnh mẽ và thông thái đó. Họ đã nhận ra giá trị những giấc mơ của cậu.”
“Cảm ơn ngài đã hợp tác với tôi. Thật chẳng hình dung nổi có ai lại thích những giấc mơ xấu xí này.”
“Tôi mới là người phải cảm ơn. Cảm ơn cậu đã nhẫn nại. Tôi vẫn luôn nghĩ những giấc mơ này thực sự cần thiết cho thế giới.”
Xưởng quá tối nên Penny không dám chắc, nhưng dường như cô đã thấy Maxim rưng rưng ngước lên, đôi môi mím chặt để kìm giọt nước mắt.
“Nghe ngài nói như vậy, tôi không biết phải bày tỏ thế nào. Khi làm công việc này, tôi vẫn nghi hoặc chính mình. Ai cũng có những khoảnh khắc trong đời không bao giờ muốn nhớ lại. Cứ sống tiếp mà không nhìn lại có phải tốt hơn không? Tôi không chắc việc mình làm liệu có đúng không nữa… Nghĩ mãi về điều này đôi lúc làm tôi rất khổ tâm.”
Dollargut trầm ngâm suy nghĩ. Chắc hẳn ông đang cẩn trọng lựa chọn từ ngữ để trả lời. Penny nhận thấy Maxim không đáng sợ như mình nghĩ, nên mạnh dạn xen vào.
“Tạo ra những giấc mơ về thành tựu hoặc về những khoảnh khắc hạnh phúc liệu có dễ dàng hơn không ạ?”
Penny ngây thơ hỏi.
“Ý em hay đấy.”
Maxim trả lời, vẻ thích thú.
“Những giấc mơ ngọt ngào, ai cũng vui! Việc nhận thanh toán cũng dễ dàng hơn rất nhiều!”
“Em đang lo cho tôi đấy à?”
Maxim, trong chiếc tạp dề giản dị, tự trỏ ngón tay thuôn dài vào mình.
Penny kín đáo quan sát Maxim, sợ rằng anh cảm thấy bị xúc phạm khi nhắc đến vấn đề tài chính, nhưng có lẽ anh chỉ đang nói đùa.
Dollargut hỏi lại Penny.
“Penny, cháu có biết sự khác biệt giữa một giấc mơ hay và một giấc mơ tầm thường là ở đâu không?”
“Cháu cũng không biết nữa. Ngài Dollargut từng nói rồi thì phải…”
Penny lục lại những điều Dollargut đã chỉ dạy. Maxim chăm chú nhìn cô đắm chìm trong suy nghĩ.
“Ngài luôn nói rằng giá trị của giấc mơ là do khách hàng quyết định… À, đúng rồi. Sự khác biệt ở chỗ khách hàng có tự nhận ra được điều đó hay không. Giấc mơ nào giúp khách hàng tự nhận ra điều quan trọng mà không cần nói ra mới thực sự là những giấc mơ hay.”
“Đúng vậy. Đằng sau mỗi vất vả đã qua, luôn có bóng dáng của một người can đảm. Chúng ta chỉ giúp họ tự nhớ về điều đó mà thôi.”
“Vâng, đó là lý do chúng ta bán những giấc mơ. Cuối cùng, khách hàng mới là người quyết định. Phải không ạ?”
“Ngài Dollargut có nhân viên giỏi thật.”
Maxim nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ngoài kia.