Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGOẠI TRUYỆN 1. Phỏng vấn Viggo Myers

❊ ❊ ❊

Viggo Myers ngồi đóng băng trước mặt Dollargut. Dù đã được mời món bánh quy an thần nhưng miệng anh khô khốc không tài nào nuốt trôi.

“Này, anh bạn trẻ. Sao phải run thế? Không có gì phải căng thẳng cả. Chúng ta chỉ cần thoải mái nhìn nhau và trao đổi ít phút thôi.”

Dollargut an ủi Myers. Ông có thể hình dung vì sao chàng thanh niên ở tuổi đôi mươi này lại căng thẳng đến vậy.

“Anh lo lắng vì từng bị buộc thôi học phải không? Sợ là dù phỏng vấn tốt thế nào thì tôi cũng sẽ không tuyển anh chứ gì?”

Dollargut nói khi nhìn hồ sơ ứng tuyển của Viggo Myers.

“Anh nghĩ tôi sẽ loại ứng viên đứng đầu đợt thi tuyển vừa rồi sao? Đề bài tôi ra khá hóc búa, vậy mà anh đã trả lời đúng hết. Trong 10 năm điều hành nơi đây, anh là người đầu tiên đạt điểm tuyệt đối trong kỳ ứng tuyển của tôi đấy.”

Dollargut khen ngợi Myers.

“Trong số đó không có câu hỏi nào khó ạ.”

Myers lí nhí nói.

“Tôi chỉ thấy khó nói về bản thân mình trong tình huống này thôi ạ.”

Viggo Myers cúi đầu, loay hoay nghịch bộ móng tay bẩn thỉu. Trông anh thật luộm thuộm, không giống người đến phỏng vấn xin việc chút nào. Như thể khó khăn lắm anh mới có thể gượng dậy đến được đây, nhưng chẳng còn hơi sức nào để tắm rửa và thay quần áo.

“Có vẻ anh không muốn nói về chuyện bị đuổi học. Nhưng chẳng còn cách nào khác. Nếu tôi thuê anh, tôi phải đảm bảo anh không phạm bất kỳ trọng tội nào.”

Dollargut quả quyết.

“Không phải là tội ác xấu xa gì đâu ạ!”

Viggo ngẩng lên và lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Dollargut.

“Chỉ một lần do tôi không rõ quy định… Chỉ đúng một lần, tôi phạm lỗi chỉ duy nhất một lần thôi. Đó là sự thật.”

“Đã có chuyện gì vậy?”

Viggo cắn chặt môi, nửa muốn nói nửa không khiến Dollargut rất sốt ruột.

“Thôi được rồi, đừng cố quá. Nếu khó nói như vậy, anh có thể từ bỏ buổi phỏng vấn này, hoặc còn có một cách khác là tôi có thể gọi hỏi giáo sư hướng dẫn của anh.”

“Không, không được thưa ngài. Được rồi, vậy để tôi nói ạ.”

Viggo hít một hơi thật sâu.

“Ừm… Khi đó, tôi đang chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp.”

Vigo bắt đầu câu chuyện.

* * *

“Viggo! Cậu tìm được đối tác làm đồ án tốt nghiệp chưa?”

Một sinh viên cùng học năm thứ tư đi ngang qua hỏi.

“Ừ, mãi mới có một người đồng ý.”

Sinh viên năm thứ tư phải tìm gặp và tư vấn cho một vị khách thực sự, tạo ra giấc mơ cho vị khách đó rồi nộp làm đồ án tốt nghiệp.

Cả tháng trời, ngày nào Viggo cũng đi đi lại lại trước Bách hóa Giấc mơ Dollargut. Anh chộp lấy bất kỳ vị khách nào đang toan bước vào bách hóa và khẩn khoản “Quý khách có thể hợp tác cùng tôi làm đồ án tốt nghiệp được không?” Nhưng ai cũng tỏ vẻ “Gì kỳ vậy?” rồi đi lướt qua anh.

Đúng một tháng sau, một cô gái trạc tuổi Viggo tìm đến anh. Cô mặc trên người bộ đồ ngủ màu kem rộng rãi.

“Để tôi giúp anh nhé? Làm đồ án tốt nghiệp ấy.”

“Thật sao? Cảm ơn cô rất nhiều!”

“Tôi thấy anh ở đây cả tháng nay rồi. Tôi không biết là việc gì, nhưng nỗ lực của anh thật đáng khâm phục.”

Điều cô ấy nói thật kỳ lạ. Cô ấy nhớ chuyện xảy ra ở đây một tháng qua ư? Khách từ bên ngoài tới ư? Những vị khách thông thường không thể nhớ chuyện đã xảy ra tại đây trong giấc ngủ.

“Làm sao…?”

“Anh sẽ giữ bí mật cho tôi chứ?”

Cô gái nhìn xung quanh rồi thì thầm vào tai Viggo.

“Tôi là một Lucid Dreamer[1]. Không những vậy tôi còn rất giỏi đấy.”

Viggo vô cùng ngạc nhiên.

“Cô có thể tự do đến đây bằng giấc mơ sáng suốt ư? Lần đầu tiên tôi gặp trường hợp như vậy.”

“Khi ngủ, tôi có thể đi bất cứ đâu tôi muốn. Và tôi nhớ được tất cả những điều xảy ra ở đây. Thật tuyệt phải không? Vậy tôi giúp anh làm đề án tốt nghiệp như thế nào đây?”

Hai người gặp nhau hằng ngày tại quán cà phê gần Bách hóa Giấc mơ vào một giờ nhất định, lấy cớ làm đề án tốt nghiệp. Họ mải mê trò chuyện về mọi thứ đến quên cả thời gian, từ chuyện giấc mơ sáng suốt đến chuyện về nơi mình sinh sống.

Cuối cùng chàng Viggo trẻ tuổi phải lòng cô gái ấy cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.

“Tôi muốn mời em đến dự lễ bảo vệ đồ án tốt nghiệp. Hãy đến xem giấc mơ tôi làm cho em nhé. Hôm đó đi ngủ, em nhớ mặc thường phục hằng ngày. Buổi thuyết trình sẽ rất đông, nên nếu em mặc quần áo bình thường, sẽ không ai nhận ra đâu.”

Vậy mà đến ngày thuyết trình, cô gái không xuất hiện. Câu chuyện đã kết thúc ở đó, hiển nhiên rằng sau này anh không còn gặp lại cô ấy một lần nào nữa.

* * *

“Cuối cùng, tôi cũng bắt đầu bài thuyết trình mà không có cô ấy. Nhưng có một vấn đề đã xảy ra…”

Viggo tiếp tục kể câu chuyện sau đó.

“Sao vậy?”

“Tôi đã làm giấc mơ có mình trong đó.”

Viggo lắc đầu.

“Ôi, anh bạn khờ khạo…”

Dollargut thở dài.

“Không được làm vậy chứ. Chúng ta không được xuất hiện trong giấc mơ của khách hàng và gây rối cuộc sống của họ. Đặc biệt là một Lucid Dreamer. Thật là một ý tưởng nguy hiểm.”

“Thực sự tôi không hề biết. Thật là ngu ngốc. Tôi đến trường mà không hề biết có những quy định như vậy. Làm sao tôi biết một ngày sẽ gặp được Lucid Dreamer cơ chứ!”

Trong mắt Viggo đầy vẻ oan ức.

“Và… câu chuyện sau đó thì tôi không nói ngài cũng biết… Khi xem tác phẩm tốt nghiệp của tôi, giáo sư đã nổi trận lôi đình, rồi tôi bị đưa ra hội đồng kỷ luật… Tôi đã nói đúng sự thật, nhưng cuối cùng vẫn bị đuổi học. Hơn nữa, vì việc đó được lưu lại ở Hiệp hội nên tôi không thể trở thành nhà sáng tạo được nữa. Tôi đã làm hỏng mọi chuyện…”

Dollargut lo lắng nhìn Viggo đang có vẻ rất mệt mỏi và tiều tụy.

“Có phải anh nghĩ nếu làm việc ở đây thì có thể gặp lại cô gái đó không? Vì hai người gặp nhau lần đầu trước bách hóa của tôi?”

Bị Dollargut nhìn thấu tâm can một cách dễ dàng, Viggo không còn chút sức lực nào để bào chữa nữa.

“Vâng. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất! Tôi rất thích những giấc mơ. Mặc dù sự tình đã thành thế này, tôi vẫn muốn được làm việc liên quan đến những giấc mơ. Nếu thậm chí còn không được làm điều đó… tôi không còn lý do gì để sống nữa.”

“Tôi thấy anh vẫn chưa thôi luyến tiếc chuyện cũ, nhưng chuyện tình ấy tuyệt đối không thể xảy ra đâu!”

Dollargut tỏ vẻ kiên quyết.

“Tôi biết mình thật ngu ngốc. Tôi biết chúng tôi sẽ không thể đến được với nhau. Cô ấy có thể đến đây gặp tôi, nhưng tôi không bao giờ đến được nơi cô ấy sống. Nên tôi mới muốn cho cô ấy xem ở buổi bảo vệ. Rằng tôi có thể đến gặp cô ấy trong giấc mơ như thế nào…”

“Chúng ta không được ấp ủ tình cảm như vậy với khách hàng. Đã có quá nhiều nhà sáng tạo trẻ trở thành ‘người đàn ông trong mộng’ hay ‘cô gái trong mơ’ và yêu khách hàng với một tình yêu nồng cháy, để rồi sau đó đánh mất cuộc đời mình. Cuối cùng, họ nhận ra mình không thể nào trở thành hiện thực với người kia, rồi đau khổ rơi vào tuyệt vọng. Và kết cục luôn là…”

“Giờ đây tôi không còn hy vọng hão huyền như hồi đó nữa, tôi sẽ chỉ ở đây lặng lẽ chờ đợi mà thôi! Xin ngài làm ơn…”

“Anh có bao giờ thắc mắc tại sao cô ấy đột ngột không xuất hiện không? Có thể cô ấy đột nhiên mất khả năng mơ sáng suốt, hoặc có chuyện đã xảy ra trong đời thực. Dù anh có đợi cả đời, cô ấy cũng chưa chắc đã đến đâu.”

Dollargut bực dọc.

“Không sao đâu ạ. Cho dù là mười hay hai mươi năm, nếu được làm việc ở đây, chắc chắn tôi sẽ gặp lại cô ấy ít nhất một lần. Tôi muốn nói với cô ấy là. Tôi sẽ luôn ở đây, để mỗi khi cô ấy đến nơi này, chúng tôi sẽ gặp được nhau.”

Một khoảng lặng kéo dài trong văn phòng tĩnh mịch.

Dollargut cau mày im lặng một hồi, hết nhìn chàng trai trẻ lại nhìn hồ sơ ứng tuyển, cuối cùng ông nói.

“Anh hãy giữ bí mật nhé.”

“Dạ?”

“Việc bị đuổi học thì ai cũng biết rồi, nhưng anh đừng để ai biết lý do tại sao nữa.”

“Tất… tất nhiên rồi ạ!”

“Sinh viên năm tư mà đã làm được giấc mơ bản thân xuất hiện trong đó… Rõ ràng anh không phải dạng vừa. Được rồi, ta hãy thử làm việc cùng nhau xem sao. Anh ra về được rồi đấy. Giờ tôi phải phỏng vấn người tiếp theo…”

“Ngài Dollargut, tôi… rất cảm ơn ngài!”

Viggo Myers lom khom đứng dậy khỏi chỗ ngồi, liên tục cúi đầu chào và đi lùi dần về phía cửa.

“Còn điều này nữa. Từ mai, anh nhớ tắm rửa sạch sẽ và mặc quần áo gọn gàng vào nhé.”

Dollargut nói thêm khi nhìn bộ dạng lếch thếch của Viggo.

“Anh không biết lúc nào sẽ gặp lại cô ấy mà, đúng không?”

Một nụ cười rạng rỡ nở ra trên khuôn mặt Viggo.

“Vâng! Tôi sẽ thật gọn gàng. Tôi sẽ dọn dẹp, giặt giũ, và… tôi sẽ dọn cả cửa hàng nữa! Tôi sẽ làm tất cả! Cảm ơn ngài, cảm ơn ngài rất nhiều!”

❀ ❀ ❀

[1] Người mơ sáng suốt.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.