Bách Hóa Giấc Mơ Của Ngài Dollargut

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Best Seller của tháng

❊ ❊ ❊

Tuần cuối cùng của tháng Mười hai. Đường phố lấp lánh kỳ ảo. Nhờ có cô Weather chuẩn bị sớm đồ trang trí Giáng sinh mà Bách hóa Giấc mơ được trang hoàng đẹp đẽ và lộng lẫy hơn bao giờ hết. Từ tầng một lên tầng năm, bóng đèn quấn quanh kệ trưng bày khiến chúng lấp lánh như những hộp đựng đá quý. Cô Weather đề xuất dùng giấy kim sa để gói hàng, nhưng bị quản lý tầng hai, Viggo Myers và nhân viên của ông phản đối.

“Mấy vụn giấy kim sa khó dọn dẹp thế nào cô biết không?”

Những Noctiluka trên phố cũng gắng sức tạo khác biệt bằng cách thêu bông tuyết lên áo ngủ cho thuê, nhưng khách hàng lại không mấy thích thú.

“Trông quê quá. Có loại nào đẹp hơn không ạ?”

Khi cô bé bắt đầu phụng phịu, Noctiluka chỉnh lại áo ngủ cho em bằng hai chân trước rồi lạnh lùng nói.

“Không thích mặc cái này thì khi ngủ nhớ mặc ấm vào, mà ngủ ngoan chứ đừng đạp chăn ra nha nhóc.”

Mùa Giáng sinh sắp hết rồi. Sức mạnh của ông già Noel quả thực không gì sánh bằng. Những giấc mơ của Nicholas không chỉ bán đắt như tôm tươi mà còn luôn không có đủ hàng để bán. Hầu hết là khách hàng trẻ em, lượng sản phẩm ông bán ra bằng tổng số hàng khác bán cả năm.

Dù kho hàng có chất cao như núi thì cũng chỉ một loáng là đã bán sạch sành sanh, Nicholas phải làm luôn chân luôn tay và chở sản phẩm đến hết lần này đến lần khác. Cả mùa Giáng sinh, ông tới lui Bách hóa Giấc mơ thường xuyên như về nhà mình vậy.

Đeo một chiếc thắt lưng lớn bằng đồng, Nicholas cùng các nhân viên bận rộn chuyển hàng vào trong. Trên bụi râu trắng rậm rạp không kịp tỉa tót của ông còn vương vụn bánh mì nướng từ bữa sáng ăn vội.

Đám khách nhí thích thú hân hoan trước những hộp giấc mơ được trang trí đẹp mắt bằng vòng nguyệt quế. Một cậu bé khoảng sáu tuổi, mặc bộ đồ ngủ dễ thương, mân mê nhìn ngắm chiếc hộp và tự hỏi không biết bên trong có gì.

“Giấc mơ trong này là gì ạ?”

“Em muốn nó là giấc mơ gì?” Penny hỏi ân cần.

“Ừm…, bố em ạ. Em muốn mơ bố chơi trốn tìm cùng em cả trăm lần mà không mệt.”

“Rất có thể là giấc mơ đó đấy. Hoặc mơ khi lớn lên em sẽ trở thành một người tuyệt vời nè. Ông già Noel hiểu các bạn nhỏ lắm. Chắc chắn sẽ là một giấc mơ thú vị.”

Penny cúi xuống ngang tầm mắt với vị khách hàng nhỏ, trìu mến nói.

“Thật không ạ? Nhưng mà em hay khóc lắm… Bố mẹ em bảo ông già Noel sẽ không tặng quà cho ai khóc nhè.” Cậu bé mếu máo.

“Em đừng lo.” Penny thì thầm vào tai cậu.

“Đấy là tin đồn ông già Noel cố tình tạo ra thôi, để không có em bé nào khóc nhè mà thức khuya trong đêm Giáng sinh đấy.”

“Thật không ạ?”

Đôi mắt cậu bé tròn xoe ngơ ngác.

“Em nghĩ mà xem, nếu các bạn nhỏ mải chơi, không chịu ngủ, thì ai sẽ mua giấc mơ của ông già Noel đây? Bật mí cho em nè, thật ra nếu không bán được nhiều giấc mơ trong mùa này thì ông già Noel cũng gay go lắm đấy.”

Penny nhớ dinh thự trang trí lộng lẫy cùng những món ăn ngon tuyệt của Nicholas. Nếu bỏ lỡ dịp mỗi năm chỉ có một lần này, ông cũng khó lòng duy trì được lối sống xa hoa như vậy.

Cuối cùng, mùa Giáng sinh bão táp cũng kết thúc khi những em nhỏ ở Samoa giữa Nam Thái Bình Dương đón lễ Giáng sinh muộn nhất toàn cầu. Cô Weather xin nghỉ phép dài ngày để dành thời gian cuối năm cho gia đình.

“Đây là hệ thống phê duyệt nghỉ phép mà cô tự tạo ra đó. Mình sẽ chọn ngày nghỉ rồi ngài Dollargut sẽ duyệt, nhưng dù có làm sẵn ông ấy cũng không biết dùng đâu mà. Nên cô tự duyệt luôn. Cô chuyển sang chế độ duyệt tự động rồi. Nhóc có muốn nghỉ phép thì cứ điền vào đây nhé. Dù gì ngài Dollargut cũng chẳng quan tâm đâu.”

Nói đoạn cô ung dung ra về.

Từ hôm ấy, Dollargut cùng Penny trực ở quầy lễ tân. Nicholas mang lô hàng cuối cùng của mình đến rồi chiếm luôn chiếc ghế ở quầy.

“Dollargut, có giấc mơ nào nhẹ nhàng cho lúc nghỉ ngơi không? Anh giới thiệu cho tôi xem nào. Lần này về nhà, tôi sẽ ngủ suốt ba ngày hai đêm. Tôi mệt quá. Chắc là cũng già rồi.”

Dollargut lựa một vài giấc mơ rồi quay lại ngồi cạnh Nicholas. Penny hơi đau chân nên cũng len lén ngồi xuống ghế. Cô phải đứng lên ngồi xuống cả ngày để tiếp những vị khách nhỏ nên đầu gối có phần đau nhức.

Nicholas thò tay vào sâu trong chiếc áo khoác lông cừu dày được cài chặt với thắt lưng đồng rồi lôi ra một chai thủy tinh lớn. Cái chai chứa chất lỏng màu đen được phủ một lớp băng mỏng, như thể đã bị chôn vùi trong núi tuyết cả ngàn năm.

Ba người chia nhau uống chất lỏng bí ẩn có màu đỏ sẫm với các tinh thể khoáng đang nổ lách tách bên trong. Trên chai có ghi “chứa 17% Sảng khoái”. Khi nhấp một ngụm, Penny thấy cổ họng cay cay và sau đó là cảm giác sảng khoái tràn ngập tan trong miệng. Cứ như được ngậm một ngụm không khí sáng sớm tinh mơ.

“Ôi ngon quá đi mất.”

Nếm thử rồi, Penny rót đầy một ly khác và uống.

“Bây giờ mà có thêm thịt heo quay giòn ăn cùng thì tuyệt nhỉ? Được thế thì bao nhiêu mỏi mệt cũng tự nhiên tan biến…”

Nicholas chẹp miệng.

“Tôi thấy mình chọn việc sáng chế giấc mơ thật là sáng suốt. Thời buổi này mà còn cưỡi tuần lộc, đi từ nhà này sang nhà khác tặng quà cho lũ trẻ thì tiêu. Còn đến khổ vì mấy đồ thiết bị chống trộm nữa chứ. Như thế này lại hay. Chỉ cần lũ trẻ ngủ đúng giờ, rồi tự đến chọn giấc mơ mang đi, tiện lợi biết bao? Lại còn thu được nhiều tiền nữa!”

Nicholas xoa ngón trỏ và ngón cái làm điệu bộ đếm tiền.

“Thực ra, tôi nghe nói trước đây phải lo tiền thức ăn cho tuần lộc, rồi tiền mua quà cho bọn trẻ còn chẳng đủ nên ông già Noel chỉ đến thăm được vài nhà thôi. Mà nghĩ cũng đúng, lấy đâu ra tiền mua ngần ấy quà cơ chứ?”

“Tổ tiên vất vả khó khăn lắm mới cho chúng ta được như ngày hôm nay. Nicholas, năm nào ông cũng vất vả mà. Đúng rồi, năm nay tôi thấy bán tốt hơn năm ngoái, ông thấy thế nào?”

Dollargut hỏi, rót thêm một ly nước uống.

“Thực ra, tôi chẳng thấy khác nhiều. Năm ngoái cũng rất đắt khách đó thôi. Mà dù thế nào, năm nay giải Best Seller lại thuộc về tôi thôi. Dollargut, anh biết không? Nếu vậy là mười lăm năm liên tục tôi nhận giải, mười lăm năm! Kỷ lục thực sự. Ha ha ha.”

Nicholas nói với giọng tự tin cố hữu.

Năm nào cũng cùng gia đình xem lễ trao giải cuối năm nên Penny biết Nicholas nói đúng. Ngoài giải thưởng lớn danh giá ra, lễ trao giải này còn có các giải thưởng khác dựa trên chất lượng tác phẩm như giải Nghệ sĩ mới, giải Mỹ thuật, hay giải Kịch bản nữa.

Duy giải Best Seller của năm chỉ được xác định dựa trên doanh số bán hàng trong tháng Mười hai, nên từ ngày Penny còn nhỏ, người nhận giải này năm nào cũng là ông già Noel. Đương nhiên, phải đến bây giờ cô mới biết ông già Noel vĩ đại đó là Nicholas đang ngồi ngay trước mặt mình, vì sau Giáng sinh, ông luôn tự nhốt mình trong “túp lều” trên núi và không năm nào tham gia lễ trao giải.

Hiệp hội sẽ dành tặng cho nhà sáng tạo đoạt giải Best Seller một phần thưởng vì đóng góp tăng trưởng kinh tế, và người ta đồn rằng khoản tiền này không hề nhỏ. Penny ngầm đoán được nguồn tiền cho “túp lều” cùng đồ đạc lộng lẫy của Nicholas là từ đâu mà ra.

“Giải thưởng lần này sẽ là gì nhỉ? Năm ngoái, cùng với tiền thưởng, họ còn tặng tôi thêm mười chai Rung động nữa. Nhờ vậy mà suốt khoảng thời gian chờ sửa sang phòng khách, tim tôi cứ phấn chấn rộn ràng. Không nhàm chán phút nào cả. Năm nay, họ mà tặng thêm năm chai Ấm cúng thì tuyệt.”

“Ông định dùng nó làm gì?”

Dollargut tò mò hỏi.

“Ôi, bạn tôi ơi. Anh cũng thử mua Ấm cúng về dùng như tôi mà xem. Anh ngồi thử ghế nhà tôi rồi chứ? Cảm giác ngồi ghế mà như được ôm ấp nâng niu ấy? Cho Ấm cúng vào bình rồi thỉnh thoảng xịt lên đồ đạc thì hiệu quả kéo dài được cả tuần. Cảm giác khác hẳn khi trở về nhà. Chai tôi đang dùng cũng sắp cạn rồi, mà dạo này giá lên cao quá, nên tôi chưa dám mua. Lần này mà được tặng kèm thì tốt biết mấy.”

Nicholas nói như chắc mẩm giải đã thuộc về mình rồi vậy. Penny cũng chẳng hoài nghi. Giải Best Seller năm nào cũng chỉ dựa vào doanh số tháng Mười hai, nên chắc chẳng có nhà sáng tạo nào cạnh tranh với ông già Noel được.

Lễ trao giải vào cuối năm nên Nicholas chỉ bán giấc mơ vào tháng Mười hai chăng? Người ta có thể cho rằng ông quá tính toán, nhưng cô lại nghĩ ông thật biết nhìn xa trông rộng.

Cuối cùng, khi đã ne nẹp đâu vào đó, Nicholas lên xe trở về ngôi nhà trên núi tuyết của mình. Chiếc xe đang đậu trước bách hóa, có hình dạng hơi dẹt, lại không có mui nên trông hệt như một chiếc xe trượt tuyết quá khổ.

“Năm nay anh cũng sẽ xem lễ trao giải cùng nhân viên cửa hàng đúng không?”

Nicholas vừa khởi động xe vừa hỏi Dollargut.

“Chắc là vậy nếu không có gì thay đổi. Tôi cũng sẽ mời gia đình họ đến nữa. Ông muốn tham gia cùng chúng tôi không?”

“Chính ra tôi hơi ngại bầu không khí đó. Anh biết tôi là một đề cử nặng ký của giải này mà. Nên tôi thích xem một mình ở nhà cho thoải mái.” Nicholas cười khúc khích.

“Tạm biệt nhé, anh bạn! Hẹn sớm gặp lại. Cô bé cũng vất vả nhiều rồi, lúc nào lại đến chơi nhé.”

Nicholas dịu dàng chào Penny. Chiếc xe của ông biến mất trong con hẻm đằng xa, chỉ còn lại tiếng động cơ ồn ào.

Sau khi Nicholas rời đi, chỉ còn lại Bách hóa Giấc mơ trải qua tuần cuối cùng trong năm, với lượng khách giảm đi trông thấy. Penny kiểm tra cân mí mắt của những vị khách quen, cô nhận thấy ngay cả những người luôn đến đúng giờ hôm nay cũng tới muộn vài tiếng. Thậm chí, tới nơi rồi họ cũng chỉ xem qua loa, bảo “Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon thôi” rồi ra về tay không. Những quầng thâm hiện rõ nơi mắt họ.

“Người ta làm gì mà đi ngủ muộn vậy ạ?”

“Cuối năm ai nấy đều có nhiều cuộc hẹn. Họ thấy tiếc nuối vì một năm sắp trôi qua, nên cứ cố níu kéo thêm dù chỉ vài ngày. Họ miệt mài giao thiệp bên ngoài, để rồi khi trở về nhà thì mệt lử và ngủ thiếp đi, chẳng phải vậy sao?” Dollargut không mấy bận tâm.

“Không biết các tầng khác thế nào, chứ hàng ở tầng một cháu thấy đã vơi đi nhiều. Thế này thì ngài Nicholas chắc sẽ giành giải Best Seller mười lăm năm liên tiếp thôi. Riêng mùa Giáng sinh đã bán được quá chừng.”

“Chà, không phải ở đời luôn có điều bất ngờ sao?”

Penny nhìn nét mặt Dollargut và cảm nhận được rằng có sự kiện lạ đang xảy ra.

“Có giấc mơ nào bán chạy được bằng giấc mơ của ông già Noel ạ? Của nhà sáng tạo nào vậy ạ? Hay có ngôi sao mới nổi nào mà cháu chưa biết?”

“Không phải gương mặt nào mới. Giấc mơ của người này luôn bán chạy vào khoảng thời gian này trong năm. Với doanh số bán tương đương với ngài Nicholas, nhân vật này đang nhanh chóng trở thành một đối thủ đáng gờm, nhưng do không thích quảng bá bản thân nên mọi người chưa hay biết đó thôi. Nhưng năm nay, ta nghĩ cậu ấy đang làm rất tốt.”

Penny tò mò không thể chịu nổi.

“Ngài nói ai vậy ạ? Có phải người cháu biết không?”

“Nào, như mọi khi, một gợi ý sẽ thú vị hơn câu trả lời thẳng thừng đúng không?”

Hiển nhiên, có khi nào Dollargut lại chịu trả lời ngay. May là giờ đây Penny đã quá quen với sếp mình, nên cô kiên nhẫn lắng nghe ông gợi ý.

“Giáng sinh và cuối năm, tưởng như là khoảng thời gian hạnh phúc lung linh, nhưng đồng hành với nó luôn là cô đơn và trống trải. Nhìn mà xem, khách hàng của chúng ta mệt nhoài với những tiệc tùng cuối năm và thường lên giường rất muộn đúng không nào?”

“Vâng. Thực ra, cháu cũng vậy. Cuối năm mà, đâu thể giống ngày thường được. Dù chẳng có lý do gì đặc biệt nhưng cháu cũng không muốn về nhà ngay.”

“Vậy cháu nghĩ ai cô đơn nhất những ngày cuối năm?”

Penny trả lời câu hỏi của Dollargut không chút do dự.

“Những người độc thân không hẹn hò mà chỉ làm việc vào cuối năm như cháu ạ.” Dù tự tin trả lời, cô lại mong đây không phải đáp án đúng. Thật đau lòng khi phải thừa nhận điều đó.

“Không sai, nhưng đó chưa phải đáp án chính xác cho câu hỏi này.”

“Vậy thì… là những bậc phụ huynh đang ngóng chờ con cái ạ?”

“Cũng có lý.”

“Vẫn chưa chính xác ạ? Khó quá, cháu cần thêm gợi ý.”

“Nếu ta nói là những vị khách hiếm khi dừng lại ở quầy lễ tân, mà đi thẳng thang máy lên tầng bốn, thì cháu có đoán ra không?”

Tầng bốn là góc ngủ trưa. Khách hàng chính lên trên đó là người lớn hay ngủ trưa, và trẻ em cùng với động vật ngủ không kể ngày đêm. Penny vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời.

“Khó quá à? Ồ, may quá, họ đây rồi.”

Penny nhìn theo hướng Dollargut chỉ. Ở cửa chính, một đàn chó mèo đang tiến vào. Đi đầu đàn là một chú chó già vẫy đuôi, và bên cạnh là một chàng trai trẻ ăn mặc xuềnh xoàng, đeo chiếc ba lô to bằng cả người mình. Chưa hết, chiếc ba lô đó còn trĩu trịt những gói hàng, trông anh chẳng khác nào một người bán hàng rong.

“Animora Bancho! Tôi đang chờ anh đấy.”

“Dollargut, chào ngài. Cô Penny cũng ở đây à? Cô khỏe không?”

Penny không giấu được sự vui mừng.

“Anh Bancho, chào anh!”

“Anh Speedo trên tầng bốn gọi trực tiếp cho tôi báo rằng đã hết hàng. Ha ha, anh ấy cứ giục tôi suốt…”

Penny thán phục Speedo, đến Bancho cũng phải vì anh mà xuống núi cơ đấy.

“Thành ra tôi phải vội vàng làm thêm sản phẩm để mang đến. Lâu quá rồi không xuống phố, tôi còn bị lạc đường. Không nhờ lũ nhóc này thì chắc tôi còn lơ ngơ trong con hẻm bên cạnh thêm một lúc lâu nữa.”

Đám chó mèo đến cọ cọ vào người anh, gầm gừ nũng nịu, Animora Bancho trìu mến vỗ về rồi thì thầm như thể hiểu điều chúng nói.

“Thế hả, giấc mơ của tao mà giúp được chúng mày thì tốt quá.”

“Anh hiểu tiếng chó mèo ạ?”

Penny giúp Bancho đặt ba lô xuống.

“Không phải toàn bộ, nhưng nếu chú ý lắng nghe, tôi có thể hiểu được một chút.” Mặt anh ửng hồng, hơi có chút xấu hổ.

“Ôi, thật vậy sao? Kỳ diệu thật!”

Penny hết nhìn Bancho lại nhìn sang chú chó già đang theo sát anh. Chú chó lông đã rụng nhiều, cũng nhẹ nhàng vẫy đuôi với Penny.

“Ngày mới đi làm, em đã gặp chú chó này ở góc ngủ trưa trên tầng bốn, lúc đó nó đang chọn giấc mơ… Đúng rồi, là ở góc Chơi đùa với chủ nhân. Nó vừa nói gì với anh Bancho thế?”

“Gia đình cậu ta ra ngoài đến đêm vẫn chưa về.”

Chú chó già rên rỉ một lần nữa với vẻ mặt buồn bã, Bancho gật đầu và nhẹ nhàng vỗ về nó.

“Nó lo lắng không biết mọi người có chuyện gì hay không. Leo, đừng lo. Cứ ngủ một giấc, rồi khi tỉnh dậy, mọi người sẽ về thôi. Có muốn thử mơ giấc mơ tao mang đến không? Tao có làm thêm ‘Giấc mơ đi dạo’ mà mày thích đó. Mấy đứa cũng chọn đi. Còn nhiều lắm.”

Chú chó già Leo cùng những con vật khác vây quanh ba lô của Bancho. Lúc này, Penny mới biết nhân vật tiềm năng mà Dollargut đang nói đến là ai.

* * *

Gia đình bốn người sống trong một căn hộ đã cũ nhưng sạch sẽ. Cặp vợ chồng trung niên đến buổi họp mặt cuối năm, con trai và con gái cũng tham gia các buổi liên hoan với nhóm bạn. Trong nhà chỉ bật ngọn đèn nhỏ, chú chó già Leo mười hai tuổi đang ngủ bình yên.

Cả ngày, Leo nằm ở ban công chờ gia đình chủ, rồi ngậm con búp bê cũ tha khắp các phòng thay cho cuộc đi dạo hôm nay. Khi mặt trời lặn và trời tối dần, đèn cảm biến nhỏ trong nhà tự động bật sáng, nhưng vẫn chỉ có mình Leo ngủ trong căn nhà tĩnh lặng. May mắn thay, càng nhiều tuổi, chú càng dễ chìm vào giấc ngủ. Leo đang say giấc và mơ một giấc mơ của Animora Bancho. Nhờ “Giấc mơ đi dạo” của Bancho, Leo lại được chơi đùa vui vẻ trong mơ.

Bíp bíp bíp bíp.

Lúc đó, chú nghe thấy tiếng mở khóa. Leo đang đắm chìm trong giấc mơ hôm nay nên chẳng dễ gì tỉnh dậy. Theo phản xạ, Leo mở mắt một lúc khi nghe tiếng người đến, nhưng rồi chìm lại vào giấc ngủ rất nhanh.

Không hẹn mà cả gia đình cùng về nhà một lúc.

“Sao hôm nay tự dưng biết đường về nhà trước nửa đêm thế?”

Ông bố đứng ở tủ giày, nói với con gái và con trai.

“Đúng rồi, mẹ tưởng hai đứa kiểu gì cũng về muộn hơn bố mẹ cơ. Hay là lớn rồi?” Bà mẹ cũng hùa vào.

“Chả có lý do gì ạ, hôm nay con không thấy vui thôi. Có những ngày như thế mà.” Cô con gái đáp qua loa.

“Leo, cả nhà về rồi đây.” Cô không cởi giày mà gọi tìm Leo.

“Chắc mình về muộn nên nó dỗi đấy. Cứ ngủ mãi thôi, chẳng buồn chào ai cả.”

“Còn chẳng ăn tí nào nữa.”

Cậu con trai bật đèn trong phòng khách và kiểm tra bát thức ăn của Leo trước tiên.

“Chị đừng đánh thức Leo. Nó đang ngủ ngon mà.”

“Biết rồi. Mà cả nhà nhìn này.”

Cô con gái không cởi cả áo khoác, ngồi sát bên Leo, cười khúc khích và gọi cả nhà.

“Gì thế?”

Cả nhà nhanh chóng ngồi xung quanh Leo.

Leo đang nằm trên đệm, duỗi thẳng đôi chân ngắn của mình lên trần nhà, khua khua theo nhịp như thể đang chạy vậy. Thậm chí, còn nở một nụ cười trên môi.

“Chắc nó đang chạy nhảy trong mơ. Cưng quá đi!” Cậu con trai xoắn xuýt lấy điện thoại ra quay lại.

“Chân đau thế cũng chẳng chạy được nhiều. Tội nghiệp, chắc nó muốn chạy nhảy lắm mới mơ thế này…”

Ông bố bỗng nhiên thấy rưng rưng.

“Từ khi nuôi Leo anh nhạy cảm quá đấy. Lúc nuôi bọn trẻ, anh có thế đâu nhỉ.”

Bà mẹ quở trách.

“Hay là mình đi dạo đi? Lâu lắm rồi cả nhà không cùng nhau đi dạo dưới khu nhà mình.”

Mới một lúc trước còn ngủ say như chết, thế mà chỉ thoáng nghe thấy từ “đi dạo”, Leo đã mở to mắt tỉnh dậy. Vừa ngủ dậy đã thấy cả nhà về, chú không biết phải chào ai trước nên cứ đứng im một chỗ, vẫy vẫy chòm lông đuôi đã rụng quá nửa.

* * *

Ngày cuối cùng của năm, bách hóa đã đóng cửa, nhân viên tập trung ở sảnh tầng một để cùng nhau xem Lễ trao giải Giấc mơ của năm. Những chiếc kệ trống và tủ trưng bày được đẩy sát vào tường, rồi họ mang ghế xếp từ nhà kho ra, bày biện lại thành một không gian khá lý tưởng để thưởng thức chương trình cùng nhau.

“Xem lễ trao giải ở cửa hàng cùng mọi người là thú vị nhất đấy!”

Mo Tae Il trên tầng năm ngồi ở hàng ghế sau cùng với các nhân viên khác đang lấy đồ ăn nhẹ mang theo. Mặc dù hôm nay là ngày nghỉ, nhưng họ vẫn đến cửa hàng để xem lễ trao giải trên màn hình lớn. Có người đưa cha mẹ lớn tuổi đến cùng, có người thì ôm mèo tới, người khác thì dẫn con gái nhỏ theo.

Lũ yêu tinh, chắc hẳn do Mo Tae Il mời đến, đang bay náo loạn tứ tung, góp phần vào bầu không khí huyên náo. Chúng hát bài ca lao động mà chúng thường hát khi đóng giày, Mogberry bịt tai lại như không thể chịu nổi sự ầm ĩ đó. Penny phấn chấn xiết bao trước không khí lễ hội và thức ăn ngon ngập tràn.

Trong khi đó, Dollargut loay hoay với hướng dẫn sử dụng máy chiếu cả nửa tiếng đồng hồ để chiếu lễ trao giải lên màn hình lớn ở sảnh. Hôm nay, ông bận quần jeans thoải mái cùng áo phông dài tay vừa vặn.

“Dollargut, ngài xong chưa vậy? Hay để tôi làm cho nhé? Cứ thế này thì bỏ lỡ phần đầu mất! Tôi muốn ngắm Wawa Sleepland xinh đẹp rạng ngời, không muốn lỡ một khung hình nào đâu…”

Speedo thiếu kiên nhẫn, rung chân giục giã.

“Sắp xong rồi đây, mà sao màn hình vẫn một màu đen nhỉ?”

Dollargut có vẻ vẫn muốn tự mình xoay xở.

“Lễ trao giải đã bắt đầu được gần ba mươi phút rồi, bây giờ chắc đang là giải Nghệ sĩ mới rồi đến giải Best Seller tháng Mười hai. Mà cái đó thì không cần xem cũng được. Kiểu gì cũng lại là ngài Nicholas thôi.”

Nghe ai đó nói như vậy, lần này đến lượt Penny thấy sốt ruột. Cô tò mò về người nhận giải Best Seller hơn bất kỳ giải nào khác. Ai cũng cho rằng sẽ lại là ông già Noel nhận giải, nhưng khi nghe Dollargut nói, Penny hy vọng giải thường năm nay sẽ thuộc về Animora Bancho.

Tất nhiên, ai nhận nó không quan trọng, nhưng khi nghĩ đến những chú chó háu ăn Bancho đang nuôi và những bộ áo quần cũ nát, Penny thầm mong ít nhất trong năm nay, hãy để anh nhận số tiền thưởng.

Đúng lúc đó, Penny thấy hai sợi dây cáp bị cắm ngược đầu. Nhân lúc Dollargut đang đọc lại tờ hướng dẫn, cô vờ đến rót thêm nước cho ông rồi nhanh chóng đổi lại hai đầu cáp.

“Ngài Dollargut ơi, được rồi này.”

“Ha, tôi làm được rồi đấy! Thấy chưa, đã bảo tôi cũng không mù máy móc mà. Đáng nhẽ Weather phải ở đây để thấy cảnh này mới phải.”

Penny nhanh chóng ngồi vào ghế trống giữa Mogberry và Dollargut.

Hình ảnh lễ trao giải được chiếu nét mịn trên màn hình cực lớn. Máy quay đang lia qua hội trường chật kín những nhà sáng tạo giấc mơ trong trang phục đẹp nhất của họ.

Viggo Myers ngồi một góc, chằm chằm nhìn màn hình và nhấp từng ngụm rượu mạnh.

“Đáng nhẽ tôi cũng phải ở đó…”

Ông đã ngà ngà say.

“Có cả trẻ con ở đây mà chú ngồi uống rượu, thật chẳng ra sao.”

Mogberry ngồi phía trước màn hình, quay lại nhìn Myers trách móc.

“Cô thì làm sao hiểu được lòng tôi…”

Myers say như biến thành người khác vậy.

“Nhưng tại sao chú Myers lại từ bỏ việc trở thành nhà sáng tạo giấc mơ ạ?” Penny hỏi Mogberry.

“Chị cũng thắc mắc. Sao chú ta lại bị đuổi khỏi trường nhỉ? Mà dù không tốt nghiệp đại học cũng vẫn có cách để trở thành nhà sáng tạo mà. Tiếc nuối đến vậy sao lại phải từ bỏ chứ?”

Mogberry cũng tò mò.

“Thử chờ đến khi chú ta say thêm nữa xem sao.”

Những nhà sáng tạo giấc mơ nổi tiếng đang xuất hiện trên màn hình. Đám đông bỗng chốc sôi nổi hẳn lên.

“Cậu nhìn thấy không? Wawa Sleepland hôm nay cũng đẹp hết sảy!”

“Kiss Groer lại cạo trọc đầu à? Thấy bảo lại đang thất tình. Chẹp chẹp.”

Mọi người cùng nhìn màn hình và bình luận sôi nổi.

Lúc này, máy quay hướng về phía người dẫn chương trình trên sân khấu.

“Quý khán giả kính mến, quý vị đang theo dõi chương trình Lễ trao giải Giấc mơ cuối năm được thực hiện tại Trung tâm Nghệ thuật Mộng mơ. Không khí nơi đây đang rất náo nhiệt. Hawthorne Demona vừa nhận giải Nghệ sĩ mới vẫn đang khóc vì xúc động tại ghế ngồi của mình. Xin chúc mừng, Hawthorne Demona!”

Người dẫn chương trình lần nữa gửi một tràng vỗ tay về khu vực khách mời đang ngồi.

“Thưa quý vị, lúc này đã khá muộn! Giải thưởng tiếp theo sẽ là giải Best Seller của tháng. Giấc mơ của ai được bán chạy nhất trong tháng Mười hai này? Liệu có phải là ông già Noel một lần nữa? Nếu vậy, ông sẽ đạt kỷ lục phi thường giành giải thưởng này mười lăm năm liên tiếp, chúng ta hãy cùng hướng lên màn hình xem những đề cử cho giải thưởng này nhé!”

Ngay lập tức, màn hình chuyển thành bốn hình ảnh nhỏ của bốn nghệ sĩ được đề cử. Nicholas vắng mặt, nên hình ảnh của ông được thay bằng dòng chữ Santa Claus, ba ứng viên còn lại thoáng ngỡ ngàng khi máy quay chiếu tới.

Kiss Groer, nhà sáng tạo những giấc mơ Tình cảm và Lãng mạn, nhoẻn miệng cười xoa xoa mái đầu cạo nhẵn. Celine Gluck, nổi danh với xê ri Khoa học viễn tưởng, sau chút bất ngờ cũng ung dung hôn gió với máy quay khiến đám đông hò reo. Duy có ứng viên cuối cùng bất ngờ đến mức mặt trông như bị hóc xương.

“Không thể nào, Animora Bancho!”

Speedo, ngồi ngay sau Penny, nhìn chằm chằm vào màn hình rồi hét lên. Mặc dù là quản lý tầng bốn, anh cũng không hình dung nổi Animora Bancho lại được đề cử cho giải này. Đúng như dự đoán của Dollargut, tim Penny đập rộn ràng khi thấy Bancho được đề cử.

Người dẫn chương trình ngưng lại ít phút, hắng giọng và bắt đầu nói.

“E hèm, vậy tôi xin được công bố. Nhà sáng tạo giấc mơ được yêu thích nhất trong tháng Mười hai là…”

Penny nắm chặt tay. Làm ơn, làm ơn… Dollargut ngồi bên cạnh cũng nuốt nước bọt căng thẳng chờ đợi.

“Cực kỳ bất ngờ, chúng ta có người nhận giải mới năm nay. Giải Best Seller của tháng đã thuộc về Animora Bancho!”

Người dẫn chương trình vừa dứt lời, những tiếng hò reo xen lẫn ngạc nhiên nổ ra đây đó. Penny và Dollargut vui mừng hân hoan.

“Bancho, xin mời anh lên sân khấu. Có ai đó lay cho anh ấy tỉnh giúp tôi được không? Anh ấy ngạc nhiên đến hóa đá rồi kìa!”

Bancho, bối rối trước lời mời của người dẫn chương trình, bước lên sân khấu, nhận phong bì giải thưởng mà vẫn há hốc miệng vì bất ngờ. Bộ vest như vừa được thuê ở tiệm đồ cũ, tuy hơi rộng một chút, nhưng lại hợp với anh.

“Anh hãy cho người hâm mộ biết cảm xúc khi được nhận giải lúc này đi.” Người dẫn chương trình dí dỏm thúc giục.

“Vâng, vâng! Tôi… tôi chưa từng nghĩ đến việc được nhận giải thưởng. À, thực ra tôi cũng nhận thấy tháng này bán được khá nhiều, cảm ơn tất cả các bạn. Nhất là những vị khách quen của tôi. Là… Leo, Đen, Lucky, Trắng, Aji, Tan, Mandu, Sarangi, Nana, Choco… à, tôi xin lỗi. Kể tên chúng thì hết cả chương trình mất, nên tôi xin dừng ở đây. Mấy đứa ơi! Tuy mấy đứa không xem được chương trình này, nhưng anh rất hạnh phúc khi được gặp mấy đứa. Anh còn được nhận giải thưởng nữa.”

Bancho giơ phong bì giải thưởng lên.

“Anh sẽ dùng số tiền này để làm ra nhiều giấc mơ đẹp nữa, nên đừng đau ốm, phải ăn ngon ngủ kỹ và sống thật lâu nhé.”

Bancho có vẻ đã hết căng thẳng khi gọi tên những người bạn động vật của mình. Anh phát biểu cảm nghĩ thật trôi chảy.

“Vài năm trước, ước mơ của tôi là được trưng bày sản phẩm của mình trong Bách hóa Giấc mơ của ngài Dollargut. Và mong ước đó mới trở thành hiện thực cách đây vài năm thôi, tôi không thể tin có ngày mình nhận được giải thưởng. Ngài Dollargut, ngài có đang xem chương trình không? Rất cảm ơn ngài đã tin tưởng và ký hợp đồng với một người tay trắng như tôi.”

Khi Dollargut được xướng tên, đám đông trong cửa hàng hò reo nhiệt liệt.

“Ơ, thế còn tên tôi?” Chỉ có Speedo cằn nhằn thấy vô lý.

“Và… Ngài Nicholas, ông già Noel của tất cả chúng ta, ngài đang xem ở nhà đúng không ạ? Từ nhỏ cháu luôn muốn khi lớn lên, được trở thành người tạo ra hạnh phúc cho trẻ em và động vật. Và rồi cháu đã được biết ngài. Ngài đã luôn kiến tạo những giấc mơ khiến trẻ em được hạnh phúc. Cháu khao khát được giống như ngài, nên đã theo chân ngài chuyển vào ở trong núi tuyết và quyết tâm làm những giấc mơ cho động vật. Nicholas, cháu biết sáng nào ngài cũng đem thức ăn và củi đến để trước cửa nhà cho cháu. Nếu không có ngài thì chắc chắn cháu đã không thể chịu được cái lạnh và cái đói. Nicholas đáng kính! Từ bây giờ, cháu sẽ nhận giải Best Seller của tháng, nên từ năm sau ngài phải nhận giải Grand Prix nhé! Cháu sẽ mua rượu ngon và ghé ‘lều’ của ngài chơi. Người dẫn chương trình đang ra dấu là cháu nói nhiều quá.”

Khán giả cười vang.

“Tôi xin kết thúc ở đây. Xin cảm ơn tất cả mọi người. Chúc mừng năm mới!”

Khi anh trở về chỗ ngồi, mọi người tặng anh những tràng pháo tay chân thành giòn giã.

Việc Animora Bancho nhận giải đã làm nổ ra những biến động nho nhỏ trong suy đoán của mọi người. Các nhân viên bắt đầu dự đoán và suy tính xem người nhận giải tiếp theo sẽ là ai. Mo Tae Il và Viggo Myers đã say, sôi nổi thảo luận với nhau ở một góc.

“Liệu ai sẽ giành giải Grand Prix năm nay nhỉ? Chắc vẫn là một trong năm đại ca đại tẩu thôi.”

“Chắc chắn rồi. Khả năng cao ‘Rừng nhiệt đới sống’ của Wawa Sleepland sẽ đoạt giải Mỹ thuật, nên Kick Slumber hoặc Yasnuj Otra sẽ nhận Grand Prix. Lúc nào cũng là họ… lũ vênh váo…”

“Sao chú lại bỏ qua Aganb Coco với Doje?”

Mo Tae Il tò mò.

“Cậu thử nghĩ xem, Doje ngay lễ trao giải cũng không thèm đến dự, năm nay cũng không ra mắt tác phẩm mới nào. Còn bà Coco thì nhiều lần nhận giải Grand Prix rồi, mà nội dung năm nào cũng giống nhau. Năm nay khó đấy. Chờ xem, Mo Tae Il. Grand Prix năm nay chắc chắn sẽ là ‘Đại bàng bay trên vách đá’ của Kick Slumber, hoặc là ‘Hoán đổi cuộc sống 7: Một tháng sống như kẻ ta từng bắt nạt’ của Yasnuj Otra.”

Đúng như Viggo Myers phân tích, giải Mỹ thuật đã thuộc về “Rừng nhiệt đới sống” của Wawa Sleepland. Trên truyền hình, họ chiếu một đoạn phim ngắn giới thiệu tác phẩm đoạt giải của Wawa Sleepland, rừng nhiệt đới do cô tạo ra mang vẻ đẹp không thuộc về thế giới này. Cô không chỉ sử dụng những sắc màu rực rỡ, mà còn đặc tả những góc độ của khu rừng nhiệt đới ở những thời điểm và hướng nắng khác nhau, lung linh đầy bí ẩn. Penny hoàn toàn hiểu tại sao cô ấy xứng đáng với giải thưởng này.

“Không, không. Nếu tôi là ban giám khảo, tôi sẽ không trao giải Mỹ thuật cho tác phẩm, mà sẽ trao cho bản thân Wawa Sleepland. Cô ấy còn đẹp hơn cả giấc mơ nữa…”

Khi khuôn mặt khả ái của Wawa Sleepland xuất hiện trên màn hình, Speedo như bị hút chặt vào đó.

“Tránh ra nào, Speedo. Anh chắn hết cả màn hình rồi.”

Viggo Myers la lên trong cơn say xỉn.

“Mà anh buộc tóc lên giùm cái đi, tóc rụng rơi đầy sàn nhà…”

Hawthorne Demona nhận được giải Kịch bản sau giải Nghệ sĩ mới nên xúc động đến mức không nói được lời nào. Cô đã giành được cả giải Kịch bản hay nhất và giải Nghệ sĩ mới của năm cho tác phẩm “Cô độc chốn đông người”. Trong giấc mơ ấy, ta sẽ bị đối xử thờ ơ như không hề tồn tại. Cô được ngợi khen vì sáng tạo ra một giấc mơ có khả năng khuếch đại những tình cảm sâu kín trong tâm khảm, nhờ đã khắc họa rất đặc sắc tâm lý khao khát sự quan tâm, chú ý của con người hiện đại khi bị đặt trong tình cảnh cô đơn đến cùng cực.

Nhưng Viggo Myers dường như không hề nghĩ như vậy.

“Nhạt nhẽo hết sức. Từ hồi tôi ba tuổi đã có giấc mơ như thế rồi. Thay tên đổi họ rồi lại bảo là cho ra sản phẩm mới. Có thể lừa được ban giám khảo, chứ chắc chắn không qua được mắt tôi đâu.”

Cuối cùng, lễ trao giải năm nay chỉ còn lại giải Grand Prix chưa được công bố. Mo Tae Il chạy đôn chạy đáo suốt buổi phát sóng, hỏi mọi người xem họ nghĩ Kick Slumber hay Yasnuj Otra có khả năng giành được giải Grand Prix cao hơn.

“Nào, Penny. Cậu chọn ai?”

“Chọn đúng thì có thưởng gì hay sao?”

“À, đúng rồi! Năm nay là năm đầu tiên cậu ở đây nhỉ? Nhân viên nào đoán trúng giải Grand Prix sẽ được tặng một phiếu quà tặng. Với phiếu này, cậu có thể tùy chọn bất cứ giấc mơ nào trong cửa hàng. Đây mới là điều mọi người khoái nhất ở lễ trao giải cuối năm đó.”

“Thật vậy sao ạ?”

Penny ngạc nhiên nhìn Dollargut đang ngồi bên cạnh, ông trả lời với vẻ mặt không biết nên cười hay nên khóc.

“Năm ngoái, tận hơn 100 người đoán trúng giải Grand Prix, làm ta mới đầu xuân năm mới mà cứ ngỡ mình sạt nghiệp tới nơi. Sao ai nấy đều chọn những giấc mơ đắt nhất thế không biết.”

Suy nghĩ hồi lâu, Penny bèn viết tên “Kick Slumber” lên mảnh giấy mà Mo Tae Il đưa cho. Trên đó, ngoài Kick Slumber và Yasnuj Otra, còn nhiều cái tên của những nhà sáng tạo mà Penny không hề biết đến. Mogberry đã chọn một nhân vật hoàn toàn xa lạ, “Chef Grand Bon”.

“Chị Mogberry, Chef Grand Bon là ai vậy ạ?”

“À, ông chủ cửa hàng quen của chị. Ông ấy chuyên sáng chế những giấc mơ ẩm thực, cực kỳ có ích cho chị trong quá trình giảm cân. Kể cả khi đang ăn kiêng, chị vẫn có thể thoải mái chén khoai tây chiên trong giấc mơ. Chỉ có điều là lúc tỉnh dậy, chị lại muốn ăn nhiều hơn. Mà không sao, với chị, ông ấy vẫn là người giỏi nhất. A, bắt đầu công bố giải Grand Prix rồi.”

Đã đến lúc màn biểu diễn chúc mừng kết thúc, người dẫn chương trình một lần nữa xuất hiện trên sân khấu, đã thay một bộ đồ sang trọng khác để công bố giải Grand Prix của năm.

“Giờ đây, trên tay tôi là thông tin của hai nghệ sĩ được đề cử giải Grand Prix năm nay. Không biết giấc mơ nào tuyệt vời nhất trong năm nay đây.”

Người dẫn chương trình từ từ rút trong phong bì ra tờ giấy in tên hai ứng viên.

“Ồ, là hai người này. Tôi sẽ công bố ngay tên hai đề cử! Thưa quý vị, đó là ‘Đại bàng bay trên vách đá’ của Kick Slumber, và ‘Hoán đổi cuộc sống 7: Một tháng sống như kẻ ta từng bắt nạt’ của Yasnuj Otra!”

Dự đoán của Viggo Myers quá chính xác, nhân viên tầng hai nhảy cẫng lên, dành cho quản lý của mình một tràng pháo tay nhiệt liệt. Myers nhếch miệng cười đắc ý.

“Giải Grand Prix sẽ thuộc về một trong hai nghệ sĩ được đề cử trên! Tôi như đang nghe thấy tiếng người hâm mộ khắp nơi vui mừng hô vang tên của hai nghệ sĩ này rồi, quý khán giả đang ngồi trước màn hình cũng cùng hô tên người mình cổ vũ nhé!”

Người dẫn chương trình vừa dứt lời, nhân viên bách hóa lập tức hô vang “Slumber” và “Otra”. Penny cũng hô to “Slumber” bắt chước đồng nghiệp. Cô thấy phấn khích như đang ở sân vận động xem trận chung kết.

“Giấc mơ xuất sắc nhất năm nay! Giải Grand Prix danh giá thuộc về…”

Khi người dẫn chương trình dừng lại, tiếng cổ vũ càng to và nhanh, như thể đám đông có thể vỡ òa bất cứ lúc nào. Khi tò mò và căng thẳng đạt đến điểm sôi, người dẫn chương trình nuốt nước bọt, nhìn vào máy quay và hô to hết sức có thể.

“Giải Grand Prix năm nay thuộc về ‘Đại bàng bay trên vách đá’ của Kick Slumber thưa quý vị!”

Tiếng hoan hô và tiếng thở dài nổ ra cùng một lúc. Penny ôm lấy những người cùng viết tên “Kick Slumber” vào giấy và nhảy vòng quanh. Có cả những người lạ là người nhà của ai đó, nhưng ai nấy đều hân hoan chia sẻ niềm vui sướng này.

Mo Tae Il quay áo khoác trên đầu ăn mừng, còn Speedo thì dựa vào một góc tường đau khổ, hình như anh đã chọn Yasnuj Otra. Không chỉ trong Bách hóa Giấc mơ, cả con hẻm đều vang lên tiếng vui mừng náo nức.

Penny thoáng thấy một nhóm Noctiluka ùa ra khỏi cửa hàng, reo hò vui sướng. Cô nghĩ chắc chắn trong đó sẽ có Assam. Cậu ấy là fan cuồng của Kick Slumber.

Kick Slumber, ở phía ghế ngồi, đang ôm Yasnuj Otra và nhận lời chúc mừng chân thành từ cô, rồi chậm rãi bước lên sân khấu. Trong khoảnh khắc, máy quay bắt được hình ảnh Wawa Sleepland lấy tay che miệng vui mừng cảm kích như thể chính mình được giải vậy.

“Những nhà phê bình cho rằng, tác phẩm đã xuất sắc diễn tả nỗi tuyệt vọng của chim đại bàng trong khoảnh khắc rơi xuống từ một vách đá bấp bênh, sau đó đột ngột sải cánh và bay thẳng lên không trung bất tận. Xin chúc mừng, anh Slumber!”

Trong khi Kick Slumber di chuyển từ từ lên sân khấu, người dẫn chương trình chậm rãi đọc phần giới thiệu tác phẩm.

Cuối cùng Kick Slumber đã lên đến sân khấu. Chỉ riêng sự xuất hiện của anh đã khiến cả hội trường đột nhiên im ắng. Với làn da ngăm đen khỏe mạnh, đôi lông mày rậm, quai hàm rõ nét cùng đôi mắt đen sáng, anh đứng dựa vào đôi nạng của mình. Anh khuyết tật từ bé, sinh ra đã không có phần dưới đầu gối phải.

“Tôi vô cùng cảm kích và biết ơn khoảnh khắc có được niềm vinh hạnh lớn lao này.” Slumber bắt đầu nói.

Giọng anh hơi run vì xúc động nhưng ai nấy đều bị choáng ngợp trước thần thái của anh.

“Tôi nghĩ mình đã có quá nhiều bài phát biểu rập khuôn rồi, nên hôm nay tôi muốn nói một chút về bản thân mình. Có thể sẽ hơi nhàm chán với quý vị.”

Khi Kick Slumber mở lời, ngay đến cả Mo Tae Il đang luôn mồm cười nói cũng phải yên lặng lắng nghe.

“Như quý vị cũng thấy, tôi không được lành lặn như mọi người.”

Slumber nâng chiếc nạng chỉ vào chân phải của mình.

“Năm mười ba tuổi, dưới sự dẫn dắt của sư phụ, lần đầu tiên tôi đã làm ra giấc mơ trở thành động vật. Đó là giấc mơ trở thành cá voi sát thủ rẽ sóng Thái Bình Dương mà mọi người đều biết.”

Những tiếng cổ vũ khe khẽ phát ra từ khán đài.

“Khi mọi người hết lời khen ngợi và nói rằng họ thấy tự do tột cùng khi mơ giấc mơ của tôi, tôi khi đó còn nhỏ đã nghĩ về sự không hoàn hảo của tự do. Tôi có thể đi, có thể chạy, có thể bay trong giấc mơ của mình, nhưng khi tỉnh giấc, tôi không thể làm bất cứ điều gì trong số đó. Cá voi vùng vẫy dưới đại dương không thể tự do trên mặt đất, đại bàng bay lượn trên trời cao không thể tự do dưới biển. Tất cả con người hay sinh vật trên trái đất này đều đang tận hưởng những tự do giới hạn của mình, chỉ khác nhau ở mức độ hay hình thức mà thôi.”

Kick Slumber lần lượt nhìn máy quay và khán giả.

“Các bạn thấy mất tự do nhất khi nào?”

Anh dừng lại và hỏi như thể đang trò chuyện với đám đông đang nhìn mình.

“Dù thứ đang kìm hãm các bạn là không gian, thời gian, hay là khiếm khuyết thể chất giống tôi… Xin đừng quá tập trung vào điều đó. Hãy tìm kiếm điều khiến các bạn cảm nhận được tự do trong suốt phần đời còn lại. Trong quá trình đó, sẽ có những ngày, các bạn cảm thấy bấp bênh, giống như đứng trên mép vực. Đối với tôi, đó chính là năm nay. Để thực hiện được tác phẩm này, đã hàng nghìn, hàng vạn lần tôi phải mơ thấy mình rơi xuống vách đá. Tuy nhiên, chỉ khi tôi quyết tâm sải cánh vươn lên mà không nhìn xuống vực thẳm, tôi mới có thể hoàn thành giấc mơ trở thành đại bàng tung cánh. Tôi hy vọng các bạn cũng tìm được khoảnh khắc như vậy trong đời. Và nếu giấc mơ tôi tạo ra có thể trở thành nguồn cảm hứng cho các bạn, tôi không còn mong điều gì hơn thế nữa. Cảm ơn tất cả vì giải thưởng tuyệt vời này.”

Một tràng pháo tay nổ ra như sấm. Kick Slumber im lặng như thể đã kết thúc bài phát biểu dài của mình, ra dấu cảm ơn người dẫn chương trình đã không ngắt mạch, rồi anh nhìn máy quay và tiếp tục.

“Và hôm nay, nhất định tôi phải nói điều này. Tôi muốn gửi lời cảm ơn Wawa Sleepland đã hỗ trợ sáng tạo bối cảnh cho giấc mơ của tôi. Xin dành tất cả vinh quang này cho em vì những biển sâu, trời cao và cả những cánh đồng xanh ấm áp mà em đã ban tặng. Tôi mong được đồng hành cùng em suốt chặng đường dài trước mắt.”

Cảnh Wawa Sleepland xúc động rưng rưng được chiếu trên màn hình. Khán giả vẫn tiếp tục hò reo và cổ vũ.

“Ôi Chúa ơi, thật là một cặp đôi tuyệt vời!” Mogberry vui mừng.

Speedo ngồi thụp xuống trước màn hình.

“Kính thưa quý khán giả trên khắp cả nước, giải Grand Prix năm nay đã thuộc về Kick Slumber. Đây thực sự là một đêm tuyệt vời đối với những fan trung thành của Slumber!”

Người dẫn chương trình tiếp lời.

“Cảm ơn tất cả quý vị đã theo dõi chương trình. Một lần nữa xin gửi lời chào tới quý vị, tôi là Bamadi Han. Chúc quý vị một năm mới với thật nhiều giấc mơ đẹp!”

Lễ trao giải tuy đã kết thúc, nhưng trong bách hóa vẫn còn náo nhiệt. Mọi người mải mê chia sẻ nốt những cảm xúc hân hoan.

Mogberry rất hào hứng, và ngạc nhiên chưa kìa, chị ấy còn trò chuyện vui vẻ với lũ yêu tinh nữa.

“Ồ, mấy bồ còn chải tóc giúp tôi sao?”

Mogberry soi qua soi lại bằng chiếc gương cầm tay nhỏ, cảm ơn lũ yêu tinh đã chải gọn lại mớ tóc xù của mình.

“Tóc tôi giờ trông đen bóng. Tóc quăn không thấy đâu nữa rồi! Cảm ơn nhé.”

Penny như ngửi thấy mùi xi đánh giày phảng phất trên tóc chị, nhưng cố làm ra vẻ không biết gì.

Penny định hỏi Viggo Myers về việc ông bị đuổi khỏi trường đại học, nhưng ông quá say nên đã ngủ rồi. Cô đành chờ đợi cơ hội khác vậy.

Dollargut lặng lẽ đứng dậy, nhẩm đếm số phiếu quà tặng dành cho những người đoán trúng giải Grand Prix. Penny thấy số phiếu ông đang cầm nhiều hơn rất nhiều so với số người đoán trúng. Có lẽ hôm nay sẽ là một đêm giao thừa sung túc cho tất cả mọi người.

Không biết từ lúc nào, những Noctiluka đi dạo trên phố thấy Bách hóa Giấc mơ vẫn sáng đèn nên bước vào, cùng với những vị khách tò mò không biết chuyện gì xảy ra nên cũng vào góp vui. Trong Bách hóa Giấc mơ thực sự là một lễ hội. Đồng hồ lúc này chỉ còn thiếu một phút nữa là điểm nửa đêm.

Nào 30 giây, 10 giây, 5 giây…

Dollargut bắt đầu đếm ngược.

“3! 2! 1! Chúc mừng năm mới!”

Có lẽ Penny sẽ không bao giờ quên được đêm giao thừa năm nay, được bao quanh bởi bao trái tim nồng ấm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.