Thiên Đường Tiền Xu Tập 1

Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bánh quy mãnh thú

❊ ❊ ❊

“... Thế rồi người đàn ông ộc ra toàn thứ máu tươi đỏ thẫm. Nhớp nháp, ong ỏng... Gã ta cười rồi vươn tay về phía bé gái ‘Giờ sẽ đến lượt ngươi’. Với hắn thịt bé gái là cực phẩm. Bé gái cố gắng vùng vẫy, nhưng rốt cuộc vẫn bị bắt lại. Thế rồi...”

“Oaaaaa!”

Một tiếng thét lớn làm gián đoạn câu chuyện ma Shinya đang kể. Emi vừa khóc lóc ầm ĩ vừa phi về phòng. Shinya hơi phùng má.

“Gì thế không biết. Giờ mới tới đoạn hay mà.”

Tiếng mẹ quát tháo vọng lại từ phía bên kia căn phòng.

“Shinya! Con lại bắt nạt em phải không! Mẹ đã nói thế nào hả!”

Shinya vờ như không nghe thấy. Biết làm sao được. Shinya thích truyện kinh dị, lại càng thích kể chuyện kinh dị cho cô em gái.

Shinya thấy thích thú vô cùng khi được chứng kiến cảnh Emi từ từ đông cứng mặt, và cuối cùng là khóc thét lên. Dù bố mẹ có mắng bao nhiêu đi chăng nữa cậu bé cũng không chừa. Dù cậu bé biết mình là một ông anh xấu tính... Nhưng quả thực chuyện đó vô cùng thú vị.

Lần tới nên kể chuyện gì đây nhỉ, ihihihi.

* * *

Ngày hôm sau, theo lời mẹ dặn, hai anh em Shinya đi mua xa lát khoai tây và gà rán cho bữa tối ngoài phố mua sắm. Nếu hoàn thành nhiệm vụ, mỗi đứa sẽ được mua một thứ kẹo mình thích.

Trên đường đi, Shinya lại kể cho Emi nghe một câu chuyện kinh dị, nhưng ở mức độ vừa phải. Emi không thích chút nào, chỉ chực bỏ chạy đi luôn. Song nhà cô bé lại có quy định tuyệt đối không được buông tay anh trai khi đi mua đồ. Đồng nghĩa với việc cô bé không thể chạy được. Nhìn đôi mắt ngấn lệ của em gái, Shinya lấy làm khoái chí lắm.

“Nhóc tiến bộ lên rồi đấy chứ. Được rồi, đã vậy giờ anh sẽ kể cho mày nghe chuyện đứa con gái chết ở trường anh. Đứa con gái đó đã hóa thành hồn ma, gặp đứa nó thích, nó sẽ đuổi cho bằng được để đòi kết bạn. Sẽ thế nào nếu bị con ma đó bắt nhỉ?”

“Anh thôi đi! Em, em mách mẹ đấy nhé!”

“Nếu bị bắt, con ma kia sẽ dùng đôi bàn tay lạnh ngắt của nó siết chặt lấy cổ người bạn nọ...”

“Đã bảo thôi đi mà!”

Đột nhiên Emi giằng tay khỏi Shinya, bịt hai tai lại, chạy vào một lối rẽ của khu phố.

“Này, Emi! Chờ đã!”

Vội vã đuổi theo Emi, thế rồi Shinya bỗng giật mình. Tận cuối lối rẽ ấy có một tiệm bánh kẹo nhỏ.

Bên ngoài cửa hiệu treo tấm biển “Thiên đường tiền xu” vừa hoành tráng, lại vừa toát lên vẻ cổ kính. Con ngõ nhỏ hơi tối vì bị khuất bóng những tòa nhà, nhưng kẹo bày trước cửa hiệu lại tỏa sáng lấp lánh như đang mời gọi Shinya.

Shinya linh cảm hẳn sẽ có thứ gì đó hay ho đây. Đằng nào cũng xong việc mẹ dặn rồi, ghé vào mua kẹo chắc cũng chẳng sao.

Nhìn mới thấy Emi cũng đang bước vào tiệm bánh kẹo, dường như con bé đã quên mất cả việc chạy trốn rồi.

Nhóc con láu cá lắm.

Sợ cô em gái đến trước lấy mất đồ hay, Shinya vội vã nhằm hướng cửa hiệu mà chạy.

Bước vào cửa tiệm, cậu bé thấy một người phụ nữ vô cùng to lớn với mái tóc bạc trắng đang say sưa trò chuyện cùng Emi. Người phụ nữ chẳng thèm quay ra nhìn Shinya.

Hừm. Tôi cũng là khách đấy nhé. Cơ mà đúng là toàn mấy thứ kẹo hay ho thật. Oa, đám kẹo trong cái bình lớn kia giống mắt người thế. Kẹo mắt mèo à? Ha ha, tên gọi chuẩn quá.

Lại gì nữa kia? Hộp du ngoạn? Một chiếc hộp vuông cỡ hộp diêm đựng những viên kẹo bé tí xíu. Hộp cơm thu nhỏ à. Nếu bên trong đúng như hình vẽ thì bá cháy thật. Họ làm giỏi thật đấy. Cá hồi nướng là kẹo dẻo màu đỏ, thịt viên hẳn là sô cô la rồi.

Giọt đá quý đẹp mê hồn luôn. Nhìn y như thật, đã vậy còn được nhét đầy nhóc trong bình. Y như kho báu của hải tặc vậy. Cả sô cô la đồng tiền đầy ú trong cái hũ bên cạnh nhìn cũng chẳng khác gì hàng thật. Muốn thò tay vào xúc lên quá.

Thạch rắn độc kia. Sọc vằn nhìn đã quá. Tím sọc xanh lục. Đỏ sọc vàng. Xanh biển sọc đen. Ôi... Không biết vị thế nào nhỉ? Mà nếu ăn chắc ăn từ đuôi lên nhỉ?

Đang lúc say sưa bỗng Shinya thoáng thấy Emi đưa tiền cho người phụ nữ ấy. Hình như con bé đã mua thứ kẹo nho nhỏ nào đó. Người phụ nữ gật gật đầu ra chiều hài lòng lắm.

“Đồng năm mươi yên của năm Bình Thành thứ mười ba chính là đồng xu của hôm nay. Giờ đóng tiệm được rồi. Cảm ơn cháu, cô gái nhỏ. Cậu trai đằng kia cũng đi về cẩn thận nhé.”

“Ơ! Khoan, khoan đã! Cháu cũng muốn mua kẹo.”

Shinya vội vã cất giọng. Cậu bé đã tìm được thứ mình thực sự muốn. Đó là chiếc hộp hơi lớn có vẽ mặt sư tử, hổ và khỉ đột đang gầm rú rất sinh động được đặt trên giá. Trên hộp có đề dòng chữ viết rõ to bằng mực đỏ “Bánh quy mãnh thú”.

Khoảnh khắc nhìn thấy cái hộp, cậu bé đã nhận ra ngay rằng đây chính là thứ kẹo dành cho mình.

Vậy mà người phụ nữ kia lại lạnh lùng nói:

“Ta không thể bán cho cháu được. Vị khách may mắn hôm nay là cô gái nhỏ này rồi. Cháu chỉ là người đi cùng thôi. Tiếc quá, nhưng đành hẹn cháu lần sau vậy. Nếu gặp may cháu vẫn có thể đến đây lần nữa đó.”

“Nhưng bà vẫn bán cho Emi đấy thôi! Cháu cũng có tiền mà?”

“Nhưng đấy lại không phải đồng xu mà Beniko này muốn. Nếu cháu vẫn muốn nghe thì... ừm, đồ bỏ đi là đồ bỏ đi thôi... Này cậu bé, nếu không muốn gặp chuyện chẳng lành, hãy trả chiếc hộp đó về lại ngay chỗ cũ đi. Ấy là vì chính mình đó.”

Người phụ nữ nói với giọng nghe rùng mình. Có vẻ bà ta nhất quyết không chịu bán cho Shinya. Shinya tức đến mức tai đỏ lựng cả lên.

Nhưng cậu vẫn muốn có thứ kẹo kia. Muốn đến chết đi được.

Thế rồi Shinya đã làm một chuyện mà trước nay chưa từng làm. Cậu bé đã ăn trộm. Cậu bé vờ như trả cái hộp về trên giá nhưng thật ra lại ném thẳng hộp bánh quy đó vào trong túi đồ.

Emi chẳng hề hay biết gì. Vì cô bé còn đang mải mê với món kẹo nho nhỏ mới mua.

Cậu bé nghĩ... người phụ nữ kia chắc cũng không nhìn thấy. Ấy vậy mà lúc ra khỏi cửa hàng, Shinya thấy ánh mắt bà ta sáng lên như có ý gì đó. Khi ấy cậu bé hiểu ra. Rằng người phụ ấy đã biết.

Bây giờ vẫn còn kịp để dừng lại đó. Cậu bé, trả cái hộp về lại giá đi.

Shinya như nghe thấy tiếng bà chủ tiệm. Nhưng cậu vẫn siết chặt lấy cái túi đựng đồ. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, kể cả có bị cảnh sát bắt, cậu cũng không buông tay đâu.

Cứ thế, Shinya nắm tay Emi đi về nhà trong khi trống ngực vẫn đập thình thịch.

Rồi cậu bé chạy ngay về phòng, chăm chú nhìn cái hộp. Ôi, tuyệt đỉnh. Con nào con nấy nhìn đều sợ phát khiếp. Không biết bên trong thế nào nhỉ?

Shinya mở nắp, nhón lấy một chiếc bánh quy.

“Tuyệt vời!”

Đầu tiên là bánh quy hình con hổ. Bề mặt bánh phủ một lớp kem màu vàng và đen nhìn như thật ấy. Không thể tin nổi đây lại là bánh quy.

Thấy tiếc nên cậu bé chưa ăn vội mà nhón lấy cái thứ hai. Lần này là rắn hổ mang. Con rắn nhìn cũng y như thật với những cái vảy trơn láng lấp lánh. Shinya vẫn không ăn mà đặt nó sang một bên.

Tiếp theo là chú tê giác sừng nhọn hoắt. Shinya không thích con vật này lắm nên đã ăn luôn mà chẳng buồn chần chừ. Ngon dã man.

Dơi, sư tử, sói, khỉ đột, bọ cạp. Con nào con nấy đều đem lại cảm giác gian ác và nguy hiểm. Lũ mãnh thú được nhét đầy trong hộp, không thiếu loài nào.

Nhìn chiếc bánh quy cuối cùng mà Shinya giật mình. Vì nó là hình người. Một cậu bé đi đôi ủng cực oách, đầu đội mũ lụa và khoác áo choàng đỏ. Tay cậu bé cầm roi da thật dài.

“Hẳn là người luyện thú rồi.”

Shinya quyết định không ăn mà giữ lại tám miếng bích quy. Cậu bé đặt chúng lên trên đĩa, cho chúng đánh nhau.

“Ồ, cuộc tấn công của rắn hổ mang chúa. Thế rồi hổ Bengal lao ra, oa, trúng đòn rồi! Không ai có thể chống chọi lại nọc kịch độc của hổ mang chúa. Nhưng dơi hút máu đã bay tới cứu mạng. Dơi hút hết chất độc của rắn hổ mang và cứu sống hổ Bengal. Lại thêm sư tử lao đến!”

Shinya đang hào hứng chơi một mình như vậy thì nghe tiếng mẹ gọi “Ăn cơm thôi”. Đồ ăn của bữa tối dĩ nhiên là gà rán và xa lát khoai tây.

Cả nhà Shinya đang tập trung ăn cơm thì có điện thoại gọi tới. Là điện thoại của bà ngoại cậu bé cũng sống gần đây. Bà nói đang dọn dẹp tủ để đồ nhưng làm không xuể nên gọi mẹ tới giúp.

Dùng xong bữa tối, mẹ Shinya vội vã chạy tới nhà bà ngay. Hai tiếng nữa chắc bố cũng chưa về đâu. Vậy là chỉ còn Shinya và Emi ở nhà.

Suốt từ nãy Emi cứ chăm chú đọc một mẩu giấy nhỏ, lẩm bà lẩm bẩm gì đó. Hay con bé đang học nhỉ? Dẫu sao chỉ có hai đứa ở nhà nên Shinya vui mừng khôn xiết. Đúng rồi. Mình phải kể cho Emi nghe một câu chuyện đẫm máu về mấy chiếc bánh quy mãnh thú kia mới được.

“Này, mình chơi trò gì đó đi. Đợi đấy nhé, tao đi lấy đồ.”

Nói rồi Shinya chạy về phòng. Thế nhưng vừa đến trước cửa phòng cậu bé nhận thấy có gì đó lạ lạ. Trong phòng chắc chắn không có ai, vậy mà lại có tiếng va đập và ồn ào kinh khủng. Cậu bé còn nghe thấy cả tiếng gầm gừ “Grừ grừ!” như được phát ra từ tận sâu cổ họng. Chẳng lẽ lại là mèo hoang nhảy qua lối cửa sổ vào phá phách trong phòng?

Hơi sợ nên Shinya chỉ khẽ hé cửa, nhòm vào bên trong.

Trước mắt cậu bé là một cảnh tượng không thể tin nổi. Không biết làm thế nào mà đám mãnh thú bích quy kia đã sống dậy. Hổ, dơi, khỉ đột, sư tử, bọ cạp, rắn hổ mang, chó sói. Con nào mắt cũng sáng rực, nhe răng gớm ghiếc. Và chúng đang vây quanh người luyện thú.

Người luyện thú vung roi dữ dội, song đám thú dữ chẳng có vẻ gì là khiếp sợ. Chúng dần dần khép chặt vòng vây.

Thế rồi chó sói nhảy chồm tới. Cánh tay người luyện thú bị giật phăng ra. Tiếp đó, bọ cạp và sư tử lần lượt tấn công. Người luyện thú bị chén gọn trong nháy mắt.

Sau khi chén sạch người luyện thú chẳng để sót lại mảnh vụn nào, đám thú dữ bắt đầu hít ngửi xung quanh như để kiếm tìm con mồi mới.

Shinya nhận ra một điều vô cùng đáng sợ. Đám thú dữ đã to lớn hơn so với ban nãy. Thậm chí cậu bé còn được chứng kiến tận mắt những móng vuốt sắc nhọn đang mỗi lúc một dài ra trên mũi chân con hổ.

Nếu bị chúng bắt được thì mình sẽ thế nào đây? Không, không được sợ. Bọn chúng chỉ là bánh bích quy thôi mà. Mình mới là chủ nhân của bọn chúng. Nếu chúng không nghe lời, mình chỉ cần giẫm nát ra mà ăn là xong.

Shinya quyết ý bước vào phòng.

“Nào, trật tự đi chứ!”

Đám thú dữ nhìn Shinya chằm chằm. Mắt chúng như đang lóe lên ngọn lửa căm hờn cháy rừng rực. Cơ thể chúng hình như lại càng to hơn nữa. Con sư tử tiến lên một bước.

“Nào, ngồi xuống! Ngồi xuống ngay!”

Thế nhưng chúng chẳng thèm nghe lời Shinya. Tính liệng thứ gì đó vào đám thú, Shinya tóm ngay lấy chiếc hộp Bánh quy mãnh thú trên bàn.

Đúng lúc đó con dơi bay tới. Nó cắn tai Shinya. Shinya nhảy dựng lên trước cơn đau như vừa bị kim đâm phải. Như được ra hiệu, đám thú dữ nhất loạt vây lấy Shinya. Chúng bâu vuốt vào chân và đầu gối Shinya, rồi bắt đầu đâm những cây kim độc.

Shinya điên cuồng gạt đám thú khỏi người, chạy ra bên ngoài. Cậu bé khóa chặt cửa, song bọn thú vẫn không chịu bỏ cuộc.

Xoẹt xoẹt, bùm bụp. Tiếng móng vuốt cào vào cửa càng lúc càng lớn. Cứ đà này cửa chẳng mấy mà bị phá hỏng. Phải chạy trốn thôi. Phải dẫn theo Emi rồi chạy khỏi nhà thôi.

Lúc này Shinya mới nhận ra mình vẫn đang cầm hộp Bánh quy mãnh thú rỗng không. Cậu bé quyết định đọc tờ hướng dẫn sử dụng để trong hộp dù biết giờ không phải lúc.

Cách ăn bánh quy mãnh thú: Hãy ăn bánh Quy hình người luyện thú trước tiên. Có như vậy đám thú mới coi bạn là chủ và để yên cho bạn ăn chúng. Song nếu bạn đã trót ăn bánh quy hình thú trước, đám thú còn lại sẽ coi bạn là kẻ thù đã ăn đồng loại của chúng mà tấn công bạn. Lúc đó sẽ vô cùng rắc rối nên xin hãy chú ý đừng ăn sai cách.

“Trời! Tôi ăn xừ mất rồi còn đâu!”

Shinya bắt giác thốt lên. Shinya đâu biết là phải ăn đúng cách cơ chứ, nên cậu bé đã chén luôn chiếc bánh quy tê giác mất rồi. Còn người luyện thú thì lại bị đám thú kia ăn rồi còn đâu. Hết cách rồi. Tóm lại cứ chạy trốn cái đã. Trốn được rồi biết đâu lại có cách nào đó.

Thế nhưng ngay khi Shinya vừa quyết tâm chạy trốn thì cửa phòng cậu bé đổ cái rầm. Con tinh tinh giờ đã to bằng một người, vừa đấm đấm vào bộ ngực rắn chắc vừa chạy về phía Shinya. Theo sau đó là rắn hổ mang với những chiếc răng nanh đang nhỏ nọc độc ròng ròng. Dơi hút máu cũng đang bay qua bay lại trên trần nhà.

A a, hỏng rồi!

“Anh hai?”

Shinya giật bắn mình quay người lại. Emi đang đứng đó.

“Emi! Chạy, chạy ngay!”

Nhưng Emi vẫn ở nguyên đó. Con bé bình tĩnh đứng nhìn đám thú dữ vẻ hơi khó chịu.

“Bọn chúng có phải là đám bánh kẹo ở cửa hàng đó không vậy? Anh đã lấy trộm đấy à? Anh đâu thể làm vậy chứ!”

“Giờ không phải lúc nói chuyện đó, chạy ngay đi! Á á!”

Rắn hổ mang phóng tới dùng cơ thể dài ngoằng cuốn lấy Shinya. Bị sợi dây khổng lồ cuốn lấy, giờ Shinya có muốn chạy cũng không chạy được nữa rồi.

Shinya bật khóc hu hu. Cháu xin lỗi. Cháu xin lỗi vì đã ăn mất bánh quy tê giác. Cháu xin lỗi vì đã ăn trộm của cửa hàng. Cháu xin lỗi mà.

Song dù Shinya có khóc lóc van xin hay cúi đầu hối lỗi, đám thú dữ vẫn không có dấu hiệu buông tha cho cậu bé. Những tiếng gầm gào và mùi hôi hơi thở của chúng càng lúc càng tới gần Shinya.

Khi sắp ngất đi vì sợ thì Shinya nghe thấy Emi nói.

“Nhân danh chủ nhẫn, ta khẩn cầu đá thiêng. Hãy giam cầm những kẻ xấu xa, giúp chúng ta thoát khỏi cơn nguy cấp. Ring ring, phong ấn!”

Một luồng ánh sáng tím bùng lên. Ánh sáng lan rộng như tấm lưới, tóm gọn lấy đám thú dữ chỉ trong tích tắc. Đám thú dữ gào rống lên rồi trong khoảnh khắc tiếp theo, chúng đã biến mất tiêu cùng với ánh sáng ấy. Shinya thấy luồng ánh sáng như bị tay Emi hút vào vậy.

Dù sao bọn thú cũng đã biến mất. Thật khó tin được, song đúng là may quá.

Emi nói với Shinya vẫn còn đang thở hổn hển.

“Anh không sao đấy chứ?”

“Ờ, ờ. Nhưng mà... làm thế nào mà...?”

“À, nhờ cái này đấy.”

Emi hãnh diện giơ tay phải lên. Ngón tay giữa của con bé đang đeo một chiếc nhẫn to đùng. Khung nhẫn chỉ làm bằng nhựa rẻ tiền, song mặt nhẫn lại đính một viên đá to nom như thạch anh tím.

“Đây là Kẹo nhẫn em mua ở tiệm bánh kẹo kia. “

“Kẹo... kẹo nhẫn?”

“Đúng rồi. Kẹo hộ mệnh đấy. Chỉ cần đọc thần chú là nó sẽ hút hết những thứ đáng sợ cho mình. Viên đá này thực ra là kẹo đấy. Càng hút được nhiều thứ đáng sợ thì nó lại càng ngọt hơn.”

Sau khi bóc phần kẹo ra liếm thử, Emi thoáng nhìn Shinya.

“Em thuộc làu câu thần chú rồi. Nên anh cứ cẩn thận đấy. Nếu anh vẫn cứ thích dọa em bằng mấy câu chuyện kinh dị kia, đến lúc không chịu được nữa, có khi em sẽ đọc thần chú rồi anh cũng sẽ bị giam vào trong Kẹo nhẫn luôn đấy.”

Shinya ngẩn người. Chuyện này nghe còn đáng sợ hơn cả khi bị đám thú dữ dồn đuổi ấy chứ. Chắc chỉ còn cách kiếm thứ kẹo nào đó chế ngự được Kẹo nhẫn kia thôi. Có khi phải đi xin lỗi bà chủ tiệm vì đã lấy trộm Bánh quy mãnh thú để bà ấy lại bán kẹo cho mình quá.

Ngày hôm sau, Shinya mang hết số tiền tiết kiệm cậu bé có, một mình đi tới Thiên đường tiền xu. Nhưng cậu bé tìm suốt mấy tiếng đồng hồ cũng không thấy Thiên đường tiền xu đâu cả. Tiệm bánh kẹo bí ẩn ấy đã biến mất tăm.

Shinya thất vọng lắm. Xem ra từ giờ muốn bảo toàn tính mạng chỉ còn cách không dọa Emi nữa thôi. Tức là Shinya sẽ không được kể những câu chuyện kinh dị nữa. Ôi, chán thế. Giờ lại phải đóng vai một ông anh tốt à...

Shinya thất thểu trở về nhà.

* * *

Miyagi Emi. Bảy tuổi. Cô bé có đồng xu năm mươi yên của năm Bình Thành thứ mười ba.

Miyagi Shinya. Chín tuổi. Cậu bé đi cùng.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.