Thiên Đường Tiền Xu Tập 1

Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kem ma ám

❊ ❊ ❊

Nhà Miki không có máy lạnh. Nên mùa hè thật sự là một nỗi kinh hoàng đối với cô. Cái nóng ban trưa thì không nói làm gì rồi, nhưng còn những đêm nhiệt đới(*) nóng đến ong cả đầu nữa. Nóng tới nỗi không tài nào mà ngủ nổi.

(*) Ở Nhật những đêm có nhiệt độ trên 25 độ C được gọi là “đêm nhiệt đới”.

Thế nhưng dù có khổ sở tới đâu, có thiếu ngủ đến cỡ nào Miki cũng không thể mua máy lạnh được.

Miki hai mươi mốt tuổi. Hè năm nay cuối cùng cô đã kiếm được việc và bắt đầu ra riêng. Tiền nhà rồi tiền ăn đã ngốn gần hết chỗ lương ít ỏi của cô nên cuộc sống có hơi chật vật. Làm sao mà xoay xở được cả tiền điện cho máy lạnh chứ. Đành cố mà chịu thôi.

Thế nhưng cái nóng đêm đó thực khủng khiếp. Cô đã mở cả cửa sổ nhưng cũng chẳng thấy gió đâu, phòng cứ nóng hầm hập. Miki đã tắm nước lạnh mấy lần liền, vậy mà người lại ướt sũng mồ hôi ngay được.

Những lúc thế này là phải đi lánh nạn ở của hàng tiện lợi. Đến đó mát hơn, tiện thể cô sẽ mua kem về ăn. Đúng rồi. Là kem, kem. Lúc nóng ăn kem là nhất rồi.

Miki lảo đảo ra khỏi phòng, đi tới cửa hàng tiện lợi. Nóng quá. Không khí nặng như thể nước nóng mới đun sôi. Miki bước đi mà như đang bơi trong bầu không khí hầm hập.

Ôi, kem! Kem lạnh!

Miki vừa nhắc đi nhắc lại trong đầu như niệm Phật, vừa lết từng bước một. Bỗng nhiên một luồng khí lạnh từ đâu chạm vào cơ thể cô.

A a, mát quá! Thích ghê!

Miki bất giác quay người đi về phía luồng khí mát rượi ấy. Thế rồi cô nhận ra mình đã đi vào một con ngõ tối mờ mờ. Nóng quá nên đầu óc Miki lúc này chẳng mấy tỉnh táo nữa, cô phải căng mắt ra mà nhìn.

A, hình như có cửa tiệm gì đó. Nhìn đống kẹo bày la liệt thế kia hẳn là tiệm bánh kẹo rồi. Giờ này mà họ vẫn còn mở cửa cơ à. Hửm? Thiên đường tiền xu? Nghe hơi lạ tai, song Miki quyết định vào thử xem sao.

Miki lại gần thì thấy trước cửa tiệm có dán một mảnh giấy trắng. Trên đó viết “Có bán Kem ma ám”.

“Kem ma ám”! Kem nhà ma ấy hả? Tuy Miki không hiểu lắm, nhưng cái tên nghe thú vị thật! Đã vậy lại còn là kem nữa chứ! Giờ cô chỉ thèm kem thôi! Mua ngay mua ngay. Phải mua nó ngay mới được!

Miki bước tới tiệm bánh kẹo với dáng điệu như sắp ngã đến nơi.

“Xin, xin chào! Cho tôi một kem ma ám!”

Tít sâu bên trong cửa tiệm hơi lành lạnh, một bóng hình to lớn khẽ đứng dậy.

Đó là một phụ nữ. Khuôn mặt người này khá khả ái, song mái tóc bạc trắng và đôi môi tô son đỏ chót lại có phần đáng sợ. Nhìn chị ta chẳng giống người bình thường gì cả. Nóng thế này mà chị ta vẫn đóng bộ kimono, lại không thấy toát mồ hôi. Chẳng khác nào yêu quái.

Người phụ nữ nhe răng cười.

“Xin chào. Ta là Beniko, chủ tiệm. Quý khách quả tinh mắt khi chọn mua Kem ma ám. Tối nay nóng quá mà.”

Nói đoạn bà chủ tiệm mở nắp một trong những chiếc thùng gỗ đang xếp lộn xộn lên nhau. Tức thì một làn sương trắng toát và luồng khí lạnh trào ra như thể đang ở xứ tuyết vậy. Bà chủ lấy kem từ đó ra.

Một hộp kem màu xanh bình thường như bao hộp kem khác được bán ở bất cứ nơi nào, chẳng có gì lạ. Thế nhưng nhìn kỹ sẽ thấy hộp kem ấy đang từ từ tỏa ra một làn khói trắng xanh. Ảo diệu và kỳ lạ, vô cùng cuốn hút. Miki chỉ còn thiếu nước quỳ xuống.

“Bán, bán cho tôi được không?”

“Dĩ nhiên rồi. Cho ta xin năm yên.”

“Năm, năm yên sao?”

“Đúng rồi. Hôm nay nó có giá năm yên. Hôm nay thôi nhé.”

Miki chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng năm yên thì năm yên. Cô vội vã lấy ra đồng mười yên. Nhưng bà chủ lại lắc đầu.

“Thật xin lỗi nhưng ta chỉ nhận đồng năm yên thôi. Quý khách có đồng năm yên không?”

“Sao cơ ạ, à vâng. Năm yên thì tôi có. Nhưng mà...”

Miki hơi bối rối. Đúng là trong ví cô có đồng năm yên thật. Nhưng đồng năm yên ấy Miki vừa mới nhặt được dưới chiếu trong phòng mình, chẳng biết nó nằm ở đó bao lâu rồi mà đã gỉ xanh hết cả.

Tìm được nó cũng coi như là cái “duyên” nên Miki định sẽ để đồng năm yên đó trong ví xem như bùa hộ mệnh chứ không có ý tiêu. Mà nhận được đồng xu gỉ sét thế này hẳn bà chủ tiệm cũng chẳng thích thú gì. Nhưng thôi, cứ thử đưa ra xem sao vậy.

Thế nhưng bà chủ tiệm lại vui mừng nhận lấy đồng xu.

“A quả nhiên. Đúng là đồng năm yên của năm Chiêu Hòa thứ ba mươi lăm rồi. Món hàng này giờ là của quý khách. Hãy tận hưởng sự hồi hộp nhé.”

Vừa nhận lấy hộp kem, Miki đã thấy lạnh tê hết cả người. A, không hiểu sao tự nhiên thấy hồi hộp ghê. Phải nhanh nhanh về nhà ăn hộp kem này thôi.

Miki cúi người chào qua loa, phóng như bay ra khỏi cửa tiệm. Ngay cả khi đang chạy, cảm giác lành lạnh gai người vẫn quấn lấy Miki. Chắc chắn hơi lạnh từ hộp kem ma ám này đã đuổi phăng luồng khí nóng đi rồi. Nhờ vậy Miki mới có thể thản nhiên băng qua cái nóng khủng khiếp thế này.

Về đến nhà Miki nhanh chóng để hộp kem lên mặt bàn. Póc, cô mở cái nắp có dán mấy chữ “Kem ma ám” nom đến đáng sợ ra.

Kem bên trong màu xanh da trời, nhìn đã thấy mát. Miki cầm trên tay suốt mà kem chẳng chảy tẹo nào. Khói trắng bốc lên nghi ngút. Nhưng chỉ vậy thôi mà Miki thấy như nhiệt độ căn phòng đã giảm xuống vài độ.

Miki háo hức xúc một thìa đầy kem đưa vào miệng.

“Oa, lạnh quá!”

Lạnh khôn tả. Ăn cái này vào có khi lưỡi sẽ đóng băng lại mất. Nhưng mà ngon thật! Ngon dã man! Vị thanh khiết như soda chanh vậy. Ôi, lạnh. Nhưng mà ngon.

Mild vừa ăn vừa liên tục thốt lên “ngon quá”, “lạnh quá”. Miki cắn một miếng là cơn nóng lại dịu đi một chút. Cô có cảm giác bên trong cơ thể mình cũng đang mát dần. Đến mức cô còn nghĩ rằng có khi mình sẽ không bao giờ cảm thấy nóng nữa.

Ăn được nửa hộp thì Miki thấy cổ họng hơi nhoi nhói, đầu như bị co rút. Hừm. Chắc là nên dừng lại. Hôm nay ăn vậy thôi. Phần còn lại để mai ăn tiếp vậy.

Miki đóng nắp hộp kem lại, cất vào trong tủ lạnh. Giờ cô chẳng thấy nóng gì nữa cả. Thậm chí còn thấy lạnh. Lạnh đến rùng mình, run rẩy.

Tối đó Miki phải lôi chăn ra, cuộn mình trong đó mà ngủ.

Không biết có phải do tác dụng của Kem ma ám không mà tới ngày hôm sau Miki cũng không hề cảm thấy nóng. Thấy bảo hôm nay sẽ nóng nực từ sáng sớm, vậy mà Miki đi tới công ty chẳng đổ lấy một giọt mồ hôi, còn làm việc gấp đôi thường ngày. Gần đây cô oải đi vì nóng nhưng giờ thì lại như không rồi.

Tốt quá. Hôm nay sẽ làm việc thật chăm chỉ rồi tự thưởng cho mình một bữa lươn mới được.

Miki mua lươn, hân hoan mang về nhà, đang toan mở cửa bước vào.

Đúng lúc ấy, một cái bóng mờ mờ lướt qua Miki, dù chỉ là trong chớp nhoáng.

“Ôi? Cái gì vậy?”

Miki vội vàng căng mắt ra nhìn nhưng chẳng thấy gì cả. Chắc chắn cô nhìn nhầm rồi. Hẳn Miki tưởng tượng ra đấy thôi, cô quyết định sẽ không để ý đến chuyện đó nữa.

Thế nhưng. Sau đó những việc kỳ lạ vẫn tiếp tục xảy ra.

Cái bát cô định để xới cơm chẳng biết từ lúc nào lại ở ngoài hiên, tivi thì lúc bật lúc tắt dù Miki chẳng đụng đến điều khiển. Chao đèn bỗng dưng lung lay, rồi đống tạp chí trên bàn tự nhiên rơi loạt soạt xuống đất.

Mỗi lần như vậy Miki lại thấy lạnh hết cả sống lưng.

Không sao đâu. Chỉ là cảm giác thôi. Đống tạp chí kia chắc cũng do mình để không cẩn thận. Tại mình mệt nên mới nghĩ linh tinh thế thôi.

Miki tự nói với mình.

Những lúc thế này tốt nhất là nên đi ngủ sớm. Miki cuộn mình vào chăn.

Vậy nhưng cả đêm người Miki cứ run bắn lên. Như có ai đó đang áp cả cơ thể lạnh lẽo vào cô vậy.

Ngày hôm sau còn tệ hơn. Đồ vật thì tự di chuyển, rồi bay loạn xạ. Lại còn có cả tin nhắn thoại “Ta ở đây” từ một số lạ hoắc nữa chứ.

Đến ngày thứ ba thì không biết bao nhiêu lần Miki nhìn thấy những bóng đen bò trườn trên sàn rồi trần nhà.

Và ngày thứ tư, đến khi nhìn thấy dòng chữ “Ở đây này” được viết bằng son trên gương thì quả là Miki đã dựng hết cả tóc gáy.

Chuyện quái gì vậy! Miki sống ở đây đã được ba tháng nhưng chưa từng xảy ra những chuyện như thế. Thế này thì đúng là nhà ma rồi còn gì!

Cứ tiếp tục không biết chừng một lúc nào đó mình sẽ gặp chuyện nguy hiểm mất. Đang lúc nghĩ tới chuyện chuyển đi, bỗng dưng Miki nhớ ra hộp Kem ma ám. Từ lúc ăn kem xong cả người cô cứ gai lạnh mãi, đặc biệt cô chẳng còn thấy nóng nữa đâm ra Miki đã quên bẵng nó luôn. Nghĩ mới thấy đúng là từ khi mua hộp kem ấy về cô mới gặp phải những chuyện kỳ lạ thế này.

Miki lôi chỗ kem còn lại từ trong tủ lạnh ra. Nhìn kỹ mới thấy bên cạnh hộp có dán một mảnh giấy hướng dẫn.

Kem ma ám được giới mê kinh dị ủng hộ tuyệt đối. Cứ vậy mà ăn thì cảm giác ớn lạnh đúng là không gì có thể sánh nổi. Nhưng người bình thường hay bỏ lại một nửa. Có điều nếu họ cất phần còn lại vào trong tủ lạnh, nhà họ sẽ biến thành một ngôi nhà ma lạnh lẽo vì lời nguyền rủa của hộp kem. Nếu muốn mọi thứ quay về như cũ, hoặc không muốn nhà mình biến thành nhà ma thì hãy ăn hết sạch hộp kem.

“A, ra là vậy. Hóa ra là như thế.”

Miki giờ đã thông suốt. Tóm lại là vì bị hộp kem nguyền rủa mà nơi này đã hóa thành nhà ma.

Biết được nguyên do rồi thì chẳng có gì phải sợ nữa. Vả lại Miki vốn cũng thích truyện ma. Thỉnh thoảng giật mình thế này cô còn thấy thú vị là đằng khác. Được rồi. Vậy cứ để xem mình có thể chịu được đến đâu. Lúc nào không thể chịu nổi nữa cô sẽ ăn nốt phần còn lại của hộp kem là được ấy mà.

Khi đã hoàn toàn bình tâm lại, Miki quyết định cứ để nguyên vậy sống tiếp trong căn nhà ma. Những bóng ma và những chuyện kỳ dị cứ tăng lên mỗi ngày, song Miki lại thấy thú vị. Cứ như cô đang sống chung với ai đó vậy.

Thấy Miki thích thú thành thử lũ ma cũng bày ra những chiêu trò nặng đô hơn. Tỷ như chúng sẽ làm nước từ vòi sen hóa màu đỏ, hay cho cả đống tóc đen sì rơi xuống từ trần nhà vệ sinh.

Ban đêm, Miki phát hoảng vì bị lũ ma dùng chăn bịt kín đầu tới nỗi cô không thở nổi. Có điều nếu cô van xin chúng thì lũ ma cũng sẵn sàng bớt bớt lại những chuyện thái quá như thế.

Đúng là mỗi ngày trôi qua đều đầy bất ngờ. Cảm giác như đang được sống trong một bộ phim kinh dị tuyệt đỉnh ngay tại nhà mình vậy. Đã thế nhờ có lũ ma nên trong phòng mát mẻ hẳn, với Miki đây thật sự là mùa hè dễ chịu nhất từ trước tới giờ.

Đến khi trời bắt đầu chuyển mát, đột nhiên Miki bị điều đi công tác.

“Ta đi rồi sẽ về,” Miki nói lời chào với lũ ma rồi hồ hởi ra đi.

Miki đi công tác hai ngày, ngày thứ ba thì trở về.

Đứng trước cửa nhà, Miki hít một hơi thật sâu. Vậy là mình đã bỏ mặc căn nhà tận hai ngày đấy.

Lũ ma chắc chắn lại đông hơn rồi. Hẳn là chúng đang chờ sẵn bên trong, quyết làm Miki giật mình đây mà.

Được rồi, mình đã sẵn sàng. Miki mở cửa, cất tiếng “Ta về rồi đây!”

Nhưng chẳng thấy màn chào đón nào cả. Vậy mà cô còn tưởng sẽ có hai, ba con ma lao ra, hoặc những nhãn cầu sáng rực sẽ lăn lông lốc tới cơ. Căn phòng lờ mờ tối, tuyệt nhiên không một tiếng động.

“Mọi người đâu cả rồi? Ta mua quà về đây này?”

Miki đưa mắt nhìn quanh, ngay lập tức cô nhận ra sự lạ. Trong phòng mọi thứ đã đảo lộn hết cả. Ngăn kéo thì mở toang, bát đĩa vỡ hết cả, đồ đạc đổ ngổn ngang. Nhưng lũ ma thường sẽ không gây ra những chuyện thế này đâu.

Nhìn xuống sàn nhà, Miki sửng sốt. Những vết giày to lớn còn lưu lại khắp nơi. Chẳng lẽ cái này cũng là do lũ ma làm ra?

Miki còn đang nghiêng đầu khó hiểu thì nghe có tiếng ai đó gõ cửa. Hóa ra là người quản lý.

“Ôi may quá. Cô Kudo về rồi đấy à.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Lúc cô Kudo không ở nhà, căn phòng này phát ra toàn tiếng động lạ thôi. Ầm ầm như đánh nhau ấy. Tôi lên xem thế nào thì thấy một người đàn ông vừa kêu ầm ĩ vừa lao ra.”

“Người đàn ông?”

“Vâng, tôi cũng chưa thấy người đó bao giờ. Cậu ta cứ thế chạy mất tiêu. Tôi nghĩ chắc là kẻ trộm, nhưng cũng chẳng rõ trong nhà có bị mất thứ gì không nên đành chờ cô Kudo về. Cô thử kiểm tra xem có mất mát gì không.”

Vậy ra dấu chân này là của kẻ trộm à. Miki lo lắng xem xét khắp mọi nơi. Cũng may là không mất gì cả. Tiền, cả ít nữ trang và quần áo đều còn nguyên.

“Hình như không bị mất gì đâu ạ.”

“Thế à. Thế thì may quá. Hay cô cứ đi báo cảnh sát đi, tôi sẽ đi cùng.”

“À, vâng. Để cháu xem thế nào. Cháu cảm ơn chú ạ.”

Nói vậy xong Miki quay về phòng, ngồi phịch xuống ghế.

Không biết chuyện gì đã xảy ra nhỉ? Trộm vào nhà thì chắc rồi. Nhưng hắn không lấy gì cả, lại còn kêu la ầm ĩ chạy đi. Kỳ quặc quá.

Thế nhưng những chuyện kỳ quặc vẫn chưa chấm dứt. Căn phòng yên tĩnh một cách khó chịu. Như mọi khi là lũ ma đã tới quấy nhiễu rồi cơ.

Đúng rồi, lũ ma!

Miki ngẩng phắt lên nhìn quanh phòng. Đúng là không thấy chúng đâu. Không thấy bóng dáng chúng đâu cả. Hay chúng đang trốn nhỉ? Không, không phải. Không chỉ không thấy lũ ma đâu. Cảm giác lành lạnh đáng sợ cũng biến mất tiêu rồi.

Lũ ma đã biến mất rồi. Nhưng mà tại sao? A, có lẽ nào!

Miki mở tủ lạnh tìm hộp kem ma ám nhưng chẳng thấy nó đâu cả.

Quả nhiên. Đâu phải không bị trộm thứ gì. Còn hơn thế ấy, Miki đã bị trộm mất hộp Kem ma ám rồi.

Miki thất vọng tràn trề, đúng lúc ấy cô thấy vỏ hộp kem đang nằm lăn lóc bên cánh cửa tủ lạnh. Miki vội vã mở ra, nhưng bên trong rỗng không. Hẳn là tên trộm đã ăn hết rồi. Vậy nên lũ ma mới biến mất.

Tên trộm đó! Vào nhà người ta rồi ăn mất hộp kem quý! Thật không thể tin nổi!

Miki bắt đầu thấy sôi máu.

Đã vậy phải tới đồn cảnh sát mới được. Cô phải nhờ họ bắt tên trộm đáng ghét đó để hắn trả giá.

Đúng lúc đứng lên thì Miki nhận ra dưới đáy hộp kem có viết gì đó. Chữ bé xíu nhưng vẫn đọc được.

Chú ý: Một hộp kem ma ám chỉ có một chủ nhân. Nghiêm cấm không cho người khác nếm thử hay ăn cùng. Nếu không lũ ma sẽ trở nên hỗn loạn và bám lấy ám người cuối cùng ăn kem. Cả đời người đó sẽ phải dính lấy lũ ma. Xin lượng thứ.

Miki tròn xoe mắt đọc đi đọc lại mục chú ý ấy.

Ám người cuối cùng ăn kem? Dính lấy cả đời?

“A ha ha! Ra là vậy đấy!”

Miki cười phá lên. Cười không dừng được.

Vậy là cô hiểu hết rồi. Tên trộm tới phòng Miki đã ăn Kem ma ám trước. Sau đó tính trộm đồ nhưng lại bị lũ ma dọa cho. Tên trộm cố chạy trốn nhưng lũ ma vẫn bám theo. Tên trộm ấy đã trở thành chủ nhân mới của lũ ma.

Vậy là từ giờ trở đi lũ ma sẽ bám theo tên trộm không rời. Vừa kêu ầm ĩ vừa chạy đi như thế chứng tỏ tên trộm này sợ lắm đây. Đáng đời. Cho hắn sợ chết đi.

Miki thấy tâm trạng khá hơn hẳn. Lũ ma không còn nữa cũng tiếc thật đấy, song nhờ chúng mà thời gian qua cô đã rất vui, vậy là được rồi. Lúc nào trời nóng cô sẽ lại đi tìm tiệm bánh kẹo ấy, mua thêm một hộp Kem ma ám nữa vậy.

Miki quyết định như vậy. Cô cũng không đi tới đồn cảnh sát nữa mà bắt tay dọn dẹp căn phòng.

* * *

Kudo Miki. Hai mươi mốt tuổi. Cô gái có đồng năm yên của năm Chiêu Hòa thứ ba mươi lăm.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.