Lý Thụy Dương, Thái Danh Thù cùng với Vi Bân lúc này đang nằm liệt trên mặt đất, liên tiếp bị truy sát lâu như vậy, bọn họ gần như đã kiệt sức.
“Ta sống chừng này tuổi, đây là lần đầu tiên bị truy sát thảm hại đến mức này.” Lý Thụy Dương ngửa đầu nhìn trời, thở hồng hộc, “Người của Công Tôn gia tộc cũng quá chấp niệm rồi, may mà tốc độ phản ứng của chúng ta đủ nhanh, nếu không thì mạng nhỏ đã chẳng còn.”
Vi Bân cũng mang vẻ mặt của người vừa thoát chết trong gang tấc, “Chuyện này kích thích thật đấy, ta thật sự không thể tưởng tượng nổi làm sao bọn họ lại có thể thường xuyên phải chạy trốn như thế.”
Sau khi trải qua lần này, hắn chỉ cảm thấy mạng mình suýt chút nữa đã mất, tim thì như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, đánh chết hắn cũng không muốn trải qua lần thứ hai.
“Hahaha…” Lý Thụy Dương không nhịn được cười rộ lên, “Nghĩ kỹ lại thì, ta thấy bọn họ cũng thật thần kỳ, chuyện như thế này đổi lại là bất kỳ ai cũng chẳng muốn trải qua đâu.”
“Hồng Trang và mọi người thực sự rất lợi hại.” Thái Danh Thù cảm thán từ tận đáy lòng, “Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, các ngươi không phát hiện ra không chỉ hai người bọn họ, mà những người khác cũng đều rất lợi hại sao?”
“Điều này đúng là sự thật.” Lý Thụy Dương tán đồng gật đầu, hắn tự nhận bản thân tu luyện đã đủ khắc khổ rồi, nhưng so với Đế Bắc Thần và những người khác thì khoảng cách vẫn quá lớn.
Thiên tài thì đã đành, đằng này lại còn nỗ lực hơn cả bọn họ, không đuổi kịp cũng là chuyện bình thường.
“Chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi về học viện đi, biết đâu tốc độ của bọn họ còn nhanh hơn chúng ta, đợi khi chúng ta đến nơi thì bọn họ đã về đến học viện rồi.”
Vi Bân: “…”
Minh Diệu Học Viện.
Hiện giờ tin tức giành được hạng nhất trong cuộc thi giao lưu đã truyền về Minh Diệu Thành, tất cả mọi người đều đang chờ đợi sự trở về của nhóm người Đế Bắc Thần.
Chỉ có điều, chờ đợi suốt mấy ngày liền mà vẫn không thấy bóng dáng bọn họ trở về, tâm trạng của mọi người cũng trở nên khá phức tạp.
“Đã đợi mấy ngày nay rồi, từ khoảng cách này mà phán đoán thì dù thế nào cũng nên đến nơi rồi chứ.”
“Minh Diệu những năm qua vẫn luôn không giành được chiến thắng, lần này khó khăn lắm mới thắng được, các ngươi nói xem liệu có phải có kẻ không phục, thừa cơ hội này ra tay với người khác không?”
“Không đến mức đó chứ, viện trưởng bọn họ cũng đều ở đó, ai dám ra tay?”
Cả học viện bàn tán xôn xao, mọi người đều mong chờ tất cả sớm trở về, ai ngờ lại chẳng có chút tin tức nào, thực sự khiến người ta uất ức.
Khi Mặc Vân Giác và những người khác trở về, cả Minh Diệu Thành đều sôi sục.
Hiệu trưởng đích thân ra đón, chỉ có điều, khi mọi người chú ý tới vẻ mệt mỏi hiện trên mặt nhóm người Mặc Vân Giác cũng như việc không phải tất cả mọi người đều trở về, đều nhận ra trong chuyện này e rằng đã thực sự xảy ra biến cố gì đó.
Trong văn phòng hiệu trưởng, nhóm người Mặc Vân Giác cũng không giấu diếm, đem chuyện đã xảy ra trước đó nói ra từng chút một.
Chu Thừa Đức sau khi nghe xong những lời này thì bừng bừng giận dữ, “Lý gia lại dám ra tay với Minh Diệu Học Viện của ta!”
Mai Vĩnh Nguyên và Tịch Hoằng Tế cũng đều ở đây, sau khi hiểu rõ chân tướng, bọn họ cũng kinh ngạc không kém, cũng giống như việc có thể giành được thắng lợi lần này vậy, đều khiến họ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Lý gia ngày thường vốn dĩ đã khá kiêu ngạo, lần này liên tiếp tổn thất hai người, phản ứng như vậy tuy có hơi quá khích nhưng cũng không hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.”
Mai Vĩnh Nguyên sa sầm mặt mày, tiếp đó hỏi: “Vậy các ngươi có biết tình hình của những người khác không?”
“Tạm thời chưa rõ.” Mặc Vân Giác nói, “Nhưng ta tin với thực lực của bọn họ, việc trốn thoát không thành vấn đề, nghĩ lại thì chắc hẳn rất nhanh sẽ gặp lại bọn họ thôi.”
Nhìn dáng vẻ tự tin của nhóm người Mặc Vân Giác, Mai Vĩnh Nguyên và những người khác cũng hơi kinh ngạc, tuy không biết sự tự tin này rốt cuộc đến từ đâu, nhưng thấy bọn họ tràn đầy tự tin, trong lòng cũng an tâm hơn một chút.