“Yên tâm đi, sau khi kết thúc chúng ta có thể quay về rất nhanh thôi.” Giản Hoán Sa mỉm cười nói.
“Lần này các em đạt được thành tích như vậy, học viện chắc chắn sẽ ban thưởng cho các em rất nhiều.” Nhâm Thất tươi cười nói, “Mấy nhóc các em chắc không bao lâu nữa, thực lực lại sẽ có một bước nhảy vọt nữa cho mà xem.”
“Tốc độ tăng thực lực của Bắc Thần đã đủ nhanh rồi, mới chớp mắt một cái đã tăng lên đến ngũ phẩm. Cậu ấy mới nhập học chưa được nửa năm, nghĩ đến những học viên năm thứ tư có rất nhiều người còn chưa đột phá đến ngũ phẩm nữa là, đúng là người so với người, tức chết người, nếu như thực lực lại tăng lên nữa, chẳng phải sẽ đả kích chết mọi người sao?”
Lý Thụy Dương vẻ mặt đầy cảm thán nhìn Đế Bắc Thần, có lẽ người ngoài nghe thấy lời Cung Tuấn nói với Thanh Kiệt sẽ cảm thấy khinh thường, nhưng cậu ta hoàn toàn không có cảm giác này.
Bởi vì, cậu ta thật sự cảm thấy Đế Bắc Thần có thực lực lật đổ cả nhà họ Thanh, cho dù không phải bây giờ, nhưng chỉ cần bỏ ra thêm chút thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ làm được điều đó.
“Vậy thì không còn cách nào khác.” Nhâm Thất xòe hai tay lắc đầu, “Cơ hội học viện cho mỗi người đều như nhau, phải xem ai có thể nắm bắt được.”
Lý Thụy Dương thở dài thườn thượt, “Tôi thật sự nên nhập học muộn một năm, như vậy có thể đi cùng với các cậu rồi.”
“Những tài nguyên tu luyện này tạm thời để tôi giữ giúp các em, đợi lát nữa sau khi kết thúc, các em tự phân chia với nhau.” Giản Hoán Sa nói.
Đế Bắc Thần khẽ gật đầu, chưa đợi cậu nói gì, đã nghe Lý Thụy Dương nói: “Viện trưởng, phần thưởng này học viện sẽ không lấy chứ?”
Nhìn vẻ mặt đề phòng của Lý Thụy Dương, Nhâm Thất bật cười, “Cậu coi chúng tôi là hạng người nào vậy? Phần thưởng này đương nhiên đều là của bọn họ.”
“Hóa ra là vậy.” Lý Thụy Dương cười hì hì, “Chẳng phải học viện chúng ta đã lâu không giành được thắng lợi rồi sao? Tôi cũng không rõ tài nguyên này thường phân chia thế nào, chỉ là tò mò hỏi một chút thôi.”
“Học viện chúng ta trong lịch sử cũng từng giành chiến thắng mà.” Nhâm Thất bất lực nói.
Lý Thụy Dương cười nhạt không đáp, cậu ta quả thực có nghe nói học viện trước kia từng giành thắng lợi, nhưng đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi.
Dù sao thì những năm gần đây chưa từng thắng lần nào, cho nên thắng lợi lần này mới trở nên vô cùng quý giá, cậu ta đối với tình hình trước kia thật sự chẳng hiểu biết chút nào.
Lâm Hàn Mặc sau khi phát phần thưởng cho mọi người của Minh Diệu, ánh mắt mới dừng lại trên người Lãnh Vân Hàn và những người khác.
Lúc này bọn họ ai nấy đều cúi đầu, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn, thậm chí căn bản không dám nhìn vào ánh mắt của những người xung quanh.
“Đối với thất bại lần này, các em có gì muốn nói không?”
Nghe vậy, Lãnh Vân Hàn lúc này mới ngẩng đầu lên, nói: “Hiệu trưởng, thất bại lần này tôi cần phải chịu trách nhiệm chính, nếu không phải do lựa chọn của tôi, có lẽ kết quả đã không phải như thế này, tôi hổ thẹn với học viện, hổ thẹn với các bạn học.”
“Chuyện này tôi cũng có tham gia, không phải một mình Lãnh Vân Hàn làm, tôi vô cùng hổ thẹn, xin lỗi mọi người.” Lôi Hạo vội vàng nói.
Các tu luyện giả khác thì không nói thêm gì, ai nấy đều vẻ mặt hổ thẹn, tiếp tục ở lại nơi này giống như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không thể lập tức biến mất trước mắt mọi người.
Ánh mắt Lâm Hàn Mặc quét qua từng người, lúc này mới nói: “Ngoài hai người bọn họ ra, các em những người khác không có gì muốn nói sao?”
“Chúng em phụ lòng dạy bảo của học viện.”
Nghe vậy, Lâm Hàn Mặc thở dài một tiếng, “Ta cũng rất thất vọng.”
Lời này vừa thốt ra, lòng mọi người đều trĩu xuống, sắc mặt trở nên khó coi hơn, đến cả hiệu trưởng cũng nói như vậy, những ngày tháng tiếp theo của bọn họ sợ là không dễ chịu rồi.