Lãnh Vân Hàn và Lôi Hạo sau khi tỉnh lại đã lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới đây, bọn họ không cần nghĩ cũng biết mấy tên kia chắc chắn đã chạy tới chỗ Đế Bắc Thần rồi.
Chỉ là, khi thấy bốn người biến mất giờ chỉ còn lại ba người đang đứng đây, tâm trạng bọn họ cũng cực kỳ phức tạp.
"Đế huynh."
Lãnh Vân Hàn đi tới bên cạnh ba người, gương mặt vốn bình tĩnh giờ phút này lộ rõ vẻ lúng túng và áy náy.
"Xin lỗi, tôi đã không trông coi tốt bọn họ."
Đế Bắc Thần nhướng mày, "Bọn họ có tay có chân, tự nhiên không phải là người cậu có thể quản nổi."
Lãnh Vân Hàn nhìn ba kẻ đang hồn bay phách lạc ở một bên liền hiểu bọn họ lúc này đã hoàn toàn bị dọa mất mật, dù rất khó xử, anh ta cũng chỉ có thể cắn răng lên tiếng.
"Lần này là do tôi quản thúc không tốt, với tư cách là đội trưởng, tôi đã không quản lý được bọn họ, thực sự rất xin lỗi."
Lãnh Vân Hàn hành lễ với đám người Đế Bắc Thần, "Tôi biết yêu cầu của mình rất quá đáng, nhưng tôi thực sự hy vọng các người có thể tha cho bọn họ một mạng."
Ba người thấy vậy cũng cảm thấy le lói thêm một tia hy vọng, chỉ cần Lãnh Vân Hàn và Lôi Hạo đến, cho dù Đế Bắc Thần thực sự không đồng ý, bọn họ cũng chưa chắc không có khả năng sống sót rời đi.
"Huynh đệ, dù sao chúng ta cũng coi như quen biết một hồi, cậu nể mặt chúng tôi một chút được không?" Lôi Hạo cũng cười nói, làm dịu đi bầu không khí cực kỳ áp lực này.
Chung Ly Mục nhíu mày, "Mấy tên này vừa rồi rõ ràng muốn giết Đế đại ca, cứ như vậy tha cho bọn họ, sợ là không thỏa đáng lắm đâu."
Gia gia từng dặn cậu, đối mặt với những kẻ muốn hạ sát thủ với mình thì tuyệt đối không được khách khí, bởi vì một khi lần này tha cho, lần sau chưa chắc đã còn vận may như thế này nữa.
Sắc mặt Lãnh Vân Hàn và Lôi Hạo hơi biến đổi, kinh ngạc nhìn ba người. Theo suy nghĩ của họ, bốn người này qua đây nhiều nhất là muốn trộm nhẫn trữ vật, không ngờ lá gan bọn họ lại lớn như vậy, thế mà lại muốn giết người của Minh Diệu.
Như vậy, chuyện này lại trở nên phức tạp hơn nhiều rồi.
Cảm nhận được ánh mắt chất vấn của hai người Lãnh Vân Hàn, ba người không khỏi chột dạ cúi đầu xuống.
"Trước đó chúng tôi chỉ định trộm nhẫn trữ vật thôi, là hắn nói chỉ trộm không thì không được, chúng tôi không mở ra được..."
"Khốn kiếp!" Lãnh Vân Hàn gầm lên một tiếng, đáy mắt tràn đầy tức giận, "Rốt cuộc các người có não hay không hả!"
Cả ba đều không dám nói gì, lần này đúng là bọn họ làm sai rồi, sớm biết thế này, đánh chết bọn họ cũng không tới...
"Đế huynh, tôi..."
Sắc mặt Lãnh Vân Hàn sớm đã đen như đít nồi, khi đối mặt với đám người Đế Bắc Thần lại càng cảm thấy áy náy trong lòng, chuyện thế này, bất cứ ai cũng sẽ không nhẫn nhịn nổi.
Đúng lúc anh ta đang nghĩ xem nên cầu tình với Đế Bắc Thần thế nào thì nghe hắn nói: "Thôi bỏ đi, các người đi đi!"
Lời vừa nói ra, Lãnh Vân Hàn và Lôi Hạo đều sững sờ, có một thoáng còn nghi ngờ mình có phải nghe nhầm rồi không.
"Tôi coi các người là bạn." Đế Bắc Thần nói.
Thế nhưng, chính câu nói này lại khiến lòng Lãnh Vân Hàn trĩu xuống.
Vì coi họ là bạn nên mới sẵn lòng không so đo những chuyện này, nhưng với tư cách là bạn mà họ lại phải đi cầu tình cho kẻ muốn giết hắn, điểm này khiến họ càng thêm áy náy.
"Xin lỗi." Lãnh Vân Hàn cúi đầu.
Đế Bắc Thần cười khẽ một tiếng, "Không cần phải vậy, cậu chỉ đang thực hiện chức trách của mình với tư cách là đội trưởng mà thôi."
Đám người Bách Lý Hồng Trang trên mặt cũng lộ ra nụ cười thiện ý, họ có thể hiểu được lập trường của Lãnh Vân Hàn, làm vậy cũng không có gì kỳ lạ.
Nếu đổi lại là người khác, lúc này cầu tình đương nhiên không thể đồng ý, nhưng đối phương là anh ta, cũng không có gì.