Nàng có chút hiểu rõ về nguồn gốc của những ký tự kia. Trước đây, bọn họ vẫn luôn muốn tìm cơ hội để gặp vị tiền bối mà Chung Ly tiền bối đã giới thiệu, người có thể nhận biết loại văn tự này. Đáng tiếc là từ khi đến Tiên vực, sự việc cứ nối tiếp nhau, cho đến tận bây giờ vẫn chưa có dịp đi gặp.
Không ai ngờ rằng trong lần giao thủ này, Bắc Thần lại trực tiếp thi triển ra sức mạnh của ký tự. Nhìn vào biểu hiện của Bắc Thần, có lẽ không phải anh tự mình liên tưởng đến ký tự rồi mới thi triển ra, mà là vô thức bộc phát ra...
Một cảm giác phức tạp khó lòng diễn tả thành lời lan tỏa trong lòng Bách Lý Hồng Trang. Giống như lúc ban đầu khi nhận truyền thừa ở Đế gia vậy, dường như anh rõ ràng đang đứng ngay trước mặt, khoảng cách gần đến thế, nhưng lại cảm thấy dường như không thể nắm bắt được, giống như sẽ lặng lẽ rời xa càng lúc càng xa vậy.
Bách Lý Hồng Trang lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ kỳ lạ này đi. Bắc Thần không thể nào rời xa nàng, chuyện như vậy vĩnh viễn không bao giờ có thể xảy ra.
Khi hai luồng sức mạnh tiêu tán, ánh sáng lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người, lúc này mọi người mới bắt đầu dáo dác tìm kiếm bóng dáng của hai người.
Bách Lý Hồng Trang nhanh chóng lao về phía vị trí của Đế Bắc Thần, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ lo lắng. Năng lượng mạnh mẽ như vậy, không biết Bắc Thần sẽ thế nào...
“Khụ... khụ khụ.”
Bóng dáng của Lý gia Ngũ thúc xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Lúc này, ông ta đã không còn vẻ hoa quý như ban đầu, dáng vẻ đó còn thê thảm hơn cả Lý gia Tam thúc.
Dưới ống tay áo rách nát lộ ra cánh tay đầm đìa máu tươi, cả người trông như chực đổ gục, thân thể vì phẫn nộ mà không ngừng run rẩy. Cảnh tượng này... ông ta thực sự không biết nên khóc hay nên cười.
Lý gia Tam thúc vốn cảm thấy mình bị Bảo Bảo hố một vố nên mất hết thể diện, giờ phút này nhìn thấy bộ dạng thê thảm tột cùng của Lý gia Ngũ thúc, tâm trạng ngược lại đã tốt hơn không ít.
Chỉ có điều, ông ta đối với Đế Bắc Thần cũng đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn. Thằng nhóc này thực sự quá tà môn.
Cảnh giới Ngũ phẩm căn bản không thể nào có thực lực mạnh đến thế. Cho dù ông ta đã ở Tiên vực nhiều năm như vậy, gặp qua vô số thiên tài, cũng chưa từng thấy ai biến thái như thế này, điều này hoàn toàn không tuân theo lẽ thường.
Minh Châu và Diệu Thái chết trong tay thằng nhóc này... cũng không lạ. Nếu như Tầm Lẫm lần này không phải vì đề phòng con yêu thú Bát phẩm kia mà mời hai người bọn họ xuất mã, e rằng hôm nay lại phải toàn quân bị diệt ở nơi này.
Quan trọng nhất là, nếu ông ta phán đoán không sai, thằng nhóc này trước đó cũng không biết bản thân khi bộc phát toàn lực sẽ có sức chiến đấu như thế này, rõ ràng là trong tình thế nguy cấp mới bị kích thích ra.
Một khi điều này là thật, vậy có nghĩa là lai lịch của thằng nhóc này còn kinh người hơn nữa. Nếu không nhân cơ hội này giải quyết thằng nhóc này, thì e rằng tương lai cả Lý gia đều sẽ bị chuyện này liên lụy.
Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thầm mắng một tiếng, Lý Minh Châu thật sự đã gây ra một đại họa lớn!
“Lão Ngũ, ngươi thấy thế nào?” Lý gia Tam thúc truyền âm hỏi. Vào lúc này, ông ta cũng chẳng màng đến những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa hai bên nữa.
Lý gia Ngũ thúc nuốt một viên đan dược, lúc này mới âm trầm nói: “Thằng nhóc này nếu không giải quyết, tuyệt đối là một đại họa lớn.”
“Thương thế của ngươi rất nghiêm trọng sao? Còn sức để đánh tiếp không?”
“Tình hình của ta không ổn lắm, những luồng sức mạnh hắc ám đó vẫn đang tàn phá trong cơ thể ta, muốn đuổi chúng ra ngoài e rằng cần phải bế quan.”
Sắc mặt Lý gia Ngũ thúc ngưng trọng. Tình hình thực tế hiện tại của ông ta tệ hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Những luồng năng lượng này đang điên cuồng tàn phá trong cơ thể, ảnh hưởng đến khả năng hồi phục thương thế của ông ta.