Giản Hoán Sa và Nhâm Thất vẻ mặt không hề bận tâm, nhưng tinh thần lực vẫn theo bản năng mà cảm ứng bốn phía.
Theo lý mà nói, Đế Bắc Thần bọn họ hẳn là đã rời đi rồi, thế nhưng bọn họ cũng không biết tại sao Lý Tầm Lẫm và những người khác lại tự tin đến thế, chẳng lẽ bọn họ phát hiện ra manh mối gì sao?
“Đừng có ngốc nữa, bọn họ đã sớm rời đi rồi.” Nhâm Thất lộ vẻ khinh thường, “Cho dù bọn họ có tới, ngươi cũng không có khả năng buông tha cho chúng ta, đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm ra lựa chọn như vậy sao?”
Lý Tầm Lẫm nhíu mày, thực ra hắn cũng cảm thấy chuyện này nghe có vẻ không quá khả thi, nhưng với tình cảnh trước mắt, ngoài cách này ra thì thật sự không còn biện pháp nào khác.
“Không cần ngươi phải nói nhảm!” Lý Tầm Lẫm lạnh giọng quát, “Cho dù bọn họ thật sự không xuất hiện, thì bọn họ cũng chỉ là đồ rùa rụt cổ, hôm nay chạy thoát, tương lai cũng vẫn sẽ chết trong tay ta, điểm này là tuyệt đối.”
Chúng nhân trong thành sau khi nghe thấy lời của Lý Tầm Lẫm thì cũng hiểu được tình hình thế nào, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng nực cười.
“Lý Tầm Lẫm đây là muốn thông qua phương pháp này để dụ những người trốn thoát quay lại đây mà, trận thế lớn như vậy mà cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này, quả thực quá nực cười.”
“Cũng không còn cách nào khác, người ta khó khăn lắm mới tới một chuyến, làm như vậy tuy có chút mất mặt, nhưng vẫn còn hơn là không thu hoạch được gì.”
“Các ngươi thấy hai người kia có lộ diện không?”
Chúng nhân thi nhau đánh giá bốn phía, ai cũng có thể nhìn ra đây căn bản chính là một tử cục, dù hai người kia có tới hay không, hai vị viện trưởng của Minh Diệu Học Viện đều là đường cùng không lối thoát.
Bọn họ có tới, cũng chỉ là chịu chết mà thôi, rời đi mới là lựa chọn sáng suốt, chỉ là nếu làm như vậy, chuyện này e rằng sẽ mãi mãi không thể nào quên được.
Lý Tầm Lẫm thấy hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, sắc mặt cũng dần lạnh đi.
Phùng Thừa đứng một bên cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ kia, không khỏi rùng mình một cái, hắn không hề nghi ngờ rằng nếu như mục đích không đạt được, Giản Hoán Sa chết, thì người tiếp theo sẽ là hắn.
Hắn thậm chí có chút hối hận vì hôm nay không nên xuất hiện, dù sao thì ngay cả khi Giản Hoán Sa và Nhâm Thất có trở về, cùng lắm hắn chỉ mất đi thân phận viện trưởng, nhưng hiện tại có khả năng ngay cả mạng cũng khó giữ.
Nghĩ tới đây, Phùng Thừa cắn răng, chuyện đã đến nước này, hắn chỉ có thể liều mạng một phen.
“Lẫm thiếu, chỉ dựa vào thủ đoạn thế này là không thể ép bọn họ ra mặt đâu, nhất định phải làm chút gì đó tàn nhẫn hơn.”
Trong mắt Phùng Thừa lóe lên vẻ âm hiểm, “Không nhìn thấy chút máu, bọn họ còn tưởng rằng chúng ta chỉ đang hù dọa họ.”
Lý Tầm Lẫm nhướng mày, “Vậy ngươi thử xem.”
“Đa tạ Lẫm thiếu.”
Nụ cười trên mặt Phùng Thừa đầy vẻ nham hiểm, ánh mắt oán độc khóa chặt lấy Nhâm Thất.
“Nhâm Thất, trước đây nếu không phải các ngươi dồn ta vào đường cùng, tình hình cũng sẽ không tồi tệ đến mức này, muốn trách thì chỉ có thể trách chính các ngươi, vì vài tên trẻ tuổi mới tới học viện mà làm khó ta, cũng là đáng đời!”
“Ta phi!” Nhâm Thất nhổ một bãi nước bọt về phía Phùng Thừa, “Ta nhìn cái bản mặt ngươi là muốn nôn rồi!”
Phùng Thừa lau bãi nước bọt trên mặt, ánh mắt càng thêm hung ác, giọng nói của hắn vang vọng khắp không trung.
“Đế Bắc Thần, ta không phải đang hù dọa các ngươi.”
“Nếu các ngươi còn không ra, ta sẽ phế cánh tay của Nhâm Thất trước, nếu các ngươi vẫn không ra, ta sẽ tiếp tục phế đi một chân của hắn, các ngươi cứ việc thử xem.”
“Bây giờ, ta đếm ba tiếng, các ngươi không xuất hiện, ta sẽ ra tay!”
Giản Hoán Sa nghe thấy lời này mới lộ ra vẻ kinh hãi trong mắt, “Phùng Thừa, đồ khốn kiếp nhà ngươi! Ngươi sẽ chết không toàn thây!”