Trong Tầm Bắn, Khắp Nơi Đều Là Chân Lý

Lượt đọc: 4597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 445
Trừ linh: Từ nhập môn đến tinh thông

❊ ❊ ❊

"Xin lỗi, vừa rồi lúc minh tưởng tôi dùng Kiều Tang làm đối tượng, nên nhất thời không chú ý..." Tiểu Dạ Tử cúi thấp đầu, xin lỗi nói.

"Không, không sao, là tại tôi không nhắc nhở cậu, khi minh tưởng tốt nhất nên chọn đối tượng đơn giản một chút, nếu không rất dễ phân tâm... Khoan đã, làm sao cậu dựa vào việc tưởng tượng Kiều Tang mà biến thành bộ dạng này được?" Hạ Mục Thi Ca chợt nhận ra điều bất thường.

Tuy cô không phải loại cô gái ngây ngô chẳng biết gì, nhưng việc Tiểu Dạ Tử chỉ dựa vào minh tưởng mà có thể phát triển ra nhiều tình tiết "hậu truyện" đến mức độ này, thật sự khiến Hạ Mục Thi Ca kinh ngạc.

"Đều là bắt nguồn từ cuộc sống thôi... Ài, Hạ Mục-san, cậu muốn làm gì thế?" Tiểu Dạ Tử vội vàng níu lấy Hạ Mục Thi Ca, người đang định rút đao xông về phía Kiều Kiều.

"Tôi muốn giết tên này, trừ hại cho dân!" Hạ Mục Thi Ca mặt mũi dữ tợn, lộ ra chiếc răng khểnh sắc nhọn.

"Hạ Mục-san, đừng xúc động. Tôi có mang theo còng tay cỡ nhỏ đây, nếu cậu cảm thấy mình không kiểm soát được cảm xúc, tôi có thể miễn cưỡng giúp cậu đeo vào." Kiều Kiều vừa nói vừa lấy từ trong túi xách nhỏ ra một cặp còng tay kim loại tí hon.

"Kiều-san cũng đừng thêm dầu vào lửa nữa." Tiểu Dạ Tử kêu lên.

Kiều Kiều ngoan ngoãn ngồi xuống, cất còng tay của mình đi.

Hạ Mục Thi Ca phải mất một lúc mới bình tĩnh lại, rồi tiếp tục nói:

"Tiểu Dạ Tử-chan, cậu cứ cố gắng tưởng tượng một thứ có cấu trúc đơn giản thôi, ví dụ như quả cầu hay khối vuông gì đó, như vậy sẽ dễ tập trung tinh thần hơn."

Tiểu Dạ Tử hiểu một nửa, ngơ ngác gật đầu.

Cô nhắm hai mắt lại, rất nhanh đã tiến vào trạng thái.

Linh thị của Kiều Kiều quét qua, trong cơ thể Tiểu Dạ Tử, linh lực quả thực đang bắt đầu ngưng tụ.

Linh lực phân tán trong không khí dần tụ lại, lắng đọng trong cơ thể Tiểu Dạ Tử, thông qua huyết dịch truyền đi khắp nơi.

"Có cảm thấy cơ thể nóng lên chưa?" Hạ Mục Thi Ca không hề mở linh thị, chỉ hỏi.

"Ừm." Tiểu Dạ Tử khẽ gật đầu, giọng nói vẫn còn cảm giác mơ màng.

"Đây chính là biểu hiện của việc đang ngưng tụ linh lực. Không ngờ tốc độ của Tiểu Dạ Tử-chan nhanh thật đấy, lúc trước tôi phải mất một tuần mới làm được bước đầu này đấy." Hạ Mục Thi Ca hơi ngạc nhiên, rồi nói tiếp:

"Sau khi ngưng tụ linh lực vẫn chưa kết thúc đâu, vì những linh lực ngưng tụ được này không thuộc về bản thân cậu, cần phải trải qua một quá trình chuyển hóa nhất định, phải lặp đi lặp lại quá trình này mới được, nếu không linh lực sẽ dần thất thoát. Ừm, tốt nhất là có thể hòa nó vào trong máu, chảy khắp toàn thân, nhưng cái này đối với cậu có lẽ hơi khó, năm đó tôi cũng phải mất một tháng mới hoàn thành lần lưu thông như vậy đầu tiên..."

Cô nói được một nửa thì bị Kiều Kiều nhắc nhở.

Hạ Mục Thi Ca mở linh thị, nheo mắt lại, nghiêm túc đánh giá Tiểu Dạ Tử một cái.

"???"

Cô ấy đã thẩm thấu linh lực vào trong máu, không, đã đi vào trong cơ thể rồi!

Hạ Mục Thi Ca chết lặng.

Nếu không phải cô biết Tiểu Dạ Tử từ trước, bây giờ chắc chắn sẽ cho rằng cô ấy đã sớm nắm vững những kỹ năng này.

Ai mà ngờ được, Tiểu Dạ Tử chỉ vừa mới học minh tưởng, thậm chí đây còn là lần đầu tiên.

Thiên tài mà!

Hạ Mục Thi Ca cảm thán.

"Tiếp theo phải làm sao?" Tiểu Dạ Tử nhắm mắt hỏi.

Trong ý thức của cô, quả cầu sáng kia đã bắt đầu xoay chuyển, một loại sức mạnh nào đó tràn đầy trong cơ thể, khiến Tiểu Dạ Tử cảm thấy từng đợt ấm áp.

"Ờ, cậu có thể thử xem, tập trung sự ấm áp trong cơ thể vào bàn tay." Hạ Mục Thi Ca nói.

Thông thường sau khi đạt đến trình độ tự do hấp thụ linh lực, chính là bước vận dụng linh lực. Các vu nữ đa phần đều gom nó vào Thần Lạc Linh hoặc Ngự Tệ, nhưng đó đều là mượn vật ngoại thân, căn bản nhất vẫn là phóng thích từ trong cơ thể ra.

Có những trừ linh sư lợi hại, trong lúc vô tình nói chuyện, hô hấp, đều đang phóng thích linh lực, đến mức bên cạnh căn bản không thể có ác linh xuất hiện.

Tuy nhiên Hạ Mục Thi Ca cảm thấy điều đó chắc phần nhiều là do người đời thêu dệt.

"Ồ, được thôi." Tiểu Dạ Tử đáp một tiếng.

"?"

Hạ Mục Thi Ca vừa rồi bỗng cảm thấy linh cảm của mình có chút động tĩnh.

Một loại dao động linh lực đều đặn và có quy luật lướt qua bên cạnh Hạ Mục Thi Ca.

"Đây là..."

Cô quét linh thị qua người Tiểu Dạ Tử, rất nhanh, Hạ Mục Thi Ca đã tìm ra nguồn gốc của linh lực.

Là hơi thở của Tiểu Dạ Tử.

Giữa những nhịp thở của cô, không khí thoát ra đều bao bọc lấy linh lực lan tỏa ra xung quanh, tuy lượng không tính là nhiều, nhưng đó đích thực là ngoại phóng linh lực. Loại linh lực này chỉ cần có đủ số lượng, là có thể gây sát thương cho quái dị.

Mà trên bàn tay Tiểu Dạ Tử đang giơ lên, đã hội tụ nhiều linh lực hơn.

"Khá đấy, có một đơn vị tiêu chuẩn rồi." Kiều Kiều cảm thán một câu.

"Một đơn vị tiêu chuẩn?" Hạ Mục Thi Ca không hiểu lắm, cô chỉ thấy trong lòng bàn tay Tiểu Dạ Tử linh lực hội tụ, đã đủ để tiêu diệt những oán linh thông thường rồi.

Mà lúc này, từ khi Tiểu Dạ Tử bắt đầu học minh tưởng đến giờ chưa đầy mười phút.

Thiên tài, đúng là thiên tài.

Hạ Mục Thi Ca cố gắng giữ vững tâm thái của mình.

"Tôi làm không đúng sao?" Tiểu Dạ Tử thấy Hạ Mục Thi Ca im lặng hồi lâu, không nhịn được mở mắt ra hỏi.

"Không, cậu, cậu làm rất tốt." Hạ Mục Thi Ca giật giật khóe miệng.

Sự tu hành của thiên tài cứ mộc mạc và khô khan như vậy sao.

Cô suy nghĩ một chút, đứng dậy lấy tới một chiếc Thần Lạc Linh.

"Tiểu Dạ Tử, cậu có thể thử xem, truyền linh lực vào trong Thần Lạc Linh, rồi lắc nó."

Tiểu Dạ Tử tò mò cầm lấy Thần Lạc Linh, khẽ nhắm hai mắt lại.

Kiều Kiều có thể nhìn thấy một lượng lớn linh lực được rót vào Thần Lạc Linh, linh lực đó tuôn chảy không ngừng, nhiều hơn so với những gì anh thấy lúc ban đầu.

Anh phát hiện, những linh lực này dường như còn đến từ không khí du ly bên ngoài. Xét ở một góc độ nào đó, sự lưu động linh lực của Tiểu Dạ Tử đã dẫn dắt sự lưu động của linh lực xung quanh, tạo thành thủy triều linh lực.

Ngay trong thủy triều này, Kiều Kiều thấy, chiếc Thần Lạc Linh bằng vàng kia, vì không chịu nổi nguồn linh lực khổng lồ như vậy.

Đã nở hoa.

Trên mỗi chiếc chuông, những bông hoa cẩm tú cầu trắng muốt nở rộ, trong phút chốc, Thần Lạc Linh đã biến thành một bó hoa tươi, nằm yên lặng trong tay Tiểu Dạ Tử.

"???"

Hạ Mục Thi Ca sững sờ.

Mặc dù trước đây từng nghe điển cố "Thánh nhân chỉ một ngón, cây khô hóa hoa", nhưng Hạ Mục Thi Ca luôn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết, cùng lắm cũng chỉ là ánh hoàng hôn le lói trước khi kỷ nguyên của các vị thần cũ kết thúc mà thôi.

Nhưng bây giờ, tận mắt cô đã nhìn thấy.

Tiểu Dạ Tử chỉ bằng vào linh lực, đã khiến Thần Lạc Linh nở hoa.

Mà lại còn rất đẹp nữa.

Lúc này, từ khi Tiểu Dạ Tử bắt đầu học minh tưởng đến giờ, chưa đầy mười hai phút.

Rõ ràng linh lực của cô ấy cũng không nhiều lắm... Ài?

Hạ Mục Thi Ca nhìn thấy, tuy linh lực trong cơ thể Tiểu Dạ Tử không có bao nhiêu, nhưng xung quanh, toàn bộ linh lực của thế giới này đang tuân theo ý chí của cô mà chảy xuôi.

Hạ Mục Thi Ca chợt nhớ tới thầy của mình từng nói với cô, có những trừ linh sư, từ khi sinh ra đã được thế giới ưu ái, là thiên tuyển chi nhân thực thụ. Họ rất dễ tiến vào một trạng thái, trong trạng thái này, ý chí của bản thân chính là ý chí của thế giới, nói ra là làm được, tâm tưởng sự thành.

Đó chính là Thiên Nhân Hợp Nhất!

Tiểu Dạ Tử lúc này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là trạng thái như vậy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:300
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.