Hòa quốc, Tokyo.
Tại một sân viện yên tĩnh nào đó.
"Cạch."
Một người đàn ông mặc kimono bất chợt ngả người ra sau, ngã ngồi xuống đất. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán hắn, cứ như thể viên đạn đang ở ngay trước mắt, thông qua sự liên kết của linh lực mà bắn trúng đầu hắn vậy. Huyệt thái dương còn truyền đến cảm giác đau nhức âm ỉ.
Hắn làm thế nào cũng không hiểu, rốt cuộc viên đạn đã bắn trúng con hoạt thi kia bằng cách nào. Rõ ràng trước người hai kẻ đó đã có hai cái xác làm lá chắn ngăn cản đạn, tại sao lại có thể bắn trúng mình? Nhắc mới nhớ, tên kia rốt cuộc là cái gì? Dám sử dụng súng ống ngay trong khoang máy bay, dù thế nào cũng quá đáng quá rồi chứ?
Hắn chậm rãi đứng dậy. Hắn xoa xoa huyệt thái dương, lúc này mới bàng hoàng nhận ra một vấn đề. Người trừ linh sử sử dụng súng lục kia rõ ràng là đứng ngay chính diện với mình. Tại sao viên đạn bắn ra từ nòng súng của hắn lại có thể bắn trúng huyệt thái dương nằm ở phía bên cạnh được?
Nghĩ mãi không ra. Nhưng giờ không phải lúc để suy nghĩ chuyện này. Đã thất bại rồi thì mình cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa. Hắn dọn dẹp lại bàn tế phía trên. Đang chuẩn bị rời đi từ cửa sau.
"Thình thình thình."
Cánh cửa nhỏ đó đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Người đàn ông giật mình, có chút luống cuống. Nhân cơ hội sơ hở này, đủ loại yêu quái hình thù kỳ dị nối đuôi nhau tràn vào, vây chặt lấy người đàn ông.
Trên bức tường bao quanh sân viện. Yukitokuin Masato cưỡi trên một con cáo khổng lồ mỉm cười: "Dùng cách diễn đạt của tên kia, ta nên nói một câu: Mở cửa, kiểm tra đồng hồ nước mới phải nhỉ?"
Cách Thái Bình Dương mười nghìn mét trên không. Trên chuyến bay NH7024 từ sân bay quốc tế Haneda, Tokyo, Hòa quốc bay đến sân bay quốc tế Honolulu, Hawaii.
Huyệt thái dương hai bên của con hoạt thi làm nguồn gốc đã bị bắn trúng, viên đạn trực tiếp nổ tung một cái lỗ nhỏ trên đầu nó. Mà thuật thức cốt lục đó cũng bị phá hủy cùng lúc. Gần như ngay lập tức, động tác của tất cả các xác chết đều dừng lại. Giống như một màn kịch rối đột nhiên tạm dừng vậy.
Rất nhanh, những cái xác mất đi sự chống đỡ lần lượt ngã xuống, không còn động tĩnh gì nữa. Kẻ ngã xuống cuối cùng chính là bản thể của hoạt thi. Tiếp viên hàng không Sashihashi Nozomi nhìn đến ngẩn cả người. Đặc biệt là cảnh tượng cuối cùng vừa rồi. Cô dù thế nào cũng không thể nghĩ ra, Kiều Kiều rốt cuộc đã làm cách nào để viên đạn xuyên qua bức tường chắn tạo thành từ các xác chết, găm vào đầu con hoạt thi kia.
"Ừm." Kiều Kiều giúp đặt lại xác chết về chỗ ngồi ban đầu, nghe thấy thắc mắc tương tự của Asano Arisu, cậu nói: "Chuyện này rất đơn giản, bởi vì viên đạn vốn là bắn từ phía bên cạnh vào."
Cậu khoa tay múa chân một chút: "Đạn thông thường tuy chuyển động theo đường thẳng dựa trên quán tính, nhưng nếu trong quá trình chuyển động chịu tác động của ngoại lực, thì trạng thái chuyển động sẽ thay đổi, đây là kiến thức vật lý cấp hai là có thể học được mà."
"..." Hai nữ tiếp viên và Asano Arisu có chút không hiểu.
"Cho nên, sau khi đạn bắn ra, tôi dựa vào linh lực khiến hướng đi của nó thay đổi, từ đó mới có thể bắn trúng thuật thức cốt lõi của đối phương." Kiều Kiều giải thích: "Tất nhiên, vì tốc độ bắn của súng lục khá chậm, nên mới có thể thực hiện thao tác như vậy ở khoảng cách này. Tôi trước đây vì đau đầu chuyện kẻ địch trong công sự phòng thủ mà đạn không thể bắn trúng, nên từng tiến hành huấn luyện tương ứng, hôm nay là lần đầu tiên sử dụng kỹ thuật này."
Asano Arisu nghe xong, lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra là vậy, không ngờ linh lực còn có cách sử dụng này, trước kia chưa từng nghĩ tới." Cô lấy cuốn sổ nhỏ của mình ra vội vàng ghi chép lại.
Còn bên kia. Dựa vào linh lực thay đổi hướng chuyển động của đạn... Còn đặc biệt huấn luyện qua... Hôm nay là lần đầu tiên sử dụng kỹ thuật này... Sashihashi Nozomi nghe đến ngẩn ngơ. Đây thật sự là trừ linh sư đang làm việc, chứ không phải hiện trường quay phim siêu năng lực nào đó sao? Cô không hiểu nổi nữa.
Khi chuyến bay hạ cánh, đã là sáng sớm ngày hôm sau. Ánh mặt trời dần dần nhô lên khỏi mặt biển, cả bãi biển chìm trong một mảng sắc vàng. Các hành khách không biết đã xảy ra chuyện gì trên chuyến bay, sau khi tiếp nhận kiểm tra thì được cho phép rời đi. Còn Kiều Kiều và Asano Arisu thì bị giữ lại ở sân bay. Sau khi trao đổi với Hiệp hội Trừ linh sư Hòa quốc, lại điền thêm mấy tờ biểu mẫu, hai người mới được cho đi. Lúc này, mặt trời đã lên cao hoàn toàn.
"Kết quả là trên máy bay hoàn toàn không được nghỉ ngơi." Asano Arisu vươn vai một cái, vẻ mặt rất buồn ngủ. Thú thật, cô hoàn toàn không ngờ chuyến du lịch Hawaii của mình và Kiều Kiều lại bắt đầu bằng việc thi thể tấn công chuyến bay.
"Chúng ta đi khách sạn làm thủ tục nhận phòng trước đi, ừm, hành lý của cô đưa tôi cầm cho." Kiều Kiều nhìn cuốn sổ tay của mình, trên đó ghi chép lại những sắp xếp cơ bản của chuyến hành trình này, bao gồm khách sạn mỗi ngày, những lưu ý về một số địa điểm tham quan quan trọng. Tất nhiên, những hạng mục cần vé vào cửa và đặt trước thì Kiều Kiều đã làm xong trên mạng từ trước rồi, dù sao cũng là Hiệp hội Trừ linh sư Kyoto thanh toán.
"Ừm ừm." Asano Arisu gật đầu mạnh.
Hai người bắt taxi từ sân bay, rất nhanh đã đến khách sạn mà Kiều Kiều đặt trước đó. Đây là một khách sạn ven biển, đặc sắc chính là căn phòng hạng sang có thể nhìn thấy biển và bãi cát, ngoài ra còn có hồ bơi đi kèm, có thể nói là khá tuyệt vời. Tất nhiên, tương ứng với đó là giá cả vô cùng đắt đỏ.
Bước vào khách sạn, Kiều Kiều nhanh chóng nhìn thấy ông chủ đang xem tivi sau quầy. Ông ta trông giống người phương Đông, khoảng chừng bốn mươi tuổi.
"Xin chào, xin hỏi có đặt phòng trước không? À, Sakura, đã nói bao nhiêu lần là đừng đối xử như thế với Tom rồi."
Ông chủ vừa chào hỏi Kiều Kiều, chớp mắt lại nói với cô bé đang ôm một con mèo chơi đùa trong sảnh. Nửa đầu ông dùng tiếng Anh, nửa sau lại dùng tiếng Hoa, khiến Kiều Kiều cảm thấy rất thân thuộc.
"Ông là người Hoa?" Kiều Kiều dùng tiếng Trung hỏi.
"Ừm, chẳng lẽ..." Ông chủ khá ngạc nhiên.
Sau khi giao lưu đơn giản, Kiều Kiều biết được tên của vị ông chủ này là Trình Nhất Vĩ, người Tứ Xuyên, Hoa Hạ, vợ ông là người Hòa quốc tại Hawaii, hai người cùng nhau mở khách sạn này tại đây, sống cuộc sống yên bình tươi đẹp.
"Ban đầu nghe hai người các cô cậu dùng tiếng Hòa giao tiếp, tôi còn tưởng các cô cậu là người Hòa quốc." Ông chủ chuyển đổi rất lưu loát giữa tiếng Hòa, tiếng Trung và tiếng Anh.
"Ừm, đặt phòng A23 à." Ông chủ nhìn máy tính, lộ ra vẻ mặt có chút khó xử: "Xin lỗi, tôi vốn định gọi điện thông báo cho cậu, hai phòng cậu đặt, một trong số đó sáng nay xảy ra chút vấn đề, đang tiến hành sửa chữa, không thể nhận phòng."
Ông nhìn Kiều Kiều và Asano Arisu.
"Không thể nhận phòng sao?" Kiều Kiều rơi vào suy tư. Thời điểm này mà đi tìm khách sạn khác thì hiệu suất quá thấp, hơn nữa còn vấn đề thanh toán...
"Như vầy đi, hay là tôi trả lại tiền phòng thứ hai cho các người, rồi kê thêm một cái giường, còn về bữa sáng và một số phí dịch vụ, tôi cũng miễn hết cho, thế nào?" Ông chủ hỏi.
Phòng Kiều Kiều đặt được coi là phòng đắt nhất khách sạn, những vị khách như vậy không dễ tìm. Hơn nữa, ông chủ đánh giá hai người một chút. Tuy trông rất trẻ, nhưng chắc là tình nhân nhỉ? Cậu chàng này trông có vẻ rất bảo thủ và chính trực. Ông đoán: "Phòng này thực ra rất rộng rãi, hai người ở cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, ngược lại còn có thể tăng thêm tình cảm giữa hai người."
"Là vậy sao?"
Thành thật mà nói, Kiều Kiều không quá nguyện ý làm vậy. Dù sao Asano vu nữ là con gái, chắc chắn sẽ có rất nhiều điểm bất tiện, nghĩ rằng cô ấy sẽ từ chối thẳng thừng thôi. Ngay lúc cậu đang suy nghĩ.
"Tuyệt quá, cứ làm vậy đi ạ, ông chủ!" Asano Arisu bên cạnh mắt sáng rực lên nói.