Hắn đã đặc biệt sắp xếp Thanh Tố, ngụy trang thông tin bảo đảm hắn bình an với tỷ tỷ.
Cứ cách một đoạn thời gian, hắn sẽ đọc tất cả thư tín một lần.
Nhìn tỷ tỷ trước mắt rõ ràng còn kiều diễm hơn mấy năm trước, Trương Vinh Phương biết bây giờ nàng sống rất tốt.
Chỉ có hoàn cảnh sinh hoạt tốt, mới có thể tươi cười rạng rỡ như vậy.
Hai người dắt tay vào phủ, trên đường đi Trương Vinh Du không ngừng hỏi dò cuộc sống gần đây của Trương Vinh Phương.
Ngoài ra còn nhắc tới Kim Tụ.
Kim Tụ được nàng chăm sóc, làm mối buôn bán nhỏ, bây giờ cuộc sống hàng ngày rất tốt.
Còn có Lư Mỹ Sa.
Bọn họ tìm một mối hôn sự cho Mỹ Sa, bây giờ đang bàn.
Lư Mỹ Sa định đầu tiên tiếp xúc một chút, nhìn nhìn rồi lại tính tiếp. Đối phương rất ưu tú, cũng khá coi trọng dè chừng Lư Mỹ Sa, vì lẽ đó mắt thấy chuyện sắp thành rồi.
Hai người vừa đi vừa nói, Trương Vinh Phương chọn một ít chuyện không quan trọng để nói, nhiều lần hắn vẫn muốn nói tình huống thực sự của mình cho đối phương.
Nhưng mà vừa suy nghĩ lại, coi như tỷ tỷ biết rồi, cũng có thể làm sao? Ngoại trừ lo lắng sợ sệt, nàng lại chẳng làm được gì.
Thà rằng như vậy, không bằng chờ sau khi hắn có thể ổn định đại cục, không còn sợ hãi mọi thứ nữa, rồi mở miệng cũng không muộn.
Trong hoa viên Mộc Xích gia.
“Xem ra Vinh Phương đã lớn rồi... Có suy nghĩ của mình.” Trương Vinh Du xoay người nhìn đệ đệ, sắc mặt cảm thán.
“Vẻ mặt của ngươi lúc nãy, là có điều gì muốn nói với ta à?” Nàng nhạy cảm nhận ra chút dấu vết.
“Có một chút, nhưng mà suy nghĩ lại, vẫn không nói.” Trương Vinh Phương nhẹ giọng nói.
“Không sao. Người trưởng thành rồi, sẽ luôn gặp phải đủ loại phiền phức.” Trương Vinh Du mỉm cười, hái một đóa hoa lan màu hồng nhạt, nhẹ nhàng ngửi ngửi.
“Thực ra ta cũng có một chút chuyện gạt ngươi.”
“Hở?” Trương Vinh Phương sững sờ.
“Thực ra...” Trương Vinh Du dừng một chút: “Muốn nghe không? Hay là không nói.” Nàng cười nói.
“Lần này chúng ta bằng nhau, ngươi có bí mật, ta cũng có bí mật. Chúng ta hòa nhau.” Trương Vinh Du mỉm cười xinh đẹp.
“Có phiền phức không?” Trương Vinh Phương hỏi.
“Đương nhiên không. Như hôm nay chúng ta là một trong hai gia tộc trụ cột lớn của toàn bộ phủ Vu Sơn. Sản nghiệp mọc lên như nấm, còn có người nào dám trêu chọc?” Trương Vinh Du cười nói.
“Cái kia...” Trương Vinh Phương còn muốn hỏi dò.
Bỗng bên cạnh có một bóng người yểu điệu bước nhanh lại gần.
“Trương Vinh Phương! Ngươi trở về rồi à?” Lư Mỹ Sa mặc áo váy dài tay bướm hoa hồng nhạt, tóc dài tới eo, thế mà đã hoàn toàn có bề ngoài đại gia khuê tú.
Thanh lệ thanh nhã, so với mấy năm trước cứ như hai người khác nhau.
“Mỹ Sa, ngươi mới vừa đi đạp thanh (đi chơi tiết thanh minh) cùng Ngọc Khê à?” Trương Vinh Du cười hỏi.
“Đúng đấy, còn có vài người đi cùng nữa, mệt mỏi thì mệt mỏi thật, nhưng mà thật sự chơi rất vui.” Lư Mỹ Sa nói đến mức trong mắt cũng toát ra từng tia vui vẻ chân tâm thực lòng.
“Trần Ngọc Khê với Mỹ Sa đã ở chung một quãng thời gian, phỏng chừng không bao lâu nữa là có thể định ra việc hôn nhân.” Tỷ tỷ Trương Vinh Du giải thích.
“Chúc mừng.” Trương Vinh Phương cười nói với Lư Mỹ Sa.
“Ngọc Khê ca ca bây giờ đã là võ nhân thiên tài lục phẩm chân chính, có hắn ở đây, chúng ta đi đạp thanh cũng rất an toàn. Vốn là ta muốn mời hắn cùng đến phủ ăn cơm, nhưng mà hắn bề bộn công vụ, mới vừa nhận thêm một ít vụ án, phải đi điều tra, vì lẽ đó...” Lư Mỹ Sa thoáng mang theo một chút khoe khoang nhìn Trương Vinh Phương.
Từ mấy năm trước vì Trương Vinh Phương, mà nàng bị vòng tròn bạn tốt đâm sau lưng, sau đó cảm thấy khá là hứng thú đối với phương diện võ nhân.
Bây giờ được toại nguyện luôn, cuối cùng cũng đã tìm được một võ nhân thiên tài tuổi trẻ hơn cả Trương Vinh Phương.
“Ngọc Khê rất lợi hại luôn á... Bây giờ hắn mới hai mươi lăm nhỉ? Cũng đã lục phẩm rồi?” Trương Vinh Du kinh ngạc nói.
“Nếu có thì giờ rảnh rỗi, có thể xin hắn chỉ điểm Vinh Phương nhà chúng ta một chút là tốt rồi. Ta nghe nói càng trẻ tuổi thì càng nắm chắc cơ hội đột phá cấp bậc.”
“Là như vậy à. chờ lúc gặp lại lại ta nói một chút với hắn, vừa lúc bọn họ đều cùng tập võ, hẳn là đề tài chung sẽ nhiều hơn chút.” Khóe miệng Lư Mỹ Sa nhếch lên, mơ hồ có vẻ đắc ý toát ra.
“Thực ra không cần đâu.” Trương Vinh Phương mỉm cười từ chối khéo, “Người khác nhau cũng luyện võ học khác nhau.”
“Không cần khách khí.” Nụ cười trên mặt Lư Mỹ Sa càng ngày càng không nén được nữa.
“Lúc về ta sẽ nói với Ngọc Khê một chút. Không thể nhắm mắt làm liều được, giao lưu nhiều mới có thể trưởng thành nhanh hơn.” Nàng nhìn về phía Trương Vinh Phương.
“Uổng cho ngươi còn lớn đầu như vậy, nếu ngươi cũng có thể là thiên tài như Ngọc Khê, làm sao tỷ tỷ còn phải thường xuyên lo lắng cho ngươi?”