Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 83956 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1017
Tâm tư (5)

❊ ❊ ❊

“Đệ đệ lớn rồi, chung quy cũng có bí mật của mình.” Trương Vinh Du cười nói.

“Lần này hắn đến, cứ dùng hết sức giữ hắn lại đây, một lần đi là đi thời gian mấy năm, trên đời này hắn chỉ có một người thân là nàng, cũng nên quyết tâm ác độc hơn nữa.” Tốc Đạt Hợp Kỳ trầm giọng nói.

“Không sao. Hắn có suy nghĩ của hắn.” Trương Vinh Du nhẹ giọng nói. “Chung quy chim ưng con vẫn sẽ muốn ngẩng đầu bay lượn.”

Nàng tin tưởng Vinh Phương nhất định có thể chú ý an toàn của mình.

Lần trước trở về, nàng phát hiện đệ đệ đã không giống như trước nữa.

Mà trái lại bên mình mới đang là thời khắc mấu chốt, bây giờ vị trí phu quân ổn định, cũng là lúc nên đi lên trên một bước.

Mặt khác bên kia cũng bố trí gần đủ rồi. Chỉ chờ nhân thủ đến đông đủ, thì đại sự sẽ có hi vọng.

Hiện nay tam giáo bạo phát tranh chấp, Linh Đế mê muội hưởng lạc không hỏi chính sự.

Đúng là thời điểm tốt nhất để bọn họ ra tay!

Rất nhanh nữa thôi, nàng có thể giải quyết tất cả, giải quyết xong ân oán.

Đến lúc đó, đại thế đã thành, nàng có thực lực, có niềm tin, không kém gì bất cứ ai!

Về phần Vinh Phương, hắn còn nhỏ, dễ kích động, có rất nhiều thứ không hiểu, chờ sau này tất cả bụi bặm lắng xuống, thì tìm cơ hội giải thích cho hắn là tốt rồi.

Thù của mẫu thân chỉ để cho một mình nàng báo là được.

Nhìn hoa màu hồng rở rộ đầy viện, trên mặt Trương Vinh Du không tự chủ được mà lộ ra mỉm cười nhu hòa tràn đầy mong đợi.

“Nàng không lo lắng sao? Lỡ như Vinh Phương…” Tốc Đạt Hợp Kỳ nhịn không được lên tiếng hỏi.

“Không sao, không phải còn có chàng và ta sao?” Trương Vinh Du cười nói. “Có chúng ta bao đáy cho hắn, cho dù sau này hắn đụng vỡ đầu chảy máu thế nào, chung quy chúng ta vẫn có thể bảo đảm hắn không lo áo cơm.”

“Cũng đúng.” Tốc Đạt Hợp Kỳ nhìn nụ cười của thê tử, ít nhiều lo lắng trong lòng cũng phai nhạt xuống.

Tuy rằng gần đây có người lặng lẽ báo tin cho hắn, nói thê tử thường xuyên lui tới với một ít người Nho Môn, nhưng hắn không để ý lắm.

Thê tử vốn là người yêu thích văn sử, xuất thân là Man nho, có giao tiếp với người Nho Môn cũng rất bình thường.

Sơn Tỉnh không phải là chỉ có một thành lớn là phủ Vu Sơn.

Ở vị trí đối ứng với nhau, giống như một vòng thái cực khác, còn có một toà thành Thương Hải.

Thành Thương Hải xếp hạng là thành lớn thứ năm ở Sơn Tỉnh, chủ nghiệp phủ Vu Sơn dùng điêu khắc xưng danh, mà thành Thương Hải lại lấy bện làm nghề chủ đạo.

Lúc này, trên quan đạo đi tới thành Thương Hải, một đội người ngựa có chút quái dị xen lẫn trong dòng xe ngựa, chậm rãi đến gần thành trì.

“Đó chính là vị trí của Không Minh tự.” Giác Ứng nhỏ giọng cười, đưa lên tuyết lê đã được gọt sạch vỏ cho Trương Vinh Phương.

“Hừm, trụ trì Không Minh tự là ai?” Trương Vinh Phương nhận lấy uống nước, ung dung thong thả mà ăn lê.

Hắn ngồi trong buồng xe, trên bàn bày đủ loại thức ăn kiểu dáng mới mẻ.

Trên mặt đất bên cạnh người chất các loại tiểu thuyết tạp kịch, dùng để giết thời gian.

Đông đảo tăng nhân Tây tông thì lại bảo vệ ở ngoài xe ngựa, có người lái xe, có người mở đường.

“Là Tuệ Dũng thiền sư.” Giác Ứng nhanh chóng trả lời.

“Hừm, hắn có thể quyết định cái gì?” Trương Vinh Phương hỏi.

“Cái này... Có thể quyết định toàn bộ sự vụ Sơn Tỉnh, trên thực tế, trọng điểm phía trên vẫn luôn là ở trên mấy tỉnh quan trọng nhất. Tỉnh biên giới như chúng ta, thì sao cũng được. Không phải tỉnh là chỉ có địa bàn, mà là chỉ người không nhiều, cao thủ không nhiều, tiền cũng không nhiều. Nơi thế này, bình thường đều là tùy tiện phái xuống mấy vị trí liên quan, ngồi ở vị trí tọa trấn là được.” Giác Ứng nói một hơi phơi bày nội tình của lão đại mình sạch sành sanh.

“Vị trí liên quan...” Trương Vinh Phương hơi híp mắt lại, nếu Tuệ Dũng có thể quyết định sự vụ một tỉnh, như vậy mặc kệ thực lực hắn ta ra sao, nhất định là nhân vật có bối cảnh cực mạnh trong vòng đứng đầu.

Dù sao toàn bộ Đại Linh cũng mới có mười hai tỉnh.

Đối với chế độ quan liêu hỗn loạn của Đại Linh, cũng coi như là hắn biết chút ít.

Chức quan cái gì, cơ bản là vật trong túi cường hào quý tộc.

Chế độ tiến cử, chế độ thế tập, quả thực hai loại chế độ này hoàn toàn phân liệt xã hội thành hai khối.

Nhưng mà, những điều này có quan hệ gì với hắn đâu.

Trương Vinh Phương bỏ dòng suy nghĩ qua một bên, nhấc màn xe lên nhìn ra bên ngoài, nhìn xe ngựa từ từ đến gần thành Thương Hải.

Nhìn từ xa tòa thành thị này rất có lịch sử gốc gác, khắp nơi là tháp cao lầu các cũ kỹ, tàn dư trên tường thành bên ngoài không được dỡ sạch, khắp nơi dán đủ loại kiểu dáng quảng cáo trong thành.

Quảng cáo ăn uống vui chơi, lít nha lít nhít, cứ như phồn vinh hơn cả Vu Sơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.